Chương 14: Tiến Vào Nội Môn
Tạo Hóa Chi Khởi
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ vang lên xua tan màn đêm, Huyền Đông tỉnh dậy trong sớm mai, tinh thần thư thái tựa như ngọn cỏ xanh rũ sạch lớp sương mù ảm đạm ngày cũ. Trải qua một trận ác chiến, tàn dư hận thù trong lòng hắn rốt cuộc cũng được gột rửa phần nào.
Lúc này, Huyền Đông chậm rãi bước ra khỏi ngưỡng cửa, vươn người hứng lấy từng tia nắng ấm áp soi rọi qua mái hiên. Tranh thủ thời gian còn sớm, muốn dạo quanh một vòng ngoại môn trong ngày cuối cùng. Qua khỏi ngày hôm nay, Huyền Đông sẽ chính thức trở thành đệ tử nội môn của Bạch Vân Tông.
Hắn chọn cách thong dong nhất để khắc ghi toàn bộ cảnh vật nơi này vào sâu trong tâm trí. Phải nói... nơi đây gom góp vô số kỉ niệm thời niên thiếu, đồng thời cũng là nơi chôn giấu nỗi đau ám ảnh từng hằn sâu vào tâm khảm hắn. Nhưng chí ít, vào khoảnh khắc này, hắn đã tìm lại được sự bình yên vốn có.
"Tất cả đệ tử thông qua thí luyện, lập tức tập hợp tại quảng trường ngoại môn!"
Giữa lúc Huyền Đông rảo bước đi trong đám lá cây xào xạc, bất giác xuất hiện một đạo âm thanh mang theo uy áp quen thuộcvang vọng khắp không trung, trực tiếp vọng vào tai hàng ngàn người. Đó là khẩu dụ của vị trưởng lão nho sam họ Phùng, báo hiệu thời khắc xuất phát trở về nội môn đã tới. Mà sau đạo thông cáo này, hàng trăm đệ tử đồng loạn chạy ra từ mấy tòa sơn môn phụ cận, nô nức hướng về phía quảng trường để chiêm ngưỡng thiên kiêu rời ngoại môn. Toàn bộ khu vực này tràn ngập không khí sầm uất, náo nhiệt chưa từng có trong suốt bốn năm một tên vô danh như hắn lưu lại.
Huyền Đông lúc này cũng nhẹ gật đầu, vạt áo khẽ vỗ, nương theo dòng người phi hành thẳng tiến về vị trí đã định.
Ngay tại khu quảng trường rộng lớn, một cổ thuyền khổng lồ dài hơn trăm trượng đang lơ lửng ngự trên không trung. Thân thuyền bằng linh mộc ngàn năm, lưu chuyển vô số đạo linh văn ẩn hiện quỷ dị. Khí thế hùng vĩ, đồ sộ này tạo nên một áp lực vô hình, lại khiến cho bất kỳ tu sĩ nào nhìn thấy cũng phải nhiệt huyết sục sôi. Đây chính là nội tình bề thế của Thánh tông Bạch Vân, vô số phàm nhân lẫn tản tu luôn khao khát có thể nương tựa một chút hạo khí!
"Huyền sư huynh! Bên này!"
Đến khi Huyền Đông chen chúc bên dưới đám đệ tử đang hô hào, lại có một thanh âm trong trẻo vang lên. Huyền Đông lập tức ngước mắt nhìn lên mạn thuyền lớn đã thấy Phượng Cẩm Vân đang vẫy tay. Bên cạnh nàng là vị sư huynh tên Hoa Nhạc, một nữ tử y trang đỏ rực tên là Ngọc Trân, sau đó là nữ tử họ Hà kiêu ngạo quen thuộc... Nhận lấy thiên kiêu ngoại môn đang cố gắng giao thiệp, tất nhiên Huyền Đông cũng không chậm trễ, thân hình nhanh chóng hóa thành một đạo thanh quang vụt bay lên cao.
Thanh quang này chợt lóe đã đứng trên con thuyền lớn. Lúc này mới trịnh trọng chỉnh đốn lại y phục, mỉm cười một cái rồi chắp tay hướng về phía mọi người. Thanh âm ấm áp, đạo mạo liền đa lễ: "Các vị sư huynh sư tỷ, Huyền mỗ ngưỡng mộ đã lâu! Hôm nay có cơ hội giao thiệp quả nhiên là phúc khí!"
"Haha! Huyền đạo huynh đừng khách khí. Dáng vẻ ngày hôm qua của huynh thể hiện quả thực phi phàm! Hoa mỗ tâm phục khẩu phục! Tất nhiên không dám cùng với Huyền huynh xưng hô một tiếng sư huynh sư đệ như vậy." - Nam tu sĩ dáng người hơi thấp một chút nhưng lại chính khí vô song tên là Hoa Nhạc, lúc này mới thu lại cái quạt khảm bằng ngọc của mình vào trong. Vẻ mặt đoan chính, hào sảng cảm thán, gương mặt rắn rỏi không giấu nổi sự phấn khích.
"Hoa huynh quá khen rồi, chỉ là dày công khổ luyện mới thành được kì tích! Nhớ lại hôm qua, đệ tử của Tất Viên sư thúc chỉ trong vỏn vẹn tám chín hiệp đã bị huynh đánh bại rồi, thủ đoạn cũng cực kì thỏa đáng." - Huyền Đông khiêm tốn đáp lời, tế nhị cũng tán dương lại đối phương.
Mà nữ tử họ Phượng cũng rất tán thưởng đối với tu sĩ thư sinh họ Huyền trước mặt mình. Hồng sam lả lướt cứ theo sau không ngừng, mỗi lời nói ra để giao thiệp đều là thành ý. Có vẻ rất muốn cùng với hắn ta đánh một trận!
Chỉ là một đám đệ tử đang vui vẻ nói cười, lại xuất hiện một thanh âm kiêu kì, ngạo mạn bất ngờ ngắt lời. Hà My nữ tử đang ngồi trên thành mạn thuyền, ngón tay thon dài mân mê thanh bảo kiếm màu xanh lam trong tay. Song nhãn diễm lệ quét qua, tỏ rõ ý khích tướng, nhìn về phía Huyền Đông: "Chẳng qua chỉ là đả thương được một kẻ phế vật... có gì mà tung hô đến như vậy? Nếu như ngày đó người giao đấu với đạo hữu là ta, biết đâu chừng kết cục của đạo hữu cũng chẳng khá hơn tên Triệu Tư kia đâu."
Huyền Đông nghe xong, lập tức quay sang, vẫn giữ nguyên lễ độ của đồng môn. Bàn tay của hắn chậm rãi đưa ra, sau đó đã chắp lại, cam nguyện bái phỏng: "Nếu Hà đạo hữu đã có nhã ý so tài... E rằng phải đợi sau khi chúng ta nhập nội ổn thỏa. Đến lúc đó so tài cao thấp cũng chưa muộn. Huyền mỗ nghe danh kiếm pháp của Hà đạo hữu nổi danh đã lâu. Chỉ là lúc trước tài mọn yếu kém, nhất thời phải thu liễm. Nhưng nay đã tự tin có đủ một chút khả năng để gắng trụ trước tài năng của đạo hữu thì nhất định sẽ phụng bồi tới cùng!"
Trước sự điềm tĩnh đến lạnh lùng của Huyền Đông, Hà My giống như đã đánh một quyền vào bông xốp. Nội tâm không khỏi dâng lên sự bực tức. Nàng dứt khoát đứng dậy, song thủ vận pháp, một cỗ kình lực như đao phong lập tức vung ra từ bảo kiếm để thị uy, ánh mắt đè nén thần sắc ngưng trọng nhìn xoáy vào hắn.
"Hà My đạo hữu đừng vọng động! Chuyện của đồng môn không lí nào lại phải giải quyết bằng bạo lực như vậy!" - Nhìn thấy khí thế đã thoát cương, một thân hồng sam của nữ tử họ Phượng đã lao đến can ngăn, giọng nói kiều diễm đã ái ngại ba phần.
Sớm biết bản tính Hà My nếu suy xét đến cùng chỉ là vốn liếng đanh đá cương trực nên nhất thời cậy tài khinh người. Lúc nào cũng muốn giải quyết mọi chuyện bằng nắm đấm, căn bản không có sát ý! Tuy nhiên, trước uy áp đe dọa từ nàng, Huyền Đông vẫn đứng chắp tay đằng sau, thần sắc đạm nhiên như giếng cổ không hề gợn sóng. Trái lại, nam tu sĩ họ Hoa và Ngọc Trân nữ tử ở bên cạnh lại lo lắng ra mặt, không khỏi nói thêm vài lời tung hứng với Phượng Cẩm Vân để làm không khí dịu lại.
Xoạt!
Không khí trên sàn thuyền rơi vào thế giằng co căng thẳng. Đúng lúc này, không gian xung quanh đột nhiên gợn sóng. Một cỗ uy áp cường hãn quét qua, chậm rãi xuất hiện hình dáng lão giảcnho sam, chòm râu dài quá cằm khẽ tung bay theo gió. Lão giả họ Phùng thong thả bước ra từ đạo lưu quang rồi hỏi: "Hôm nay lão phu vô cùng hân hạnh được gặp gỡ lại các vị. Không biết đã đông đủ cả chưa?"
Thấy sự hiện diện của đại năng Kết Đan, Hà My dù kiêu ngạo đến đâu cũng miễn cưỡng thu hồi kình lực, e đề lùi về sau, không quên ném cho Huyền Đông một ánh nhìn sắc như đao kiếm. Lập tức cùng với mấy chục đệ tử trên con thuyền, thậm chí mấy trăm tu sĩ đứng bên dưới xem chuyện vui cũng hành lễ.
"Đã đông đủ rồi thì xuất phát thôi. Tránh chậm trễ thời gian, lão phu cũng đang muốn cho các ngươi sớm được chiêm ngưỡng phong thái của Vân Vực!"
Nói đoạn, lão giả họ Phùng phất rộng áo bào. Từ trong tay áo đã chậm rãi lấy ra một thanh ngọc giản đang tỏa ra khí tức vô cùng thuần khiết. Lão vung tay, ngọc giản lập tức hóa thành một đạo lưu quang bay vọt lên không trung hơn trăm trượng. Mà thân ảnh lão nho sam ngay sau hành động đó cũng biến mất tại chỗ. Đến khi xuất hiện đã đứng song song với ngọc giản giữa tầng không.
Huyền Đông híp mắt lại, quan sát một chút đã lão nho sam họ Phùng đột ngột trang nghiêm cúi đầu hành lễ trước một thanh ngọc giản nhỏ bé, linh lực Kết Đan kì dồn dập rót vào ngọc giản rồi hô lớn:
"Đệ tử Phùng Lâm, nhân danh trưởng lão chấp sự Bạch Vân Tông, khẩn thỉnh một tia thánh uy của ba vị trưởng bối, khai mở cổng không gian, tiến vào Vân Vực thánh địa!"
Ùng ùng!
Thanh ngọc giản phát nổ, ra hàng loạt luồng sáng mờ ảo. Uy áp cường hãn từ ngọc giản dù chỉ là một tia rò rỉ ra ngoài cũng đủ tạo nên những trận cuồng phong vũ bão. Tám chín đạo ngân sa lập tức vạch phá hư không, làm biến dạng cả một khoảng trời. Huyền Đông nheo mắt, gân guốc trên người cuồn cuộn chống đỡ cỗ áp lực kinh hoàng đang càn quét khắp quảng trường ngoại môn. Phía dưới đất, các vị môn chủ, trưởng lão Kết Đan kì như Hóa Âu cũng phải run rẩy bàng hoàng: "Là... Nguyên Anh chi lực?! Cung nghênh thánh uy!"
Rắc!
Khi ngân sa đã chớp động, lão nho sam họ Phùng liên vung tay quát lớn để khai mở thông đạo. Đến lúc này, hư không bị xé toạc ra một vết nứt khổng lồ dài hơn mười trượng, để lộ một không gian thông đạo sâu hun hút, huyền bí vô tận. Đây chính là lối tắt dẫn thẳng vào nội giới Bạch Vân Tông được mở ra bằng vĩ lực của đại năng Nguyên Anh!
"Khởi thuyền!"
Thời gian duy trì thông đạo có hạn, vị trưởng lão họ Phùng phải nhanh nhẹn kinh hô. Vô số trận văn trên thân cổ thuyền lập tức bừng sáng. Một lực đẩy khủng khiếp nâng con tàu khổng lồ lao vút lên không trung. Linh thạch bên trong khoang thuyền gầm rú, cuồng nồng linh lực chảy róc rách qua các đường dẫn, vô số mái chèo linh quang hai bên mạn thuyền hạ xuống, quạt mạnh vào hư không. Con thuyền mang theo mười vị đệ tử, từ từ chui tọt vào bên trong khe nứt không gian rồi biến mất.
Thấy các đệ tử còn đang bàng hoàng, Phùng Lâm chậm rãi phi thân xuống mạn thuyền, vuốt râu cười nói: "Nội môn và ngoại môn cách nhau có chút xa xôi. Lão phu tất nhiên chỉ cần phi độn, không quá một ngày liền sẽ đến nơi. Nhưng chỉ bằng tu vi của các ngươi, nếu phi hành thông thường phải mất hơn một tuần. Trăm năm trước, Tam đại Nguyên Anh lão tổ của Vân Vực đã nghiên cứu ra được thần thông từ một kiện không gian pháp bảo của thượng cổ tu sĩ, có thể nói tương tự vài phần với cổ trận truyền tống! Nay tông môn đã nắm được bí thuật thao túng một chút cơ duyên, đi trong chiều không gian này chỉ mất vài canh giờ là cập bến."
Lão giả họ Phùng nói đến đây thì dừng một chút, ánh mắt đầy thâm ý nhìn đám đệ tử: "Đến nội môn, tài nguyên tu luyện và ngộ đạo sẽ vượt xa ngoại môn gấp mười lần. Phải biết rằng tông ta sáu phần đệ tử đều là tu sĩ Ngưng Khí. Trúc Cơ thì chiếm ba phần. Hai phần còn có Kết Đan và ba tu sĩ Nguyên Anh tọa trấn đã có thể đứng vững suốt ngàn năm. Các ngươi đều là những mầm non ưu tú, hãy cố gắng tu hành, đừng làm lão phu thất vọng! Hahaha!"
"Tiểu tử... đặc biệt là ngươi. Lão phu nhận thấy tiềm năng của ngươi rất thâm sâu. Sau khi cập bến nội môn, lập tức cùng lão phu đi gặp Chưởng môn một chuyến." - Không hiểu thế nào, lão họ Phùng đã quay sang Huyền Đông, vỗ vai rồi truyền âm.
Mà Hà My ở đằng xa khoanh tay, bĩu môi hờn dỗi. Nhìn thấy dáng vẻ kiêng nể của lão giả họ Phùng là Kết Đan tu vi cũng phải đối tốt với thư sinh kia như vậy, trong lòng không giấu được hiềm nghi.
Con thuyền tiếp tục xé gió lao đi trong thông đạo không gian. Mấy canh giờ trung chuyển sau đó, khe hở không gian phía trước đột nhiên mở rộng, ánh sáng rực rỡ chan hòa ùa vào khoang thuyền.
"Đến rồi! Linh khí... linh khí thật tinh thuần!" - Ngọc Trân nhìn thấy cảnh tưởng kì vĩ như vậy, cảm ứng quét qua một chút đã cất tiếng kinh hô.
Khi cổ thuyền hoàn toàn thoát khỏi thông đạo không gian, một khung cảnh tiên gia kì vĩ lập tức đập vào mắt mười vị đệ tử ngoại môn. Đó là một mảnh đại địa vô hoang, rộng lớn đến vô tận. Linh khí nồng đậm đến mức hóa thành từng làn sương mỏng, chỉ cần hít thở một hơi cũng cảm giác cốt tủy được gột rửa sạch sẽ. Bên dưới thuyền là những cánh rừng cổ thụ ngàn năm bạt ngàn, tán rợp trùng trùng mãi không thấy đất. Bên trên là từng đàn tiên hạc như tuyết trắng tung cánh bay lượn, sóng đôi cùng con thuyền. Nước từ Thiên Hà trên không trung đổ xuống tạo thành những thác nước linh mạch cuồn cuộn, vạn vật sinh linh hòa hợp phát triển cực thịnh. Bạch Vân Tông, đệ nhất đại phái Vân Vực, danh bất hư truyền!
Xung quanh thuyền, những đám mây màu lam nhạt bao bọc lấy thân tàu. Phía xa xa, hàng trăm ngọn đại sơn cao chọc trời nối tiếp nhau trùng điệp, đỉnh núi tuyết phủ trắng xóa, thoắt ẩn thoắt hiện các trận pháp hộ sơn cổ xưa. Nhật quang xuyên qua mây mù, chiếu rọi xuống các hồ nước đang nhu động linh quang như dát bạc.
Càng tiến sâu vào tổng bộ, một tòa linh tháp cao hơn năm trăm trượng sừng sững hiện ra giữa trung tâm, nơi thải hồng bảy màu hội tụ. Các tòa bảo điện tráng lệ nối tiếp nhau, khảm nạm toàn bảo thạch thượng thừa, tỏa ra uy nghiêm vô hạn. Mà bên dưới mấy chục tòa bảo điện là một quảng trường diễn võ bằng đá bạch ngọc rộng hàng ngàn trượng, trên mặt sàn chạm khắc vô số hoa văn linh ảo chứa đựng thánh uy vô cùng cường hãn.
Trên không trung, vô số tu sĩ đứng trên phi kiếm, ngự pháp bảo xé gió qua lại như nêm. Huyền Đông ngưng thần quan sát, nhận ra hầu hết những tu sĩ này ít nhất cũng đã đạt tới Ngưng Khí đại viên mãn, thậm chí không thiếu các cao thủ Trúc Cơ kì!
Phùng Lâm đứng ở mũi thuyền, tay vuốt chòm râu dài, lúc này sảng khoái cất giọng chấn động cả một vùng:
"Haha, tiểu tử... Tông ta truyền thừa đã hơn mấy ngàn năm. Lịch sử trải dài toàn bộ Vân Vực! Chào mừng các ngươi đến với Bạch Vân Tông!"
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.