Chương 20: Tinh Túc Công
Tạo Hóa Chi Khởi
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
"Phùng lão... nơi đó..." - Huyền Đông không nhịn được, tiếp tục dò hỏi.
Mà tu sĩ họ Phùng đang hăng say chỉ trỏ tứ phương, tới lúc nghe xong điều hỏi đã lập tức ngưng trệ, thuận theo ánh mắt của Huyền Đông nhìn sang.
Trước mặt hai người là một tòa núi đá cô độc nằm cách đó gần mười dặm. Toàn bộ thân ngọn núi này bao phủ bởi loại trúc kì dị, sinh trưởng vượt bậc. Càng quan sát, nơi đó càng tỏa ra luồng âm khí u ám tột cùng. Nếu không phải người có chút ít tu vi, phàm nhân nhìn lâu tuyệt đối sẽ bị cỗ linh áp này gặm nhấm tâm thần, gây ra ám ảnh!
Phùng Lâm nhìn thấy ngọn núi này thì mặt lại biến sắc. Vội hóa thành một đạo kinh quang gia tốc mà đi, kéo Huyền Đông phi độn thẳng ra xa khỏi phạm vi ảnh hưởng rồi chỉ trích:
"Tiểu tử ngươi... nơi đó không phải chỗ để tò mò đâu! Lão phu cũng không ngờ nơi quỷ quái này lại nằm sát Trúc Phong. Từ thuở lão phu vừa vào Bạch Vân Tông thì đã có nó ở đó rồi! E rằng sâu xa sự tình chỉ có sư tôn của ta biết được. Về sau ngươi có lịch luyện cũng phải tuyệt đối tránh xa, biết chưa? Đi thôi, lão phu dẫn ngươi tham quan chỗ khác."
Huyền Đông nghe như vậy liền gật đầu dời bước, nhưng sự hiếu kì trong lòng lại bùng lên kịch liệt, đối với ngọn núi này hoàn toàn không giấu được sự tò mò. Nửa ngày sau, lão tu sĩ họ Phùng cuối cùng cũng đưa hắn đi tham quan toàn bộ Trúc Phong, từ sơn cốc hẻo lánh cho tới đỉnh núi quanh năm tuyết phủ. Nhìn chung, tài nguyên cùng linh khí nơi đây khiến Huyền Đông vô cùng mãn nguyện.
Đến lúc này, đêm dần buông xuống mới trở về trang viên của mình. Ngồi ở bên trong động phủ bên dưới, Huyền Đông xoa cằm tán thưởng, rảo bước xung quanh nơi tu luyện tuyệt hảo đã được an bài sẵn. Trúc Phong quả là bảo địa! Nếu thuận lợi bế quan ở đây vài năm, đan dược, công pháp, tài nguyên đều có đủ như vậy thì việc trùng kích Trúc Cơ trung kì hoàn toàn nằm trong tầm tay.
Nói về thực lực, nếu không che đậy tu vi, Huyền Đông hiện tại đã tạm thời củng cố ở sơ kì Trúc Cơ. So với đám đệ tử mới vào tông, đây đã là lợi thế vượt trội. Đặc biệt, di sản do lão tu sĩ họ Long kia để lại mới là át chủ bài khủng bố nhất. Tuy nhiên, việc phụ thuộc vào kiện pháp bảo đại uy như Thông Thiên Tán là vô cùng nguy hiểm. Chưa kể một Trúc Cơ như hắn để thao túng bảo vật bốn lần luyện khí cũng là quá sức. Lần giao tranh với Sở Bá trước đây, chỉ vì bộc phát hậu chiêu năm hơi thở mà đan điền hắn suýt chút khô kiệt. Nghĩ lại thì không khỏi chấn kinh!
Huyền Đông suy nghĩ một lúc rồi chậm rãi ngồi xuống tấm hắc thạch khắc sẵn trận vặn trợ tu. Để đề phòng bất trắc, hắn vung tay đánh ra vài đạo phù chú cách âm, niêm phong toàn bộ động phủ làm nó cách biệt với bên ngoài.
"Trước mắt vẫn nên tìm kiếm thần thông phù hợp với tu vi hiện tại."
Nói rồi, Huyền Đông định thần, giữ cho tâm trí lắng đọng rồi đưa thần thức trực tiếp tiến sâu vào không gian giới chỉ màu bạc kia, bỏ qua không gian lưu trữ bên ngoài. Bên trong tầng không gian thứ hai của giới chỉ là một linh hải bao la, liên tục tỏa ra một loại kim quang mờ ảo. Ở trung tâm linh hải hoàng kim này còn xuất hiện một hòn đảo nhỏ với gốc cổ thụ già cỗi. Mà khi cảm ứng thần thức của Huyền Đông vừa tiến vào, hòn đảo nhỏ lập tức ùng ùng lên một đạo cấm chế vô cùng quỷ dị. Lúc này, từ dưới đáy linh hải, hàng trăm, hàng ngàn kiện pháp bảo từ từ trồi lên! Tụ Bảo Bồn... Thiên Băng Thứ, Hoàng Phong Kỳ, Thái Dương Kính... Toàn là pháp bảo ba lần luyện khí, thậm chí có cả loại bốn lần luyện khí! Những thứ này nếu xuất thế ở bên ngoài, e rằng đủ khiến các cao thủ Kết Đan chém giết tranh giành!
Không gian bảo vật đồ sộ này khiến Huyền Đông không khỏi hô kinh. Sư tôn... rốt cuộc là tồn tại đại năng bậc nào? Mà oái ăm hơn, vì sao người lại đem toàn bộ di sản vô giá này truyền thừa cho một đệ tử chân truyền vừa thu nhận? Những câu hỏi không lời đáp cứ vậy xoay vòng trong đầu Huyền Đông, đến cuối cùng chỉ đành lắng xuống khi nhớ ra sư tôn đã tọa hóa.
Đang xem xét không gian giới chỉ, thần thức của hắn bất ngờ chấn động. Huyền Đông lập tức nương theo cảm ứng nhìn qua nhìn lại. Đã thấy ở phía xa, hai tia linh mang một xanh một trắng chợt lóe lên rồi tắt lịm. Huyền Đông tò mò, niệm thần cảm lập tức lấy hai tia linh mang này ra, xuất hiện hai quyển trục giống như cổ thư: "Tinh Túc Công? Linh Giai Thảo Mộc Bích?"
Huyền Đông có chút tò mò, khẽ chạm vào quyển trục, vô số kí ức từ đó tràn vào thức hải. Uy áp ẩn chứa trong hai quyển cổ thư khiến hắn cũng phải chấn động mạnh. Huyền Đông đã hiểu ra, nhếch môi lên có chút đắc ý. Loại kì vật quý giá bậc này, có thể tu luyện!
Trở lại động phủ kiên cố, đôi mắt Huyền Đông chậm rãi mở ra. Thu hoạch từ giới chỉ màu bạc kia đích thị đã đem lại cho hắn gần mười kiện bảo vật vừa tầm. Đạo lộ quá đổi mênh mông, tuyệt đối không sinh ra lòng tham! Huyền Đông nghĩ tới đây liền định tâm thần. Noãn thủ đang cầm một quyển trục màu trắng tên là Tinh Túc Công đang lạnh cóng lên vì hành lực từ bên trong nó đang chảy ra ngoài:
"Thiên Hà Thập Đại Bí Pháp, Tinh Túc Công... Vạn dặm tinh hà quy nhất niệm... Nhất bộ phản không?"
Huyền Đông đọc xong giới thiệu công pháp, lập tức mở toang quyển trục ra. Vô số tinh vân cuồng bạo bùng nổ, hàn khí lạnh lẽo, trắng xóa tràn ngập gian phòng làm nội thất bên trong động phủ cũng rung lên một hồi rồi mới yên trở lại. Huyền Đông không để tâm, chỉ chăm chú đọc từng dòng cổ văn tự. Dưới chân và trên thân thể lúc này lại giống như có chút liên kết với quyển trục, hình thành một ấn kí băng hàn, liên kết lại bằng hàng trăm tinh vân ảo diệu.
Đến lúc này, linh hồn Huyền Đông bị một cỗ cỗ lực lượng vô hình kéo tuột vào không gian hư vô của cái gọi là Tinh Túc Công đó. Một âm thanh cường hùng đủ vượt xa cổ kim bắt vang vọng: "Tinh Túc Công, vốn dĩ nội thân thượng cổ bí pháp của Tinh Thần Bảo Cung ta. Một vạn sáu ngàn năm tế luyện, dùng Tinh Túc Công kết nối Tinh Đẩu. Dùng nguyên khí hóa tinh vân. Khai phá thiên tượng. Lập tự thân đại đạo. Uy minh, Thiên Hà! Người tới truyền thừa xem như hữu duyên!"
"Đây... chẳng phải là mượn uy thế sao trời để rèn luyện đạo pháp sao?" - Huyền Đông chấn động kinh hô, sắc mặt biến hóa khôn lường.
Nếu xét tới tận cùng, loại bí pháp thông thiên này dùng để rèn luyện đạo pháp của tu sĩ. Khi công pháp xuất thế liền bạo phát một loại hàn lưu quỷ dị. Nếu dung hợp đại thành với thuộc tính Thủy, hàn lưu sẽ càng trở nên đáng sợ, thậm chí cũng có thể ngưng luyện thành băng phách có độ cứng vượt qua huyền thiết, dễ dàng băng phong xung quanh. Mà theo sự tăng trưởng của tu vi, uy lực của Tinh Túc Công cũng không ngừng tăng lên. Bên trong Tinh Túc Công tồn tại năm tầng cảnh giới, lần lượt là Ngưng Túc, Tinh Vị Hóa Hồn, Tinh Vũ Vô Ngân, Tinh Hải Vô Lượng và Diễn Mệnh Túc Văn! Người tu luyện đến tận cùng bí pháp này liền có thể sở hữu thần thông suy diễn dấu vết của sinh linh thông qua tinh văn, thậm chí dùng tinh tú và túc văn để bổ sung, vá lại một phần mệnh số đang khiếm khuyết, điều kiện duy nhất là có được Tinh Đẩu, tu vi đạt đến sơ kì Quy Đạo!
Âm thanh hùng cường vừa dứt, suy nghĩ cũng vừa tắt đi, trước mắt Huyền Đông bất tri bất giác lại bạo liệt hàn khí. Sau đó hàn khí này lại ngưng tự, hóa thành một tinh cầu màu trắng khổng lồ chứa đựng tinh nguyên vô tận ở giữa không gian. Hàn quang tỏa ra chiếu xuyên qua mọi vật chất. Xung quanh, hàng trăm tảng cự thạch tự động ghép lại thành một đại điện lơ lửng giữa không trung vô định. Mà tinh cầu khổng lồ bất ngờ giải phóng vô số lưu quang, áp chế thẳng lên người hắn, thi triển một loại nghi thức truyền thừa!
"Thiên Hà thập đại bí pháp! Vạn dặm tinh hà quy nhất niệm. Nhất bộ phản không! Tinh Bảo Thần Cung tồn tại đến kết cục bội thực sự hùng cường của chính nó. Vô số tư liệu đều bị chư phương đánh cắp dẫn đến thất lạc. Duy nhất Tinh Túc Công lưu lại toàn bộ! Người may mắn, tự thân lập đạo, dựng lại sự trường tồn của Cung ta!" - Âm thanh bí ẩn lại vang lên giục giã, sau đó lại vô hình tạo ra một tia uy áp kinh hồn. Từ trong uy áp lại hiện ra hai kiện pháp bảo, một cái chuông màu bạc tên là Bắc Đẩu Trấn Linh Chung, một cái là Họa Tinh Trấn Nguyên Bút, trực tiếp chui tọt vào trong túi trữ vật của Huyền Đông như được giải thoát.
Huyền Đông run rẩy vung tay, cố gắng thi triển hấp lực thu nhận hàn mang từ tinh cầu. Nhưng loại uy áp này mãnh liệt vô cùng, lập tức tràn dịch vào cơ thể hắn như thác đổ. Thân thể Trúc Cơ nhỏ bé bắt đầu xuất hiện những vết nứt rớm máu, xương cốt như bị bẻ gãy từng đoạn! Đến khi nhục thân bên ngoài của Huyền Đông không chịu nổi áp lực, kinh mạch căng tức muốn nổ tung thì mới dừng lại một chút.
Huyền Đông ngay lập tức hiểu ra. Không phải hôm nay, còn đợi ngày nào nữa? Hắn gầm lên một tiếng yếu ớt. Song thủ giơ cao, tâm thần thả lỏng tuyệt đối để thu nhận loại bí pháp này triệt để. Từ sâu trong huyết quản, năng lượng sinh mệnh thuần túy bùng nổ. Đôi mắt hắn rực sáng kim quang, vô số văn tự hoàng kim liên tục ẩn hiện bên trong cốt tủy đã xuất hiện, chảy dọc theo các vết nứt trên da thịt để chắp vá và hấp thụ năng lượng dư thừa.
Cốt Văn đích xác khai mở! Khống chế thân thể này mới miễn cưỡng giúp Huyền Đông lấy lại chủ động.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.