Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 18: Trúc Phong

Đăng: 29/07/2026 22:00 2,389 từ 40 lượt đọc

"Là ai dám xâm phạm khu vực truyền thừa của bổn tọa!"

Âm ba vang vọng, kèm theo một luồng uy áp hạo hãn khiến thân thể Huyền Đông bị đánh lui, chỉ trong một cái nháy mắt đã bị đẩy thẳng ra khỏi phạm vi trúc lâm quỷ dị. Mà thứ uy áp ấy thậm chí còn khiến thần thức của thư sinh họ Huyền này hao tổn mấy phần, đầu đau nhói như bị trăm vạn mũi kim đâm tới. Huyền Đông ngã nhào trên mặt đất, chật vật ôm đầu nhìn về phía đại mộc môn vừa đẩy hắn ra ngoài.

Vừa hay lúc này, một lão già nho sam quen thuộc hóa độn quang bay ngang qua. Phùng Lâm tựa như một đạo ngân sa lướt tới, thấy Huyền Đông nằm chật vật bên ngoài phạm vi trúc lâm liền thần sắc hốt hoảng, lập tức phi độn xuống mặt đất rồi quát lớn: "Tiểu tử kia! Rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì!?"

Lão giả họ Phùng vội vươn hai tay đỡ lấy Huyền Đông. Kính cẩn nhìn vào cái cổng gỗ kính bám đầy rong rêu, khẽ cúi người hướng vào bên trong bái phỏng một cái. Sau đó giống như đã kinh sợ điều gì, lập tức mang theo Huyền Đông rời khỏi nơi này. Cơ hồ chính lão cũng vô cùng kiêng kị tồn tại bên trong trúc lâm này.

Vừa mang theo tiểu tử bên canh, Phùng Lâm nghiêm giọng khiển trách, tay chỉ chỉ trỏ trỏ về hướng ngọn núi mờ ảo xa xa: "Thôi chết... tiểu tử nhà ngươi! Nơi đó không phải Trúc Phong! Trúc Phong vẫn còn cách chúng ta mấy dặm bên kia kìa!"

"Không phải lối vào Trúc Phong sao?" - Huyền Đông gặng hải, đầu cũng tỉnh táo dần.

"Đúng vậy, cả tòa núi đó đã bị chưởng môn sư huynh cùng với mấy lão đầu chúng ta niêm phong hơn hai trăm năm nay rồi... Hây, tiểu tử ngươi vừa vào nội môn có điều không biết thì phải nên hỏi lão phu chứ? Mạng ngươi còn giữ được tới giờ đã là đại hạnh rồi đấy! Mà cái này... khó nói lắm. Đợi ngươi thành thục quy củ nội môn rồi tự khắc sẽ biết thôi."" - Phùng lão thở dài trách cứ, nhìn sắc mặt ngờ nghệch kia liền dự tính hắn sẽ hỏi thêm điều gì đã nhanh chóng xua tay.

"Mau, lão phu dẫn ngươi đến Trúc Phong chân chính!"

Hai tu sĩ cứ thế rời xa nơi quỷ quái này, tiến về phía đại phong cách xa hơn bảy dặm. Đến lúc tiến gần một tòa sơn phong to lớn, lão nho sam họ Phùng mới tốc tốc độn hành lên trên cao. Ngọn núi càng đâm xuyên qua cửu trùng, từng dòng linh tuyền mềm mại đổ xuống tạo thành lớp lớp cảnh quan kì vĩ. Cao hơn những gì trong tưởng tượng!

Đến cùng, lão nho sam họ Phùng mới đáp xuống một vách đá khổng lồ, nhô ra chót vót giữa Trúc Phong. Nơi này tuy là bảo địa tu luyện, chung quy vẫn có số ít người thường xuyên lui tới giao thương, chính vì vậy không hề mang vẻ âm tà như chỗ cổ quái vừa nãy. Mà lúc này, lão nho sam họ Phùng chậm rãi đi bộ vào một tiểu trang viên gần đó rồi kinh hô: "Lão gia hỏa, mau ra đây!"

Lập tức, một lão đầu tên họ Ân Cao, thân hình thấp bé, còm lưng đã bước ra, tay chống tiểu trượng nhỏ thó rồi cung kính: "Hồi sư thúc, không biết có chuyện gì muốn gặp đệ tử."

"Ngươi mau giúp lão phu đưa tiểu tử này vào Trúc Phong. Chưởng môn sư huynh đã an bài sẵn nơi ở bên trong cho hắn. Lão phu còn có cuộc hẹn với nhị vị trưởng lão Thí Kiếm Tháp nên không tiện nán lại."

"Ẩy... là thiên kiêu nào lại được Mộc chưởng môn đích thân trọng dụng như thế? Thảo nào Ân đệ tử cứ thắc mắc mấy ngày nay sao lại có nhiều người vận chuyển vật dụng vào Trúc Phong tới vậy. Được rồi, Phùng sư thúc cứ việc đi thong thả, chuyện này cứ giao cho đệ tử là được."

Lão tu sĩ họ Ân nói xong, nhất thời chuyển mắt lên người tiểu tử bên cạnh Phùng sư thúc dò xét một lượt từ trên xuống dưới. Dựa vào cảm ứng của một kẻ gác cổng mang tu vi Trúc Cơ hậu kì, lúc này lão tu sĩ họ Ân thấy tiểu tử trước mặt chung quy vẫn chỉ là Ngưng Khí đại viên mãn liền nảy sinh một chút thắc mắc. Tuy nhiên, cớ sự vì sao hắn được thánh tông đặc cách vào bảo địa tu luyện, khảng định phải có nội tình bí mật.

Trò chuyện với lão nho sam họ Phùng được một lúc thì tu sĩ họ Ân cũng vui vẻ tiễn biệt ông ta quay trở về. Lúc này lão tu sĩ họ Ân cũng đi vào trang viên, vác ra một cái túi lớn rồi nhanh chóng dẫn Huyền Đông hướng về phía trúc lâm cách đó hơn hai trăm bước chân:

"Tiểu tử, mau lại đây."

Huyền Đông không muốn chậm trễ, nhanh chóng bước về phía lão tu sĩ họ Ân. Đến khi đi được mấy trăm bước, trước mặt hắn không hiểu vì sao lại chẳng hề xuất hiện một môn quan nào mà chỉ đơn giản chằng chịt những gốc trúc đâm ngang. Sương lạnh đỉnh núi vây quanh mờ ảo, thậm chí mạng nhện còn đóng thành từng lớp dày đặc, đơn giản đến khó tin!

"Haha! Sư huynh trấn môn quan Trúc Phong đã lâu. Lần nào cũng rất thích thú bộ dáng này của các ngươi!"

Lúc này, lão tu sĩ họ Ân mới cười một tràng rồi bước lên trước. Từ trong túi lớn đã lấy ra một cái bàn thạch màu xanh lam, vung tay ngưng tụ một đạo lam quang chuyển vào bàn thạch Đột nhiên bàn thạch liền chuyển động, biến lớn ra hơn ba trượng rồi chậm rãi hiện ra một thông đạo mờ ảo từ đây. Từng gốc trúc xung quanh cũng tự động tách sang hai bên, mở ra một lối đi thông thoáng.

Huyền Đông thấy phương pháp này, thần sắc kinh ngạc vô cùng, liền theo sát phía sau. Ngay thời khắc bước chân chạm vào lớp lưu quang mờ nhạt của thông đạo, cảnh quan xung quanh quỷ dị thay đã lập tức vặn vẹo biến hóa. Đến khi đặt cả hai chân vào bên trong thì không khỏi kinh ngạc đến há hốc miệng: "Đây là loại không gian kết giới gì..."

Nơi này rõ ràng có kết giới phong tỏa nghịch thiên! Trước mắt Huyền Đông là một không gian bao la rộng lớn, bao bọc bởi đại ngàn trúc lâm mênh mông, khí động ấm áp vây quanh, linh mạch đổ xuống mát mặt, hoàn toàn cách biệt với gió lạnh rít gào trên đỉnh núi. Cao hơn nữa, tại trung tâm là con thác lớn đổ từ cửu trùng thiên xuống, dòng nước uốn lượn qua những mái hiên đỏ rực rồi cuối cùng tụ về một cái hồ lớn rộng trăm trượng bán kính. Mà xa xa trên các thạch đài rộng lớn, vài bóng dáng tu sĩ đang hăng hái giao tranh, khí thế sục sôi, cảm giác lạ thường!

"Sư đệ chắc cũng đã biết chuyện tông ta sở hữu được một bảo vật thông thiên của tu sĩ thượng cổ. Đệ có biết chưa?"

"Tiểu đệ có nghe qua!"

"À, biết rồi thì rất tốt! Loại bảo vật này được các vị trưởng bối nghiên cứu nhiều năm, đến hiện tại mới có thể vận dụng để gia tăng sự tiến bộ của tông ta. Ân mỗ vĩnh viễn không có được cơ duyên Kết Đan, được tông môn thiên vị trấn giữ lối vào nơi này nhưng cũng chỉ được mấy lần vận dụng thần thông này của lão tổ truyền lại mà thôi. Mỗi lần sử dụng như vậy đều phải có mệnh lệnh ở trên đưa xuống, nếu không bản thân cũng phải đốt hết thọ nguyên còn lại mới có thể cưỡng ép nó hoạt động. Nhưng phải công nhận, mỗi lần sử dụng thần thông bậc này đều khiến sư huynh vô cùng sảng khoái!"

Thán ca vừa xong, lão tu sĩ họ Ân đã chậm rãi thi triển linh quang, thám trắc vào trong một tấm ngọc bội có khắc hai chữ Huyền đông. Ngay lập tức, từ một trang viên rộng rãi phía xa đã đánh thẳng lên trời một cột quang mang, chấn động một góc Trúc Phong, khiến hầu hết đệ tử sinh hoạt ở đây đều kinh ngạc hô hào mấy tiếng: "Có sư đệ tới rồi!"

Mà bản thân lão tu sĩ họ Ân nhìn thấy như vậy đã trợn mắt lên: "Trời ơi! Tiểu tử nhà ngươi lại được ban phát một chỗ ở sung túc đến thế! Được rồi, trả cho ngươi. Cứ đi về phía cột sáng đó, đó là nơi sinh hoạt riêng của ngươi, đồ đạc chắc là cũng đã được chuyển đến sẵn rồi. Công việc của sư huynh tới đây thôi, không thể lưu lại đây quá lâu."

"Vậy... sư đệ xin cáo biệt sư huynh."

Sau khi lão gác cổng khuất bóng, Huyền Đông lập tức hít một hơi linh khí nồng đậm, mỉm cười hài lòng trước đãi ngộ to lớn này. Hoàn toàn không cần bận tâm về tài nguyên tu luyện nữa. Dáng vẻ thong thả đã bước dọc theo dòng suối mát, hướng về phía trang viên tỏa sáng kia mà đi.

Cùng lúc đó, tại một bụi trúc dày đặc cách đó không xa lại như lục đục một tiếng động kì lạ. Bên trong liền hiện ra hai hình dáng tu sĩ, một nhỏ một lớn chen chúc bên trong, quan sát thư sinh vừa đến Trúc Phong kia thì thầm điều gì đó.

Tu sĩ dáng vẻ cao gầy núp bên trong nói: "A Phát, huynh xem có sư đệ mới vào kìa."

Tu sĩ còn lại thì to con hơn, cũng trả lời: "A Hậu à... đệ nhớ xem, chúng ta đã bao lâu chưa được gãi ngứa tay chân rồi!?"

"Không nhớ đâu! Không nhớ đâu! Ta đi trước đây, huynh chờ lược sau đi!"

Tiếng động cuối cùng vừa thì thầm xong, đã thấy nam nhân cao gầy bí ẩn lập tức lao ra, rút ngắn khoảng cách với thư sinh họ Huyền. Lòng bàn tay lúc này cũng ngưng tụ ra một tia lục quang, dứt khoát vung tới. Đại đao ở tay còn lại cũng chém tới một kích!

Nhưng bản thân Huyền Đông mà nói cũng không quá bất ngờ trước đòn đánh lén này. Ánh mắt tinh tường quan sát một chút đã vung tay lên, linh khí từ thái dương bùng phát tập trung vào tay, ngưng tụ thành một tia lưu quang xanh biếc đánh tới nghênh đao.

Uỳnh!

Công kích va chạm, tạo ra sóng xung kích dữ dội lan tỏa khắp một vùng Trúc Phong. Gió lớn cuộn trào mang theo vô số lá trúc múa lượn, cuốn bụi tung mù mịt. Chỉ kì lạ một điều, với chấn động như vậy phải thu hút tới nhiều tu sĩ khác mới là lẽ đúng! Không hiểu vì sao gần đó các vị sư huynh sư tỷ cũng đã liếc mắt nhìn qua, nhưng thái độ vẫn bình thản, xem nó như chuyện thường vậy.

Huyền Đông không nghĩ ngợi nữa, cảnh giác quan sát xung quanh, mi tâm khẽ nhíu lại, đảo mắt liên tục. Tu sĩ tung đòn vừa rồi căn bản không hề có sát ý, mà Trúc Phong bề thế như vậy khẳng định an ninh kín cổng cao tường, không cần phải quá động sát tâm, liền nói: "Sư đệ tên Huyền Đông, vừa nhập nội môn Bạch Vân Tông không lâu. Không biết vị sư huynh đây xưng hô thế nào?"

"Vừa vào nội môn... mà đã đủ tư chất đặt chân tới Trúc Phong sao? Sư đệ cũng thật biết trêu chọc chúng ta." - Không ngoài dự liệu, một âm thanh trầm thấp từ bên trong làn sương bất ngờ nói ra, không thể giấu được kinh ngạc!

Khói bụi dần tan, lúc này mới hiện ra thân ảnh một nam tử da ngăm đen, vóc dáng cao gầy, y phục tay chẻ vắt qua hai bên. Trên lưng hắn còn vác một cây đại đao to gấp hai lần cơ thể, tỏa ra uy áp vô cùng cường hãn. Đứng cách Huyền Đông chừng vài chục thước. Huyền Đông trước người này, cảm ứng được tu vi không dưới Trúc Cơ trung kì! Quả thực vượt xa với đám người Phượng Cẩm Vân với Hoa Nhạc!

Huyền Đông quan sát xung quanh đã thấy bán kính chục trượng đều bị âm ba vừa nãy đánh nát. Trong lòng đã rõ nhưng vẫn tỏ vẻ lơ đãng hỏi lại người trước mặt: "Sư huynh ra tay mạnh bạo như thế, không sợ làm tổn hại Trúc Phong sao?"

"Sư đệ đây là lần đầu bước vào kết giới do Nguyên Anh đại năng gia trì sao? Cho dù chưởng môn mang tu vi Kết Đan hậu kì tới đây thi triển toàn lực cũng không thể đánh nát nơi này. Cho dù có tổn hại, kết giới Trúc Phong cũng sẽ tự động khôi phục như cũ thôi." - Tu sĩ cao gầy thản nhiên đáp. Khuôn mặt lúc này đã giấu sau lớp mặt nạ màu đen nhưng vẫn biết được đang ngơ ngẩn, không tin vào hiểu biết của tu sĩ thư sinh trước mặt.

"Dám hỏi danh xưng của sư huynh?"

Tu sĩ cao gầy nghe thư sinh trước mặt hỏi đến danh xưng thì hừ lạnh một tiếng. Không nói gì liền vung đại đao lên, mang theo đao quang xé gió, áp sát Huyền Đông với tốc độ kinh hoàng: "Không đánh không quen biết!"

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.