Chương 25: Nhị Giai Yêu Thú
Tạo Hóa Chi Khởi
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Từ trên cao, Huyền Đông đang chậm rãi quan sát. Hai con ngươi hắn luân chuyển, hoàn toàn nhìn thấu mọi diễn biến từ. Trong trận khói bụi mịt mờ, vũng máu chảy ra từ tay Thạch Viên Thú bất giác đã hóa thành mấy sợi huyết khí quỷ dị. Sau đó lại bị nó hấp thu ngược vào cơ thể. Cùng lúc này, từ khoang miệng cự thú ngưng tụ ra một cỗ huyết khí bạo phá, khiến toàn thân nó trong một vài hơi thở đã hóa thành màu đỏ quỷ dị. Mà cơ thể vốn đã dị dạng nay lại càng kinh khủng hơn! Từng đoạn xương bị nó cố tình bẻ nát, trực tiếp đâm ra ngoài, xen giữa bộ lông dài đã bị nhuộm bởi máu.
Trong gang tấc, huyết khí bạo phát đã triệt để hoàn thành. Thạch Viên Thú dồn toàn lực phóng thẳng về phía đám người Phượng Cẩm Vân một tia huyết quang. Huyết quang đi đến đây, sơn mạch biến dạng đến đó, đất đá đổ xuống tạo thành một bãi hoang tàn. Mà một kích toàn lực của yêu thú Nhị giai trung kì này, ba nữ tử nhất định không thể chống đỡ!
Đến thời điểm hiện tại, Huyền Đông dự cảm tình thế nguy cấp. Hơn nữa xét đến cùng lại có chút quen biết với đám người này, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn bọn họ bỏ mạng. Một Chương Hy ngã xuống đã là đả kích quá lớn đối với hắn. Nghĩ xong, hắn đã dứt khoát quát lớn: "Không ổn! Các vị mau lui xuống! Vật này quá mức nguy hiểm!"
Huyền Đông tức khắc đã xuống trước mặt ba nữ tử. Một thân hắc bào đứng trước yêu vật, bàn tay vung lên đã nhanh nhẹn tạo thành một quang tráo hộ thuẫn, chặn đứng tia huyết quang. Tia huyết khí khủng bố, trực diện đánh vào hộ thuẫn, tạo ra những tiếng rắc rắc như đá vỡ.
Nhưng chỉ một lúc sau, Huyền Đông lại ném ra một cái lô đỉnh pháp bảo màu xanh ngọc về phía đỉnh đầu Thạch Viên Thú làm nó ngã xuống. Huyết quang hung ác lúc này mới bị chệch hướng, chấn nát vách núi, tạo thành gần mười tia huyết khí nhỏ hơn, khiến đất đá nứt toạc từng mảng lớn rồi rơi xuống sơn mạch.
Thư sinh họ Huyền núp dưới hắc bào điều khiển lam sắc hộ thuẫn, mi tâm khẽ co lại. Trong đầu âm thầm suy tính điều gì. Thực lực của hắn nếu ra tay từ đầu chẳng khó khăn gì để một kiện pháp bảo đè chết chết nó, nhưng hiện tại Thạch Viên Thú đã kích hoạt Cuồng Bạo Thuật ra, đối phó quả thực có chút hao tổn tâm khí!
Giằng co một lúc, tia huyết quang đỏ thẫm yếu dần rồi tan biến thành hư ảnh mờ nhạt. Thạch Viên Thú đứng cách đó gần trăm trượng, dồn dập hô hấp, khoang miệng khó khăn mở ra từng hơi mệt mỏi. Cái tay ôm đầu đã bị pháp bảo của Huyền Đông đánh vỡ ra.
Huyền Đông tạm thời thu lại hộ thuẫn, nhãn quang tinh tường ngưng trọng quan sát nhất cử nhất động của con quái vật. Quả nhiên có sơ hở. Tuy rất mạnh nhưng ngươi chỉ có thể Cuồng Bạo trong một thời gian nhất định mà thôi. Xem trạng thái này e rằng sắp cạn kiệt lực lượng tới nơi rồi!
Nghĩ xong, Huyền Đông lẩm nhẩm tính, cẩn thận triệu hoán ra ba đạo băng kiếm xoay tròn xung quanh.
"Đa tạ tiền bối tương trợ!" - Phượng Cẩm Vân phía sau, nhìn thấy hi vọng lập tức bước lên cảm tạ.
Ba nữ tử tưởng chừng đã bỏ mạng dưới tay Thạch Viên Thú vậy mà may mắn thoát nạn. Nếu còn đối địch trực diện, dưới một kích của Nhị giai yêu thú tương đương tu sĩ Trúc Cơ trung kì, chắc chắn phải chết. Chỉ là hiện tại, không biết vì sao cơ duyên an bài, trước mặt bọn họ là nam tu sĩ lạ mặt khoác hắc bào che kín tôn nhan, toàn thân tỏa ra cỗ hàn mang màu xanh ngọc, mãnh liệt vô cùng! Với cảm quan Ngưng Khí đỉnh phong, cỗ uy áp mãnh liệt chẳng kém Thạch Viên Thú này khiến ba nữ tử liền đoán được tu sĩ trước mặt cũng là Trúc Cơ kì! Lập tức cung kính hai chữ tiền bối!
"Chiêu thức ban nãy của các cô vậy mà đả thương được đầu thú ngang tầm Trúc Cơ trung kì... Ba người các cô đúng là lớn gan, lại dám trêu vào Thạch Viên Thú." - Huyền Đông thi triển Hoán Âm Thuật, thanh âm trầm ấm liền ồn lên như một lão già, cất tiếng chất vấn.
"Tiền bối quá lời. Nếu không phải vì Thạch Căn Quả ở bên kia, ba người vãn bối cũng không muốn trêu chọc vào nó làm gì!" - Nữ tu sĩ họ Ngọc thu lại cảnh giác đã bước lên trước. Tay chỉ vào một cái cây lớn đang được Thạch Viên Thú canh giữ cách đó mấy trăm bước rồi nói.
Nghe như vậy, Huyền Đông lập tức hiểu ra sự tình. Tu sĩ Ngưng Khí muốn gia tăng bội phần khả năng Trúc Cơ, tuyệt đối phải sử dụng tới Trúc Cơ đan. Mà một viên Trúc Cơ đan cũng không phải đan dược tầm thường. Đan phương đã viết, chính là cần loại quả từ cây thạch căn kia. Cơ hồ bảy, tám năm mới sinh trưởng ra một lần dưới mười quả mà thôi!
Trong đó, nữ tu sĩ họ Hà cũng mạnh dạn bước lên. Miệng như mím lại một lúc, trước tu sĩ cao giai kia tuyệt đối cung kính mấy phần. Đắn đo lắm nàng mới dám đưa ra ý nghĩ: "Tiền bối nếu không phiền, nữ tử cả gan thỉnh cầu người cùng hợp lực kích sát đầu yêu thú này. Bọn ta chỉ cần Thạch Căn Quả, còn yêu hạch tùy ý người xử lý. Ý tiền bối thế nào?"
Huyền Đông nhìn về phía Thạch Viên Thú, âm thầm phán đoán hậu quả. Dù sức mạnh con thú đang nhỉnh hơn hắn một bậc, nếu dùng công pháp Bạch Vân Tông từ trước đến giờ học được, tất nhiên cũng có cơ hội hạ gục, nhưng hiện có mặt ba người bọn họ, hắn không thể tùy tiện bại lộ danh tính như vậy. Ở đời này hay dùng nhân quả để nói với người khác chứ không nên mắc nhân quả với người khác... Nhưng người cầu đạo chung quy vẫn là phàm trần, da mềm xương cứng, làm sao có thể không xót lòng được chứ?
Nghĩ tới đây, Huyền Đông liền thở dài một hơi, thân bước về phía trước:"Thiên đạo thưởng cho tu sĩ có chí, nhưng đạo lộ này vốn dĩ cũng vô hình vô dạng. Bên dưới đại đạo, vạn vật đều lấy căn cơ làm gốc. Linh khí hóa dịch, đan điền thành hồ, đó vốn là ranh giới giữa phàm nhân và con người cầu đạo. Con đường Trúc Cơ chưa bao giờ là dễ dàng, lòng cầu đạo của các cô quả thực không tệ... Thôi được, ta đồng ý ra tay một lần! Nhưng ta chỉ phụ trách kiềm chế con Thạch Viên Thú này, còn lại sống chết hay được mất, phải xem xem bản lĩnh và tạo hóa của ba người rồi!"
Có thêm đồng đạo Trúc Cơ cũng là tăng thêm phần tự bảo hộ. Huống hồ ba nữ tử không phải kẻ toan tính vụ lợi, lại là các sư tỷ từng giao hảo, ra tay giúp đỡ đoạt Thạch Căn Quả cũng là việc nên làm.
Nói xong, Huyền Đông lao thẳng đến chỗ quái thú, song nhãn lóe lam quang. Noãn thủ uyển chuyển vung lên đánh ra năm thanh băng kiếm. Tay kết ấn điều khiển băng kiếm phóng tới Thạch Viên Thú. Từng đạo kiếm quang trảm vào thân thể ác thú khiến nó đau đớn. So với công kích của cấp Ngưng Khí, đòn đánh của Huyền Đông mang sát thương gia tăng gấp mười lần! Mà con Nhị giai Thạch Viên Thú bị băng quang xé rách cơ thịt liền gầm lên rống toái âm ba, chấn động phạm vi hơn nửa dặm sơn mạch.
"Ồn ào." - Mi tâm Huyền Đông co lại, quát lớn.
Huyền Đông đánh xong, vung tay thu lại băng kiếm. Sau đó lại tiếp tục ngưng tụ ra một tia hàn quang bắn tới. Phạm vi xung quanh Thạch Viên Thú năm trượng bất ngờ bị băng phong. Một cột băng đâm lên, trực tiếp hất văng nó ra xa hơn mười trượng. Nơi ác thú va đập vào vách núi nổ tung một lỗ hổng lớn, đất đá vỡ lả chả tạo thành khói bụi mịt mù.
Chỉ là Thạch Viên Thú vẫn còn sức lực! Từ trong khói bụi đã thấy lao ra mấy tảng đá nặng hàng trăm cân được bao bọc bởi man lực đỏ thẫm. Sau đó, Thạch Viên Thú rống lớn rồi nhảy ra, hung hăng muốn lấy mạng thư sinh hắc bào. Từng tảng đá lớn bị vung tới đánh vào thân thể Huyền Đông, nhưng hắn nhanh nhạy đánh trả. Hai thân ảnh lao vào giao đấu không ngừng, dư chấn tỏa ra làm chấn nát cảnh quan xung quanh.
Thế trận Trúc Cơ... thực sự đối với ba nữ tử mà nói là quá đỗi đáng sợ!
Tuy nhiên yêu thú vẫn là yêu thú, luận về sức bền, Thạch Viên Thú vẫn nhỉnh hơn tu sĩ phổ thông một bậc. Cứ tiếp tục thế này sẽ bất lợi, Huyền Đông đảo mắt, thần thức quét qua từng ngóc ngách sơn mạch để tính toán kế sách vây khốn.
Khóe miệng hắn nhếch lên. Noãn thủ dưới hắc y vung ra tia lam quang lạnh lẽo, âm thầm thi triển Ngưng Túc. Dưới mặt đất, lam sắc trận văn hình thành, bất tri bất giác đã đâm xuyên hàng trăm sợi tơ băng, giăng kín một khoảng không sơn mạch. Mà thứ tơ này mỏng nhẹ nhưng dẻo dãi và sắc bén vô cùng, chạm nhẹ vào liền có thể đóng băng vạn vật. Băng tơ xuyên qua đất đá bám chặt hai bên vách núi, cắt ngang da thịt Nhị giai yêu thú, tạm thời vô hiệu hóa cử động của nó.
"Chính là lúc này!" - Huyền Đông khống chế quái thú, ra hiệu cho đám người Phượng Cẩm Vân nhắm vào cái cổ của nó đang hớ hênh.
Cả ba nữ tử lập tức hiểu ý. Nữ tử họ Hà đã vội lao lên trước, thân hình uyển chuyển lộn giữa không trung đối diện với yêu thú đang bất động. Sau đó, Phượng Cẩm Vân và Ngọc Trân cùng điệp gia vào thân thể Hà My cỗ linh lực tinh thuần. Tranh thủ linh lực đạt trạng thái đỉnh phong, Hà My vung thanh kiếm trên tay, lập tức một trận lam quang huyền bí hình thành ở sau lưng. Sau đó rất nhanh đã kết thành công một đạo văn trận.
Hà My ngưng trọng, hàng mi cong vút tôn lên kiều dung, thần thức khóa chặt yếu hại Thạch Viên Thú. Kiếm quang vung tới đã đánh ra Sương Liệt Phách Quang phổ.
Uỳnh!
Quang phổ bạo liệt phóng ra từ văn trận, đâm xuyên yếu hầu Thạch Viên Thú, xé toạc một thước vuông đất đá phía sau. Thạch Viên Thú trước loại công kích này đã rống lên, mục quang đỏ thẫm co lại, vùng vẫy một lúc rồi bất động. Tới lúc lam quang tắt đi, để lộ thi thể quái thú chết đứng trong sự vây hãm của băng tơ.
Tuy nhiên, vài tia huyết sắc vẫn còn động bên trong mục quang ghê gớm của quái thú. Ba nữ tử vẫn chưa thể một đòn kích sát hoàn toàn.
Tránh đêm dài lắm mộng, Huyền Đông âm thầm buông ám kình, từ tay áo phóng ra đoạn băng châm đâm xuyên giữa trán Thạch Viên Thú, triệt để đoạt mấy chút ít sinh cơ còn lại của nó.
Sơn mạch ảm đạm, kích sát Thạch Viên Thú thành công!
Huyền Đông lúc này mới chậm rãi nhìn thi thể lạnh dần của quái thú, thở phào, vung tay một cái đã giải tán băng tơ. Không còn lực giữ, xác Thạch Viên Thú đổ gục xuống đất. Hắn đưa tay lên, nhìn những vết cứa rớm máu do băng tơ để lại trên da thịt rồi từ tốn bước đến trước mặt ba nữ tử.
Thần sắc ba người đều mệt mỏi, trán rịn mồ hôi lạnh. Tới khí cr bốn người bình tâm hoàn toàn mới thấy từ bên trong thi thể Thạch Viên Thú trồi lên một viên huyết ngọc quỷ dị tỏa ra quang mang. Phượng Cẩm Vân đối với viên huyết ngọc này thì rất am tượng, dứt khoát dùng hấp lực thu lấy huyết ngọc rồi ngập ngừng nói: "Đa tạ tiền bối ra tay tương trợ. Theo giao ước, yêu hạch tùy người xử lí... Nữ tử không biết nên xưng hô với người thế nào?"
"Việc này không cần các ngươi bận tâm. Đã xong việc thì mau lấy Thạch Căn Quả rồi rời khỏi sơn mạch. Động tĩnh ban nãy quá lớn dễ dụ thêm yêu thú khác tới, lúc đó tất cả đều nguy hiểm."
Huyền Đông tránh lộ thân phận nên không nói nhiều, nhận lấy yêu hạch thu vào nạp giới rồi nhanh chóng dời đi mà không tiết lộ thêm một câu gì.
Thấy bóng dáng tu sĩ Trúc Cơ bí ẩn khuất xa, ba nữ tử Bạch Vân Tông chỉ có thể đứng đó một lúc lâu, lòng chưa tự hỏi đã tự trả lời. Có lẽ hành sự của cao giai tu sĩ khác với phong thái của Ngưng Khí kì bọn họ... Nghĩ đã thông, cả ba mới gật đầu chấp thuận hành động phủ phàng này, tiến về phía cây Thạch Căn.
Mà lúc này, Huyền Đông sớm đã quay về Bạch Vân Tông. Rất cẩn thận thăm dò một chút rồi vượt qua kết giới Trúc Phong, trở về trang viên quen thuộc. Bên trong tư phòng, hắn dùng linh lực cách ly không gian, tháo mặt nạ thở dài một hơi rồi thay bộ hắc bào lấm lem đất đá.
Trời chưa sáng hẳn, hắn lấy toàn bộ thu hoạch đêm nay ra kiểm tra: "Đêm nay thu hoạch khá khẩm ngoài dự liệu. Khối yêu hạch này đợi khi luyện đan sẽ dùng tới, còn số tài nguyên này nếu đem đấu giá hẳn khiến không ít tu sĩ Trúc Cơ tranh giành... Nhưng trước hết phải phục hồi thể lực đã..."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.