Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 15: Kì Tài (Thượng)

Đăng: 28/07/2026 13:52 2,364 từ 46 lượt đọc

"Các ngươi... đã đến Bạch Vân Tông rồi!" - Phùng Lâm vuốt chòm râu dài, cất giọng vô cùng hãnh diện.

Trước mắt mười vị đệ tử là một cánh cổng đá cổ kính bề thế. Cánh cổng này chìa thẳng ra ngoài thềm vực sâu hun hút, bên trên khắc ba chữ Bạch Vân Tông tựa như phượng múa rồng bay. Mà đằng sau cổng đá lại là một cây cầu tên là Liên Vân Lộ, dài hơn ngàn trượng, vắt ngang hư không, nối liền các mảng lục địa cùng vô số cự đảo lơ lửng. Những sợi xích sắt to bằng thân người ôm xuyên qua từng tảng cự đảo, đảm bảo chúng được liên kết vững chắc với sơn môn.

Con thuyền nương theo một cỗ lực lượng vô hình nhẹ nhàng hạ xuống. Từ phía sơn môn, một vị đệ tử bận y phục trịnh trọng, thái độ khoan thai bước ra tiếp đón: "Hạ thuyền!"

Sau khi con thuyền ổn định, lão giả họ Lâm chậm rãi bước xuống sàn đá, dẫn theo mười đệ tử vừa thông qua thí luyện. Sau khi cười nói mấy lời với vài vị tu sĩ nội môn thì quay lại dặn dò đám người Huyền Đông: "Được rồi. Trước tiên các ngươi phải theo lão phu đến bái kiến Chưởng môn. Sau đó mới có thể tự do sinh hoạt tại nội môn. Nên nhớ, từ nay các ngươi đã mang thân phận đệ tử nội môn, mọi hành vi xử sự... nhất nhất phải dựa theo quy củ, vạn lần không được buông thả như lúc ở ngoại môn nữa!"

Dứt lời, trưởng lão họ Phùng lập tức hô hoán. Đã thấy từ bên trong sơn môn mờ ảo chạy ra mười mấy tu sĩ Ngưng Khí kì, dẫn đầu là một tu sĩ bạch y dáng người đạo mạo, tiếp dẫn đám người ngoại môn tiến về phía Liên Vân Lộ. Cây cầu kéo dài gần một ngàn trượng mới dẫn tới quảng trường chính. Giữa đường đi, Huyền Đông liên tục cảm nhận được mấy luồng linh khí thanh thuần xé gió rít lên từ vực sâu, mơn trớn qua da thịt. Từng đàn tiên hạc cất tiếng kêu trong trẻo, vạch phá chân mây bay vút qua đầu. Khung cảnh tiên gia hùng vĩ, khí thế chính phái bàng bạc ấy khiến đám đệ tử mới đến không khỏi trầm trồ, ngợp thở.

"Sao hả... ngạc nhiên lắm đúng không?" - Phùng Lâm thấy dáng vẻ ngơ ngác của đám vãn bối liền nhếch môi cười, điệu bộ có vẻ vô cùng tự hào: "Nội môn Bạch Vân Tông còn vô số điều kì diệu vượt xa trí tưởng tượng của các ngươi. Mấy cảnh này... chỉ là bình thường thôi! Hahaha..."

Sải bước qua Liên Vân Lộ, cuối cùng đám người ngoại môn cũng đã tới trước Bạch Vân Điện. Trước ngưỡng cửa bảo điện nguy nga tráng lệ, lão giả họ Phùng ngay lập tức thu lại vẻ vua đùa. Giữ một nét mặt nghiêm túc bước lên từng bậc thềm khảm nạm bảo thạch quý hiếm.

Bên trong đại điện, hai hàng bảo kị xếp dài ngay ngắn. Chính giữa sảnh trải một tấm thảm gấm thêu văn mây xanh biếc. Trên ngự đài cao ngất đặt một bức bình phong bằng linh ngọc, thấp thoáng ẩn hiện hình dáng được phác họa của ba thân ảnh tu sĩ bí ẩn tỏa ra uy áp sâu không lường được.

Vị đệ tử đón tiếp ban nãy nhẹ nhàng tiến lên trước, quay người về phía bảo tọa, khum tay xuống rồi khẽ nói vào hư không: "Hồi sư tôn, Phùng sư thúc đã dẫn các đệ tử ngoại môn trở về rồi."

Mà đám tu sĩ ngoại môn liền theo hành động của tu sĩ bạch y kia rồi hành lễ. Thậm chí lão giả họ Phùng cũng không đứng đó quá lâu, trực tiếp đi tới rồi cúi đầu.

Đúng lúc này, một làn gió nhẹ từ bên ngoài thổi vào đại điện. Hàng nến hai bên bỗng bùng lên những ngọn lam hỏa rực rỡ rồi nhanh chóng trở lại sắc hồng quang ấm áp. Lưu quang xé gió lao tới, hiện rõ thân ảnh một tu sĩ quá tuổi trung niên, thân vận bạch bào thanh thoát giữa sảnh đường. Thần thái vị này tiên phong đạo cốt, uy áp mãnh liệt vô hình từ cơ thể tỏa ra đủ khiến đám đệ tử chấn động. Đây chính là chưởng môn Mộc Tự, đệ tử chân truyền của lão tổ Bạch Vân Tông! Với tư chất xuất chúng, chỉ mất hơn hai trăm năm đã viên mãn Kết Đan hậu kỳ, đảm nhận trọng trách chưởng quản toàn bộ Bạch Vân Tông. Đồn rằng, Mộc Tự chính là nhân xưng có hi vọng Kết Anh lớn nhất trong vòng một trăm năm tới của Vân Vực.

Chưởng môn họ Mộc lúc này hóa độn quang tiến tới, cất giọng ấm áp: "Miễn lễ đi. Phùng sư đệ và các vị khách sáo rồi. Đây đều là các nhân tài ngoại môn năm nay sao?"

"Sư huynh nói không sai." - Phùng Lâm trầm ổn đáp.

Lúc này, chưởng môn họ Mộc đã âm thầm phát động thần thức ,dò xét một lượt qua mười vị đệ tử khiến cả đám khẽ rùng mình. Chỉ một lúc đã gật đầu tán thưởng. Cho tới lúc con ngươi của chưởng môn họ Mộc đột ngột dừng lại trên người thiếu niên, thấy diện mạo trắng trẻo thư sinh cùng nửa mảnh ngọc bội trước ngực hắn, trong lòng không khỏi trỗi dậy một tia khó hiểu bí ẩn. Lập tức xua tay: "Haha. Mã Lương... ngươi hãy dẫn các sư đệ, sư muội đến cư xá nghỉ ngơi và phân phát tài nguyên sinh hoạt cho bọn họ. Vi sư có chuyện riêng cần bàn với Phùng sư thúc."

Không dám chậm trễ, tu sĩ bạch y lập tức lĩnh mệnh. Cùng với đám đệ tử nhanh chóng rời khỏi Bạch Vân Điện, hòa vào dòng người đông đúc phía xa rồi tiến về phía khu sơn lâm yên tĩnh. Chỉ để bên trong Bạch Vân Điện lúc này còn lại hai tu sĩ Kết Đan họ Mộc và họ Phùng, vô tình làm bầu không khí trở nên yên tĩnh lạ thường dưới ánh nến hồng huyền ảo.

Đợi bóng dáng đám đệ tử khuất xa, Mộc Tự mới chậm rãi cất lời, ánh mắt nghiêng xuống đang suy tư cái gì đó: "Sư đệ.. tên tiểu tử lam bào đó..."

"Ý của chưởng môn sư huynh là gia hỏa tên Huyền Đông?" - Lão giả họ Phùng hiểu ý, lập tức từ trong tay áo lấy đã ra một quyển trục dâng lên.

Tu sĩ Kết Đan họ Mộc phất áo bào, thi triển hấp lực, quyển trục nhanh chóng rơi vào tay. Đến khi bàn tay mở rộng quyển trục ra, ánh mắt lão dừng lại ngay tại vị trí kí danh của Huyền Đông. Nhìn hình ảnh thiếu niên trang nhã trên thư quyển mà chỉ có vài dòng văn tự ngắn ngủi mới lẩm nhẩm: "Gia nhập ngoại môn mới hơn bốn năm, tuổi đời chưa tới hai mươi... đã đạt tới Ngưng Khí đại viên mãn sao?"

"Mộc sư huynh có điều chưa biết. Tại thí luyện ngoại môn vừa qua, một mình tiểu tử này đã đánh bại tiểu bối họ Sở kia vốn cũng mang thực lực Ngưng Khí đại viên mãn. Càng kinh ngạc hơn khi chỉ dùng một đòn đã phế sạch căn cơ tu luyện của đối phương!" - Không đợi sư huynh suy già đoán non, trưởng lão họ Phùng đã âm trầm hạ giọng, bước chân đi lại bồn chồn.

Mộc Tự biến sắc. Thân thể hóa lưu quang bay xuống để hỏi rõ hơn: "Một chiêu phế bỏ căn cơ...?"

Căn phòng vốn tĩnh lặng nay càng thêm quỷ dị. Gió lạnh bên ngoài như xé rách vân mây ấm áp, tạt qua khe cửa khiến chân mày Mộc Tự nhíu chặt. Tu luyện bốn năm đạt Ngưng Khí viên mãn đã là thiên tài hiếm có, nhưng một đòn đánh nát gân cốt của kẻ đồng cấp thì lại là chuyện hoang đường:

"Hắn làm cách nào? Một kẻ Ngưng Khí sao có thể tung ra uy lực khủng bố như vậy?"

"Là đỉnh cấp bảo vật được luyện khí bốn lần!" - Phùng Lâm thì thào.

"Luyện khí bốn lần!? Nguyên... Nguyên Anh pháp bảo!?" - Con ngươi Mộc Tự co rút, giọng nói lạc đi tựa như rơi xuống băng trì.

Cường giả Nguyên Anh tại Đông Hạ du tuy không hiếm. Nhưng kẻ sở hữu thần thông dị biến, có thể hô phong hoán vũ, chấn động bát phương chỉ đếm trên đầu ngón tay. Bạch Vân Tông sừng sững mấy ngàn năm cũng chỉ có vài kiện pháp bảo luyện linh bốn lần cấp Nguyên Anh do Lão tổ đích thân truyền lại để trấn giữ tông môn. Một tên đệ tử ngoại môn lấy đâu ra thứ nghịch thiên này?

Lão giả họ Phùng hiểu cảm giác kích động của chưởng môn, thở dài tiếp lời: "Thực ra việc hắn có đạt Ngưng Khí viên mãn hay không cũng chỉ là phỏng đoán của lão phu. Bởi vì thần thức Kết Đan kì căn bản không thể nhìn thấu tu vi của tiểu bối đó. Mỗi lần cố gắng thám trắc đều bị một cỗ lực lượng thần bí đánh tan ngay lập tức! Nhưng có điều lão phu đảm bảo, thực lực hắn tuyệt đối không thể vượt quá Kết Đan. Nếu có thể thao túng được pháp bảo Nguyên Anh... chỉ có thể giải thích là do thiên phú hoặc cơ duyên cực kì dị biệt!"

Mộc Tự trầm ngâm, sắc mặt không muốn tin vào chuyện hoang đường này. Phải biết, muốn kích hoạt pháp bảo luyện khí bốn lần như vậy, trừ phi có thái thượng trưởng lão đích thân xuất quan trợ lực, bằng không dù tập hợp toàn bộ trưởng lão Kết Đan kì của Bạch Vân Tông ra cũng chỉ phát huy được tối đa tám phần uy lực, lại còn đối mặt với nguy cơ bị phản phệ cực lớn. Tên tiểu tử tên Huyền Đông này... khiến lão vừa kiêng nể lại vừa nảy sinh ba phần đố kị.

Lúc này, chưởng môn học Mộc cũng cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hóa thành một tia độn quang bay về bảo tọa. Lấy thạch bôi nhấp một ngụm linh trà, đôi mắt chớp động xảo quyệt: "Nếu thực sự có bậc kì tài như vậy... Bạch Vân Tông ta nhất định phải lợi dụng triệt để. Linh tính lão phu mách bảo, tông môn sắp phải hứng chịu một trận đại kiếp. Chi là đại sự càng có đại sự, không thể tùy tiện thức tỉnh lão tổ. Nếu có thể dốc sức bồi dưỡng tiểu tử này, biết đâu sau này có thể khiến hắn tự nguyện dâng ra kiện pháp bảo bốn lần luyện khí đó ra cho tông ta bù đắp khiếm khuyết thần thông!"

"Sư huynh... lẽ nào muốn cưỡng đoạt sao?" - Phùng Lâm nghe lời nói như vậy thì chấn kinh vô tùng. Lúc này mới đảo mắt xung quanh xem xét, lập tức thi triển cấm chế xung quanh.

"Kẻ sở hữu thần thông bậc đó, sư đệ cho rằng đằng sau hắn không có đại năng chống lưng sao? Lão phu đã sống đủ lâu để biết dè chừng đại hoạn, chỉ muốn mượn cơ hội này để thăm dò sâu hơn. Mượn bảo vật chỉ là cớ... chuyện về sau cứ để sư tôn quyết định." - Mộc Tự thản nhiên đáp. Sau đó, thần sắc ung dung ngập ngừng một chút rồi phất tay: "Phùng sư đệ, truyền lệnh của ta. Đưa Huyền Đông đến Trúc Phong tu luyện, tạo mọi điều kiện tốt nhất cho hắn tiếp cận thiên tài địa bảo của tông môn!"

Nói xong, lão giả họ Phùng mới khựng lại trong vài giây rồi mới chắp tay nhận lệnh. Nhưng lúc này không biết vì sao chỉ thấy lão chương môn Mộc Tự đứng dậy, phóng tầm mắt về hướng Bắc xa xôi điệp trùng, mi tâm hiện rõ vẻ phiền não: "Rất nhanh thôi... các vị ở Huyết Vực kia mượn oai hùm dọa người... e là sắp không giữ nổi mình rồi."

Mà lão tu sĩ họ Phùng thân là trưởng lão, tất nhiên biết rất rõ dụng ý của sư huynh. Lập tức quay đầu về hướng Bắc rồi ngưng trọng thần sắc. Cảm ứng quét qua đã biết được đại họa sắp giáng xuống. Đông Phương Lục Phái tuy bề ngoài đều dĩ hòa vi quý. Chính ma lưỡng đạo yên ắng đã mấy trăm năm, nhưng thực ra sóng ngầm bên dưới chưa bao giờ dừng lại.

Cùng lúc đám người Huyền Đông đã tới khu cư xá đệ tử. Trong này có tu sĩ bạch y kia, mỉm cười ôn hòa với mọi người, sảng khoái nói:

"Ban nãy chưa kịp chào hỏi, thật thất lễ. Ta tên Mã Lương, mọi người đều có thể gọi ta là Mã sư huynh. Đừng gò bó, sau này có khó khăn gì cứ việc tìm ta."

Nói xong, Mã Lương đã mở túi trữ vậy, lấy ra mười phiến ngọc lệnh phân phát cho từng người. Hắn kề sát tay lên miệng rồi thì thầm làm đám đệ tử không khỏi cười khúc khích. Thái độ nhã nhặn, khí chất tiên gia lúc này đều tan biến đi đâu hết: "Đây là Lệnh bài đệ tử nội môn. Việc ra vào tông môn, nhận tài nguyên hay vi phạm quy tắc đều sẽ ghi chép vào đây. Sau này nếu lập được chiến công hiển hách còn có cơ hội nhận Lệnh bài danh dự toàn cõi Bạch Vân Vực. Lúc đó nhớ cho sư huynh mượn dùng, tài nguyên xài không hết đâu!"

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.