Chương 21: Trần Thanh Nhã
Tạo Hóa Chi Khởi
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Trước sức mạnh khủng bố trong huyễn cảnh Tinh Túc Công, Cốt Văn tuyệt diệu trong cốt tủy Huyền Đông tự động khởi động. Vô số kim sắc văn tự cương mãnh hiện lên, phụ trợ hắn hấp thụ năng lượng dư thừa từ hàn mang của tinh cầu khổng lồ đang tàn phá dữ dội. Quả nhiên tuyệt diệu! Chỉ một lúc sau, những vết nứt trên da thịt lẫn tổn thương linh hồn đều được chữa lành hoàn toàn.
Được Cốt Văn gia trì, Huyền Đông cảm ứng được biến chuyển bên trong cơ thể lúc này mới đứng thẳng người. Người như bảy phần trút xuống sự đè nén của uy áp hàn quang. Dáng vẻ thư sinh gắng gượng, từng bước dẫm nặng nề, tiến tới tinh cầu, tinh vân chi lực càng gần càng tràn vào nhiều hơn.
Lúc này, giữa trán Huyền Đông chủ động lóe lên một đạo ấn kí. Bàn tay hắn giơ lên, lập tức rút ra một tia linh lực, ngưng tụ thành một đại thủ ấn rộng ba trượng rồi vung mạnh về phía tinh cầu khổng lồ.
Ầm!
Bài xích giữa hai cỗ lực lượng cuồng bạo quét qua không gian tăm tối. Luồng hàn khí tinh vân bạo liệt, làm hàng trăm cột cự thạch xung quanh đóng băng ngay tức thì, nhiệt độ lúc này triệt tiếp hạ xuống như đáy vực, đủ sức phong tỏa đan điền của một tu sĩ! Nếu không nhờ Cốt Văn ẩn hiện hộ vệ, đan điền của Huyền Đông chắc chắn đã nát vụn. Mồ hôi lạnh trên trán lúc này đã kết thành băng. Sau một hồi giằng co kịch liệt, hàn quang cuối cùng cũng khuất phục. Chỉ thấy tinh cầu kia dần thu nhỏ lại rồi nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.
Huyền Đông run rẩy thu tay, ho khan vài tiếng lấy lại sức. Thu nhận bước đầu của Tinh Túc Công đã tiêu hao nội tình quá mức tưởng tượng!
Đột nhiên, tiểu tinh cầu trong tay Huyền Đông kì lạ thay lại tan ra thành một đám bạch vụ. Sau đó bạch vụ này lại diễn hóa thành mười hai văn tự lấp lánh. Trong đó nổi bật nhất là bảy chữ: "Nguyên từ, Không lực, Tinh vân, Hàn lưu, Quảng đẩu, Kim ngân, Băng phách. Nguyên từ dẫn hải, Không lực phá hư, Tinh vân hóa tượng, Hàn lưu diệt mang, Quảng đẩu khai trần, Kim ngân hợp cực, Băng phách chiếu thiên, Tinh Túc khai đạo... Thì ra là vậy! Bí pháp này chính là trấn cung chí bảo của thượng cổ tu sĩ, có khả năng nâng cao pháp lực!" - Nảy ra ý định quyết đoán, Huyền Đông nhếch môi mỉm cười. Lúc này mới tiến đến bệ đá lớn nhất giữa huyễn cảnh rồi an tọa. Mi tâm thả lỏng, tập trung thần thức bắt đầu lĩnh ngộ những dòng cổ văn ẩn hiện trong đám bạch vụ.
Mà trong lúc Huyền Đông bế quan, thời gian bên ngoài Trúc Phong đã lặng lẽ trôi qua hơn ba tháng. Đời sống của các đệ tử hạch tâm vẫn diễn ra theo quỹ đạo thường ngày. Trên võ đài cách trang viên của Huyền Đông xa hơn bảy tám dặm, chỉ nghe thấy tiếng kinh hô liên tục vang lên. Mà linh khí đánh ra cũng bạo liệt liên hồi:
"A Phát, đỡ một chiêu của lão tử rồi nói tiếp!" - Trong đám tu sĩ trên đấu đài, Cơ Hậu lập tức đã hô lớn. Trên tay Liệp Thanh Đao chém đá thành bụi vụn, vung đao quang lục sắc đánh tới tu sĩ to lớn họ Cơ đối diện.
Cơ Phát cũng điên lên! Trường thương trong tay nhanh chóng phân hóa thành ba đạo huyễn thương lao đến như gió lốc. Nhìn thấy loại công kích này, Cơ Hậu biến sắc, vội triệu hoán một bức mộc điêu từ túi trữ vật ra chắn đòn.
Chỉ là đúng lúc hai luồng pháp bảo sắp va chạm thì ngẫu hợp sao một cỗ linh lực vô hình bất ngờ đánh tới, uy lực đủ gián đoạn toàn bộ. Chấn động cả hai huynh đệ họ Cơ cùng các đệ tử xung quanh đều giật mình, quay đầu nhìn về một hướng:
"Linh lực này...?"
"Có người xuất quan!" - Cơ Hậu quan sát một chút liền nhận ra cỗ khí tức quen thuộc, cất tiếng kinh ngạc.
Từ một tòa động phủ yên ắng bấy lâu bỗng phóng lên một cột bạch sắc quang mang rực rỡ, đâm thẳng lên tầng mây. Khí tức mãnh liệt bùng nổ làm chấn động cả Trúc Phong, đất đá quanh động phủ vỡ vụn. Quang mang bạch sắc dần tan, hiện ra một nam tử vóc dáng thanh thoát đang ngự không lơ lửng. Người này tóc đen dài mượt, khoác bạch y thanh khiết, gương mặt trú nhan sắc sảo như hoa lan, đẹp đến mức có thể khẳng định đây là một nam tử tài sắc đĩnh đạc. Song nhãn tu sĩ họ Trần lúc này cũng dần mở ra, hai con ngươi luân chuyển quỷ dị, từ hai đồng tử biến hóa thành bốn đồng tử, sau cùng lại nhanh chóng hợp nhất.
"Là... Trần sư huynh? Huynh ấy xuất quan rồi!"
"Khí tức này... Trúc Cơ hậu kì!?"
Người vừa xuất quan chính là Trần Thanh Nhã, thiên kiêu đứng đầu đệ tử hạch tâm. Tiếng tăm đồn xa, nghe nói từ khi sinh ra đã dẫn động tới rất nhiều điềm lành, sở hữu Thiên linh căn! Hơn ba mươi năm trước đã được Diệp Vân đại trưởng lão nhận làm đệ tử chân truyền. Lần bế quan một năm này giúp hắn thành công chạm tới tu vi Trúc Cơ hậu kì, việc Kết Đan chỉ còn là chuyện sớm muộn. Chuyện này, dù là Lục phái ở phía Đông này cũng chỉ trên đầu ngón tay!
Cùng lúc đó, giống như đã cảm ứng được hạnh sự chấn động Trúc Phong, ba đạo lưu quang lập tức xé gió bay tới. Tam vị trưởng lão gồm một lão tu sĩ tên Diệp Vân, lão nho sam họ Phùng và một lão lam bào họ Minh.
Trong ba vị Kết Đan tu sĩ này, một lão già phiêu miễu nhất là đại trưởng lão họ Diệp đã đứng ra. Sắc mặt không thể giấu được vui mừng, vỗ tay rồi tán dương: "Đồ đệ tốt! Đã là Trúc Cơ hậu kì rồi sao? Quả nhiên không phụ sự kì vọng của vi sư!"
Tu sĩ họ Trần lập tức bay xuống, lễ phép thỉnh an: "Đệ tử Trần Thanh Nhã bái kiến sư tôn, Phùng sư thúc, Minh sư thúc!"
"Miễn lễ! Khá lắm! Khá lắm! Năm đó lão phu đột phá hậu kì Trúc Cơ cũng không có được uy thế bật này! Xem ra Trần Hạ Thiên lão đầu sắp phải mở tiệc lớn rồi. Nhất định phải nhắn gia tổ ngươi chiêu đãi lão phu rượu ngon đấy!" - Tu sĩ Kết Đan họ Minh cũng tiến tới rồi chen thêm mấy lời.
Nói đến đây, ai ai cũng vui mừng đối với việc Trần Thanh Nhã trùng kích hậu kì Trúc Cơ thành công!
Phải biết rằng Vân Vực là vùng lãnh thổ rộng lớn, từ chí Bắc đến chí Nam đã dài hơn vạn dặm, chiếm trọn một phần chín địa chí Đông Hạ du! Mấy ngàn năm trước đã chễm chệ trở thành một trong sáu đại thế lực của nơi này. Mà dưới sự bảo hộ của Bạch Vân Tông là các đại gia tộc lâu đời như Trần gia, Cơ gia, Mộc gia, Ly gia, Hợp Gia... Trong đó, Trần gia và Cơ gia là hai gia tộc hùng mạnh nhất. Từ lâu đã quy thuận Bạch Vân, trợ giúp Vân Vực trấn giữ biên quan giao giới với Mao Thú Sơn Mạch. Lão tổ Trần gia, Trần Hạ Thiên, vốn là lão quái vật Kết Đan hậu kì chủ tu Kiếm đạo, danh tiếng lẫy lừng, so với chưởng môn Bạch Vân Tông cũng là hổ beo một rừng.
Bối cảnh thâm hậu như vậy, danh chính ngôn thuận trở thành huynh trưởng của Trúc Phong! Trần sư huynh, quả nhiên vừa có tài vừa lễ đạo hiền đức.
Có điều Trần Thanh Nhã vốn tính khiêm nhường, thấy mọi người bàn tán về gia thế thì chỉ gượng gạo mỉm cười. Tuy nhiên, xuất thân hiển hách cộng thêm thiên phú ma quái càng làm nổi bật vị thế độc tôn của hắn trong hàng ngũ đệ tử hạch tâm tại Bạch Vân Tông.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.