Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 33: Họa

Đăng: 03/08/2026 09:50 2,538 từ 22 lượt đọc

Ngay lúc thủy lực xung quanh tựa như vũ bão kéo đến, trên thân thể Huyền Đông bất giác tự động khởi động mười hai đạo kim sắc văn tự.

Mười hai đạo kim sắc văn tự này đích xác chính là Cốt Văn. Kim sắc văn tự điệp trùng nối tiếp, ngoan cường chống lại sự bài xích mãnh liệt của Thủy Linh. Tuy vị thư sinh họ Huyền đến nay vẫn chưa rõ thứ gọi là Thiên Sinh Cốt Văn rốt cuộc có lai lịch thế nào, nhưng bảo vật này vẫn âm thầm trợ giúp hắn vô cùng đắc lực.

Sau hơn một khắc chống đỡ, cỗ lực lượng bài xích cũng đã giảm xuống mức vừa đủ để Huyền Đông có thể miễn cưỡng tiến hành thôn phệ. Từ bên trong nội tại, hắn bắt đầu cẩn trọng chiết tách cỗ thủy lực dồi dào của Thủy Linh, rẽ nhánh cho dòng năng lượng đó luân chuyển vào đan điền một cách bình ổn nhất. Từng đợt thủy lực dũng mãnh dần dần dung nạp vào thân thể, Huyền Đông ngay tại thời điểm đó tựa hồ như đã cảm nhận được ba phần sức mạnh thủy thuộc tính đang cuộn trào không ngơi nghỉ.

Trong thời khắc đó, toàn bộ không gian động của Thiên Ngọc Giao tiền bối như được soi rọi bởi luồng lam sắc quang mang rực rỡ, óng ánh lên từng vân sóng dập dìu hệt như chốn đáy biển sâu. Thân thể nam tử thanh tú đang thiền định giữa động phủ cũng bị cỗ quang lực này bao phủ. Quang mang vô tình lướt qua khuôn mặt sắc sảo của hắn, mái tóc mượt như suối nhẹ phấp phới, gấu áo bào mỏng manh cũng theo đó mà khẽ dao động.

Huyền Đông tiếp tục kiên trì luyện hóa thêm hơn ba canh giờ nữa, tuyệt nhiên đã cảm thụ được hơn nửa phần sức mạnh ẩn tàng bên trong Thủy Linh.

Cứ như thế, một cự Giao cùng một nhân loại độc lập tu luyện bên trong thâm cốc u tịch. Thời gian thoi đưa thoắt cái đã quá một tháng. Hình dáng Huyền Đông tĩnh tọa tại một vị trí suốt chừng ấy thời gian đối với giới tu sĩ đích xác chẳng quá dài lâu.

Cuối cùng, khoảng mấy ngày sau, thiên địa nơi vực sâu đột nhiên biến động. Từ đâu đó hàng cản làn mây mù kéo đến bao phủ toàn bộ dãy núi. Từ miệng sơn cốc, một luồng lam mang thuần khiết bùng nổ mạnh mẽ, lan tỏa khắp không gian xung quanh. Vài con linh thú gần đó cũng vì động tĩnh kinh hoàng này mà hoảng sợ tháo chạy.

Quang mang tỏa đến đâu, những hạt nước nặng trĩu lập tức xuất hiện theo đến đấy, chỉ trong thoáng chớp đã khiến toàn bộ phạm vi đáy vực bị bao phủ bởi cỗ không khí ẩm ướt, mát lạnh.

Bên trong động phủ, Huyền Đông căn bản đã cắn nuốt thành công Thủy Linh. Mi tâm khẽ động, thần thức rung chuyển kịch liệt. Đôi tay hắn sau thời gian dài bất động bất giác vô thức vung lên. Ngay sau đó, một dòng nước trong trẻo dũng mãnh phóng ra từ ngọc thủ, lao thẳng vào vách động tạo nên sức phá hoại không nhỏ. Cả một mảng pha lê rung chuyển rồi rụng rơi xuống hố sâu.

Từ lỗ hổng đó, vô số hạt băng phách nhẹ nhàng đọng lại, thoáng chốc đã đem toàn bộ khu vực đá cứng bị phá hủy đóng băng hoàn toàn.

Huyền Đông chậm rãi đứng dậy, bước khoan thai về phía vách đá bị đóng băng, khẽ gõ nhẹ ngón tay cảm thán: "Quả nhiên đúng như dự liệu... Thủy Linh mượn hàn khí từ Tinh Túc Công đã trở thành một đòn chí mạng. Độ cứng thế này... e là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ muốn phá bỏ cũng phải tốn không ít thời gian. Giờ cũng đến lúc mau chóng trở về Bạch Vân Tông rồi...

"Ngọc Giao tiền bối! Vãn bối xin cáo từ trước, đa tạ người đã cho mượn động phủ!" Hắn tiến lại gần vách đá, nhìn xuống đáy vực hun hút không thấy đáy, lẳng lặng chắp tay nghiêm nghị đa tạ vị lão tiền bối rồi thong thả bước ra cửa động.

Cửa động cách tòa động phủ này hơn hai dặm. Nếu không tính việc phi độn lên khỏi sơn cốc là bất khả thi, hắn bắt buộc phải đi bộ mới có thể tiến ra nơi có ánh sáng. Ngay tại lối ra tỏa sáng ấy lại được bố trí một đạo pháp trận bạch sắc quỷ dị, khả xuất, bất khả nhập!

"Phùng trưởng lão?" Huyền Đông thuận lợi bước ra bên ngoài, bất giác ngơ ngác.

Đạo kết giới bảo vệ do Ngọc Giao tiền bối bố trí nơi cửa động cho phép người bên trong tùy tiện bước ra, nhưng kẻ bên ngoài muốn xâm nhập vào lại là chuyện bất khả thi. Ngay khi vị thư sinh bước chân ra ngoài sau hơn một tháng bế quan, hắn lập tức nhìn thấy Phùng Lâm trưởng lão cùng vài vị tu sĩ khác đang đứng trực sẵn trước cửa động. Với vẻ mặt bất ngờ xen lẫn chút lo sợ, lão tu sĩ họ Phùng quen thuộc đã vội vã lao đến bên cạnh hắn rồi nói:

"Tiểu tử, ngươi không sao chứ?!"

"Đệ tử không sao."

"Lão quái kia có làm gì ngươi không?"

"Trưởng lão yên tâm, ta thật sự không sao mà." Huyền Đông lắc đầu phủ nhận.

Phùng Lâm thận trọng quan sát hắn từ trên xuống dưới tận mấy lượt, ánh mắt kiêng nể nhìn vào cửa động tối om. Dù sở hữu tu vi Kết Đan kì cũng không dám mạo hiểm quét thần thức vào trong. Đến khi hoàn toàn yên tâm, vị trưởng lão họ Phùng cùng chư vị đi cùng mới trút được gánh nặng, thở dài nhẹ nhõm.

"Tiểu tử, sau khi ngươi bị Ngọc Giao tiền bối mang về đây, Mộc sư huynh đã nhiều lần đích thân đến tìm nhưng đều bị kết giới chặn lại. Mấy lão già chúng ta... nếu cưỡng ép phá giải thì vẫn khả thi, nhưng khó tránh khỏi khiến Ngọc Giao tiền bối bất mãn... Do đó chỉ có thể định kỳ mỗi ngày đến đây trông ngóng."

"Mau, theo lão phu trở về!" Nho sĩ họ Phùng nói rồi liền nắm lấy tay Huyền Đông, hóa thành một đạo lưu quang cùng chư vị trưởng lão xé gió rời khỏi sơn cốc.

Trên trời bao la, cuồng phong lướt qua khuôn mặt thanh tú của vị thư sinh đang phi hành ngay sau chư vị trưởng lão áo vải, giúp hắn dễ dàng quan sát toàn bộ cảnh vật bên dưới mặt đất. Chỉ sau hơn một khắc, cả nhóm đã tiến gần đến nội giới Trúc Phong.

"Tiểu tử, ngươi cứ việc trở về Trúc Phong nghỉ ngơi, không cần đi cùng mấy lão già chúng ta nữa."

"Đệ tử đa tạ trưởng lão!"

Bất giác, Huyền Đông phóng tầm mắt về hướng Bắc cách đó hơn mười dặm, nơi có cây cầu đá khổng lồ nối liền hai bờ vách núi. Mơ hồ cảm nhận được một cỗ khí tức xa lạ vô cùng cường hãn, so với thực lực Kết Đan sơ kì của Phùng Lâm thậm chí còn vượt trội hơn một bậc. Cỗ khí tức đó đang công nhiên tiến về phía nội tông. Sự tình này không chỉ khiến Huyền Đông tò mò, ngay cả Phùng trưởng lão cũng vô thức quay đầu về hướng đó, nheo mắt quan sát rồi phóng thần thức Kết Đan sơ kì ra thăm dò.

"Khí tức này có chút quen thuộc... Lẽ nào là Trần Hạ Thiên cùng Cơ Hoàng? Hai lão quái vật đó đã đến thánh tông rồi sao?" - Lão nho sam họ Phùng quay sang thì thầm với chư vị trưởng lão bên cạnh.

"Trần Hạ Thiên... Không lẽ là gia tổ của Trần sư huynh?" - Huyền Đông lên tiếng chất vấn, trong lòng đã có đáp án.

"Đích xác là lão ta!"

"Vậy còn Cơ Hoàng... lại là vị đại năng nào?"

"Là lão tổ Cơ gia. Trần Hạ Thiên cùng Cơ Hoàng đều là những cự đầu khống chế một phương ở Vân Vực, vị thế chỉ xếp sau thánh tông, trong tay nắm giữ binh lực đủ để xưng bá phía Đông. Trần gia và Cơ gia được thánh tông phân phó trách nhiệm trấn giữ biên giới Vân Vực, ngăn chặn các thế lực từ Mao Thú Sơn Mạch. Chỉ là thời gian qua họ không làm tròn bổn phận... nên Mộc chưởng môn đã ban triệu lệnh cho hai lão gia hỏa đó đến đây."

"Nghiêm trọng đến vậy sao... Lẽ nào..."

Trong chớp mắt, chư vị trưởng lão không nói thêm lời nào, lập tức đẩy nhanh tốc độ phi độn về phía chủ điện. Mọi chuyện có vẻ vô cùng cấp bách. Mà bản tính Huyền Đông vốn tò mò, trong lòng cũng đã ngờ ngợ ra phần nào sự việc, âm thầm bám theo chư vị trưởng lão để thám thính tình hình.

Bên trong nội điện không lâu sau đó đã hội tụ đông đủ nhân sự. Mà từ bên ngoài bậc thềm Bạch Vân Điện, hai bóng dáng lão già cao lớn hùng hổ ngạo nghễ bước vào. Tuy phong thái có phần thô giáp nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, cao quý của chủ một đại thế gia. Theo sau họ là hơn mười lăm tùy tùng, tất cả đều là sơ kì Trúc Cơ, tiến vào nơi hội họp đang tập trung vô số trưởng lão chấp sự của Bạch Vân Tông.

"Trần mỗ nghe lời triệu tập của Bạch Vân Tông nên đã thay mặt Trần gia đến cầu kiến!"

"Cơ mỗ Cơ Hoàng, đại diện Cơ gia! Không biết thánh tông có điều gì phân phó mà lại ban thư bắt hai lão già này phải đích thân tới, ngay cả trưởng lão đại diện cũng không được phép?" Cơ Hoàng chắp tay hướng về Mộc chưởng môn đang tọa trên cao.

"Hai vị cứ từ từ an tọa. Mã Lương, ban trà!" - Mộc Tự lãnh đạm vuốt râu, cố tình tỏ vẻ hiếu khách.

Nghe lời chưởng môn, Trần Hạ Thiên cùng Cơ Hoàng chậm rãi chỉnh đốn y phục, từ tốn bước đến hàng ghế đã an bài sẵn giữa chính điện. Vừa ngồi xuống, hai vị lão tổ cũng không khước từ chén trà của Bạch Vân Tông, thong thả nhấp một ngụm sảng khoái. Chỉ là lúc này, hai vị lão tổ thế gia cũng đồng loạt nhấn mạnh một vấn đề:

"Mộc huynh! Nhân đây lão phu cũng có thư khẩn từ Trần Hạo thống lĩnh ở biên giới gửi về tổng bộ Trần gia, có một việc cấp bách cần bàn bạc."

"Trùng hợp làm sao! Thống lĩnh binh Cơ gia là Cơ Bình cũng vừa gửi tin khẩn về thánh tông!"

Mà ở trên bảo tọa, lão chưởng môn họ Mộc ngồi ở vị trí trung tâm bắt đầu chất vấn, thần sắc không khỏi ngạc nhiên trước sự trùng hợp này, liền hóa độn quang bay xuống rồi hỏi: "Hai vị có chuyện gì cấp bách?"

Trần Hạ Thiên cùng Cơ Hoàng trao nhau ánh mắt ra hiệu, lập tức cho gọi hai vị tu sĩ từ bên ngoài vào. Trên tay họ đang nâng một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên ngoài bao bọc một lớp linh lực mờ nhạt. Đến đây, hai vị lão tổ vận dụng linh lực phong tỏa một trượng diện tích quanh chủ điện rồi mới thận trọng mở chiếc hộp ra. Từ bên trong hộp gỗ, một cỗ khí tức quái ác bùng nổ. Mặc dù đã bị kìm hãm nhưng nó vẫn khiến không gian cả tòa Vân Điện chìm vào mây đen ảm đạm. Kể cả chư vị trưởng lão mang tu vi Kết Đan kì cũng phải kinh nể!

"Đây là... tinh mạch yêu thú?!" Vài vị trưởng lão ngồi trong điện thốt lên kinh hoàng.

Bất giác, một tia huyết khí đã thoát khỏi sự khống chế, phá vỡ lớp phong tỏa lao ra ngoài! Chỉ một tia khí tức nhỏ nhoi trong hắc vụ cũng đủ phát tán đợt áp chế quỷ quái. Trước khi nó hoàn toàn mất kiểm soát, Mộc Tự đã nhanh hơn một bước, vẫy tay phóng ra một đòn năng lượng đánh tan đám hắc vụ mỏng manh, trả lại sự bình yên cho Vân Điện.

Ngay sau tình huống nguy cấp đó, Cơ Hoàng cùng Trần Hạ Thiên tức tốc ra hiệu cho thuộc hạ nhanh chóng thu hắc vụ vào lại trong hộp.

"Lẽ nào lại trùng hợp đến thế..." Lão chưởng môn họ Mộc lúc này nhìn hai vị lão tổ thế gia rồi lẩm bẩm.

"Đây chính là yêu thú tinh mạch mà ba tháng trước lão phu cùng Cơ gia lão tổ đã hợp lực kích sát một đầu Tam giai yêu thú mới thu về được! Tam giai yêu thú này ở đạo hạnh hậu kì đã lâu, thực lực có thể nói ngang với một tu sĩ Kết Đan hậu kì!" Trần Hạ Thiên lập tức đứng lên, nghiêm trọng giải thích.

Thông tin vừa biết được đã làm một nữ trưởng lão lam y họ Tĩnh ngồi bên dưới chấn kinh. Kiều dung liền nhăn lại rồi hỏi nhỏ: "Bổn trưởng lão không nghe lầm đấy chứ? Tam giai yêu thú sao có thể sở hữu tinh mạch vốn dĩ chỉ có hóa hình đại yêu có thực lực Tứ giai mới ngưng luyện ra được?"

Như đã đợi từ rất lâu. Lão tổ Cơ gia lúc này mới mạo muội đứng lên rồi đi đi lại lại. Giữa chủ điện rộng lớn, thanh âm bí ẩn của Cơ gia lão tổ đã vang lên, gương mặt lộ rõ vẻ khẩn khoản trước chư vị trưởng lão:

"Như các vị đã chứng kiến, trên người một Tam giai yêu thú lại tiếp nhận tinh mạch của hóa hình đại yêu! Đích xác đây chỉ là bán tinh mạch nhưng kì thực lại quá mức đáng sợ... Cơ mỗ cùng Trần đạo hữu đã theo dõi liên tục mười năm nay, yêu thú ngày càng biến dị bất thường. Mao Thú Sơn Mạch khẳng định đã xuất hiện một vài tồn tại ở thực lực Tứ giai, trở thành mối hiểm họa tột cùng của Đông Quái Sơn! Với thực lực của hai lão già này cũng phải tốn hơn hai ngày mới đem được con Tam giai yêu thú tương đương Kết Đan hậu kì kia về trong trạng thái nửa sống nửa chết. Nếu tồn tại khủng bố kia xuất sơn... e rằng biên giới chúng ta sẽ lập tức thất thủ! Chuyện này khẩn xin thánh tông ra tay trợ giúp!"

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.