Chương 29: Trần Sư Huynh Giao Phong (Hạ)
Tạo Hóa Chi Khởi
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
"Bắt được đệ rồi."
Huyền Đông bị Vô Lượng Tỏa vây khốn chặt chẽ, căn bản không đủ linh lực để tự lực thoát khỏi một cỗ pháp bảo do cao thủ Trúc Cơ hậu kì trực tiếp khống chế.
Thanh Nhã một tay chưởng khống pháp bảo, tất nhiên trong lòng cũng suy tính đủ đường, vô cùng cẩn trọng trước thư sinh họ Huyền: "Nhục thân của tên tiểu tử này sao lại cường hãn đến nhường này...?"
"Huyền sư đệ... Đệ vẫn là không nên lôi món pháp bảo uy danh toàn tông kia ra đối phó với ta thì hơn."
Sáu sợi Vô Lượng Tỏa được Trần sư huynh nắm chặt trong tay để khóa chặt đòn thế của Huyền Đông. Cổ tay của sư huynh lúc này khẽ rung rung, Vô Lượng Tỏa bị lực lượng chống cự đẩy ra những tiếng va chạm chói tai. Không dễ dàng gì mới trói chặt được tên gia hỏa này. Trần Thanh Nhã nghiến chặt răng, trên trán cùng cổ vô tình nổi lên vài vệt gân xanh khi dốc toàn lực kiểm soát sư đệ. Cơ hồ hơn ba mươi năm tu vi của hắn so với Huyền Đông lúc này chẳng khác nào kẻ tám lọng người nửa cân. Ngay thời khắc này đích xác vô cùng hoài nghi về thực lực Trúc Cơ chân chính của vị thư sinh trước mặt!
"Sư huynh yên tâm, đánh thắng huynh chỉ cần dựa vào bản lĩnh của một mình ta là đủ."
Huyền Đông nỗ lực vùng vẫy giữa vòng vây Vô Lượng Tỏa. Song thủ hắn uyển chuyển lập tức bùng nổ kình lực. Lục mang từ thân thể từ đâu đã bạo phát ra xung quanh, khiến Trần sư huynh không khỏi nheo mắt lại, vô tình xuất hiện một nhịp sơ hở.
Uỳnh!
Một tiếng nổ dữ dội rền vang khắp đại đấu trường, chỉ thấy Vô Lượng Tỏa của Trần sư huynh bị cỗ kình lực chấn văng ra xa cả mấy thước. Sau đó, một thân ảnh mờ ảo vọt ra. Huyền Đông trong gang tấc đã thoát khỏi kiềm tỏa trước sự trầm ồ kinh ngạc của vô số đệ tử xem trận cùng bản thân Trần Thanh Nhã!
"Khẩu khí không tồi! Lại tiếp nào!" Thanh Nhã thu hồi lại đoạn dây xích dài, song đồng vô thức lại hóa tứ nhằm truy tìm thân ảnh mờ ảo. Khóe miệng lúc này nhếch lên đã vô cùng mãn nguyện, lên tiếng tán thưởng trước uy khí của Huyền Đông.
Thân thủ nhanh nhẹn của Huyền Đông bất ngờ vụt lên không trung. Noãn thủ thuôn dài vung ra cực kỳ dứt khoát! Ngay sau đó, chỉ thấy một tia lục mang từ tay Huyền Đông bắn ra đã hóa thành một thanh cự kiếm, chỉ trong tích tắc đã xé gió vút thẳng về phía Trần Thanh Nhã.
Nhục thân của vị Huyền sư đệ này cho dù có mạnh mẽ, nhưng nội tại tu vi chung quy vẫn chỉ là Trúc Cơ sơ kì. Trước mặt một cao thủ đã vượt qua ngưỡng hậu kì tiểu cảnh như Trần Thanh Nhã, đòn phản kích đó quá dễ dàng để hóa giải. Tới khi kiếm quang sắp chạm vào thân thể Thanh Nhã, chỉ thấy hắn vận một lực vừa đủ, giơ bàn tay đỡ trực diện thanh huyễn kiếm đang bạo liệt uy áp của Huyền Đông.
"Tiểu tử này có thể chiếm một chút ưu thế với Trần sư điệt, quả nhiên không tồi. Bằng sí liệng cùng một phương!" Lão tu sĩ Kết Đan họ Châu ngồi trên đài quan sát khẽ gật đầu tán thưởng thực lực của vị đệ tử trẻ. Bàn tay chỉ trỏ liên tục, vô cùng hài lòng!
Tuy nhiên lúc này, Hạn Cương vị trưởng lão ngồi kế bên lại khẽ lắc đầu rồi bình phẩm: "Nhưng dựa vào tình hình hiện tại, Trần Thanh Nhã vẫn sẽ là kẻ kết thúc cuộc chiến này sớm thôi. Châu huynh cũng đã biết thiên phú của tiểu bối họ Trần đó lớn đến mức nào! Chính là một Thiên linh căn trăm năm có một! Nếu đã đứng được ở vị trí Cường bảng ngày hôm nay, đương nhiên bản thân không phải hạng người lấy chút danh xưng hư vinh để trưng diện bên ngoài. Đệ tử chân truyền do đích thân Diệp Vân đại trưởng lão bồi dưỡng ra tuyệt đối còn sở hữu vô số hậu chiêu."
"Hạn đạo hữu nói cũng có phần đạo lí... Lão quỷ Trần Hạ Thiên đó có được một đứa cháu trai như thế quả thực tiền đồ vô lượng. Mà Diệp sư huynh cũng vô cùng phong độ mới đào tạo ra được một đệ tử ưu tú bậc này." Châu Loan gật đầu đồng ý, đáp lời vị trưởng lão kia, thanh âm ẩn chứa vài phần lo ngại.
Mà lúc này, ở phía dưới đài đấu, tay Trần Thanh Nhã lại bạo liệt một cỗ cương khí cuồn cuộn. Hắn chỉ dùng một tay dễ dàng đỡ lấy đòn huyễn kiếm của Huyền Đông. Kiếm quang liên tục bạo liệt, tạo ra vô số dư chấn bắn tung tóe ra xung quanh.: "Huyền sư đệ... đệ đây là đang chơi trò chuột vờn mèo với ta sao?"
Chỉ một lúc sau, Trần sư huynh lại gọi ra pháp bảo hai lần luyện khí Vô Lượng Tỏa, điều khiển nó quấn chặt lấy thanh huyễn kiếm, bằng một lực chấn nhẹ đã bóp nát hoàn toàn. Dư chấn bạo liệt, lan ra khắp đài đấu, bụi khói xộc lên cuồn cuộn tứ phía.
"Không ổn rồi." Huyền Đông có phần hoảng hốt, thân thủ nhanh nhẹn xoay chuyển nhằm tìm kiếm sơ hở của đối phương.
"Cứ thế này thì đệ không thể nào thắng được ta đâu. Ta đã bảo đệ phải dùng tới toàn lực cơ mà!"
Chỉ là Trần Thanh Nhã bắt đầu thu lại vẻ hiền hòa, thần sắc không hiểu vì sao lại trở nên nghiêm túc. Song thủ hắn mạnh bạo vung ra, ngưng tụ thành một cái quang tráo khổng lồ rộng hơn một trượng. Quang tráo nhanh như chớp bóp chặt lấy thân thể Huyền Đông, nện mạnh xuống nền đá đài đấu. Ngay sau đó, bảy, tám đạo kiếm khí cuồng bạo từ quang tráo lại phóng thích ra, khiến bề mặt bệ đá nứt ra từng vệt dài!
Huyền Đông kiên cường trụ vững. Một bên chịu sự đè nén của quang tráo, một bên lại bị kiếm quang kinh hồn áp chế. Ngay cả hàng trăm đệ tử đứng xem bên ngoài cũng phải khó khăn vận công che chắn trước dư chấn khí tức càn quét ra xa. Vị Trần sư huynh này quả nhiên danh bất hư truyền!
"Không ổn! Phong Thuẫn!" Huyền Đông lẩm bẩm trong miệng. Bất giác, một tia linh lực lục sắc vô cùng mỏng manh bộc phát ra từ chính trung tâm quang tráo.
Nhưng không để Huyền Đông có cơ hội kháng cự, Trần sư huynh lập tức gia tăng thêm áp lực đè nén lên thân thể đối phương. Sau đó lại nhanh nhẹn phóng thích ra một kiện Thiên Áp Giác có hình mai rùa đánh xuống, vô thức chồng thêm một tầng áp lực kinh hoàng lên thân thể đang vô lực chống cự của Huyền Đông, khiến hắn vô cùng chật vật.
Thanh Nhã đang toàn lực áp chế tiểu tử họ Huyền thì bất ngờ thấy một cái lô đỉnh màu xanh ngọc to hơn một trượng của Huyền Đông chen ngang, tạo ra một kẽ hở vừa đủ. Chỉ trong gang tấc, Huyền Đông đang bị kìm hãm đã thừa cơ phá vỡ quang tráo của sư huynh, nhanh chóng vọt ra ngoài.
Tuy nhiên, sức mạnh của Trúc Cơ hậu kì đích thực vượt xa hắn quá nhiều... Huống chi đây lại là một cao thủ Trúc Cơ hậu kì chân chính được hai đại thế lực bồi dưỡng nhuần nhuyễn. Trần sư huynh lúc này cực kì khó để đối phó! Chỉ riêng một đòn áp chế vừa rồi đã khiến thân hình Huyền Đông rã rời.
"Né tránh cũng nhanh thật..." Thanh Nhã đảo mắt tìm kiếm, môi mím lại như đang kiềm nén cái gì đó.
Huyền Đông sau khi thoát khỏi sự khống chế của quang tráo liền tận dụng mọi cơ hội để tấn công. Lúc này, chỉ thấy dáng vẻ thư sinh lợi dụng tốc độ quỷ dị của mình liên tiếp đánh trực diện vào Trần sư huynh nhân lúc hắn đang phân tâm tìm kiếm. V ô số tia lục mang được Huyền Đông phóng xuất dồn dập, đồng loạt lao đến oanh kích vào thân thể của tu sĩ họ Trần đang đứng giữa thạch đài.
Ầm!
Thanh Nhã chịu đựng rất giỏi mấy đòn đánh của Huyền Đông, giống như chẳng chút nào đau đớn. Bạch y phiêu miễu vẫn tọa trấn giữa thạch đài. Nắm lại thế thượng phong. Một lúc sau, thân thủ nhanh nhẹn của Trần Thanh Nhã lại tức thì hiện ra sau lưng Huyền sư đệ. Chỉ dùng một lực từ lòng bàn tay đã mạnh mẽ đánh xuống thân thể Huyền Đông, trực tiếp làm hắn rớt xuống thạch đài.
"Trần sư huynh, huynh ra tay nặng thế với đệ ấy sao?" Cơ Phát theo dõi từ đầu đến cuối. Nhìn thấy hành động không thương tiếc này đã vội hoảng hốt lên tiếng.
Uỳnh!
Huyền Đông nằm yếu ớt dưới đài đấu. Mà Trần Thanh Nhã ngay sau công kích này liền nảy sinh một chút cắn rứt, song thủ vô thức thu về, khóe miệng khẽ bặm lại, ánh mắt nhìn về thân ảnh rã rời của Huyền Đông, tất nhiên cũng hối hận vô cùng. Ngay cả trảo thủ trên không cũng gấp gáp thu lại.
Cho tới khi thấy sư đệ vẫn có thể gượng dậy, nét mặt Trần Thanh Nhã liền chuyển sang một vẻ khác hoàn toàn, vội vã thu liễm động thái thương tiếc ban đầu rồi nói:
"Huyền sư đệ... thời gian một nén hương vẫn chưa hết đâu."
Nói xong, bất giác Trần Thanh Nhã lại vung tay phóng ra bốn đạo lam kì. Bốn đạo lam kì lập tức cắm mạnh xuống nền đá tại bốn vị trí, tạo thành một hình tứ giác với phạm vi hơn trăm thước vuông. Nơi bốn góc trận kỳ lập tức dựng lên một lớp trận văn mờ ảo, bên trong liên tục biến hóa thành từng đợt bạch mang. Sau đó, bạch mang này lại quỷ dị biến diễn hóa tành vô số quang châm dài hơn một tấc, sẵn sàng phóng về phía Huyền Đông đang bị vây khốn ở trung tâm.
"Đây... đây chẳng phải là Quang Châm Phược Linh Trận sao? Tiểu tử này vậy mà lại nắm giữ được bảo trận thành danh của Trần gia! Huyền Đông đó thế mà có thể ép Trần sư triệt đến mức này... cũng coi như vô cùng vượt trội rồi!" Lão giả họ Hạn đứng ở trên đài quan chiến đã kinh ngạc thốt lên.
Lập tức, lão tu sĩ họ Châu bên cạnh cũng gật gù hô ứng: "Quang Châm Phược Linh Trận sao... Lão phu nghe nói năm đó sáu vị trưởng lão Trần gia chỉ dựa vào trận này đã dùng tu vi Kết Đan sơ kì đánh chết một tán tu thực lực hậu kì... Tiểu tử này xem ra vẫn chưa triệt để khống chế được đại trận. Nhưng trận này quỷ dị, chỉ cần một người cũng có thể vận hành. Nếu cho thêm vài năm nữa, e rằng Trần sư điệt có thể hiên ngang tranh đấu với hai, thậm chí ba tu sĩ cùng cấp!"
Uy lực tiểu trận vừa được Thanh Nhã phát động đã vô thức khơi dậy ngưỡng mộ của hàng trăm đệ tử Trúc Phong cùng hai lão quái Kết Đan trên cao. Hiếm khi bọn họ mới được tận mắt chứng kiến tiên mầm trăm năm của Bạch Vân Tông ra tay hoành tráng đến vậy! Thế nhưng, hầu như tất cả đều đã quên mất vẫn còn một Huyền Đông đang bị văn trận mờ ảo che phủ bên trong.
Thân thể Huyền Đông khẽ run lên, song nhãn hắn đột ngột lóe lên một tia lam quang vô cùng quỷ dị. Trực tiếp dùng lam quang này kháng cự lại tiểu trận đã hình thành: "Dùng toàn lực... Được, theo ý huynh vậy..."
"Chuyện gì thế này? Hàn khí từ đâu ra?" Bất giác, Châu Loan nhìn thấy những vệt băng tuyết đang nhanh chóng lan rộng ra khắp đài đấu đã hô kinh. Thần thức quét ngang quét dọc đã biết được nó xuất phát ở bên trong Phược Linh Trận!
Trần sư huynh thám trắc được sự dị động này liền lập tức dấy lên nghi vấn trong lòng. Đây tuyệt đối không phải là khí tức của Huyền Đông!
Mà ở bên trong trận văn, toàn thân Huyền Đông, luồng ánh sáng lục sắc dần chuyển hóa thành cỗ hàn khí lam sắc lạnh thấu xương, khiến toàn bộ phạm vi xung quanh bị một lớp băng phong bao phủ. Sau đó rất nhanh chóng, mái tóc cũng biến thành một màu bạc trắng như tuyết. Tinh Túc Công đã thi triển!
Càng lúc cục diện càng trở nên bất thường... Thanh Nhã tạm thời ngự không trên cao, nhìn thấy rất rõ bên trong Quang Châm Phược Linh Trận không ngừng ngưng tụ vô số hàn khí, kết tụ lại hệt như một dải tinh vân uốn lượn bên trong. Từng đạo lam quang tinh thuần này, thậm chí còn đâm xuyên qua trận văn cường hãn. Nét mặt Trần Thanh Nhã lúc này tuy có chút bàng hoàng nhưng rất nhanh cũng đã lấy lại sự bình tĩnh vốn có. Cấp tốc vận chuyển linh lực truyền vào bên trong trận văn, khiến vô số quang châm sắc nhọn ở bên trong run lên bần bật.
"Lấy quang lực vi căn, lấy linh lực vi tâm, thân ta vi dẫn. Quang châm tung hoành thiên địa. Đi!"
Được chủ thể thi triển, hàng ngàn đoạn ngân châm đồng loạt lao nhanh về phía Huyền Đông. Từng tiếng châm va chạm vào da thịt, cắm phập vào nền đá tạo nên hàng loạt âm thanh dồn dập, kèm theo từng đợt linh lực cuồng bạo, ngân sa chớp lóe ra khắp đấu trường.
Từ thân thể Huyền Đông lúc này, thức thời vang lên một tiếng "tách" giòn giã! Đã thấy một tia khí tức mờ nhạt từ đó bay lên dưới áp lực của Quang Châm Phược Linh Trận:
"Trúc Cơ sơ kì viên mãn..." Nhãn quan tinh tường của Trần Thanh Nhã nhạy cảm mở to, song đồng hóa tứ. Ngay thời khắc thám trắc, đích xác khẳng định bí thuật ẩn nặc tu vi của sư đệ đã hoàn toàn bị đánh vỡ. Khóe miệng hắn nở một nụ cười mãn nguyện.
Thế nhưng chỉ trong một thoáng, gần một trăm dải tinh vân được Huyền Đông phóng xuất ra xung quanh. Vô số quang châm trong pháp trận bất tri bất giác lại bị một lực lượng vô hình vô hiệu hóa. Hàn khí tỏa ra từ thân thể Huyền Đông đã trực tiếp băng phong toàn bộ tiểu trận, gang tấc biến đại trận thành một phế trận lạnh lẽo.
"Làm sao có thể...?" Nét mặt Thanh Nhã bắt đầu biến sắc, song chỉ hắn cấp tốc gia trì linh lực vào pháp trận.
Tuy nhiên, pháp trận đã chậm rãi sụp đổ. Thay vào đó, một tinh cầu khổng lồ với bán kính hơn một trượng từ từ bay lên, hiên ngang lơ lửng giữa đấu trường trước sự bàng hoàng của toàn thể trưởng lão cùng đệ tử. Phía trước tinh cầu đó là thân thể Huyền Đông với mái tóc đã hoàn toàn hóa thành màu trắng bạc. Toàn thân không tự chủ được, liên tục tỏa ra cỗ hàn khí thấu tận xương tủy. Cả bệ đá khổng lồ lơ lửng trên không trung bị hàn khí băng phong đến mức nứt nẻ, từng tảng đá lớn rơi tự do xuống bên dưới tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn.
Cỗ khí thế này đích xác đã hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát!
"Không ổn rồi... Trần sư điệt! Mau lui xuống!"
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.