Chương 16: Kì Tài (Hạ)
Tạo Hóa Chi Khởi
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Lại một buổi sáng thức dậy ở nội môn. Đêm qua, Huyền Đông cứ ngồi trước khung cửa sổ nhìn ngắm vạn vật chìm trong tịch dạ cũng phải hơn mấy canh giờ, cho đến khi thấy vệt sáng thái dương dần ló dạng ở phía đông. Nơi này quả nhiên đúng như lời Phùng trưởng lão nói, không thiếu một thứ gì, sinh hoạt cực kỳ thuận tiện. Nhưng phàm là thứ gì càng thuận tiện thì càng khiến kẻ thận trọng như hắn cảm thấy bất an, bởi nó rất dễ sinh ra cớ sự chẳng lành lành.
Ngoài cửa sổ là quan cảnh đẹp kinh diễm lòng người. Trở thành đệ tử nội môn chân chính, trong thâm tâm Huyền Đông tất nhiên vẫn còn đọng lại một chút hoài niệm ở ngoại môn. Lúc này sương sớm khẽ đưa vào trang viên nhỏ một chút hơi ẩm, hắn đưa tay lên, hoàng quang mỏng nhẹ từ ngón tay kì ảo ngưng tụ thành một con tiểu huyễn điểu. Huyễn điểu vỗ cánh, vờn qua những chiếc lá khô rồi vút bay lên tầng không rồi biến mất.
Tranh thủ trời vừa hừng nắng, Huyền Đông định bước ra ngoài đi đây đó xem sao, cảnh quan nội môn Bạch Vân Tông hôm qua quả thực có chút khiến hắn cảm phục.
Chỉ là vừa mở toang cửa phòng, hắn liền khựng lại với vẻ mặt khó hiểu. Ngay trước sân nhà hắn là một thồ xa chở đầy những chiếc rương nặng trịch. Từ phía không xa, Huyền Đông thấy vị sư huynh họ Mã ngự phi kiếm bay tới đã không giấu được tò mò, liền hỏi:
"Mã sư huynh... những thứ này...?"
Mã Lương thật thà mỉm cười, từ trong túi áo lấy ra một trục thư đưa cho sư đệ rồi trả lời: "Huyền sư đệ, đây là chút quà cáp gửi cho đệ. Đều là tài nguyên của Trưởng Lão Viện!"
"Cho ta? Trưởng Lão Viện? Thế còn những đồng học khác thì sao?"
Mã Lương nheo mắt một chút, mắt trợn lên ậm ờ như nhớ ra điều gì, vụng về giải thích: "Trưởng Lão Viện là một bộ phận lớn có quyền hạn cực kì cao ở Bạch Vân Tông. Toàn bộ quyết sách của tông môn, toàn bộ nhất cử nhất động của tông môn đều từ đây mà ra. Chỉ dưới quyền thái thượng trưởng lão! Chỉ cần Trưởng Lão Viện không đồng ý, dù là sư tôn ta ra mặt cũng không được làm trái. Hôm nay sư đệ vừa đến nội môn đã được Trưởng Lão Viện hào phóng tặng quà như thế này, khẳng định là đã được các vị sư thúc sư bá chú ý tới!"
Rốt cuộc là tình huống gì Lẽ nào đãi ngộ của Bạch Vân Tông thật sự lớn đến như thế này... Có điều đãi ngộ này cũng quá mức phô trương rồi! Huyền Đông ngơ ngác nhận lấy trục thư từ tay Mã Lương rồi từ tốn mở ra. Từ trong quyển trục chậm rãi bay lên một tia bạch mang. Mà vô số văn tự thông dụng lập tức hiện ra trước mắt, tự động viết thành một dòng cáo ngắn ngủi: "Đệ tử Huyền Đông thiên chất hơn người. Nay được thánh tông ban tặng tài nguyên. Sau khi lĩnh thưởng, qua một canh giờ mau chóng đến Bạch Vân điện cầu kiến trưởng lão viện."
"Nếu Huyền sư đệ đã nhận quà của tông môn, vậy ta cũng xin cáo từ. Đây là lệnh bài của Phùng sư thúc đưa cho đệ. Một chút nữa nhớ đến gặp mặt lão sư ta đó." - Mã Lương coi như hoàn thành xong nhiệm vụ. Sau khi đưa cho sư đệ một cái lệnh bài, không nói không rằng gì đã nhanh chóng quay đi, trong nháy mắt đã biến mất vào hư không.
Huyền Đông vẫn đứng đó một mình, đơn thuần nhìn cái xe đẩy thô sơ chở đầy những rương lớn. Khóe miệng thư sinh liền mấp máy, hở dài một hơi, bắt đầu di dời những chiếc rương đó vào trong phòng.
Sắp xếp một lúc cũng đã qua nửa canh giờ. Huyền Đông thư thái ngồi xuống ghế, từ tốn rót ít trà từ bình ra thạch bôi tự thưởng thức. Mới hớp vài ngụm, ánh mắt xanh trong của hắn lại chú ý vào trục thư kia, lắc đầu khó hiểu.
Tới khi suy nghĩ vừa vơi đi cũng nhanh chóng chỉnh sửa lại y phục một chút rồi rời khỏi phòng. Ngự kiếm bay về phía chủ điện. Đứng trước uy áp của tu sĩ Kết Đan, tuyệt đối không được thể hiện ra ngoài ý niệm chống đối. Huyền Đông tất nhiên rất chấp niệm về lòng người, bất giác nhớ lại chuyện của Kim Văn lão tặc và tên Sở Bá ngày trước.
Phi hành một lúc cũng đã đến chủ điện. Nơi đệ tử sinh hoạt vốn cách khá xa tổng bộ hành, chung quy cũng không mấy khó khăn trong việc luân chuyển. Đứng trước những bậc thềm cao được chạm trổ hoa văn tỉ mỉ, Huyền Đông vô cùng chú trọng đến phép tắc. Hai bàn chân chậm rãi bước lên, thấy trước đại môn chính điện có mười mấy đệ tử chấp pháp tọa trấn vô cùng trịnh trọng, lấy tùy tiện một kẻ ra cũng đã mang thực lực Ngưng Khí đại viên mãn.
"Đệ tử Huyền Đông... xin được cầu kiến chưởng môn và các vị trưởng lão."
Tới lúc bên trong vọng ra ngoài một âm thanh cho phép. Đại môn Bạch Vân điện chậm rãi mở ra, mười mấy đệ tử chấp pháp bắt đầu nhường đường cho Huyền Đông bước vào. So với hôm qua khi đi cùng Phùng trưởng lão và đám tu sĩ ngoại môn, bước đi một mình vào chủ điện này khiến hắn cảm thấy khó thở hơn rất nhiều. Ngoài mặt, Huyền Đông luôn giữ vẻ bình thản, nhưng trong tâm thức ít nhiều gì cũng dấy lên vài cơn sóng dữ, vô cùng bất an.
"Đệ tử bái kiến Mộc chưởng môn và các vị trưởng lão."
Ngoài vị đang ngự trên bảo tọa chính tông, mục quang Huyền Đông đảo qua vài cái liền thấy có sáu vị trưởng lão bận nho sam khác, gồm bốn lão nam nhân và hai nữ phụ nhân.
Nhìn thấy dáng vẻ thư sinh bước vào, chủ điện lập tức đóng cửa lại. Bên trên ẩn hiện một tia lưu quang phi độn xuống, lão chưởng môn họ Mộc liền cười khách khí: "Huyền Đông tiểu hữu, chuyện hôm nay gọi ngươi đến không có gì nghiêm trọng. Chỉ là lão phu thấy tư chất ngươi rất không tồi, nay cho phép ngươi lên đỉnh Trúc Phong của Bạch Vân Tông tu luyện. Ý ngươi thế nào?"
Huyền Đông nghe như vậy, cố tình tỏ vẻ đơn thuần, đầu cúi thấp nhưng con ngươi lại liên tục đảo qua đảo lại để xem xét tình hình. Trong đầu biết rõ không phải tự dưng mà hắn lại được ban tặng điều kiện lí tưởng như thế này: "Trúc Phong? Đệ tử vừa vào nội môn, không rõ Trúc Phong rốt cuộc là nơi như thế nào. Chắn chắn phải là một bảo địa để tu dưỡng. Nếu quả thật như vậy, chưởng môn vẫn nên ưu tiên cho các sư huynh sư tỷ khác..."
"Trúc Phong vốn dĩ là đỉnh núi cao thứ tư của Vân Vực. Quanh năm có loài trúc sinh trưởng tươi tốt nên mới gọi là Trúc Phong. Nơi đây nằm ngay giữa linh mạch Vân Vực chảy qua, bốn mùa giàu đậm linh khí, không ngừng sinh sôi ra nhiều chủng thiên tài địa bảo. Trong tông môn chỉ có các hạch tâm đệ tử từ Trúc Cơ trung kì mới được ban danh ngạch lên Trúc Phong tu luyện. Nay tông ta đặc cách cho phép ngươi, không mau đa tạ chưởng môn lại còn dám chất vấn?" - Uy áp nổi dậy. Không đợi Huyền Đông nói xong lời thì đã có vị trưởng lão họ Táng thân hình gầy ốm gần đó lên tiếng cằn nhằn.
"Đệ tử không dám!"
"Táng Suyên lão nhi! Ngươi cẩn thận lời nói lỗ mãng." - Phùng Lâm lập tức quay sang nhắc nhở vị trưởng lão ban nãy, thanh âm có phần căng thẳng.
Lúc này, chưởng môn họ Mộc chỉ nhẹ nhàng cười lên trấn an hai vị trưởng lão kia. Bàn tay chậm rãi vuốt vuốt râu, tay còn lại xua xua mấy cái đã đánh tang cương khí của hai tu sĩ Kết Đan còn lại: "Ngươi không cần đề phòng. Đây là chủ ý của lão phu, chỉ cần ngươi đáp ứng, tông môn tự khắc sẽ có định đoạt. Dù gì thì... mấy lão già chúng ta sau này vẫn có việc phải nhờ đến ngươi."
"Nhờ đệ tử giúp?"
Huyền Đông bất ngờ lại càng bất ngờ hơn. Trong đầu ngờ ngờ ra được năm phần lí do. Chỉ là nhất thời vẫn giấu giếm. Phải nói, các vị trưởng lão ở đây ai ai cũng thành tựu Kết Đan sơ kì trở lên, quá dễ dàng để thu nhận môn hạ hay truy cầu cơ duyên. Với đại năng và tiếng nói bậc này, cớ gì họ phải hạ mình với một tiểu tử Trúc Cơ kì đang ẩn nặc tu vi như vậy. Trừ phi họ không thể nhìn thấu thực lực của hắn, hoặc đã để mắt đến Thông Thiên Tán. Bằng không, tuyệt đối chẳng bao giờ có chuyện họ lại tốt bụng đến mức này. Việc bản thân đã đạt đến Trúc Cơ, các lão nhất định không thể nhìn thấu được. Thứ duy nhất khiến Huyền Đông trở nên có sức hút với các lão quái vật này đích xác là kiện pháp bảo bốn lần luyện khí uy lực thông thiên kia mà thôi!
Mấy ngọn nến bên trong chủ điện cứ chớp động liên túc. Bảo điện tráng lệ to lớn càng ong ong rõ hơn tiếng ồn trong đầu của thư sinh họ Huyền. Đến lúc đạt đỉnh đã thấy lưu quang của chưởng môn lao xuống. Thanh âm của lão nói ra có mấy phần cưỡng ép, trực tiếp phá vỡ suy nghĩ ong ong trong đầu Huyền Đông:
"Lão phu biết được tiểu hữu đang có một kiện trọng bảo được luyện khí bốn lần. Có lẽ ngươi cũng rất rõ uy năng của đỉnh cấp bảo vật như vậy tuyệt đối không tầm thường! Mà tiểu hữu bất quá chỉ là Ngưng Khí? Tất nhiên không thể hoàn toàn chưởng khống pháp bảo. Chi bằng... nếu tông môn xảy ra nguy cấp, lão phu muốn mượn kiện pháp bảo đó của ngươi dùng một chút."
"Pháp bảo cấp Nguyên Anh!?" - "Sao có thể chứ?"
Phía dưới, sáu vị tu sĩ Kết Đan nghe đến đây đều hô kinh lên một tiếng. Dáng vẻ nghiêm trọng, không hề tin vào lời nói của chưởng môn. Hầu hết các vị này đều đã sống hơn mấy trăm năm, có vị thọ nguyên cũng sắp tận, ít nhiều gì cũng hiểu rõ sức mạnh của một đại tu sĩ Nguyên Anh kì. Mà một kiện pháp bảo được luyện khí bốn lần, chưa bàn đến việc luyện khí sư luyện ra nó phải có tu vi Nguyên Anh trở lên, riêng uy lực đã hoàn toàn ngang ngửa với một đòn của Nguyên Anh tu sĩ!
"Pháp bảo của ta... Thông Thiên Tán đó sao?" - Huyền Đông nhếch môi nhớ lại. Lúc này tay chân đã run run, sợ rằng bản thân sắp bị người khác đoạt bảo.
Mộc chưởng môn đáp lời, khóe miệng khẽ nhếch lên, vẻ mãn ý rồi lập tức trả lời: "Đúng vậy! Nhưng tông môn chỉ mượn dùng những lúc cần thiết, thời gian còn lại vẫn tùy ngươi cất giữ. Một lần mượn pháp bảo đổi lấy nơi tu luyện cùng mọi tài nguyên ngươi cần, nếu Bạch Vân Tông có nhất định sẽ không khước từ. Điều kiện này không hề quá keo kiệt đối với ngươi. Lão phu hỏi ngươi lần cuối, ngươi có nguyện ý?"
Những lời này khiến Huyền Đông phải trầm ngâm suy tính. Bọn họ đều là cường giả, nếu muốn cướp pháp bảo của một con kiến hôi như hắn thì đã cướp từ lâu rồi, chẳng cần phải trịnh trọng gọi hắn đến Bạch Vân điện để bàn sự. Nhân cơ hội này không tổn hại hòa khí hai bên thì rõ ràng hắn chiếm được bảy tám phần lợi. Huống hồ theo điều kiện của Mộc chưởng môn, hắn vừa giữ được Thông Thiên Tán lại vừa được hưởng vô số thiên tài địa bảo của thánh tông. Món hời này quả thực không quá đáng chút nào!
Do vậy, Huyền Đông mới ậm ờ. Tỏ vẻ suy nghĩ một lúc lâu sau mới trả lời: "Được, đệ tử cung kính không bằng tuân mệnh."
"Haha... sảng khoái! Lão phu đại biểu Bạch Vân Tông cảm tạ ngươi. Thánh tông nhất định sẽ không để ngươi thiệt thòi. Được rồi, ngươi cứ về trước đi. Một chút nữa tự khắc sẽ có người dẫn ngươi đến Trúc Phong." - Mộc Tự cười lớn, bàn tay lập tức vung lên. Kình lực đánh ra đã mở toang đại môn của chủ điện. Ánh sáng từ bên ngoài lọt vào, phá tan đi không khí căng thẳng.
Đáp ứng điều kiện xong, Huyền Đông cũng cảm thấy mình không bị thiệt hại gì, lại còn được lòng Kết Đan của Bạch Vân Tông để sau này dễ dàng đi lại. Ngặt nỗi không khí nơi này quá đỗi áp bức. Hắn chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây càng sớm càng tốt, liền mạo muội xin phép vài lời rồi lập tức rời khỏi đại điện.
Sau khi hắn đi, không gian Bạch Vân điện lại trở nên tĩnh lặng. Mộc chưởng môn quay trở lại bảo tọa, ánh mắt các vị trưởng lão đều hướng về phía bóng dáng tiểu tử Ngưng Khí kì vừa khuất xa. Đột nhiên, một trưởng lão bên dưới ngập ngừng cất lời: "Mộc huynh, tên tiểu tử đó thực sự sở hữu pháp bảo ngang với Nguyên Anh tu sĩ sao?"
Lão giả họ Mộc nghe như vậy thì không nói gì thêm. Ánh mắt hướng về phía tu sĩ Kết Đan họ Phùng đang ngồi phía dưới. Mà lão giả họ Phùng cũng hiểu rõ ý đồ này. Thân nho sam đã đứng lên rồi giải thích: "Lúc ở ngoại môn, lão phu đã chứng kiến tiểu bối này cầm một cái ô che tỏa ra uy lực vô cùng cường đại. Thậm chí còn ảnh hưởng trực tiếp vào thiên địa dị tượng, hô phong hoán vũ kinh hồn! Chỉ bằng một kích đã phế bỏ căn cơ tu luyện của tên tiểu tử đồng cấp. Cả khoảng không kiến trúc trong bán kính năm sáu dặm ở ngoại môn ngày đó đều bị chấn nát! Uy áp khủng bố đó chắc chắn ngang bằng với một đòn mà năm đó sư tôn đã thi triển!"
Nghe Phùng trưởng lão nói vậy, cả hội trường im lặng như tờ. Trên mặt sáu tu sĩ Kết Đan hiện rõ vẻ kinh sợ xen lẫn ngưỡng mộ. Cả đời tu luyện Kết Đan, không biết đến khi nào họ mới có cơ hội sở hữu một món pháp bảo uy lực đến mức này. Mà trong đó, một vị trưởng lão tu vi Kết Đan sơ kì tên là Minh Dương cũng đứng dậy, dáng vẻ khiêm tốn đã phát biểu điều mình vừa nhớ ra:
"Nguyên Anh pháp bảo sao...? Hơn hai trăm năm trước, khi không gian chi môn từ Mao Thú Sơn Mạch không biết vì lí do gì lại mở ra ngay trong phạm vi Bạch Vân Tông. Thú triều tràn ra khiến toàn bộ tông ta năm đó tổn thất nghiêm trọng. Trong đó còn có một con hóa hình đại yêu thực lực Tứ giai, chiến lực cấp Nguyên Anh trung kì. Các trưởng lão khi ấy đã từng có ý định đồng quy vô tận để bảo vệ thánh tông. Nếu không nhờ thần thông do Vân Thiên lão tổ để lại trước lúc bế tử quan thì Bạch Vân Tông ta e rằng đã..."
"Năm đó, việc vận hành ba kiện pháp bảo bốn lần luyện khí để khởi động pháp trận đã bắt toàn tông phải hợp lực mới miễn cưỡng đẩy lùi được con Tứ giai yêu thú. Sau đó khẩn cầu lão tổ xuất quan, diệt sát đại yêu ngay tại Đông Quái Sơn. Sự kiện ấy thậm chí còn trở thành tâm ma khiến tu vi của lão nương không thể thăng tiến. Vậy mà chỉ một mình tên tiểu tử đó lại có thể thi triển được Nguyên Anh pháp bảo sao?" - Tĩnh Dạ trưởng lão ngạc nhiên cảm thán. Nghe lời vị Minh sư huynh kia liền tái mét sắc mặt.
Kinh ngạc cũng phải! Bởi Nguyên Anh là cấp độ mà tu sĩ ở vùng Đông Hạ Du này chẳng ai dám mơ tới. Linh mạch nơi đây tuy giàu mạnh, nhưng so với Nam phương, Bắc phương hay Tây phương chí địa cách xa trăm vạn dặm truyền tống trận thì vẫn chỉ như giọt nước giữa đại hải mà thôi. Theo hiểu biết của họ, số tu sĩ thành công Kết Anh ở Đông phương Lục phái hiện chưa quá bốn mươi người, trong đó chỉ có hai vị đạt đến cảnh giới Nguyên Anh hậu kì, tiến vào hàng ngũ đỉnh phong Hạ du!
Trong mắt chưởng môn họ Mộc cùng với mấy tu sĩ Kết Đan nghĩ xong, lúc này đã lóe lên những tính toán sâu xa, hướng về phía Huyền Đông. Xem ra, cán cân lực lượng ở Lục phái sắp phải đối diện với sự biến động cực lớn rồi!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.