Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 42: Huyền Đông - Lôi Kéo

Đăng: 04/08/2026 21:08 2,349 từ 18 lượt đọc

Tới khi bỏ xa nữ nhân hung hãn đó, Huyền Đông rất nhanh đã dùng hết khả năng quay trở lại trang viên của mình. Hắn cố thủ trong căn nhà cũ kỹ, áo vải lấm lem đầy vết bẩn, miệng thở dốc, trán chảy ròng mồ hôi lạnh.

Nếu là nam nhân, hắn cùng lắm để bỏ chạy lại có thể dùng toàn bộ sức lực. Nhưng đối phương ban nãy lại là một nữ nhân, huống hồ hắn vẫn có chút mạo phạm. Chỉ không ngờ cô ta lại nóng tính đến như thế! Hắn trở về đây còn lành lặn hẳn là một chuyện may mắn.

"Không biết cô ta có dò xét nơi ở của ta không... Vẫn là nên cẩn thận một chút."

Dứt khoát, thật dứt khoát!

Huyền Đông tung bật cửa bước ra ngoài. Song nhãn tinh tường mở to, kĩ lưỡng quan sát một vòng phạm vi xung quanh trang viên đang cư ngụ. Từ trong ngọc thủ, hắn triệu hoán ra một kiện tiểu pháp trận gồm năm lá cờ nhỏ, thứ này gọi là Phong Tức Ngũ Kì Trận. Một loại trận pháp không chỉ có thể che giấu đi khí tức của tu sĩ, mà còn có thể khiến phạm vi ảnh hưởng bởi trận pháp trở nên vô hình dưới ánh mắt của địch nhân.

"Đi." Thanh âm trầm ổn của hắn khẽ động.

Huyền Đông vung kiện pháp trận đó lên không trung. Lập tức năm lá cờ nhỏ bay về năm hướng khác nhau, tạo ra một phạm vi ngũ giác rộng gần hai mươi trượng bán kính, đủ để bao phủ toàn bộ trang viên cũ kĩ.

Năm trận kì bất ngờ biến lớn, cắm chặt vào nền đất. Phạm vi xung quanh đây từ gốc năm lá cờ tỏa ra một loại quang mang mờ nhạt, dần kết thành một lớp cách li linh lực mỏng nhẹ bao trùm.

Huyền Đông lúc này mới thở phào. Thận trọng quan sát xung quanh khoảng hơn nửa canh giờ rồi mới an tâm rảo bước vào gian nhà.

An tĩnh, chậm rãi đợi mọi biến động lắng xuống. Khoảng mấy ngày sau, Huyền Đông chỉ ngồi trong trang viên giữa sơn lâm này lại chẳng nghe ngóng được một chút tin tức gì về hoạt động ở tường thành. Mà Huyền Đông vẫn vô lo vô ưu. Đối với việc này đích thực là có chút chưa để tâm lắm.

Nhưng giờ đây... nếu đã không ai phiền hà thì khác nào cho hắn một khoảng thời gian an tĩnh hay sao? Loại cơ hội này tất nhiên phải tranh thủ: "Tiêu rồi...!"

Thư sinh tiểu tử đang bế quan bên trong bất giác mở toang song nhãn. Khuôn mặt đột nhiên xuất hiện một cảm giác bất lực. Song thủ nhanh chóng cử động, đem linh lực bắn tới khiến cửa lớn đánh bật ra. Tân phong thổi mạnh vào bên trong gian nhà sau nhiều ngày ứ khí. Từ bên ngoài không gian xanh mướt của sơn lâm, năm lá cờ nhanh chóng bay vào. Huyền Đông giữ năm lá cờ này trên tay, bàn tay còn lại vô thức day trán.

"Chả trách lâu như vậy vẫn không có ai gọi. Nguyên lai là vẫn chưa thu lại Phong Tức Ngũ Kì Trận." Huyền Đông vừa suy nghĩ vừa lắc đầu.

Không thể chậm trễ. Huyền Đông lần này vẫn là có phần thất lễ, e rằng các sư huynh cũng đã vài lần đến đây tìm kiếm rồi.

Nghĩ ngợi một chút, ngọc thủ thư sinh nhanh chóng thu lại năm lá cờ vào túi trữ vật. Một thân áo vải được hắn tỉ mỉ chỉnh trang lại, nhanh chóng bước ra ngoài, ngự kiếm bay về phía tường thành.

"Không chắc chắn là sẽ có người quen ở đó, nhưng chung quy vẫn là nên tìm kiếm trước."

Huyền Đông khẩn trương gia tốc, chỉ một lúc sau đã đến sát tường thành. Nơi này nếu tính từ chân tường lên đến hết những thám trắc đài phải hơn hẳn năm trăm trượng. Kết cấu được tạo hoàn toàn bởi các tảng huyền thiết, hơn nữa còn được gia trì lên trên chính bức tường vô số pháp trận có uy lực kinh hồn. Tiếng trống trận chen giữa tiếng bước chân của binh sĩ đang tuần quan, vài con ưng điểu bay ngang qua tường thành dưới ánh thái dương đã phác họa nên một bức tranh biên quan đồ sộ, cương mãnh.

"Tiểu tử, đệ sao bây giờ mới chịu xuất hiện chứ?"

"Cơ sư huynh." Nghe thanh âm quen thuộc, Huyền Đông nhanh chóng hạ thân xuống.

"Chúng ta tìm đệ gần nửa tháng nay lại chẳng thấy. Haiz, đệ lại bỏ lỡ quá nhiều thú vui ở Sâm Thành rồi." Vẻ mặt Cơ Hậu tiếc nuối, tay cầm một cây kẹo đường nhai liên tục, chậm rãi bước tới vỗ vai Huyền Đông mà cất lời. Tay hắn day vào trán, đầu lắc lắc, chốc chốc lại ôm lấy Huyền Đông trông bộ dáng quyến luyến.

Chỉ là giữa đám người đang xúm lại vây lấy một mình Huyền Đông, bất tri bất giác lại xuất hiện một dáng người nho nhã, song đồng lập tức hóa tứ một cách quen thuộc thì cánh tay thư sinh đó rất nhanh đã mạnh mẽ chen vào. Lực đạo vô hình từ cánh tay người này tỏa ra đã nhẹ nhàng đẩy mọi người ra xa một chút. Là Trần Thanh Nhã, vị sư huynh đã tiến tới tách Cơ Hậu đang bám chặt lấy Huyền Đông ra một bên.

"Trần sư huynh..."

Thần sắc vị Trần Thanh Nhã này nếu chỉ nhìn qua, khó có thể thấy hắn đang bất mãn, một sự bất mãn được che giấu vô cùng tinh tế. Nhưng trước mặt đông người, đôi mắt Thanh Nhã biến hóa, sắc mặt liền trở lại bình thường, một nét mặt đặc trưng không lẫn vào đâu được của hắn.

"Sư đệ, gia tổ của ta mời đệ đến Vọng Yêu Đài đã hơn bảy ngày rồi nhưng ta vẫn là không tìm thấy đệ. Đệ ở đâu vậy?" Trần Thanh Nhã đứng nép giữa Cơ Hậu và Huyền Đông, dịu âm trang nhã liền nói ra.

"Vọng Yêu Đài...?"

Huyền Đông không khỏi tò mò, hai mắt vô thức liền mở to. Nhìn theo hướng Trần sư huynh đang đưa tay chỉ trỏ.

Linh cảm mãnh liệt bỗng chốc đôn thúc hắn nhìn về một cái tháp canh cách xa cụm tường thành nơi hắn đứng gần ba dặm. Từ nơi đó, Huyền Đông cơ hồ như cảm nhận được một cỗ khí tức khổng lồ. Đợi đến khi thần thức mạnh mẽ đánh tới quan sát, hắn lại thấy được bóng dáng khoan thai của lão già Trần Hạ Thiên kia cùng Cơ Hoàng đang đứng tại đỉnh cao nhất của Vọng Yêu Đài.

Mà lúc này, vừa hay cảm ứng cho thấy Trần gia lão tổ quay đầu lại, liền có một đòn uy áp tinh thần của Kết Đan hậu kì đánh vào Huyền Đông, không khỏi khiến hắn rùng mình một cái.

Thần thức uy lực va chạm, linh lực chưa đợi phóng ra đã bị thất tán.

"Chỉ mỗi ta thôi sao?" Huyền Đông quay lại hỏi.

"Không hẳn, thêm cả hai đệ nữa." Trần gia công tử vị này đột nhiên liền lạnh nhạt, chỉ tay vào hai anh em Cơ Phát.

Cơ Phát cùng Cơ Hậu sững người. Cả hai tên giả hỏa này đều đồng loạt kêu lên một tiếng lớn: "Hả?", làm ai nấy xung quanh cũng đều giật mình. Duy chỉ Thanh Nhã đã sớm đốc thúc Huyền Đông đi về hướng Vọng Yêu Đài, cũng đã bước được một đoạn.

"Đi thật?" Cơ Hậu quay về phía Cơ Phát.

"Lẽ nào đệ không đi à?"

Lúng túng một chút, Cơ Phát cùng Cơ Hậu cũng nhanh chóng ngự kiếm phi hành về cái tháp canh rất cao ở phía xa.

Bốn tu sĩ Trúc Cơ ngự kiếm bay dọc theo tường thành to lớn dài vô tận, cuối cùng cũng tới được Vọng Yêu Đài. Ở trước mặt là một cái tháp canh nằm ngay sau bức tường đá, nơi xây tháp tựa thế, được bố trí hàng trăm cửa sổ hướng thẳng về phía sơn mạch đầy rẫy tử khí phía xa.

"Thái gia gia, các đệ ấy đến rồi." Thanh Nhã nhanh nhẹn tiến vào bên trong tháp.

"Hai vị lão tổ an hảo." Huyền Đông cũng lễ mạo thỉnh an.

"Đều ngồi xuống hết cả đi." Nhìn thấy như vậy, lão tổ Cơ gia lập tức phủi phủi tay.

Nói rồi, nhị vị lão tổ lưỡng gia liền an tọa. Ngay sau đó Trần Thanh Nhã, Huyền Đông, Cơ Phát, Cơ Hậu cũng lần lượt ngồi xuống.

"Hôm nay lão phu triệu các ngươi đến đây cũng không phải là có chuyện gì hệ trọng. Chẳng qua chỉ là muốn mời các ngươi một bữa thưởng trà. Đừng khách khí, đừng khách khí." Trần Hạ Thiên lão gia vậy mà lại cười híp mắt rồi cho người ban trà.

"Đệ ngồi đi."

"Đa tạ."

Trần Thanh Nhã tiêu sái, nhanh nhẹn tiến đến bên cạnh nói nhỏ vào tai Huyền Đông sư đệ. Duy chỉ hai người anh em Cơ Phát, Cơ Hậu nhìn vào đều nhăn mặt trước hành động bất thường này của Trần sư huynh. Một tay lơ đãng cầm một cái quạt che mặt lại, ánh mắt Cơ Hậu chỉ lườm hai kẻ trước mặt bằng nửa con mắt. Miệng không ngừng rì rầm với đại ca hắn rằng: "Ca, huynh xem... Đám người Trần gia đó tranh thủ không ai bằng."

"Đúng đúng. Nhất định là nhìn trúng thiên phú của Huyền sư đệ."

Nhân lúc Trần gia chúng nhân không để ý, Cơ Phát cùng Cơ Hậu nhẹ nhàng di gót về nơi Cơ Hoàng lão tổ là thái gia gia đang ngồi. Vẫn mang ánh mắt phán xét đó, tiểu tử cao gầy Cơ Hậu khẽ đưa sát khuôn nhan kề vào tai gia gia mình thì thầm. Thần sắc có chút toan tính: "Thái gia gia, Cơ gia ta lẽ nào chịu thua đám người Trần gia đó sao?"

"Ý của con là sao? Lão phu nên làm thế nào?" Cơ Hoàng đảo mắt, cũng lộ rõ vẻ tò mò.

"Người xem, Huyền sư đệ thiên phú dị bẩm, hơn nữa tiền đồ không thể đo lường hết. Nếu có thể tu luyện thêm trăm năm nữa, thậm chí đạt đến Kết Đan hậu kì cũng là hoàn toàn có khả năng... Gia gia, người còn không mau lôi kéo Huyền Đông trở về dưới trướng Cơ gia, kẻo lão đầu Trần Hạ Thiên đó cướp người trên tay. Người phải biết tính toán một chút." Cơ Hậu xéo xắc, lơ đãng nhìn Huyền Đông rồi cáo với lão già họ Cơ mấy lời.

"Biết rồi biết rồi."

Cơ Hoàng lão nhân nghe lời tôn tử liền cười phá lên với ý định chen một chân vào. Cơ gia lão tổ đứng dậy, từ từ vuốt râu, nho sam tỏ vẻ trịnh trọng. Lão tản mạn tiến về phía đám người Trần gia đang vây quanh, vừa nói vừa choàng một tay vào vai Huyền Đông tiểu tử rồi tranh thủ kéo thư sinh tiểu tử này sang một bên khác.

"Huyền Đông tiểu hữu quả nhiên thiên phú, ngày trước lão phu đã được chứng kiến ngươi xuất thủ. Đích thực là trăm nghe không bằng một thấy." Cơ Hoàng vẫn là dè chừng Trần Hạ Thiên, ánh mắt liên tục đảo lên rồi đảo xuống, âm thanh có chút trào phóng đã nói.

"Cơ lão tổ quá khen rồi."

Huyền Đông khẽ động tâm tư, hai gò má lộ ra một chút xíu ửng đỏ. Trước giờ hắn căn bản không hề thích ứng được không khí như thế này, thật căng thẳng. Chỉ là được người khác tán thưởng vẫn là nhất thời hưng phấn một chút! Dung nhan ấn định của hắn không biến sắc, vẫn nét mặt lãnh đạm đó cùng với trường bào, một Huyền Đông lưu thủy vô tình trước những lời tán thưởng có cánh.

Trần Hạ Thiên trông thấy Huyền Đông bị lão Cơ lôi kéo, sắc mặt dần bất mãn. Lão cũng một mực tiến đến, tách biệt hai người Cơ Hoàng và Huyền Đông đang khoác tay nhau. Trần Hạ Thiên luôn miệng nói, tỏ rõ ý đồ giành lấy tiên mầm về tay Trần gia.

"Cơ đạo hữu! Huyền Đông là khách quý của Trần gia ta, ngọc thụ lâm phong, khí chất tiêu sái, nếu nói là có chút phong thái Trần gia cũng không phải là thái quá!"

"Nói đúng hơn là phong thái của Cơ gia mới đúng!" Cơ Hoàng lập tức tiếp lời.

"Trần gia!"

"Trần đạo hữu lấy lí nào để nói đến việc này? Haha! Với lão phu xem xét, đây là dáng vẻ năm đó của lão phu vào thời niên thiếu."

"Trần mỗ đây là thấy..."

Mà Huyền Đông đứng ở giữa cũng có phần khó xử, nhanh miệng cầu hòa: "Hai vị lão tổ đừng căng thẳng..."

"Tiểu tử đều lĩnh mệnh Bạch Vân Tông đến biên giới phò trợ lưỡng gia ngăn chặn thế lực ở Mao Thú Sơn Mạch kia. Tài mọn của tiểu tử chẳng qua cũng là nhờ Bạch Vân bồi dưỡng. Đương nhiên là sẽ hết lòng cùng với các huynh đệ lưỡng gia ngăn chặn yêu thú!"

Huyền Đông trông thấy không khí phức tạp, dù cho có lãnh đạm ít nói, chung quy vẫn là nên lên tiếng! Hắn từ tốn đứng dậy khỏi ghế ngồi, trang nhã cung kính hai lão tiền bối. Lời vừa nói ra đã khiến hai tu sĩ Kết Đan trước mặt không biết nghị luận gì thêm nữa.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.