Chương 17: Lạc Hướng
Tạo Hóa Chi Khởi
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Huyền Đông quay trở lại cư xá sau lần gặp mặt trưởng lão ở chủ điện. Thân lam y chậm rãi đứng trên một tấm phiên dạo khắp một lượt Bạch Vân Tông, gió mát xen lẫn hơi mây thoảng qua nhè nhẹ trên tóc, đung đưa một chút thanh khí. Quả nhiên làm đệ tử chính tông rồi thì có khác, tướng mạo so với lúc còn ở ngoại môn cũng khí chất hơn vài phần. Vừa dạo, dáng vẻ thư sinh vừa xoa cằm nghĩ ngợi đến viễn cảnh xa vời, vui mừng xen lẫn nghi kị. Nếu như lão gia hỏa họ Mộc kia có ý định mượn pháp bảo, chứng tỏ uy năng của vật này so với ngày thí luyện có thể còn cường hãn hơn rất nhiều... Nếu như hắn có khả năng triệt để thao túng... Vậy đi khắp Vân Vực tung hoành cũng không phải là chuyện nan giải.
Nhưng để nắm giữ bảo vật này e rằng cũng phải mau chóng gia tăng tu vi. Chỉ là phóng lao thì phải theo lao, Huyền Đông vạn nhất phải bí mật thực hiện. Không may để Bạch Vân Tông phát hiện một tên đệ tử ngoại môn như hắn vừa mới gia nhập thánh tông lại có thể tu luyện nhanh chóng như thế, chẳng khác nào sẽ trở thành tâm điểm chú ý, tùy tiện liền bị sai khiến hay sao? Đối với chuyện không hay này, bất quá hành sự phải chú ý cẩn trọng, tuyệt đối không nên để lại hậu quả. Mà Huyền Đông từ trước đến nay cũng mới chỉ cách biệt hơn nửa năm thời gian, bản tính chung quy đã thấu đáo suy xét hơn vài phần. Mọi đường đi nước bước bây giờ đều phải cẩn thận dè dặt. Quy luật trong giới tu chân tàn khốc bậc này, biết đâu được nếu còn vô tư đơn thuần thì hắn sẽ có kết cục như thế nào đây?
Dạo được một chút thì đã đi quá phạm vi chủ điện. Nơi này từ trên cao chỉ cần quan sát một chút liền có thể thấy được cư xá của Huyền Đông. Phải tán dương bộ phận nội vụ ở nội môn không chậm chạp như ngoại môn, ngược lại càng có phần quy phạm và thuận tiện. Huyền Đông từ trên cao lướt mắt qua một vòng rồi mới hạ thân xuống, rõ thấy trước cư xá của mình mấy chiếc thồ xa đang có người chất đầy vật dụng và hành lí. Vừa được tham luận ở chủ điện, ngỡ rằng phải qua mấy ngày mới có thể tiến lên Trúc Phong, nhưng bây giờ e rằng phải đi ngay rồi.
"Huyền sư huynh. Ta phụng mệnh các vị trưởng lão phân phó, đến di dời đồ của huynh vào Trúc Phong. Chắc là cũng sắp xong rồi." - Một vị đệ tử dáng vẻ cao lớn, thân vận hồng y, tóc búi cao, vẻ mặt có phần rám nắng, đôi mắt tinh tường trông rất chính khí. Nhìn Huyền Đông đi tới, lúc đó đã niềm nở mở lời.
"Sớm như vậy sao?"
Tu sĩ cao lớn gật đầu, đáp rằng: "Đích xác! Trúc Phong chi địa là nơi thánh tông dùng để bồi dưỡng hạch tâm đệ tử. Huynh vào trong rồi, ắt sẽ gặp được nhiều cự đầu tại nơi đó. Phùng trưởng lão bảo với ta phải chuẩn bị sớm một chút, không để huynh bị thiệt thòi."
"Ồ. Ngươi tên gì?" - Huyền Đông đạo tâm có chút rung động, không nhịn được tò mò liền hỏi vị đệ tử rám nắng chính khí kia.
"Sư đệ họ Chương, tên Hồng. Huynh có thể gọi ta là Chương sư đệ cũng được."
"Chương Hồng..."
Huyền Đông vừa nghe xong, bất giác đã sững người. Chương Hồng... hẳn là cái tên này lại khiến Huyền Đông nhớ về một mảnh kí ức nào đó. Phải rồi, đúng lúc này Huyền Đông nhớ về Chương Hy, vị huynh đệ đoản mệnh đã chết dưới tay của tên lưu manh Sở Bá. Càng nhớ lại, Huyền Đông lại càng đau đầu, giá như huynh ấy còn sống, e rằng cũng đã là một đệ tử nội môn như hắn rồi.
Chương Hồng nhìn thấy dáng vẻ kia của Huyền Đông thì lo sợ bản thân đã làm sư huynh phật ý. Lập tức hỏi lại: "Huynh làm sao thế?"
"À... không có gì."
"Huynh cứ đi về hướng sơn lâm phía sau. Qua mười dặm nữa sẽ thấy một tòa đại phong cao hơn mấy ngàn trượng, quanh thân đại phong này có loài trúc phủ rộng thêm mấy chục dặm, tách biệt với khu sinh hoạt của đệ tử và trung tâm hành chính Bạch Vân Tông. Nơi đó chính là Trúc Phong. Huynh còn không mau đi thì sẽ muộn mất... sơn môn về tối có nhiều linh thú dữ lắm."
Lời nói này của Chương Hồng gần gũi, làm Huyền Đông có phần nào đó kì vọng về nội môn, lập tức đã mỉm cười đáp ứng. Trước khi đi còn lấy từ trong túi áo ra tặng cho họ Chương một xấp linh phù, dặn dò hắn tự bảo trọng. Mà Chương Hồng cũng cười chấp thuận, đơn thuần nhận lấy linh phù, lòng mừng rỡ. Ánh mắt ngưỡng mộ nhìn về dáng vẻ thư sinh kia dần khuất đi về hướng Trúc Phong rồi tiếp tục làm việc với những đệ tử khác.
Để di chuyển tới Trúc Phong, Huyền Đông không do dự đã ngự trên một loại pháp bảo phi hành, vượt qua những tòa kiến trúc to lớn và bề thế. Hắn lướt lên trên cả những tán bạch vân thụ khổng lồ, so với ngoại môn to lớn hơn gấp bội phần, là những lão bằng hữu đã sống dài qua năm tháng với Bạch Vân Tông. Tất nhiên cũng sinh ra linh tính, quanh năm là nơi hội tụ bách điểu, vạn hạnh giao hòa.
Qua vài khắc ngự phi lên cao hơn một ngàn trượng, vượt đến một tòa độc phong, Huyền Đông bắt đầu thấy vô số thân trúc sinh trưởng phủ kín độc phong này. Mà độc phong kia, lại bao bọc xung quanh là một bức tường vô hình bất khả xâm phạm. Ánh nắng chiếu xuống những phiến lá trúc khiến chúng xạ lên một thứ lục sắc xanh mát lẫn với kim quang ảo diệu.
Huyền Đông rất thưởng thức cảnh tượng đẹp đẽ. Môi khẽ nhếch lên mãn ý. Tay đưa lên hóa ra từng đợt kinh hồng hòa vào trong gió. Thỉnh thoảng còn cảm nhận ra được sự dày đặc linh khí ở nơi đây. Chả trách vô số đệ tử lại mơ mộng được vào Trúc Phong đến như vậy. Lời giao ước kia với chưởng môn Mộc Tự, quả nhiên cũng rất có lợi cho hắn mà.
Đến khi Huyền Đông bay đến rừng trúc lưng chừng một ngọn núi cao. Song nhãn tinh tường quét qua, hìn khắp nơi chỉ thấy một cánh cổng lớn bằng gỗ đã đổ nát. Không nghĩ gì thêm liền hạ thân xuống, sắc mặt có chút hiếu kì đi đến cánh cổng cổ kính, bám đầy rong rêu kia. Bản thân cũng tùy tuyện đọc một đoạn văn tự sớm đã phai được khắc trên tấm bia trước cánh cửa gỗ đã đổ nát:
"Nhất phiến trảm đôi thiên địa...? Lá trúc? Đây lẽ nào là lối vào Trúc Phong..."
Huyền Đông khẽ đưa tay, chạm vào lối giữa cổng gỗ đổ nát, lập tức bị một cỗ lực lượng cổ quái chấn tan cảm ứng thần thức. Bên trong là rừng trúc sâu thẳm, không hiểu vì sao lại bị phong tỏa bởi một lực vô hình.
"Lệnh bài trưởng lão?" - Ngâm cứu một lúc lâu, Huyền Đông bất giác nhớ lại điều gì đã hoài nghi ấy từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài màvị trưởng lão họ Phùng đã đưa cho trước khi đến chủ điện.
Lúc này, Huyền Đông mới đảo mắt qua suy nghĩ phương pháp. Bắt đầu vung tấm lệnh bài đó lên không trung, tay vận linh lực, song chỉ bắt đầu lóe lên một tia lục quang, lập tức truyền vào tấm lệnh bài. Lệnh bài sau khi tiếp nhận linh quang, không ngừng tỏa ra mấy đạo quang ấn mờ nhạt rồi trực tiếp dung nhập vào cánh cổng bằng gỗ: "Giải khai!"
Đột nhiên gió lớn nổi dậy, Huyền Đông cười đắc ý, quả nhiên lớp hộ thuẫn nơi đây đã dễ dàng được gỡ bỏ.
Ầm.
Đợi khi hắn đã bước hẳn hai chân qua khỏi đại môn, tiến vào bên trong nơi gọi là Trúc Phong, đột nhiên sau lưng lại phát ra một âm thanh rất lớn. Đến lúc đầu của hắn quay đầu lại, cánh cổng lớn như vậy mà đã biến mất hoàn toàn! Thay vào đó là bốn bề rừng trúc thâm sâu, chỉ với thần thức quét qua đều bị cản trở bởi không khí lạnh ẩm, hôi mùi rêu cũ ở đây.
Huyền Đông cắn răng. Đối với tình huống này là lần đầu gặp qua nên chỉ đành tự thân trấn tĩnh. Giờ chỉ còn cách di chuyển theo lối mòn, biết đâu lại tìm được đường ra.
Mãi chật vật băng ngang rừng trúc, Huyền Đông lẩn quẩn bên trong cánh rừng quỷ dị này hơn sáu canh giờ nhưng vẫn mơ hồ từng đường đi nước bước. Rốt cuộc là phải đi đến bao giờ? Huyền Đông đã đi trong khu rừng trúc này quá lâu. Mà trúc lâm chết tiệt này như vô tận. Hơn nữa dưới những tán trúc dày đặc xộc lên mùi rêu cũ làm ánh sáng căn bản không đủ để xuyên qua, hoàn toàn khó đoán được đã đêm hay ngày. Chỉ sợ nếu cứ đà này thì tối mất, bên trong nơi quỷ quái này biết đâu chừng sẽ gặp nhiều thứ không hay ho. Huyền Đông nghĩ tới đây, bắt đầu bất mãn, liên tục xoa cằm khiển trách bản thân.
"Không đúng! Nơi này căn bản không phải Trúc Phong."
Huyền Đông như một phản xạ không điều kiện của đại bộ phận tu sĩ đã xoay người tránh né thứ vật quỷ dị gì đó không xác định. Chỉ thấy một thân trúc như lưỡi kiếm đã phóng ra ở một nơi nào đó, đâm nát mặt đất cách hắn chỉ vài ba tấc.
Thân lam y thận trọng đi đến nơi thân trúc đó đâm xuống đất. Bàn tay trắng mịn chạm vào thân trúc liền thấy mấy đạo hoa văn kim sắc sáng chói nổi lên. Mà khi chạm vào một lúc thì cảm thấy thân trúc này cứng tựa kim cang, vượt xa các chủng linh mộc thông thường nhiều lần! Chỉ là Huyền Đông càng cố gắng áp dụng tri thức truyền thừa của Long Cơ để nhận diện thì lại càng bất lực! Từ khi tiến vào Bạch Vân Tông, bản thân hắn cũng cơ hồ cảm thấy mọi thần thông được thừa hưởng đều bị giới hạn một cách vô cùng bí ẩn.
"Không biết đây là loại trúc gì... Một thân trúc chỉ hơn năm tấc chiều dài đã có uy lực đến bậc này."
Trong lúc Huyền Đông nghiên cứu đoạn trúc kia, trúc lâm đã bắt đầu thở. Tiếp tục xuất hiện thêm hàng loạt thân trúc khác cùng nhau hóa thành kiếm quang mờ ảo lao đến chỗ hắn. Mà Huyền Đông lúc này cũng như một thói quen, tay đánh ra mấy đạo kình lực mới có thể miễn cưỡng làm lệch vật này!
Tới khi Huyền Đông đã cảm thấy bất an, bên trong trúc lâm này cơ hồ trở nên ảm đạm. Bốn bề trúc giăng kín mít, bất tri bất giác lại có gió lớn thổi đến từ vô định. Lá trúc nương theo ngọn gió quỷ dị này, không ngừng rơi rụng, chỉ một lúc đã hóa thành những mũi đao mỏng nhẹ, lập tức phóng tới chỗ Huyền Đông như có ai thao túng!
Thấy thế, Huyền Đông vung tay lên. Bên trong đã nắm lấy vài tấm hỏa phù ném về hướng lá trúc kia. Tạo thành một ngọn hỏa diễm nóng hun hút, miễn cưỡng thiêu rụi lá trúc kia trong gang tấc.
Hỏa diễm càng đốt cháy bao nhiêu, trúc lâm lại tiếp tục rung chuyển bấy nhiêu. Từng gốc trúc di chuyển lên xuống, đâm xuyên qua nền đất, vài cây nhọn tựa mũi giáo đâm ngược lên khiến Huyền Đông chật vật né tránh bằng một đạo hồng quang. Nhưng thứ trúc này đích thực cứng hơn huyền thiết, chưa đầy mấy hơi thở đã đâm nát đạo hồng quang đang phong bế mặt đất khiến Huyền Đông. Thậm chí thân trúc cứng như kim cang đến lúc này cũng không hề bị hỏa diễm đốt cháy dù chỉ là nửa phần!
Cứ tiếp tục như thế này không ổn! Hai mày Huyền Đông nhíu lại, dáng vẻ bất mãn. Song thủ đưa lên bắt đầu kết ấn, thân thể khinh công lên cao, từng đợt linh khí được thu về lòng bàn tay. Sau đó, lại dùng thêm năm tấm hỏa phù, năm tấm lôi phù, mạo hiểm dung hợp nó lại rồi dứt khoát vung tay. Lúc này đã tạo thành một lớp hộ thuẫn cường hãn, hỏa diễm nóng bức xen lẫn lôi lực vang dội ra xung quanh phạm vi hơn mấy chục trượng bán kính mới có thể tạm thời bình định sự biến hóa của rừng trúc.
Rừng trúc bị kinh động quá lớn. Huyền Đông không kịp nghỉ ngơi đã nghe thấy một âm ba vang lên, uy áp đem theo đủ để khiến một Trúc Cơ hậu kì chết ngạt:
"Là ai dám xâm phạm khu vực truyền thừa của bổn tọa!"
Âm ba này vừa dứt, bốn phía rừng trúc quỷ dị đã đánh ra một trận cuồng phong, khiến thân thể Huyền Đông trong một cái nháy mắt đã bị đẩy khỏi phạm vi này.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.