Chương 7: Gang Tấc
Tạo Hóa Chi Khởi
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Sau khi cáo biệt vị tu sĩ họ Long, Huyền Đông sớm đã trở về ngoại môn. Trên đường đi, tâm tư hắn dao động liên tục. Cứ phải đoán già đoán non. Không biết lão ta vì lí do gì lại đối tốt với hắn như vậy. Nhưng một lúc sau, Huyền Đông cũng không đặt nặng, phải mau chóng quay về.
Hết bị linh thú đuổi bắt, cho đến tên họ Sở kia làm khó làm dễ đã khiến cho cái giỏ chứa thảo dược của hai người họ đều đã biến mất. Huyền Đông đến lúc này mới nhận ra thì đã quá muộn. Thảo dược, thuốc quý được hai huynh đệ dày công hái về cũng xem như trắng tay! Nhưng vẫn may mắn cho Huyền Đông, gốc Huyễn Linh Tiên kia vẫn được bảo toàn. Lấy một gốc Huyễn Linh Tiên thay cho số dược liệu bị đánh mất, cũng xem như bù đắp lại được hơn ba phần thu hoạch.
Huyền Đông đi bộ từ sơn lâm trở về ngoại môn cũng phải cần hai canh giờ. Phàm ở mỗi nơi tu tập, tu sĩ sẽ được tổng bộ cấp cho một chiếc am nhỏ để sinh sống nội trú trong tông môn. Riêng Huyền Đông, hắn lại chọn ở chung một tiểu trang viên với bảy vị đồng học khác. Tất nhiên, không phải chi tiêu quá nhiều linh thạch.
Đợi đến khi họ Huyền trở về tiểu trang viên, trời cũng đã bắt đầu chuyển về đêm muộn. Có điều Huyền Đông lại không bước vào trang viên ngay, mà lập tức lại đi tìm vị sư huynh họ Chương kia. Huyền Đông chậm rãi đi một vòng nơi sinh hoạt của đệ tử, cuối cùng mới thấy sư huynh đang ngồi ở một nơi cách đó không xa liền lên tiếng, chạy vội tới bên cạnh: "Sư huynh!"
Chương Hy sau trận đánh với tên lưu manh họ Sở kia cũng đã nhanh chóng trở về. Quả nhiên Sở Bá ra tay thật tàn độc với đồng môn. Họ Chương đã bị hắn đánh cho thương tổn không ít. Mà Huyền Đông thấy sư huynh của mình một tay phải chống gậy gỗ bước đi, tâm tạng lúc này vô cùng bực tức. Nhưng khổ nỗi, cả hai hắn chỉ là mấy tiểu tử Ngũ đoạn, Lục đoạn. Căn bản có muốn đánh trả vẫn không thể nào địch nổi một quyền.
"Tiểu Đông... Ngươi không bị tên vô liêm sỉ kia làm gì chứ?" - Chương Hy thì thào vào tai Huyền Đông, con ngươi luân chuyển đảo qua trên dáng vẻ thư sinh, thăm hỏi liên tục.
Huyền Đông tặc lưỡi, dáng vẻ vô cùng tự hào rồi lại trả lời: "Đâu có sao... Huynh xem, chẳng phải ta đều bình an hay sao. Người cần lo là huynh mới phải?"
Nhắc tới đây, ngoại môn trong mắt Huyền Đông tuy chưa từng bị bạc đãi thậm tệ nhưng lại có chút lạnh nhạt tình người. Để tranh lấy tài nguyên, ai ai cũng đối xử với nhau rất xa cách, thậm chí có phần thù địch. Duy chỉ hai người Chương Hy này và Huyền Đông này là thân thiết. Có lẽ chỉ trong lòng họ Chương là hiểu rõ nhất vì sao hai người lại thân thiết với nhau trong mấy năm qua, sớm đã kết nghĩa huynh đệ.
"À đúng rồi."
Huyền Đông lúc này mới nhớ lại, liền lấy từ trong tay áo ra một gốc tiên thảo, đưa cho sư huynh đối diện. Chương Hy vừa nhìn thấy gốc thảo dược phát sáng này hô kinh vô cùng ngạc nhiên! Đây chính là gốc Huyễn Linh Thảo vào lúc sáng! Vội vàng mắt chữ o mồm chữ a, nhìn sư đệ với vẻ mặt rất tự hào:
"Huyễn... Huyễn Linh Tiên!? Đệ còn giữ nó sao, tên Sở Bá kia... ta cứ tưởng hắn đã nhân lúc ta bị chấn bay đã trấn lột từ tay đệ rồi. Ngươi... cũng thật là giấu nghề đó. Vậy mà lại có thể né được sự truy quét của một tên Ngưng Khí đỉnh phong như họ Sở kia."
"Không quan trọng. Gốc thảo dược này, tặng cho huynh đó. Xem như là thứ quà giúp huynh mau hồi phục." - Huyền Đông nghe như vậy thì mặt xấc lên. Tay xua xua, làm bộ dáng cao thượng để trêu chọc người khác.
Chỉ là Chương Hy lại ấp úng không thôi. Đối với vật trân quý như thế này hắn cũng không tùy ý nhận bừa. Giữa đêm tối, nguyệt quang chiếu rọi sáng lòa, cùng với gió lùa khiến cho không gian ngoại môn tuy đã lạnh nay lại càng lạnh hơn nữa. Trái lại không biết cớ gì mà gian xung quanh hai tên tiểu tu sĩ lại ấm áp lạ thường. Gốc Huyễn Linh Thảo kia trong tay tên này, bất giác lại chuyền về tay tên kia, cứ thế giằng co mãi.
Sau một lúc thuyết phục, đến cuối cùng, Chương Hy cũng đành nhận lấy gốc thảo dược đó từ tay Huyền Đông. Bỗng dưng trào lên một chút trầm mặc. Hắn lập tức lấy tay lau nước mắt, miệng bắt đầu mếu máo, khóc ròng như một đứa con nít.
Mà Huyền Đông thấy như thế đã vội trong túi áo của mình ra một chiếc khăn, đưa cho Chương huynh. Vừa đưa khăn, môi hắn vừa dè bĩu, cố gắng nhịn cười.
Tu sĩ họ Chương không khách sáo nhận lấy. Đưa hai mắt đẫm lệ nhìn về phía sư đệ trước mặt: "Tiểu Đông... Lúc nào cũng gọi ta sư huynh này, sư huynh kia. Ai mà nghĩ rằng đệ lại chu đáo như vậy. Haha..."
"Huynh so với ta càng cần gốc Huyễn Linh Tiên này hơn. Có nó làm dẫn dược, nhất định sẽ tăng tỉ lệ có thể đột phá lên đến Thất đoạn, thậm chí Bát đoạn Ngưng Khí. Đợi huynh có thời cơ đột phá này thành công, trong đám đệ tử ngoại môn Bạch Vân tông e là cũng không phải không có chỗ đứng đâu.Ở đời ai mà không muốn tính toán một chút đâu chứ? Đến lúc đó huynh nhất định phải làm bảo tiêu cho ta. Đó chính là ý đồ!"
Sau khi nói xong, Huyền Đông liếc mắt qua đã thấy sư huynh liên tục bấm đốt ngón tay để tính toán cái gì đó. Đến lúc này hắn mới thở dài một hơi, liền đứng dậy. Sau đó oãn thủ đưa lên phủi phủi hai tay áo một cái: "Cũng khuya rồi. Huynh mau về nghỉ ngơi đi. Gốc Huyễn Linh Tiên này, nhất định phải giữ kĩ lưỡng. Công sức hai huynh đệ chúng ta!"
"Được, tiểu Đông ngươi về thong thả."
Huyền Đông cáo biệt Chương Hy, bước chậm rãi ra khỏi nơi Chương Hy đang ở. Vừa đi vừa nhớ lại khoảnh khắc Chương Hy khóc lóc ban nãy, không khỏi cười lên bất lực. Khoảng thời gian này cũng thật tốt. Cũng may có sư huynh bầu bạn, với một người không có chí cầu tiến như hắn, chịu cùng với hắn đồng cam cộng khổ trong tông môn chính là cơ duyên rất lành.
Mà lúc này, hắn cũng lắc đầu cảm thán một cái rồi buông xuôi những tạp niệm khác. Hàn phong vào giữa đêm trăng thổi qua mái tóc của Huyền Đông, khuôn mặt của hắn dạ lên một chút bạch quang kinh diễm, mờ ảo.
Đột nhiên, từ đâu đó truyền đến một loại khí tức vô cùng cường hãn. Gió rít quỷ dị, càng nổi mạnh hơn khiến lá cây, bụi khói bị quét bay mịt mù.
Loại khí tức... lại là tử quang quen thuộc kia! Huyền Đông cảm nhận được chủ nhân của nguồn uy áp này lại là tên Sở Bá vô liêm sỉ! Huyền Đông lúc này hai mắt đảo qua không trung tối mịt. Hàm răng hắn nghiến lại, song chỉ dưới tay áo cũng đưa ra, sớm đã có chuẩn bị. Không ngờ Sở Bá vậy mà lại dám đến gây chuyện trong ngoại môn Bạch Vân Tông này.
Lúc này, thanh âm quen thuộc của Sở Bá đứng trên cao nói vọng xuống chỗ Huyền Đông đang đứng. Đôi mắt nham hiểm của hắn xếch lên, phát sinh một tia tham vọng: "Tiểu sư đệ... chúng ta lại gặp nhau rồi."
Sở Bá khoanh tay lại, phong thái khinh người, điệu cười vô sỉ của hắn khé trên môi mỏng nhợt nhạt! Bộ dạng hắn thật khiến người ta cảm thấy chán ghét! Nếu không phải vì bối cảnh của hắn trong ngoại môn thâm sâu, có Kim Văn thúc thúc là trưởng lão, nói khong chừng đã bị các đồng học khác ra tay từ lâu rồi.
"Nguyên lai là Sở Bá sư huynh... Không biết đêm khuya thanh vắng, huynh lại có nhã hứng đến nơi này thưởng ngoạn tới như vậy." - Huyền Đông đứng phía dưới, vẫn cúi đầu một chút cho có lệ, không để lộ ra một chút thái độ xấc láo nào.
"Không cần đa lễ... Dù gì sau hôm nay ngươi cũng phải chết, cả ngươi và tên đó nữa. Một miếng thịt ở trên kia, một miếng ở dưới đó, một miếng thì ở tuốt tuốt trên kia..." - Họ Sở vừa nói, vừa đảo mắt tìm kiếm bóng dáng nam tu sĩ cường tráng nào đó. Hai ngón tay cứ chỉ trỏ trên dưới.
Thư sinh họ Huyền hai mắt đảo qua, lúc này mới mạnh dạn ngước lên. Đầu suy tính một chút rồi buộc miệng nói ra: "Sở sư huynh nói đùa... Chúng ta đều là đệ tử của ngoại môn, chí ít cũng phải giữ lại chút thâm tình. Có điều, nếu sư huynh đã muốn Huyễn Linh Tiên, vậy sư đệ cũng nguyện ý giao nộp... Chỉ là sư đệ vừa tặng nó cho một người khác, xin hãy cho sư đệ một ít thời gian để thuyết phục bằng hữu đó trả lại Huyễn Linh Tiên. Rồi sau đó sẽ..."
"Ngoại môn đệ tử? Haha... một đệ tử quèn ở ngoại môn như ngươi, rửa chân cho lão tử còn chưa xứng đáng. Cho dù có tổn thất mười kẻ như ngươi, ngoại môn cũng sẽ không truy cứu đâu. Huyễn Linh Tiên ta đã không cần tới nữa, nhưng các ngươi thì vẫn phải chết." - Sở Bá không đợi Huyền Đông nói hết lời đã vung tay ngay lập tức. Song chỉ quỷ dị phóng ra hai tia tử mang đánh tới.
Nhìn thấy sự tình không ổn, Huyền Đông nhanh chân chạy thoát. Vừa chạy, không hiểu vì sao lại vừa đem hết tâm tư trong bụng nói ra: "Ngươi chẳng qua cũng chỉ là... dựa hơi Kim trưởng lão mà thôi. Nếu không có lão ta giành hết tài nguyên của các đệ tử khác cho ngươi tu luyện. Ngươi... e rằng cũng chẳng hơn được phần ai."
"Mười mấy tuổi đã vào được ngoại môn tu luyện, tất nhiên đã là thiên phú. Nhưng đáng tiếc lại ăn nói ngông cuồng! Hôm nay sư huynh sẽ tiễn ngươi về suối vàng, cứ ôm cái tật ngông cuồng đó của ngươi đi!" - Sở Bá nghe như vậy thì đã phát tiết. Bàn tay giơ lên, sớm hội tụ thành một loại tử sắc quang mang. Mà loại tử sắc quang mang này khi rời tay liền đã biến thành ba thanh kiếm quang, tùy tiện đánh tới Huyền Đông đang đứng ở phía dưới.
"Ngông cuồng!? Ở đây ai mới là kẻ ngông cuồng!?"
Huyền Đông nhanh nhẹn dùng thân trữ né tránh, tốc độ hôm nay không hiểu vì sao lại vượt xa sáng nay. Thậm chí ngay cả bản thân Huyền Đông cũng kinh ngạc vô cùng! Quả nhiên là kì tích!
Thanh âm của kiếm quang đâm xuống nền đất vang lên, làm rúng động cả một phạm vi trang viên tĩnh lặng. Họ Sở ngưng trọng, vẻ mặt lãnh đạm nhìn xuống, ngơ ngác cảm thán về tốc độ thân trữ bất thường của thư sinh kia. Hai mắt hắn cứ quét qua quét lại, miệng lẩm bẩm: "Vẫn may... ta sớm đã cho người thủ hộ xung quanh. Nếu không ta tuyệt đối không dám vọng động như vậy. Phải mau chóng thôi, tránh cho đêm dài lắm mộng!"
Tu sĩ họ Sở vừa lo sợ xong, lập tức đã quan sát thân ảnh di chuyển nhanh nhẹn kia. Sau đó liền phi thân xuống áp sát. Song thủ quỷ dị trong gang tấc đã hóa thành kiếm quang, chém tới phía nam tu sĩ thư sinh họ Huyền: "Vùng vẫy vô ích."
Hắn vung kiếm quang quỷ dị về phía Huyền Đông. Từng kiếm quang đánh tới đều phá nát thực vật sinh trưởng xung quanh đó bán kính hơn năm trượng.
Kiếm quang quỷ dị đã vung đến trước mặt khiến Huyền Đông. Ngay thời khắc này, noãn thủ hắn cũng mau chóng lấy ra một lá linh phù cấp thấp để hộ thuẫn. Bàn tay thư sinh liền thi pháp quyết, dẫn động linh lực, tạo ra một loại hộ thuẫn miễn cưỡng bảo hộ được hắn toàn vẹn trước thanh kiếm quỷ dị của Sở Bá. Nhưng sau khi chứng kiến đòn này, Huyền Đông vô cùng kinh sợ, kẻ trước mặt đã xem thường môn quy!
Uỳnh!
Chỉ lơ là một chút, Huyền Đông lại bị chấn bay ra xa. Hắn đau đớn thổ ra một ngụm máu đỏ thẫm. Quả nhiên dù có nhanh đến mấy, muốn so với một Ngưng Khí đỉnh phong cũng là khó. Mà bản thân hắn cùng Chương Hy lại không có kẻ chống lưng, không có được nhiều pháp bảo như Sở Bá... Càng chỉ là một tên đệ tử ngoại môn bình thường.
Hắn không cam tâm! Bản thân cố gắng đứng dậy, lau đi giọt máu chảy đang nhỏ ra từ khóe môi. Một thân bạch y vẫn đứng đó, bắt đầu toan tính một cái gì đó để chống lại tên họ Sở.
"Thế nào...? còn đứng dậy được cũng xem như là bền bỉ. Có thể chết dưới tay ta, chính là phúc ba đời tổ tông ngươi rồi tiểu tử." - Sở Bá đắc ý, liên tục dùng lời lẽ để khiến đối phương thịnh nộ.
"Vì một gốc tiên thảo... mà ngươi lại dụng sát ý lên đồng môn của mình. Được... quả nhiên... sư huynh đã điên rồi!?" - Huyền Đông run lên.
"Đồng môn? Đồng môn cái thá gì? Ngươi không xứng. Yên tâm đi chết đi!" - Sở Bá nghe như vậy lại cười nhạo. Tiếp tục thi triển pháp quyết đơn giản, mờ nhạt xuất hiện một đoạn huyễn kiếm khác để đánh tới.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.