Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 12: Thất Thải Loan Phượng

Đăng: 28/07/2026 13:52 2,617 từ 41 lượt đọc

Sau trận tỉ thí đầu, lão nho sam họ Phùng chậm rãi ra hiệu để bắt đầu đại sự. Kim Văn lão nhi không chậm trễ, lập tức bước lên lật đến lá thăm số hai đã được ban bài. Trên lá thăm hiện lên hai cái tên Phượng Cẩm Vân và Minh Thanh. Chỉ một lúc sau, từ khán đài đã xuất hiện hai thân ảnh. Uy áp tỏa ra cũng mãnh liệt không kém hai tu sĩ lần trước, khiến cả quảng trường đều kinh hô.

Trong hai người này, có một nam tu sĩ dáng người cao gầy. Thần sắc đạo mạo, ngoài vận bạch y đã từ tốn bước lên, hướng về phía nữ tử họ Phượng kia rồi nói: "Minh mỗ biết đến thanh danh của Phượng đạo hữu đã lâu. Hôm nay xin được thách chiến!"

Mà nữ tử đối diện tu sĩ họ Minh nghe như vậy mới bật cười. Hồng sam mỏng manh, nhẹ nhàng lả lướt., Phượng nhãn đỏ rực một tia thất thải quang mang kinh diễm ở bên trong, tinh tường quét qua một loại khí chất kiêu hãnh, lập tức hồi đáp: "Minh sư huynh oai phong thật, ngày trước vẫn là bộ dáng ngày, hôm nay vẫn là bộ dáng này. Nghe nói Đông sơn hay có gió lành lui tới. Lẽ nào trận chiến hôm nay chính là ở Đông sơn sao?"

Ở trên đỉnh tháp quan chiến, lão tu sĩ họ Phùng nhìn thấy tiểu oa nhi họ Phương có chút kì lạ như vậy mới quay qua lão giả tên Hóa Âu đang ở bên cạnh. Hai ngón tay già nua chậm rãi gõ lên trên bàn rồi tỏ vẻ thắc mắc. Phải biết rằng loại thất thải quang mang vừa chớp động kia trên người Phượng Cẩm Vân mang khí tức của linh thú! Lập tức, lão giả họ Hóa cũng đã hiểu rõ, liền giải thích:

"Khí tức của nữ tử đó so với tiểu bối họ Minh kia đều có tu vi Ngưng Khí. Nhưng cớ sự vì sao Phượng Cẩm Vân lại có áp bức vuột trội như vậy thì phải kể đến thể chất đặc thù của linh thú. Hóa mỗ biết rõ tình hiến chiến sự ở biên quan! Vì vậy Phùng đạo hữu chớ lo! Ngoại môn đã kiểm tra kĩ càng, không hề có trường hợp yêu thú hóa hình trà trộn vào đây!"

Nghe lời tu sĩ họ Hóa nói ra, lão giả họ Phùng mới gật đầu yên tâm. Không nghĩ nhiều nữa liền nhìn xuống tiếp tục xem xét tỉ thí. Chỉ thấy nam tu sĩ họ Minh không nói nhiều, đã nhanh chóng lao về phía Phượng Cẩm Vân. Dáng vẻ thư sinh đạo mạo như vậy mà lại mạnh mẽ lấy ra một cây tiêm kích, thi triển kích pháp vô song chém về phía Phượng Cẩm Vân.

Nam tu sĩ họ Minh với thân trữ phi pháp nhanh nhẹn chỉ trong một thoáng đã áp sát được nữ tử họ Phượng. Vẻ mặt đạo mạo chậm rãi lên tiếng, tay chân không dừng lại việc thi triển kích pháp: "Phượng đạo hữu. Đây là Sát Địa Kích của sư tôn ta ban tặng. Sớm biết đạo hữu chiến lực kinh người nên Minh mỗ chỉ đành lấy ra dùng trước!"

Sắc mặt nữ tử họ Phượng nhìn thấy bảo kích trên tay tu sĩ đối diện, sắc mặt có chút ngưỡng mộ. Tất nhiên đã đạt đến trình độ viên mãn Ngưng Khí như thế này, ai ai cũng tàng long ngọa hổ như nhau. Chỉ là Phượng Cẩm Vân liên tục uyển chuyển né tránh. Thanh bảo kích kia khó lòng chạm vào một sợi tóc! Như vậy càng khiến như nam tu sĩ họ Minh kia nôn nóng.

Rắc.

Đến lúc này, một thân đạo mạo của Minh Thanh liền biến mất, trực tiếp đã bị hắn xé rách đi áo bào vướng víu kia. Sau đó hắn lập tức đập cán Sát Địa Kích xuống đài đấu, làm cho nó miễn cưỡng bị tách ra năm, sáu mảng cự thạch! Tu sĩ họ Minh tùy ý dùng Sát Địa Kích chấn vào một tảng đá lớn, khiến nó bay thẳng lên không trung. Lợi dùng quyền thế đã tiếp tục phóng thẳng đến, đánh vào tảng cự thạch kia khiến nó bị đẩy về phía Phượng Cẩm Vân đang đứng.

Nữ tử vận hồng sam họ Phượng không nao núng trước tình thế đã nhanh nhẹn triệu hoán từ tay áo ra hai thước lụa tỏa ra thất sắc quang mang, ước chừng hai thước lụa phải dài gần năm trượng. Thân hình nhu động của nàng uyển chuyển xoay người. Nội lực đánh ra không hiểu vì sao lại vô cùng cường hãn, lập tức đem hai thước lụa đó lao về phía tảng đá lớn đang bay đến.

Uỳnh.

Chỉ là một thước lụa mềm mỏng vậy mà lại thành công chấn nát được tảng đá cứng trước sự cảm thán của vô số đệ tử!

Thấy thời cơ đã đến, nữ tử họ Phượng không đợi vị đạo hữu kia có cơ hội ra đòn tiếp theo đã nhanh chóng điều khiển hai dải lụa thất sắc quang mang đó phóng đến. Hai dải lụa này lập tức tụ lại, tạo thành đạo tiểu pháp trận to hơn một trượng bán kính, mạnh mẽ tỏa ra uy áp kinh hồn, khiến bụi đá trên đài đấu bất giác bị thổi bay.

Phía dưới khán đài, Huyền Đông bắt đầu quan sát thấy nam tu sĩ họ Minh có chút run rẩy. Uy áp mạnh mẽ từ hai dải lụa đánh ra đã làm nhuệ khí của nam tu sĩ này vơi đi mấy phần. Đến lúc hắn lấy được bình tĩnh mới có dấu hiệu kháng cự lại. Bàn tay thon dài của thư sinh đột nhiên xoay mạnh kích pháp. Bất giác từ phạm vi xung quanh Minh Thanh tụ lại một quả cỗ năng lượng nhờ vào tàn dư bụi đá. Trong một cái nháy mắt đã kết lại một tảng đá to lớn, ẩn chứa linh lực Thổ thuộc tính cuồng bạo vô cùng!

Chỉ là khi vừa nhìn thấy sự tình. Nữ tử hồng sam đối diện đã chậm rãi lắc đầu một cái. Trên thân thể nhu diễm của nàng liên tục tỏa ra một chút thất sắc quang mang mờ nhạt. Sau đó lại hóa thành một thân huyễn điểu to hơn một trượng. Huyễn điểu này lập tứ rít lên một thanh âm trong trẻo.

Phùng Lâm vị trưởng lão nho sam kia đang đứng ở trên đỉnh tháp. Bản thân không ít lần đã tìm hiểu qua một số loài cự linh ở Đông Bắc hạ du. Đến khi nhìn thấy huyễn thân quen thuộc này thì mới tỏ vẻ ngạc nhiên vô cùng! Song nhãn đảo qua liên tục xem xét, hô kinh một tiếng để tán thưởng:

"Loan Phượng huyễn thân? Phượng tiểu oa nhi này... xuất thân tộc Loan Phượng, thiên sinh có truyền thừa huyết mạch từ Chân linh Thánh Phượng Hoàng! Đông Bắc Hạ du này chính là bá chủ ở Lãnh Nguyên Sơn. Nghe nói tộc trưởng Loan Phượng Tộc đã có cơ hội hóa hình hơn trăm năm trước rồi! Chẳng trách chỉ là một con linh thú Nhất giai như tiểu oa nhi đó lại có thể hóa hình. Haha! Tông ta không hiếm có cơ hội giao thiệp với chư vị linh hữu, nếu có thể đào tạo nữ tử này, về sau chỉ có lợi chứ không có hại!"

Mà bản thân Huyền Đông khi quan sát con huyễn điểu kia, đột nhiên trong đầu hắn hiện lên vô số hình ảnh tương tự. Loại huyễn điểu này xuất hiện rất giống với một con linh điểu tên là Thất Thải Loan Phượng. Linh điểu này rất dễ nhận ra, nó có bộ lông sặc sỡ vô cùng! Hai cánh dài vượt quá bảy trượng, cầm trảo khảm đầy đá quý, thân thể ánh lên vô số quang mang thất sắc kiêu sa, kinh diễm giống với Phượng hoàng. Hơn nữa là tiếng kêu đặc trưng của tộc Loan Điểu. Nghe nói tiếng kêu này có thể diệt trừ oán linh! Phượng Cẩm Vân lại là một con Thất Thải Loan Phượng mang huyết mạch của Thánh điểu Phượng Hoàng?

Phượng Cẩm Vân với phượng nhãn sáng rực, dứt khoát hạ ngọc thủ xuống, thân huyễn điểu kia lại rít lên một tiếng vang vọng cả quảng trường. Từ đạo tiểu pháp trận vừa được tạo thành đã phóng ra vô số thước lụa thất thải quang mang, nhanh nhẹn lao về phía Minh Thanh. Khí tức hai bên va chạm vào nhau, tạo ra một đợt gió lớn quét ngang qua quảng trường. Khói bụi vô tình tạo ra mờ ảo. Sau đó chậm rãi tan dần, lộ ra một hình ảnh nam nhân đang quỳ dưới đất.

Đợi đến khi khói bụi tan dần, chưa rõ thực hư đã thấy dải lụa thất sắc kia của nữ tử họ Phương thắt vào cổ của nam tu sĩ họ Minh. Thủ đoạn nhanh nhẹn đến mức hàng trăm đệ tử bên dưới vẫn ngơ ngác không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

"Minh mỗ... nhận thua..." - Minh Thanh khẩn khoản trước nữ tử hồng sam, mặt đã tái mét.

Trước sự bất ngờ của toàn bộ đệ tử ngoại môn, nữ tu sĩ họ Phượng quả thực bá đạo, thắng trận còn chưa đầy một khắc, so với trận của Hà My và Triệu Tư ban nãy còn nhanh hơn một nửa thời gian. Thấy như vậy, lão giả Phùng lâm tất nhiên vô cùng đồng tình, không hề thắc mắc một điều gì. Cũng phải, nhục thân linh thú, yêu thú vô cùng mạnh mẽ! Nhớ sự kiện năm đó chỉ vì đối đầu với một con đại yêu Tứ giai, sở hữu chiến lực ngang với một tu sĩ Nguyên Anh trung kì cũng đã khiến tam đại Nguyên Anh Vân Vực xuất quan đối phó. Nếu chỉ lấy tu vi Nhất giai như Phượng Cẩm Vân, dù là chiến một trận với tu sĩ vừa Trúc Cơ cũng có thể an nhiên trụ vững trong mười mấy hiệp!

Cứ trận này xong lại tiếp diễn trận khác. Trận thứ tám, trận thứ chín đều đã kéo dài hơn nửa ngày. Những cái tên đứng bảng còn lại chính là một nữ tử tên Ngọc Trân ở Mộc Hoa Phong, vị sư huynh họ Hoa ở Kiền Diệp Phong với thêm mấy người khác cũng đã xuất hiên. Tới lúc này chỉ còn lượt cuối cùng, đó là chiến trận giữa Huyền Đông và Sở Bá.

Đây là trận đấu giữa mối quan hệ thù địch, vốn đã không còn là sự cạnh tranh giữa đồng môn. Chí ít rằng Huyền Đông đã rõ mưu sâu kế hiểm của họ Sở. Cho nên, có cơ hội vào nội môn hay không cũng chẳng quan trọng nữa, cái quan trọng nhất đó chính là báo được thù được cho sư huynh. Lúc này, một tia lãnh đạm trong mắt Huyền Đông khẽ rung động, nhất thời chỉ niệm lên hai chữ: "Báo thù!"

"Trận tỉ thí cuối cùng, đệ tử Huyền Đông, đối chiến với... Sở Bá."

Âm thành vừa dứt lời, đã thấy họ Sở đi chân chữ bát lên đài đấu, bộ dáng hống hách như thường: "Sư đệ... chúng ta lại gặp nhau rồi."

Trái với sự huênh hoang của Sở Bá, Huyền Đông bình thản bước lên, dáng vẻ thư sinh vẫn giữ một phong thái lãnh đạm, không nhìn họ Sở kia được một cái.

Đồng điệu với tên họ Sở, lão tặc họ Kim đang đứng ở bên trong cũng không giấu được sắc mặt toan tính. Vẻ mặt già nua hốc hác không nhịn được mà run lên, giống như mong đợi có máu tươi đổ xuống. Tất nhiên, lão và Sở Bá đã có sự chuẩn bị từ trước! Chỉ cần Sở Bá có thể giết tên Huyền Đông kia trên thí luyện thì e rằng cũng sẽ được bỏ quá mà thôi. Mà Huyền Đông hôm nay giao tranh với Sở Bá vốn không phải là sự trùng hợp, mà chính là ý đồ của lão cáo già này âm thầm sắp đặt! Cái gai trong mắt như vậy nếu không nhổ đi thì rất khó chịu. Hơn nữa, Vân Vực rộng lớn đều nằm dưới tay tam đại tu sĩ Nguyên Anh của Bạch Vân Tông. Cho nên vị tiền bối bảo hộ họ Huyền ngày đó rất có thể cũng phải kiêng kị!

Nhưng cũng thật trùng hợp, đối kháng với Sở Bá, cũng là chính ý của Huyền Đông hắn ta! Chỉ đợi khẩu hiệu tỉ thí vang lên, hai thân ảnh đã lao vào giao thủ. Chỉ là Huyền Đông hôm nãy đã thành tựu Trúc Cơ. Công lực nội liễm thoáng cái đã tiến đến nơi Sở Bá đang còn ngơ ngác, vung quyền thủ thật mạnh.

Quyền thủ này của Huyền Đông uyển chuyển như nước, lại mạnh mẽ như đá, quyết đoán lóe lên vài tia lục quang rồi đánh trả thật mạnh khiến tên họ Sở. Âm ba vang lên, rúng động một đỉnh Vân Phong rộng lớn!Nếu không phải họ Sở đã nhanh nhẹn lấy ra một thanh kiếm chống đỡ, e rằng đã trực tiếp thổ huyết.

"Nhanh quá! Hắn... Hắn... Lẽ nào là ẩn nặc tu vi? Không thể nào..."

Không đợi Sở Bá bình tĩnh lại để nhìn thấu thân pháp của mình, Huyền Đông đã thoắt ẩn thoắt hiện, liên tiếp lao đến điểm vào toàn bộ yếu huyệt trên người Sở Bá. Sở Bá vô cùng khốn khổ, miễn cưỡng chống đỡ thủ đoạn bất ngờ này của Huyền Đông. Càng bị điểm huyệt càng tái mét thần sắc, khóe môi huênh hoang ban đầu đã rỉ ra một chút máu tươi.

Kim Văn cảm thấy tình thế không ổn, tay lập tức lấy ra một tấm tử sắc linh phù chờ thời cơ. Lão tặc họ Kim quan sát tình hình. Ánh mắt đục ngầu không hiểu được lí do vì sao mà tiểu tử trước mặt lại có thể trên cơ tiểu triệt của mình: "Tiểu tử đó không phải chỉ là Ngũ đoạn Ngưng Khí hay sao? Không ổn, Bá nhi con mau lấy ra kiện pháp bảo kia!"

Oang!

Sở Bá run rẩy, từ túi trữ vật đã lóe ra một tia tử quang. Bên trong đánh tới một đồ vật màu đen huyền ảo, bản thân Huyền Đông cũng bị thứ này chấn ra xa vài trượng!

Đợi khói mờ dần tan hết, trước sự chứng kiến của mọi người, một cái lô đỉnh pháp bảo cứ xoay tròn trước thân thể đang quỵ xuống của Sở Bá. Không ngoài thái độ kinh hô của các đệ tử khác, lão nho sam họ Phùng vừa nhận ra loại pháp bảo này đã nhướng mày, thanh âm ba phần tán thưởng. Không ngờ rằng một tu sĩ Ngưng Khí kì lại có thể sở hữu một kiện pháp bảo được luyện khí hai lần trân quý đến như vậy!

"Hah... Huyền Đông... mặc kệ tại sao hôm nay ngươi lại đột nhiên mạnh đến thế. Nhưng đáng tiếc, phế vật vẫn hoàn phế vật!" - Sở Bá khinh miệt, lau đi vết máu từ khóe miệng rồi rống lên một âm thanh điên rồ.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.