Chương 30: Thiên Ngọc Giao (Thượng)
Tạo Hóa Chi Khởi
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Châu Loan lão giả lúc này thần sắc vạn biến, lập tức phi độn về phía đài đấu, cất tiếng quát lớn: "Không ổn! Trần sư điệt, mau mau lui xuống!"
Uỳnh!
Bất tri bất giác, từ bên trong tinh cầu có bán kính hơn một trượng của Huyền Đông lại bạo động ra một xung kích lam quang vô cùng khủng bố, hàn khí cực hạn ra khắp tứ phía. Tiếng đá tảng bị cái lạnh tàn độc làm nứt vỡ vang lên giòn giã chói tai, khiến toàn bộ người xem một trận kinh hãi tột cùng.
Trần sư huynh giờ đây chính là kẻ đứng ở trung tâm vùng ảnh hưởng lớn nhất từ chiêu pháp quỷ dị của Huyền Đông. Với loại uy áp này, e rằng chỉ trực tiếp trúng một đòn thôi cũng đủ khiến thân thể hắn trọng thương phế bỏ.
"Mau lên! Nếu để tiểu tử này gặp phải bất trắc thương vong, Hạn mỗ cùng Châu đạo hữu khó mà ăn nói với đại trưởng lão!" Hạn Cương lão nho sam hoảng hốt kêu lên.
Châu trưởng lão cùng Hạn trưởng lão sắc mặt biến đổi kịch liệt, trong gang tấc hóa thành hai tia lưu quang xé gió độn không, chỉ trong một chớp mắt đã hạ thân xuống trước mặt Trần sư điệt. Song thủ hai vị trưởng lão đồng loạt vung lên, hai loại hoàng quang bùng nổ, chỉ trong nửa hơi thở đã dựng nên một lớp quang tráo hộ thuẫn kiên cố, bảo toàn an nguy cho tôn tử Trần gia.
"Tên tiểu tử này... rốt cuộc là đang thi triển loại bí pháp tà môn gì!?" Châu trưởng lão không khỏi biến sắc, lập tức cảm nhận được cái lạnh quỷ dị đang xâm nhập.
Hạn Cương trưởng lão bên cạnh cũng trầm trồ thán phục! Pháp lực của hắn, cơ hồ hoàn toàn không thuộc về phạm trù tu sĩ Trúc Cơ thông thường!
Sau một hồi bạo động, hàn khí phóng xuất từ bạch sắc tinh cầu kia chẳng những không có dấu hiệu suy giảm mà ngày càng trở nên cuồng bạo hơn. Cả phạm vi đấu trường giờ đây đã bị ảnh hưởng của Tinh Túc Công bao phủ hoàn toàn. Vô số dải tinh vân liên tục phân tách nhân bản, tỏa ra cỗ hàn khí băng phong tất cả trong bán kính hơn năm mươi trượng. Loại hàn khí này lạnh lẽo đến mức ngay cả hai vị lão quái Kết Đan kì cũng phải suýt xoa, từng tinh thể băng tuyết bắt đầu ngưng tụ đóng thành lớp trên áo vải tu sĩ, luồn lách đi khắp mọi ngóc ngách đài đấu.
Trần gia tiểu tử đứng sau lưng hai vị trưởng lão, nét mặt vô cùng bàng hoàng, thậm chí hiện rõ vẻ kinh hãi tột độ trước sức mạnh gia tăng bất thường của Huyền Đông: "Sao có thể như thế được..."
Uy thế khủng bố bậc này... e rằng đủ sức băng phong cả nguyên thần của một cao thủ Trúc Cơ đại viên mãn!
Tuy được hai vị tu sĩ Kết Đan Kỳ dốc lực che chắn, nhưng những tia hàn khí vẫn âm thầm len lỏi qua từng kẽ hở linh lực dù là nhỏ nhất. Trần Thanh Nhã bắt đầu cảm nhận được hai bàn tay của mình đang dần buốt giá, tê dại. Trần Thanh Nhã khẽ tặc lưỡi một cái, nhanh nhẹn móc từ trong tay áo ra một thanh ngọc giản rồi dũng mãnh bóp nát. Ngay khi tiếng ngọc vỡ vang lên giòn giã, một tia linh lực mờ nhạt từ đó vọt lên, nhanh chóng tan vào hư không.
"Hai vị sư thúc, ta đã thi triển truyền tin mời chưởng môn... Lấy sức một mình ta hiện tại căn bản không thể nào trấn áp nổi Huyền sư đệ. Cảm phiền hai vị trợ giúp ta duy trì cho tới khi chưởng môn đến nơi." Thanh Nhã bàng hoàng nhìn về phía Huyền Đông đã bắt đầu mê man ngất lịm đi bên trong cỗ năng lượng đang cuồng bạo bùng nổ.
"Hắn như vậy mà đã bất tỉnh rồi sao? Không ổn! Là phản phệ linh lực, mau chóng trấn áp!" Lão tu sĩ Kết Đan họ Hạn kinh hãi, nhìn dáng vẻ mất kiểm soát này, ông lập tức nhận ra đệ tử thư sinh kia đã bị bí pháp phản phệ.
"Huyền sư đệ, đệ mau tỉnh lại!"
Vị Trần sư huynh này không chút chần chừ, lập tức cùng Châu trưởng lão và Hạn trưởng lão dốc toàn lực áp chế cỗ hàn khí đang cuồn cuộn bộc phát. Thế nhưng dưới sức mạnh tổng hợp của hai cao thủ Kết Đan sơ kì và một Trúc Cơ hậu kì, quá trình phản phệ này vậy mà vẫn diễn ra ngày một hung hãn hơn. Sức phá hoại vượt xa dự đoán của tất cả mọi người, hơn ba phần tư đại đấu trường đã hoàn toàn bị băng phong đóng chặt!
Hạn trưởng lão lúc này mới cất giọng quát lớn: "Toàn bộ đệ tử lập tức rút khỏi đấu trường! Trong phạm vi mười dặm tuyệt đối không ai được phép tiến lại gần!"
Hàng trăm đệ tử Trúc Phong sau khi nghe lệnh truyền bằng Đại Âm Thuật của lão nho sam họ Hạn liền tức tốc rút khỏi hung địa. Ai nấy đều khiếp sợ, mang theo nét mặt hoảng lốt cấp tốc di tản ra tứ phía, cố giữ khoảng cách an toàn xa nhất có thể.
"Vốn dĩ ta chỉ định nghe theo lời chưởng môn thăm dò thực lực của đệ... Không ngờ sự việc lại diễn biến đến mức này. Hai vị trưởng lão, vẫn mong hai người dốc toàn lực hộ pháp cho đệ ấy!"
"Trần sư điệt yên tâm! Chỉ có điều loại bí pháp này, lão phu cùng Hạn đạo hữu dù tu hành hơn ba trăm năm nay vẫn chưa từng chứng kiến, kì thực vô cùng quỷ dị!" Lão nho sam họ Châu đưa hai tay về phía trước, một món pháp bảo mang tên Diêu Tử Đẩu tựa chiếc gáo múc nước màu tím lập tức xuất hiện.
Diêu Tử Đẩu trong nháy mắt hóa lớn gấp mười lần, sau đó sinh ra một cỗ hấp lực thu hút cỗ hàn khí kia vào bên trong. Từng đợt năng lượng băng hàn lạnh lẽo của Tinh Túc Công không ngừng bộc phát, hoàn toàn không có dấu hiệu thuyên giảm. Mỗi đợt xung kích bùng nổ lan ra đều khiến ba người cảm thấy tức ngực khó thở, chỉ thấy lượng linh lực họ truyền vào thân thể Huyền Đông để trấn áp phản phệ ngày càng yếu dần đi, chẳng khác nào muối bỏ bể.
"Hức... Lão phu chỉ vừa mới đột phá Kết Đan sơ kì được hơn hai năm, với tu vi bấy nhiêu e rằng không đủ để hộ pháp cho hắn..." Hạn lão nho sam nghiến răng lên tiếng, lập tức lấy ra một kiện pháp bảo tên là Ngọc Lân Phiến ra chống lại hàn mang.
Món pháp bảo Diêu Tử Đẩu của Châu Loan trưởng lão cũng dần bị hàn khí băng phong hơn ba phần, bắt đầu xuất hiện dấu hiệu bài xích dữ dội.
Uỳnh!
Khi một trong ba người vừa sơ ý buông lỏng linh lực, Tử Đẩu liền đạt đến giới hạn chịu đựng. Tinh cầu bán kính hơn một trượng đang cuồng bạo bỗng nhiên bộc phát ra xung quanh một luồng xung kích tinh vân chi lực vô cùng mạnh mẽ, chấn bay cả ba người Trần sư huynh và hai vị trưởng lão ra xa.
Trần Thanh Nhã lập tức phun ra một ngụm máu tươi. Kiến trúc đấu trường sụp đổ tan tành, hầu như toàn bộ đều chìm trong cái lạnh thấu tận cốt tủy.
Vừa lúc này, trên tầng không bạo liệt một tiếng gầm rền vang. Thoáng qua đã thấy một bóng đen khổng lồ dài hơn năm mươi trượng bắt đầu đáp xuống. Uy áp bóng đen này trấn áp toàn trường! Lại nghe một tiếng giao long gầm thét, vang vọng khắp một phương Trúc Phong rộng lớn, tức thì thu hút sự chú ý của Châu Loan và Hạn Cương. Cả hai đồng loạt ngước nhìn lên bầu trời thì thấy đại trận kết giới bao quanh Trúc Phong đột nhiên hóa thành linh khí, chủ động mở đường cho một cự vật thân hình dài tựa mây trời tiến vào.
"Đây là..."
"Linh thú hộ tông... Thiên Ngọc Giao?!"
Trong ánh mắt tôn kính của hai vị trưởng lão Kết Đan hiện ra hình dáng một cự Giao dài hơn năm mươi trượng, liên tục uốn lượn giữa những đám mây trắng mịt mù trên đỉnh Trúc Phong. Từ nơi thâm cúc xa xôi của Vân Vực, một tồn tại khiến toàn bộ chưởng môn cùng chư vị trưởng lão Bạch Vân Tông đều phải cúi đầu kính nể đã xuất hiện! Vị đó chính là Bạch Vân hộ tông linh thú Thiên Ngọc Giao! Không ngờ rằng sự việc này lại kinh động đến lão. Không biết đã ngự trị tại Vân Vực vốn đã không xuất thế suốt mấy trăm năm nay.
Châu Loan cùng Hạn Cương mang theo vài phần e sợ, nhìn thân thể cự Giao to lớn chậm rãi hạ sát xuống đài đấu. Thân thể cự Giao được phủ một lớp bạch lân lấp lánh như ngọc thạch, tỏa ra ánh bạch quang óng ánh cuộn quanh không gian. Lúc này, nó mới bắt đầu há miệng, phun ra một luồng bạch vụ, bên trong cơ hồ đã xen lẫn một chút khí tức hóa Long vô cùng mờ nhạt. Luồng bạch vụ này lập tức bao bọc lấy thân thể đang ngất lịm của Huyền Đông.
Đúng lúc này, Mộc Tự cùng bốn vị trưởng lão sớm cũng đã nhận được tin dữ của Trần Thanh Nhã, hóa thành năm tia lưu quang xé gió độn tới: "Ngọc Giao tiền bối?"
Khi tiến đến phạm vi quan sát đài đấu, Mộc chưởng môn lập tức chú ý đến sự xuất hiện của cự Giao. Có vẻ như không cần bọn họ phải động thủ hộ pháp cho Huyền Đông nữa, trước uy năng đại năng của vị hộ tông linh thú này, tiểu tử kia ắt sẽ thoát khỏi kiếp nạn phản phệ.
Chỉ sau một lúc, cỗ hàn khí đang bạo phát của Huyền Đông bắt đầu yếu dần trước sự áp chế của luồng bạch vụ do Ngọc Giao phóng thích. Kết cục dẫn tới hàn khí đã thu hồi hoàn toàn, sự lạnh lẽo tàn độc cũng thuyên giảm rõ rệt. Những mảnh đá vụn vỡ từ kiến trúc đài đấu bắt đầu tự động quay trở lại vị trí cũ, khôi phục lại nguyên trạng đại đấu trường. Mọi thứ đều đã bình ổn trở lại!
Tiểu thư sinh họ Huyền cũng tạm thời ổn định được khí tức, bạch sắc tinh cầu bắt đầu thu nhỏ rồi hóa thành ba đạo lam quang chui tợn vào đan điền của hắn. Tai họa phản phệ đến đây xem như đã được giải quyết triệt để nhờ vị hộ tông linh thú đích thân ra tay.
"Đa tạ tiền bối đã ra tay tương trợ!" Lão chưởng môn họ Mộc thấy như vậy thì cảm kích vô cùng. Lưu quang đã hóa thành một lão giả trung niên mặc thanh y bay đáp xuống rồi cảm tạ.
Thế nhưng lúc này, tu sĩ họ Mộc và bốn tu sĩ Kết Đan khác lại quan sát thấy cự Giao đột nhiên kết tụ ra một cái kén trong suốt bao bọc lấy Huyền Đông. Sau đó, thân thể cự Giao bắt đầu thu lại bạch vụ. Rõ ràng đang có ý định mang Huyền Đông về sâu dưới lòng sơn mạch, nơi tận cùng của Vân Vực!
Mộc chưởng môn cùng Diệp Vân lão nho sam lúc này đã vội vàng lao đến cự Giao. Từ trong tay áo lão tu sĩ họ Diệp đã phóng ra một cái pháp luân màu bạc đánh tới, có ý định giành lại đệ tử: "Tiền bối, việc này không được! Tiểu tử này chỉ là một đệ tử bình thường của tông môn!"
Tuy nhiên, khi pháp luân vừa bay tới ngăn cản Thiên Ngọc Giao mang Huyền Đông đi thì chỉ trong gang tấc, pháp luân này đã bị cự Giao đánh bật ra xa hơn mười trượng chỉ bằng một ánh mắt! Cỗ uy áp linh thú khủng bố tỏa ra đè nén tất cả, giúp cự Giao thong thả đem Huyền Đông rời khỏi nơi này.
Sau cùng, thân ảnh bạch ngọc cự Giao khoan thai biến mất vào không trung, lớp màng kết giới Trúc Phong khôi phục trở lại nguyên trạng trước ánh mắt đờ đẫn của Mộc Tự cùng các vị trưởng lão.
Nhìn thấy uy áp kinh khủng của linh thú hộ tông, lão tu sĩ họ Phùng lúc này mới run rẩy rồi hỏi: "Mộc chưởng môn... Ngài ấy làm vậy là có ý gì?"
"Ta cũng không rõ... nhưng hi vọng Huyền Đông sẽ an nhiên vô sự. Chuẩn Tứ giai sao...? Cho dù bốn người chúng ta hợp lực lại cũng tuyệt đối không thể ngăn cản được." Lão chưởng môn họ Mộc lúc này mới lẩm bẩm trong miệng, ánh mắt ngưng trọng nhìn về nơi còn vương lại chút vết tích bạch vụ.
Món pháp bảo quý giá đó tuyệt đối không thể để lãng phí... Sau đó, lão ta lại nói tiếp:
"Diệp huynh... nhờ huynh đưa ba người Châu sư đệ, Hạn sư đệ cùng Trần sư điệt trở về Bạch Vân Tông chữa trị. Mọi sự tình xảy ra tại Trúc Phong ngày hôm nay tạm thời phong tỏa hoàn toàn. Còn về việc này... lão phu sẽ lập tức đến thâm cốc Vân Vực cầu kiến Ngọc Giao tiền bối."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.