Chương 19: Cơ Hậu Kết Giao
Tạo Hóa Chi Khởi
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
"Muốn biết tên sư huynh... e rằng phải hỏi qua Liệp Thanh Đao này đã!" - Tu sĩ cao gầy đe dọa, bàn tay vỗ mạnh vào thanh đại đao màu bích lục đang gác trên vai.
Dứt lời, thân hình cao gầy của hắn lập tức mượn đà, lao vút về phía Huyền Đông, sát khí tuy không có nhưng chiến ý lại sục sôi mãnh liệt. Chứng kiến đối phương hung hãn áp sát, Huyền Đông có chút kinh ngạc trước tốc độ xuất quỷ nhập thần. Không hổ danh là cao thủ Trúc Cơ kì, chẳng cần biết đối phương có tu luyện thân pháp bí truyền hay không, nhưng việc rút ngắn hơn trăm bước chân chỉ trong một cái chớp mắt quả thực vô cùng khủng bố: "Nhanh quá!"
Huyền Đông vẫn giữ vững tâm cảnh bình thản. Song thủ tức vung lên kết ấn, đánh ra ra một lớp quang thuẫn hộ thể kiên cố. Ngay khi đao quang xanh biếc của đối phương xé gió chém tới trước mặt, Huyền Đông đã vận chuyển linh lực toàn thân, hai tay được bao bọc bởi một lớp lục quang vững chắc, trực tiếp dùng tay không đón đỡ lưỡi đao. Ánh mắt ngưng, thần dò xét chiêu thức của đối phương, không một tia khinh suất.
Uỳnh!
Tu sĩ cao gầy liên tục vung đại đao chém tới dồn dập. Từng đạo đao quang sắc bén chẻ đôi đất đá xung quanh thành từng mảnh vụn. Có điều thư sinh họ Huyền cũng không phải hạng tầm thường. Mỗi một đao quang chém xuống đều bị hắn uyển chuyển lách thân né tránh. Chí ít cũng đã trải qua ranh giới sinh tử, giác quan chiến đấu của HUyền Đông tất nhiên cũng nhạy bén thêm mấy phần.
"Sư đệ... tốt nhất ngươi nên lấy ra toàn bộ thực lực chân chính. Sư huynh... tuyệt đối sẽ không nương tay đâu!"
Thấy đòn công kích liên tiếp bị hóa giải, tu sĩ cao gầy liền tặc lưỡi sốt ruột. Lúc này mới cắm mạnh đại đao xuống nền đá cứng, quyết định dùng thần thông Trúc Cơ giao đấu. Thân thể cao gầy lập tức đã bay vút lên không trung hơn mười trượng, linh lực Mộc thuộc tinh phát động cuốn phăng toàn bộ đất đá trên mặt đất, trong thoáng chốc đã vung ra một thân cự mộc dài hơn mười trượng lao tới, đánh xuống đỉnh đầu Huyền Đông.
Bị dồn vào thế đối đầu trực diện, Huyền Đông hít sâu một hơi để định thần. Không gian xung quanh giống như đang chuyển động chậm lại. Giữa lòng bàn tay Huyền Đông bừng sáng, lập tức đã vung ra luồng lưu quang, bên trong lưu quang đó đã phóng tới một cái pháp bảo hình dạng lô đỉnh màu xanh ngọc rộng gần nửa trượng tên là Thanh Phổ Đỉnh. Đích thị là một món tiểu pháp bảo vừa tầm, lấy ra từ truyền thừa của sư tôn. Dùng Thanh Phổ Đỉnh này đè nát cự mộc!
Uỳnh! Âm xung kích dữ dội, đẩy lùi cả hai người trượt dài trên nền đất.
"Ngưng Khí đại viên mãn? Hoàn toàn không đúng! Người này đang ẩn nặc tu vi!" - Cảm nhận được khí tức chân thật vừa bộc phát từ người Huyền Đông, mi tâm tu sĩ cao gầy khẽ co rút lại, lộ rõ vẻ kinh ngạc, xen lẫn nghi kị cực điểm.
Một đệ tử Ngưng Khí kì vậy mà lại được đặc cách bước vào Trúc Phong tu luyện? Ban nãy chính mắt tu sĩ cao gầy đã thấy Ân sư huynh đích thân dẫn đường, chứng tỏ đây hoàn toàn là ý chỉ của tông môn. Một kẻ chỉ vừa viên mãn Ngưng Khí muốn vào được bảo địa này tuyệt đối khó như lên trời!
Nghĩ một lúc lâu, tu sĩ cao gầy thu hồi đại đao, lùi lại giữ khoảng cách với đối phương, trong lòng không khỏi chấn vấn lên vô vàn câu hỏi. Nếu đã có thể đặt chân tới đây, bản lĩnh của vị sư đệ này khẳng định phải cực kì siêu việt, bằng không làm sao có thể hóa giải uy lực của tu sĩ Trúc Cơ trung kì! Mà càng nghĩ đến đây, hắn lại càng thêm phần hứng thú. Đại đao cắm trên mặt đất bất giác lại rung lên bần bật rồi tự động bay ngược về tay chủ, đao mang một lần nữa rực sáng.
"Thú vị thật... Sư đệ à, sư huynh cũng có thể nói là kinh ngạc vô cùng rồi! Thử tiếp chiêu này xem!"
Tu sĩ cao gầy vừa cười xong đã gầm lên một tiếng. Liệp Thanh Đao trong tay rời khỏi chưởng tâm, xoay tròn với tốc độ kinh hồn, lập tức đã thi triển Liệp Thanh Hoàn xé rách không khí lao thẳng về phía Huyền Đông.
Huyền Đông nhìn qua, thấy uy lực đao phong khủng khiếp ập tới, lập tức đã triệu hoán một thanh huyễn kiếm từ trong ống tay áo. Bàn tay nắm chặt chuôi kiếm, hạ thấp trọng tâm thủ thế, con ngươi lóe lên một tia kim quang mờ nhạt như long khí ẩn hiện. Vô số phù văn cổ xưa lưu chuyển quanh thân, đem toàn bộ linh lực trong cơ thể hắn rót thẳng vào thanh huyễn kiếm. Lúc này nhìn thấu đại chiêu của đối phương cường hãn vô cùng! Với một tu sĩ vừa nhập Trúc Cơ, tu vi chưa củng cố thì muôn phần nguy hiểm! Lập tức hắn ngả thân lấy đà, vung kiếm chém mạnh về phía thanh đại đao đang lao tới.
Ầm!
Khoảnh khắc kiếm đao va chạm, không gian trong bán kính hơn chục trượng của Trúc Phong chấn động dữ dội.
Đúng lúc này, một thân ảnh tráng kiện khác từ phía xa lao nhanh tới tiếp ứng. Người này giương hai tay, từ trong đã lấy ra một cái pháp bảo hình đồng tiền, biến lớn nó ra chắn ở trước ngực, cùng với tu sĩ cao gầy bên cạnh gượng sức chống đỡ luồng dư chấn kinh hồn vừa bùng nổ. Cơ hồ đã nhìn thấy sự tình đã biến đổi:
"Không ổn! A Hậu mau lùi lại!"
Thỏ chưa chạy đi đã có cáo chạy tới. Giữa lúc sóng xung kích đang tàn phá cảnh vật xung quanh, một thanh âm già nua mang theo vài phần trách cứ vang lên. Đồng thời, một cỗ uy áp Kết Đan kì quen thuộc của lão nho sam họ Phùng cũng giáng xuống, dễ dàng dập tắt toàn bộ dư chấn hỗn loạn: "Lại có chuyện gì ầm ĩ ở đây nữa? Lão phu chỉ vừa vắng mặt một chút, hai tiểu tử ngươi có tin lão phu sẽ đem chuyện hồ náo này nói với Cơ Hoàng lão gia hỏa kia không!?"
Hai tu sĩ trẻ tuổi, một tên to con, một cao gầy vội vàng thu lại pháp bảo rồi đứng thẳng dậy hành lễ. Hai tay vẫn còn run rẩy, sắc mặt chỉ tái nhợt một chút rồi lại thản nhiên chưa có chuyện gì: "Phùng sư thúc đừng nói! Đệ tử không dám nữa!"
"Phùng lão." - Huyền Đông lúc này nhìn qua, cũng lễ mạo thỉnh an.
Thân ảnh nho sam của lão tu sĩ họ Phùng lúc này mới hiện ra từ một đạo lam quang, bất lực thở dài: "Các ngươi vừa mới gặp mặt đã gây ra huyên náo thế này. Nếu lão phu không tới kịp, chẳng may xảy ra thương tích thì biết ăn nói làm sao với Mộc sư huynh chứ?"
Mà tu sĩ cao gầy gãi đầu cười xòa, hành động vô sỉ liền chạy tới vuốt lưng người này rồi lại vuốt lưng người kia: "Phùng sư thúc bớt giận... đệ tử chỉ vì tò mò trước thực lực của vị sư đệ mới tới nên mới mạn phép giao thủ vài chiêu. Hoàn toàn không có gì nghiêm trọng!"
Huyền Đông thấy vậy cũng hiểu rõ được sự cớ bất ngờ. Đầu mới lắc qua lắc lại vài cái, miệng phì cười, thuận thế đỡ lời: "Phùng trưởng lão, vị sư huynh đây đích thực chỉ muốn chỉ giáo đôi điều, hoàn toàn không có ác ý. Mà vừa hay, đệ tử cũng muốn thỉnh giáo sư huynh nên mới lỡ tay gây ra động tĩnh lớn. Có thể nói là... không đánh không quen biết!"
"Đúng đúng, sư đệ nói chí lí!" - Tu sĩ cao gầy mừng rỡ, bước tới thân mật nói bừa vài câu: "Ta tên Cơ Hậu, còn đây là huynh trưởng của ta, Cơ Phát. Ban nãy nghe thoáng qua tên đệ hình như là Huyền. Haha, Cơ gia chúng ta trọng người tài. Nghe danh sư đệ khí phách như thái sơn, không nhịn được nên mới làm ra hành động tùy tiện như vậy để thăm dò. Vừa rồi có chút lỗ mãng, sư đệ đừng để bụng!"
"Tiểu đệ Huyền Đông, rất hân hạnh được giao thủ cùng nhị vị Cơ sư huynh."
"Được lắm, Huyền đệ, rất được!" - Cơ Hậu cười sảng khoái, ánh mắt nhìn Huyền Đông, không giấu được vẻ ngưỡng mộ.
Mà lúc này, Phùng Lâm trưởng lão vẫn còn lưu lại chút hoài nghi. Ánh mắt già nua liếc qua, thấy không khí hòa hoãn như vậy mới xua tay. Thân hình lại hóa thành một đạo lam quang bay lên không trung, chỉ tay về hướng thư sinh họ Huyền mà nói: "Được rồi, hai tên tiểu tử các ngươi mau giải tán đi, chuẩn bị cho đợt xuống núi chấp hành nhiệm vụ sắp tới. Lão phu còn phải dẫn Huyền Đông đi nhận biết địa giới Trúc Phong. Tiểu tử, theo lão phu!"
Đợi tới khi bóng dáng hai người dần khuất xa, để lại hai huynh đệ họ Cơ đứng lặng lẽ nhìn theo. Lúc này, nụ cười trên mặt Cơ Hậu dần thu liễm, thay vào đó là một tiếng thở phào nhẹ nhõm cùng ánh mắt vô cùng ngưng trọng đã vỗ vai Cơ Phát đứng bên cạnh:
"A Phát... huynh có nhận thấy vị sư đệ này có điểm gì đó rất bất thường không?"
"Đương nhiên là nhận ra!" - Cơ Phát nhìn chằm chằm đôi bàn tay vẫn còn đang tê dại sau khi chống đỡ kiếm quang của Huyền Đông. Không nghĩ nhiều đã trầm giọng đáp: "Một kẻ mang danh Ngưng Khí đại viên mãn lại có thể chiếm thế thượng phong khi giao đấu trực diện với Trúc Cơ trung kì, chuyện này quá mức phi lí! Hơn nữa pháp lực cùng thân pháp của Huyền sư đệ cực kì sắc bén, thần thái điệu bộ lại thâm sâu khó lường... Lẽ nào là người tu kiếm đạo giống như Trần gia!? "
"Không phải! Là ẩn nặc tu vi! Ở trên Trúc Phong hơn mười năm, chứng kiến qua không ít thiên kiêu nội môn, quả nhiên đây là trường hợp đầu tiên kì lạ đến như vậy!" - Cơ Hậu nghe như vậy thì lắc đầu. Tay đưa lên xoa cằm rồi nói lại với Cơ Phát.
Cùng lúc, cách đó không xa, Huyền Đông đang cùng với lão nho sam họ Phùng dạo quanh một vòng Trúc Phong. Rõ ràng vẻ bề ngoài chỉ là một đỉnh núi cao mấy ngàn trượng, nhưng không hiểu vì sao đến lúc nhìn bao quát chỉ thấy một cái sơn cốc rộng mệnh mông, tạo thành vùng trũng. Mà bốn phía tận cùng xung quanh, nếu vượt quá phạm vi hai dặm sẽ lập tức bị hàn khí thấu xương bên ngoài bao phủ, cực kì nguy hiểm.
Không đợi thư sinh trước mặt hỏi, lão nho sam họ Phùng đã thuyết giảng một chút: "Mỗi ngày các ngươi đều phải đến Học Điện nghe giảng đạo, thời gian còn lại tự do tu luyện. Định kì sẽ có khảo hạch, nếu đạt thành tích xuất sắc sẽ được ban thưởng thêm linh thạch và đan dược ngoài phần tài nguyên cố định."
Nói xong, lão lại chỉ tay về phía trước giới thiệu tiếp: "Ngươi nhìn xem, ngoài nơi sinh hoạt của đệ tử, Trúc Phong còn có hồ Thanh Liễu, hồ nước lớn nhất trên ngọn phong này. Nó đã tích tụ linh khí ngàn năm nên vô cùng thanh khiết, rất thích hợp cho việc ngâm mình tẩy tủy, bồi dưỡng linh căn. Còn khu vực rậm rạp phía tây kia quanh năm ít người lui tới, linh thảo quý hiếm sinh trưởng rất nhiều, nếu cần luyện đan thì cứ tới đó mà tìm. Có lẽ ngươi không biết, bảy phần mười Kết Đan tu sĩ tọa trấn ở tông môn đều từ Trúc Phong này mà ra, lão phu cũng không ngoại lệ! Hi vọng tiểu tử các ngươi cũng sớm ngày Kết Đan! Chí ít thì cũng... trăm năm nữa."
Những lời dặn dò của lão tu sĩ họ Phùng, Huyền Đông đều cẩn thận ghi tạc trong lòng. Song nhãn tinh tường quan sát từng ngóc ngách của Trúc Phong, thầm cảm thán nơi đây quả thực là một động thiên phúc địa hiếm có, hoàn toàn cách biệt với thế tục ồn ào. Nhưng chỉ quan sát một lúc, ánh mắt Huyền Đông đột nhiên dừng lại ở một ngọn núi cao mờ ảo cách đây gần mười dặm. Sắc mặt thế mà lại trở nên nghiêm trọng, trong lòng liền nổi dậy một cảm giác bất an quen thuộc. Khung cảnh ngọn núi phía xa kia, vậy mà lại có nét tương đồng kì lạ với khu rừng trúc cấm kị, nơi xuất hiện cánh cổng gỗ rất lớn đầy cổ quái ban nãy đã không kìm được tò mò, lên tiếng hỏi dồn:
"Phùng lão, ngọn núi đằng kia rốt cuộc là...?"
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.