Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 22: Tinh Túc Công Đạt Thành

Đăng: 01/08/2026 22:28 2,161 từ 29 lượt đọc

Trần Thanh Nhã vốn tính khiêm nhường, không thích phô trương, liền nhanh trí tiến lên dời đi sự chú ý của mọi người. Một thân chính khí đã chắp tay lại rồi nói: "Đệ tử bế quan hơn một năm nay. May mắn tu luyện công pháp chủ tông, cắn nuốt chủ tông linh khí mới có được cơ duyên đột phá. Chỉ không biết tình hình Thánh tông dạo này thế nào rồi?"

Lão tu sĩ Kết Đan họ minh lúc này liền xoay người lại, dáng vẻ ngập ngừng có chút vụng về,vuốt ve bộ nho sam rồi thở dài đáp: "Cũng không có đại sự gì, nhưng nếu nói tông ta yên ổn thì lại không. Gần một trăm năm qua, chính ma lưỡng đạo âm thầm giao tranh liên miên. Tuy không trực tiếp vạch mặt nhưng giới tu chân Lục Phái ai nấy đều thầm hiểu. Còn Huyết Vực thì..."

Lão nho sam họ Phùng đứng bên cạnh thấy vị trưởng lão họ Minh nhắc đến chuyện nhạy cảm liền lập tức truyền âm cắt lời. Sau đó vội vã xua tay cười xòa: "Ấy, không đáng lo ngại, không đáng lo ngại! Tông ta vẫn an nhiên vô sự. Chỉ có vùng biên quan Vân Vực là thường xuyên hứng chịu thú triều. Nhưng có điều nơi đó đối phó lâu cũng thành quen rồi. Trần sư triệt tất nhiên cũng đã hiểu! Nếu đã xuất quan, như vậy đã có thể xin phép gia tổ cho ra biên quan lịch luyện. Thu thập yêu hạch nhất giai, nhị giai về đây đều được tính thành đại công! Hahaha."

Nói xong, vị trưởng lão họ Phùng đã quay sang trừng mắt nhìn lão giả họ Minh một cái đầy trách cứ. Mà lão tu sĩ họ Minh lúc này mới biết mình vừa lỡ lời, vội đưa tay che miệng cười trừ cho qua chuyện. Mấy chữ Huyết Vực cùng phe phái ma tu lâu nay vốn là cái gai khiến thượng tầng tông môn luôn phải kiêng kị mấy phần!

"À phải rồi, lão phu quên mất." - Phùng Lâm chợt nhớ ra điều gì, hào hứng phất tay lên: "Hơn một năm trước, từ ngoại môn tuyển vào một tiểu tử Ngưng Khí kì sở hữu thiên phú vô cùng bá đạo. So với ngươi năm đó cũng không phải không bì kịp! Thiết nghĩ người như Trần sư triệt chắn chắc sẽ rất thích hợp để giao thiệp với tiểu tử đó."

Trần Thanh Nhã nghe vậy liền lộ vẻ mừng rỡ, ánh mắt rực sáng, trong lòng phát sinh một chút bái phục: "Thời thế sinh kì tài! Nếu có cơ hội, đệ tử nhất định phải đến thỉnh giáo vị sư đệ này một chút."

"Không cần đợi lâu đâu! Mộc sư thúc của ngươi đã đặc cách cho hắn vào Trúc Phong tu luyện rồii. Chỉ một lúc nữa thế nào ngươi chẳng gặp? Hắn tên Huyền Đông." - Lão tu sĩ họ Phùng quay qua nhìn hai vị Kết Đan tu sĩ còn lại rồi cười hì hì. Sau đó lại quay sang hỏi hai tên huynh đệ Cơ gia: "Cơ Hậu, Cơ Phát, tên nhóc Huyền Đông đó đâu rồi?"

Cơ Phát gãi đầu, mặt lúc này mới nhớ ra còn một vị sư đệ thư sinh họ Huyền. Hai mắt nhìn ngang nhìn dọc tìm kiếm rồi đáp: "Đệ tử cũng không rõ, chỉ biết đệ ấy hình như cũng đã bế quan hơn ba tháng nay rồi."

"Bế quan? Tên nhóc đó không lẽ lại đang tu luyện bí pháp gì mới sao..."

Bên ngoài Trúc Phong tiếng rôm rả bàn luận rồi nhỏ dần. Nhưng bên trong tòa động phủ đóng kín suốt ba tháng qua của Huyền Đông, mọi âm thanh sinh hoạt tất nhiên không thể lọt vào, mà chỉ đơn thuần còn lại tiếng rít gào lạnh lẽo của hàn quang liên tục phát động.

Trên một tảng hắc thạch, Huyền Đông ngồi xếp bằng, tay bắt ấn quyết. Mái tóc hắn dưới tác động của luồng hàn mang cực thịnh đã chuyển sang một màu trắng xóa tựa tuyết đông. Trước trán, mồ hôi lạnh rồi nhanh chóng kết thành băng cứng, sớm đã đóng thành một lớp băng tuyết dày cộm. Mà thần sắc khi thì nhăn nhó đau đớn, lúc lại thả lỏng vô định. Thần thức của Huyền Đông trấn áp bài xích của Tinh Túc Công liên tục ầm ầm lên từng cơn kích động, giống như muốn trùng kích lớp vỏ phàm thể này thoát ra bên ngoài.

Xung quanh thân thể hắn, hàng trăm đạo bạch sắc tinh vân bay lượn cuồng bạo. Hàn mang không biết từ đâu cứ tỏa ra không có giới hạn, bao trùm toàn bộ gian phòng. Khói trắng lan tỏa mờ ảo, báo hiệu tu sĩ thư sinh đã chạm tới ranh giới lĩnh ngộ hoàn chỉnh Tinh Túc Công: "Một bước nữa..."

Trong huyễn cảnh không gian của Tinh Túc Công, thần thức của Huyền Đông đã luyện hóa gần như toàn bộ đám bạch vụ bí pháp mới có chút yếu ớt như vậy. Càng tiến tới sự viên mãn, không gian ảo ảnh càng xảy ra nhiều dị biến kinh hoàng. Cuồng phong nổi lên đùng đùng, hàng trăm tinh vân cứ chớp động liên tục, nhân bản liên tục, dẫn tới không gian cuộn trào lên từng cơn bão hàn quang.

Huyền Đông vừa phải gồng mình luyện hóa tia bí pháp cuối cùng, vừa phải chống đỡ áp lực đè nén muốn xé rách thân thể. Đúng lúc này, Thiên Sinh Cốt Văn trong cốt tủy lại bộc phát uy áp mãnh liệt. Hằng hà vô số kim sắc văn tự bùng nổ quang mang chói lọi, liên kết thành từng tầng phòng hộ kiên cố từ bên trong.

Một lúc sau, cảm thấy thời cơ đã viên mãn, Huyền Đông dốc toàn bộ tàn lực, vung tay thu hồi trọn vẹn chữ "Tinh" cuối cùng vào mi tâm! Chữ này liền tan ra, hóa thành hàn vụ rồi hoàn toàn dung nhập vào thức hải.

Gần một canh giờ sau, cuồng phong trong huyễn cảnh dần lặng xuống. Trăm ngàn đạo tinh vân lạnh lẽo quy tụ lại thành một thể, thu nạp toàn bộ vào nội đan. Huyền Đông mở bừng song nhãn, hai tia lam quang lạnh lẽo bắn ra xé tan màn sương: "Thành rồi! Tinh Túc Công đã thành rồi!"

Thanh âm của hắn mãn nguyện cất lên, khóe miệng không nén nổi nụ cười sảng khoái. Thân thể không tự chủ được, cứ tỏa ra một loại hàn quang mờ ảo, xen lẫn một chút lục mang của Phong thuộc tính vốn có. Mà loại hàn quang này lại mang theo khí tức chí hàn cuồng bạo tràn ngập gian phòng rồi thẳng tay phá vỡ phù chú niêm phong động phủ, mạnh mẽ chạy ra ngoài trang viên.

Đám tu sĩ ở bên ngoài Trúc Phong lúc này mới hô kinh. Nhìn thấy hàn quang tỏa ra từ một trang viên cách đây bảy tám dặm liền hoảng hốt bay tới chỗ đó xem xét. Quả thực, hàn mang này lạnh thấu xương, làm những rặng trúc xung quanh đọng đầy hoa tuyết, xung kích từ linh lực cuộn trào bao phủ bán kính chục trượng.

"Đây... là Huyền Đông sao!? Giống như đang thi triển bí pháp!" - Lão tu sĩ họ Phùng nhận ra người quen liền chỉ trỏ tay chân để hóa giải hàn quang đang công kích. Sau đó không giấu được kích dộng, quát lớn.

Mà Trần Thanh Nhã trước đó đã nghe qua thanh danh của vị sư đệ. Tới khi nghe thấy miệng Phùng sư thúc nói ra đã vô cùng tò mò. Chậm rãi bước tới đập vai Cơ Hậu: "Cỗ khí tức này... thực sự là của Huyền Đông sư đệ sao? Đệ ấy bối cảnh ra sao? Dáng người thế nào? Phong thái? Ý tứ?"

Cơ Hậu đứng bên cạnh há hốc miệng, bản tính nói nhiều liền hô kinh: "Là hắn! Chính là hắn!"

Giữa luồng tinh vân mờ ảo trên không trung, một thân ảnh vóc dáng thanh thoát ngự không lơ lửng. Mái tóc Huyền Đông trắng xóa như tuyết, tà áo bào tung bay theo từng đợt hàn quang tỏa ra. Cỗ uy áp lạnh lẽo tỏa ra từ thân thể hắn so với động tĩnh xuất quan của Trần Thanh Nhã lúc trước thậm chí còn muốn lấn lướt vài phần, lại thêm vài nét quỷ dị khó lường.

"Tốt, rất tốt! Bạch Vân Tông ta đúng là có phúc!" - Diệp Vân đại trưởng lão cũng vuốt râu tán thưởng không tiếc lời.

Trần Thanh Nhã thi triển thần thông, song đồng hóa tứ liền luân chuyển dò xét thân ảnh trên cao, trong lòng dấy lên sóng gió lớn. Tròn một trăm năm qua, vô số người tế luyện thần thông. Nhưng quả nhiên đây là lần đầu tiên các vị trưởng lão Trúc Phong được chứng kiến một đệ tử thi triển bí pháp tạo ra loại ảnh hưởng kì lạ như thế này!

Thị uy thế như vậy đã quá đủ, Huyền Đông nhẹ xua tay một cái rồi thở dài. Hàn mang bên ngoài lập tức được thu hồi triệt để, trả lại sự bình yên cho Trúc Phong. Mà mái tóc trắng của hắn cũng dần biến đổi trở lại màu đen tuyền nguyên bản. Tới khi gót chân vừa chạm đất, nhìn thấy vô số ánh mắt của đám đông đang đổ dồn về phía mình, Huyền Đông liền ho khụ khụ gượng gạo, nếu biết trước đã không làm việc phô trương như vậy, vụng về hành lễ: "Đệ tử... bái kiến ba vị trưởng lão."

Đúng lúc này, đột nhiên từ bên ngoài kết giới Trúc Phong bất ngờ vang lên một tiếng sấm rùng rợn. Âm thanh xé trời khiến mặt đất nơi này rung chấn, mà trên không trung ẩn hiện những hoa văn hình mây. Tam vị trưởng lão nhìn thấy loại biến động này, vừa mới nói cười giây trước đã biến sắc ở giây sau: "Đây... là Trưởng Lão Lệnh!?"

Diệp Vân đại trưởng lão không chút chần chừ, vội dặn dò Trần Thanh Nhã vài câu rồi hóa thành tia độn quang xé gió lao ra khỏi Trúc Phong, truyền âm lại cho hai người phía sau: "Có biến lớn! Hai vị sư đệ mau cùng với vi huynh đến chủ điện ngay lập tức!"

"Đại sư huynh nghĩ xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà phải dùng tới Trưởng Lão Lệnh?" - Phùng Lâm cùng Minh Dương lập tức hóa thành hai tia lưu quang đuổi theo đại trưởng lão.

Sự việc đột ngột khiến đám đệ tử Trúc Cơ trố mắt nhìn nhau, không hiểu chuyện gì. Tuy nhiên bối cảnh hoang mang nhanh chóng bị xua tan khi đám đông bắt đầu quây lại quanh Huyền Đông. Lời nói hiếu kì vang lên, sớm đã không còn quan tâm biến động vừa nãy nữa:

"Cơ Phát huynh, Cơ Hậu huynh... Vị sư huyh này là?" - Huyền Đông thu hồi ánh mắt nhìn theo tam vị trưởng lão. Quay sang bên cạnh đã thấy dáng vẻ của một tu sĩ đoan chính cứ nhìn mình không rời mắt thì tò mò hỏi.

Cơ Phát cười lớn vỗ vai nam tử bên cạnh, lời nói có chút không tin tưởng: "Đây là Trần sư huynh, là đại sư huynh của chúng ta! Rất... rất mạnh!"

Trần Thanh Nhã nghe như vậy thì cười lên, phủi nhẹ y phục, nho nhã lại quay sang thư sinh họ Huyền rồi đoan chính trả lời: "Ta là Trần Thanh Nhã. Hôm nay gặp mặt quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy. Năm tháng còn dài, về sau sư đệ chỉ cần gọi là là Trần sư huynh là được!"

Huyền Đông nghe như vậy cũng rất lễ mạo, mang dáng vẻ thư sinh khẽ cúi đầu chào hỏi vị Trần sư huynh trước mặt.

Mà Trần Thanh Nhã khi đứng ở khoảng cách gần, song đồng hóa tứ nhãn quang tinh tường khẽ quét qua một chút đã lập tức cảm ứng được cỗ khí tức ẩn tàng vô cùng mãnh liệt tại thể nội của Huyền sư đệ.

Trần Thanh Nhã rất giỏi che giấu cảm xúc, tất nhiên chỉ có một mình hắn nhận ra khóe môi mình đang khẽ nhếch lên, tâm tư rầm rộ lay động. Đối với vị sư đệ thư sinh mới gia nhập này, Trần Thanh Nhã đích xác có phần rất hứng thú.

"Sư đệ an hảo." - Trần Thanh Nhã cười nhã nhặn, ánh nhìn dừng lại ở đôi mắt màu xanh long lanh đầy thần thái của Huyền Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.