Chương 26: Nguy
Tạo Hóa Chi Khởi
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Bỗng nghe thấy tiếng chim quyên hót gọi bầy lảnh lót trên những nhành cây bạch vân tươi tốt. Vài con chim lông ướt nhạt nhòa, tụ lại giữa màn sương mỏng. Một ngày mới lại được bắt đầu nơi sơn môn Bạch Vân Tông. Nhịp sống nơi nội môn vừa mang vẻ khoan thai, thoát tục của chốn bồng lai.
Lúc này, bên ngoài Trúc Phong nội giới đầy linh khí, ba nữ tử Phượng Cẩm Vân, Hà My và Đặng Ngọc Trân đã bình an trở về lại tông môn sau lần truy tìm Thạch Căn Quả ở sơn mạch hẻo lánh, thành công tự đoạt mỗi người vài quả. Sau đó cũng vội vã đem số linh quả này đến nơi cư ngụ của các đạo sư, mục đích đổi lấy Trúc Cơ đan.
Tới khi ba nữ tử thong thả tiến vào một tiểu trang viên ẩn mình giữa một cái sơn cốc nhỏ. Nơi này vừa bước chân vào đã xộc lên một mùi hương thảo dược vô cùng mê người, khiến tinh thần người ta lập tức trở nên sảng khoái. Phạm vi năm, sáu dặm xung quanh sơn cốc đều mang phong cảnh hài hòa, u nhã, mây mù bao phủ thoắt ẩn thoắt hiện.
Chợt thấy một nữ thiếu phụ họ An, thân vận hồng trang, thần sắc chỉ vừa xuân thì, đang ngồi ung dung. Noãn thủ thuôn dài đang cầm một thanh trúc giản, ánh mắt chập chờn tra đọc đi đọc lại.
Thấy một nữ thiếu phụ là đạo sư tông môn, tên là An Uyển đã ở đây, nữ tử họ Phượng bước lên phía trước rồi mới thấy hai nữ tử còn lại đi theo. Bên trong lòng bàn tay nàng đưa ra ra một loại quả màu đen thui, bề mặt xù xì và cứng đao như một viên đá cuội: "Hồi sư thúc, đây đều là số Thạch Căn Quả mà chúng nữ tử đã có được."
"Thạch Căn Quả? Các ngươi đến đổi lấy Trúc Cơ đan sao? Không phải công thức phối chế còn thiếu thêm mấy chủng dược liệu quý nữa mới đủ để mở lò luyện đan sao?" - An đạo sư thắc mắc, kiều dung sắc xảo chỉ vừa lướt qua đã đem hồng quang ẩn hiện trong mắt khẽ động, thăm dò loại quả này.
"Việc này thì mấy ngày trước Ngọc Liên sư thúc đã an bài chu toàn cho chúng nữ tử cả rồi. Tu Hồn Sâm, Toái Cốt Căn, Dung Tủy Quả và một số loại linh dịch phối phương khác đều đã tích góp đủ." - Nữ nhân họ Ngọc kia bước lên, nhẹ nhàng cất lên thanh âm trong trẻo.
"Được..."
Nghe xong, nữ thiếu phụ lúc này mới nhẹ nhàng vung noãn thủ. Trong chớp mắt, một tia hồng qua dịu nhẹ lướt qua đã đem toàn bộ số Thạch Căn Quả của ba nữ đệ tử thu gọn vào bên trong nạp giới. Thiếu phụ nghĩ ngợi một chút như vừa sực nhớ ra điều gì quan trọng, sau đó lấy từ trong nạp giới ra một quyển trục nhỏ làm bằng chất liệu da thú đặc biệt, truyền một đợt linh lực tinh thuần vào tay rồi chạm nhẹ vào quyển trục. Bất giác, từ bên trong mặt giấy vàng ố của quyển trục hiện lên mấy dòng chữ linh tự sáng rực:
"Các ngươi cầm lấy quyển ấn thư này, đi thẳng đến đan phòng rồi đưa cho mấy lão già luyện đan ở đó. Trong này có ấn kí của bổn đạo sư. Bọn họ xem xong sẽ tự khắc đem Trúc Cơ đan giao ra."
"Đa tạ sư thúc thành toàn." - Hà My cung kính nhận lấy quyển trục.
Ba người bọn họ lấy được quyển trục trong tay liền vui mừng quay đầu, nhanh chóng rảo bước ra khỏi phạm vi trang viên. Nhưng đột nhiên, khi ba nữ tử này sắp bước ra khỏi cánh cửa đá trang viên, An đạo sư mới bất ngờ co lại đồng tử, kiều dung lập tức trở nên vô cùng ngưng trọng. Bằng khứu giác linh mẫn của cao thủ tu vi Trúc Cơ hậu kì, An thiếu phụ rất giống như đang cảm thấy một mùi lạ gì đó vừa lướt qua, trực tiếp lấn át đi cả mùi trầm hương đang xông nghi ngút trong gian phòng này: "Hình như là... khí tức của yêu thú...? Các ngươi đợi đã!"
"Không biết sư thúc có gì phân phó thêm?"
Ngay thời khắc Ngọc Trân ngơ ngác quay đầu lại, An đạo sư liền vung tay. Từ trong lòng bàn tay thiếu phụ sinh ra một cỗ hấp lực mãnh liệt, hút lấy cỗ mùi lạ bám chặt trên áo quần của ba nữ tử này. An thiếu phụ đưa tay lên xem xét kĩ lưỡng một chút liền nhin thấy một sợi huyết khí màu đỏ thẫm vô cùng mong manh đang uốn lượn:
"Các ngươi mau qua đây. Lúc các ngươi hái Thạch Căn Quả ở sơn mạch... đã gặp gỡ với thứ gì vậy?" - An Uyển đưa tay ra, để lộ một sợi khí tức màu đỏ đen đang chuyển động chập chờn trước mặt ba người Phượng Cẩm Vân.
"Không giấu gì sư thúc, lúc ba người đệ tử đến sơn mạch tìm Thạch Căn Quả, đã vô tình chạm trán với một đầu Thạch Viên Thú mang thực lực Nhị giai. Trong lúc giao thủ vây hãm để tranh đoạt Thạch Căn Quả đã khiến nó hoàn toàn hóa điên... Cũng may nhờ được sự trợ giúp kịp thời của một vị tiền bối Trúc Cơ đi ngang qua nên mới có thể giết chết được nó, thành công lấy được quả Thạch Căn đem về. Có lẽ là... đã bị khí tức của nó vương lại trên người." - Phượng Cẩm Vân thật thà đáp.
"Thạch Viên Thú...? Cỗ khí tức hung tàn còn lưu lại này vốn không phải của bất kì loài linh thú nào trong phạm vi Vân Vực ta...?" - An đạo sư âm thầm suy nghĩ, sắc mặt ngày càng sa sầm xuống, lại gặng hỏi: "Hình dáng của con thú đó biến đổi ra sao?"
"Hồi sư thúc, con quái thú này ban đầu mang hình dạng của một con vượn lớn màu xám, miệng có hai nanh nhọn trông rất hầm hố. Nhưng về sau nó lại hóa thành một con vượn màu đỏ máu, trên lưng không ngừng xuất hiện gai lớn mọc chi chít, ánh mắt rất háu chiến háu sát... Rất giống như... khí tức của người theo đạo sát lục tỏa ra vậy..."
"Là yêu thú... Chính là yêu thú tàn bạo..." - An Uyển nghe xong, phát ra giọng nói vô cùng nghiêm trọng.
"Các ngươi gặp phải yêu thú...? Cũng may là còn toàn mạng quay về. Chuyện này hệ trọng cấp bách, bổn đạo sư phải lập tức đi bẩm báo với chưởng môn!"
Nghe lời Phượng Cẩm Vân thuật lại từng chi tiết, An Uyển đạo sư như không thể tin vào chính tai mình. Kiều dung thiếu phụ vừa biến sắc, lập tức đã buông trúc giản trên tay. Ánh mắt không ngừng nhìn về ba nữ tử kia, suy xét độ chân thực. Trên tay bà bây giờ vẫn đang còn giam giữ một sợi khí tức quỷ dị! Nữ thiếu phụ họ An nhanh chóng tạo ra một quang tráo trong suốt, cẩn thận thu tia huyết khí quỷ dị vào bên trong rồi thận trọng niêm phong để nó không thoát ra ngoài dù chỉ một chút.
"Yêu thú..." - Hà My nheo mắt lại, e ngại nhìn vào quang tráo đang chứa sợi huyết khí kia.
An Uyển thấy vẻ ngơ ngác của đệ tử liền cất giọng giải thích: "Ba vị sư triệt mới vừa vào tông không lâu nên có nhiều điều cấm kị chưa tỏ tường. Loại yêu thú mà chúng ta đang đối mặt tuyệt đối không giống như mấy loại dã thú hung hãn bình thường ngoài thế gian. Biên giới Vân Vực ta vốn dĩ tiếp giáp trực tiếp với một nơi tàn bạo gọi là Mao Thú Sơn Mạch, trong ngàn năm qua đều có vô số trận thú triều khủng bố kéo đến... Nhưng nhờ có sự trấn giữ kiên cố của Trần gia cùng Cơ gia, Vân Vực ta vốn không hề xuất hiện dù chỉ một đầu yêu thú nào lọt vào... Bây giờ ngay tại sơn mạch nội môn lại xuất hiện một đầu yêu thú biết tự bạo thiêu đốt huyết mạch. Các ngươi không biết mình vừa đối đầu với một con quái vật đáng sợ đến bậc nào đâu! Rốt cuộc vị Trúc Cơ nào đã ra tay giúp đỡ các ngươi?"
Song nhãn nữ tử họ Hà luân chuyển, lúc này mới có chút tò mò cất lời: "Kẻ đó thần thần bí bí, toàn thân mang một bộ hắc bào, khuôn nhan đeo mặt nạ che kín, hơn nữa lại thi triển bí thuật che giấu hoàn toàn khí tức. Chúng nữ tử căn bản không biết vị đó là cao nhân phương nào."
"Thôi vậy, không sao là tốt, các ngươi bình an trở về là tốt rồi... Bây giờ không còn việc gì nữa, các ngươi mau đi lấy Trúc Cơ đan đi. Phải mau chóng bế quan tấn thăng Trúc Cơ kì." - An Uyển thở dài một hơi thật sâu, chớp mắt vài cái liền cất lời an ủi, cố gắng trấn tĩnh như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Vị đạo sư này dặn dò ba người Phượng Cẩm Vân một lúc, sau đó cũng lập tức khởi phi pháp bảo rời khỏi trang viên. Thần sắc trên mặt bà mang theo vài phần sợ hãi lo âu rõ rệt. Hướng An thiếu phụ đang tiến đến chính là hướng đi về phía chủ điện tông môn. Hồng quang của phi kiếm bộc phát cấp cấp tỏa ra, rẽ gió băng sương trên đường tiến thẳng đến Bạch Vân Điện. Sau một khắc bấm ấn ngự kiếm, bà cũng đã đến được khu vực ngoại trường.
An đạo sư lập tức hạ thân xuống đất, thu lại phi hành kiếm, hai chân gấp rút cước bộ trên khoảng sân đại sảnh được lót bằng mấy tảng đá xanh biếc với vô số hoa văn hình mây được chạm trổ tinh xảo, nét mặt không khỏi hối hả, dâng cao lệnh bài rồi cáo rằng:
"Đạo Sư Viện, An Uyển xin được cầu kiến chưởng môn cùng các vị trưởng lão!"
Mà thập nhị chấp pháp giả canh gác lúc này cũng nhận rõ lai lịch, liền nhanh chóng thu lại pháp khí, hô lớn mở cửa chủ điện: "Là An sư tỷ, mau mở cửa điện!"
Không đợi lâu, một thanh âm già dặn, trầm ồ phát ra từ sâu bên trong như đã biết trước. Đại môn bằng đồng nặng nề mở ra, An Uyển chẳng đợi nó mở ra hết đã nhanh chóng khẩn thiết chạy vội vào bên trong.
Phía bên trong đại điện lại là một không gian uy nghiêm rộng lớn đến rợn ngợp, các hàng ghế đá trải dài hai bên. Thoáng phía trên, nơi có một gốc bạch vân thụ rậm rạp giữa chủ điện, hai hình bóng lão già ngồi đối diện với nhau trên phiến đá đang tản mạn đánh cờ:
"Chưởng môn à... ván cờ này lão phu lại thắng rồi! Khối Bích Hồn Châu đó, lão phu sẽ lấy đi! Đa tạ, đa tạ! Haha!" - Lão nho sam họ Diệp là đại trưởng lão cười khanh khách, tay vỗ bốp bốp lên bàn cờ ngọc thạch.
Mà bên còn lại là lão chưởng môn họ Mộc, thấy An Uyển hối hả bước vào liền lập tức viện cớ phớt lờ ván cờ thua của Diệp Vân: "Nguyên lai là An sư triệt... Có việc gì trọng đại cần bẩm báo sao?"
"Hai vị... Sơn mạch nội môn... xuất... xuất hiện yêu thú!" - An thiếu phụ ngập ngừng, hơi thở đứt quãng vì kinh hãi.
Hai lão nho sam ban đầu đang ngồi trên bàn cờ, không một chút chú ý đến lời An thiếu phụ vừa nói. Nhưng đợi đến khi hai chữ yêu thú từ miệng An thiếu phụ thốt ra, lão quái họ Mộc lập tức quay đầu lại, song nhãn trợn ngược quát lớn: "Yêu thú?!"
Mộc Tự lão nho sam không tin nổi, tay đập mạnh một cú lên bàn cờ. Thân thể bộc phát uy áp Kết Đan hậu kì khủng bố khiến chiếc bàn cờ ngọc thạch bị chấn vỡ ra từng mảng lớn. Tạo thành một sóng xung lực đẩy mạnh từ chỗ hai lão ngồi ra tới tận cửa điện. Cả không gian Bạch Vân Điện đang yên tĩnh lập tức bị Kết Đan khí tức làm xáo trộn kịch liệt. Vị đạo sư đứng bên dưới cũng phải miễn cưỡng thi triển hộ thuẫn che chắn bản thân trước cỗ khí tức cường hãn này.
"Mời hai vị xem qua." - An Uyển không chậm trễ nữa, dâng lên quang tráo đang nhốt sợi khí tức màu đỏ đen kia.
Lão chưởng môn họ Mộc lập tức vung tay ra, một tia lam quang bắn tới. Cỗ hấp lực mạnh mẽ được lão thi triển để nhận lấy quả cầu linh lực từ tay An Uyển. Cầm quang tráo trên tay, đôi mắt dõi theo từng chuyển động mỏng manh của sợi khí tức tàn độc bên trong. Mà Diệp Vân đại trưởng lão ngồi kế bên cũng không khỏi biến sắc nghiêm trọng! Có phần lo sợ!
"Khí tức tàn độc của yêu thú...? Cuồng Bạo Thuật? Là con yêu thú nào đã dùng tới Cuồng Bạo bằng thứ đáng sợ này chứ?" - Diệp Vân đại trưởng lão liền gặng hỏi, con ngươi liên tục quét qua tham trắc.
"Hồi đại sư thúc, theo lời vị đệ tử đó bẩm báo lại thì đó là Thạch Viên Thú." - An đạo sư đáp.
Nói đến đây, hai lão như đều đã biết rõ mồn một chuyện nghiêm trọng gì đang xảy ra. Một trong hai lão là Mộc Tự chưởng môn bắt đầu thở dài, cố gắng trấn tĩnh mọi cảm xúc khó nói đang dồn dập bên trong thâm tâm mình. Đôi mắt lão nghiêm nghị dõi theo tia khí tức đang bị nhốt bên trong quả cầu kia, không khỏi ánh lên một tia giận dữ tột cùng:
"Thạch Viên Thú vốn dĩ là linh thú hiền lành trong sơn môn. Tại sao một con linh thú lại bị huyết mạch tàn độc của yêu thú xâm nhập để rồi hóa yêu chứ? Trần Hạ Thiên với Cơ Hoàng, hai lão già chết tiệt đó rốt cuộc đã trông coi biên giới Vân Vực như thế nào? Lẽ nào hai lão ta dám làm trái sự phó thác của sư tôn đang bế quan sao?!"
An đạo sư cúi đầu, rn rẩy đáp rằng: "Về phần này... An Uyển thật sự không rõ."
"Chưởng môn bình tĩnh..." - Diệp Vân lão nho sam điềm nhiên xua tay. Sau đó lại chậm rãi nói tiếp, dáng vẻ trường niên lão dạng vẫn như bàn thạch:
"Trước mắt cần phải tra rõ đã... Theo lão phu biết được, Trần gia với Cơ gia trong mấy trăm năm nay luôn canh giữ biên giới Vân Vực khỏi thú triều từ Mao Thú Sơn Mạch. Cho nên toàn bộ phạm vi Vân Vực này cũng trông chừng ấy thời gian đã không xuất hiện yêu thú gây hại bách tính muôn dân rồi. Mà sự kiện chấn động Vân Vực năm đó càng khiến mấy con đại yêu khác ẩn tu nhiều năm cho tới nay, tuyệt đối không dám vọng động! Nhưng lẽ nào thú triều trong mấy năm nay lớn đến mức họ không thể kiểm soát sao? Lão già Trần Hạ Thiên đó so với chúng ta cũng không yếu hơn..." - Lão giả họ Diệp đứng dậy xua tay, dùng linh lực thu lại những vệt nước trà loang trên nền đất ban nãy vô tình bị Mộc Tự làm kinh động, cả cái bàn cờ cũng biến trở lại bình thường.
Chưởng môn tu sĩ họ Mộc lúc này đắc ý, khóe miệng nhếch lên một cái đầy toan tính. Bàn tay khẽ mân mê cái chén trà tử sa rồi nói: "Chúng ta là tu sĩ, đều phải tuân theo nhân quả tuần hoàn, có vay ắt có trả. Lấy linh khí thiên địa tu dưỡng nội tại chính là vay, vậy thì bảo hộ Đông Hạ Du bách tính Vân Vực chính là trả lại khoản vay đó. Gia tộc bọn họ sống yên ổn dưới tài nguyên của Bạch Vân Tông quá lâu rồi, vậy thì bình định biên cương Vân Vực là điều nên làm. Nếu để huyết mạch của yêu thú tràn vào làm biến thể linh thú của thánh tông, khác nào chính là đang nuôi nấng đám yêu thú ác độc đó gây hại cho bách tính? Lão phu thân là chưởng môn, tuyệt đối không thể làm ngơ!"
Lão giả họ Mộc liền dứt khoát đứng dậy, cất tiếng quát lớn rền vang khắp đại điện:
"Nghe pháp chỉ của lão phu! Cho gọi tộc trưởng Trần gia và Cơ gia... cấp tốc đến trình sự thánh tông!"
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.