Chương 49: Trở Về
Lệch Nhịp
Mục lục
88 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 88/88 chương
Cổng tây Lonsa hiện ra sau khúc quanh lúc đoàn xe xuống khỏi dải đồi. Tường đá vẫn nguyên, hai cánh cổng gỗ bọc sắt vẫn mở, nhưng khoảng đất vốn chỉ đủ cho vài gánh hàng rong cùng người chờ kiểm tra giờ đã bị lều vải phủ kín.
Lều dựng thành hai dãy dài dọc đường vào trấn, chỗ rộng thì đóng cọc, chỗ hẹp phải buộc dây thẳng lên chân tường. Quần áo ẩm phơi ngang giữa các mái bạt. Khói từ những bếp đào vội bò thấp trên mặt đất, cay đến chảy nước mắt. Tiếng trẻ con khóc, tiếng người gọi nhau, tiếng ho cùng tiếng muôi vét nồi trộn thành một lớp âm thanh dày, lọt qua cửa xe từ trước khi Aren nhìn rõ từng khuôn mặt.
Nạn dân đã dồn về đây trước họ. Hàng trăm người, nhiều hơn sức chứa của cả thị trấn.
Đoàn xe vừa dừng, trong đám lều đã có người hét lên:
“Lão Trương!”
Một phụ nữ bế con chen qua hai hàng người. Gã đàn ông ngồi ở mép thùng xe ngẩng phắt đầu, đánh rơi bọc vải xuống đất rồi lao tới. Hai người ôm chặt nhau giữa đường; đứa bé bị ép ở giữa khóc ré, bàn chân trần đạp loạn lên áo cha.
Bọc vải bung ra. Một đôi giày trẻ con lăn trên đất, chiếc nọ đè lên chiếc kia. Suốt năm ngày, gã giữ đôi giày ấy bên mình. Đến khi tìm được con, nó vẫn sống nhưng không còn mang giày.
Người quanh xe gọi thêm vài cái tên. Có tiếng đáp, cũng có những cái đầu lắc xuống.
Ông lão ở xe thứ sáu chống tay vào thành xe, bước xuống rất chậm. Làng ông có sáu mươi ba người; trong đám nạn dân trước cổng, ông đếm được ba mươi mốt. Con số dừng ở đó dù lão đã đi dọc hai dãy lều tới lần thứ ba.
Không ai chạy ra đón lão. Lão cũng chẳng hỏi ai, chỉ đứng giữa dòng người, miệng mấp máy từng cái tên mà không phát thành tiếng.
Aren nhìn lại khi đoàn bắt đầu chuyển hàng vào trong. Ông lão vẫn chưa đi khỏi chỗ cũ.
Cậu nhảy xuống xe, chen theo nhóm khuân đồ qua cổng. Nhịp của Lonsa lập tức ùa tới từ mọi phía. Người đi tìm thân nhân bước gấp và thường dừng đột ngột; người nhận được tin xấu ngồi yên đến mức gần như chìm giữa đám đông; trẻ nhỏ mệt lả ngủ trên vai người lớn, nhịp thở nông và nóng. Cậu không thể tách hết từng người. Hàng trăm nhịp chồng lên nhau, dồn cả một vùng rộng vào hai con phố cùng mấy khoảng sân.
Đến sân sau tiêu cục, Aren mới thấy Davren.
Trưởng thôn Redfall đứng cạnh chiếc bàn ghép từ hai hòm hàng, một tay giữ cuộn sổ, tay kia chỉ người vào từng khu. Nhà có người bị thương được xếp gần kho thuốc. Phụ nữ cùng trẻ nhỏ vào gian có mái. Đám thanh niên chưa kiệt sức bị giữ lại chuyển nước và đóng cọc lều. Davren làm không nhanh, nhưng câu nào nói ra cũng đúng người, đúng việc; giọng ồm ồm từng dùng để gọi cả làng đi họp giờ át được nửa cái sân.
“Mập mạp.”
Lão vỗ vai Aren một cái. Cậu vừa đi năm ngày, chân còn mỏi, bị vỗ đến lảo đảo nửa bước.
“Trưởng thôn.” Aren nhìn quanh. “Người Redfall về đủ chưa?”
“Gần đủ số đã rời làng.” Davren đánh dấu thêm một gia đình trong sổ. “Bọ cạp xuất hiện từ phía bắc. Ta nhận được tin sớm, dẫn mọi người vòng về đông nam. Hai ngày mới tới đây.”
Aren nhận ra bà Ninh đang dỗ một đứa bé bên cửa kho, lão Phúc thợ rèn ngồi bó lại bàn chân, cùng mấy đứa nhỏ thường chạy qua sân nhà mình. Cậu nhìn hết nhóm này sang nhóm khác mà vẫn không thấy dáng người gầy còng quen thuộc.
“Ông cháu đâu?”
Ngòi bút của Davren dừng trên trang giấy.
“Không thấy.”
“Ông rời làng trước mọi người à?”
“Ta không biết.” Lão khép sổ lại. “Tối hôm chuẩn bị đi, ta cho người đến gọi. Cửa nhà không khóa, đèn tắt, đồ đạc còn nguyên. Tìm từ đầu làng tới mỏ cũng không gặp.”
“Ai thấy ông lần cuối?”
“Bà Ninh. Buổi trưa hôm đó, ngoài mỏ.”
Aren quay sang bà Ninh theo phản xạ, nhưng bà đang bế đứa trẻ ngủ thiếp trên vai, mặt hốc hác sau hai ngày chạy đường. Hỏi lại cũng chỉ nhận được cùng một mốc thời gian.
“Ông có mang đồ đi không?”
“Trong nhà chưa kiểm được hết. Lúc ấy bọ cạp đã tới vùng bắc, ta không thể giữ cả làng chờ thêm.” Davren nhìn cậu. “Ta cho bốn người tìm. Không ai thấy ông.”
Câu cuối được nói chậm hơn. Aren hiểu lão đang giải thích, cũng hiểu lão không cần phải giải thích. Nếu Davren giữ hơn trăm người ở lại chỉ để tìm một người, số mất tích có thể đã nhiều hơn.
Cậu hỏi: “Có đoàn nào đi qua làng hôm đó không?”
“Chưa nghe ai báo. Ta sẽ hỏi tiếp.”
“Nếu có tin...”
“Ta tìm cậu.” Davren mở sổ trở lại, dùng đầu bút chỉ vào ngực Aren. “Ngày mai đến Ty Trấn Vệ đăng ký. Đã là Khai Ấn sư thì khai cho đàng hoàng, nhận phần ấn thạch hằng tháng và ấn bài. Đừng tiếp tục sống như tiểu nhị chỉ vì quen việc.”
“Làm tiểu nhị cũng có cơm.”
“Mỗi bữa mấy bát?”
Aren im.
Davren khịt mũi. “Bà Vesna chưa đuổi cậu mới lạ.”
Một người đàn ông đang cãi lính Ty Trấn Vệ vì vợ bị xếp sang khu khác. Davren quay đi, giật lấy tờ danh sách, hỏi đúng ba câu rồi đổi chỗ cho cả nhà. Aren đứng cạnh bàn thêm một lúc, sau đó cúi xuống bê hai bao gạo vào kho.
Tiêu cục Doran đã dọn gần hết hàng khỏi sân sau. Phụ nữ và trẻ nhỏ nằm trong hai kho có mái, đàn ông trải chăn ngoài lều. Doran đứng ở lối vào, bàn tay phải vẫn nẹp cứng; bốn ngón sưng bầm đã chuyển sang màu vàng xanh, mỗi lần ông xoay người đều giữ cánh tay sát ngực để khỏi va phải người qua lại.
“Nhà có trẻ dưới năm tuổi, sang kho đông. Người bị thương sang kho tây, xếp hàng, đừng chen. Còn đi được thì mang nước.”
Giọng ông không lớn bằng Davren, nhưng người trong sân nghe xong đều tự động làm theo. Joren kiểm từng xe lương. Sora phân chăn, còn Halric cùng hai phu xe khuân bao nặng, mồ hôi thấm đen lưng áo.
Bên tửu lâu Vesna, tất cả nồi lớn đều được mang ra. Bà Vesna đứng sau bếp từ trưa, tóc dính vào thái dương, một tay đảo nồi cháo, tay kia chặn cái muôi đang cố múc quá phần.
“Mỗi người một bát. Ăn hết rồi quay lại.”
“Bà chủ, có thịt không?” ai đó hỏi.
“Còn sức hỏi thịt thì ra sau bổ củi. Bổ xong tôi cho thêm nửa cái bánh.”
Người kia cầm bát đi ngay. Mara ngồi cạnh hai chậu nước rửa bát, hai tay làm liên tục; Tiana phụ trách gom thìa, cứ đủ mười chiếc lại buộc một sợi dây để khỏi đếm lại. Galen đẩy củi vào bếp, ho sặc vì khói nhưng không chịu đổi việc.
Aren chuyển gạo từ xe vào kho cho tới khi vai áo ướt đẫm. Qua khu lều phía nam, cậu thấy một phụ nữ ngồi trước cửa, trên tay ôm bộ quần áo trẻ con gấp gọn cùng đôi giày thêu nhỏ. Bà không hỏi từng đoàn mới vào như những người khác, chỉ nhìn về phía cổng. Có lẽ đã hỏi quá nhiều lần rồi.
Những bao gạo mang dấu kho của thành Lensa nằm cạnh thùng thuốc đóng ấn bốn gia tộc. Ty Trấn Vệ lo danh sách và chỗ ngủ. Tiêu cục nhường kho. Các quán góp bếp, còn người chưa ngã xuống chăm người đã kiệt sức. Mọi thứ đều thiếu, từ chăn đến thuốc, nhưng ít nhất tối nay không ai phải ngủ ngoài tường chỉ với một ngụm nước.
Toren đứng khuất sau chồng bao gần cổng sân, vừa nhìn Doran vừa day cằm. Lior ở bên cạnh, cây cung vẫn vắt sau vai. Khi Aren đi ngang, cô gật đầu chào. Cậu cũng gật, không dừng lại.
Đêm đó, Aren trở về chiếc phản trong phòng kho sau tửu lâu. Phản vẫn cứng, vách vẫn ẩm, con chuột quen đường chạy qua khe ván hai lần. Chỉ có bên ngoài khác trước. Tiếng trẻ khóc xen tiếng ru, tiếng người gọi nhau trong mơ, thỉnh thoảng lại có ai mở cửa chạy ra vì nghe nhầm một giọng quen.
Cậu đặt viên ấn thạch lên ngực. Nhịp từ viên đá thấm qua áo, đều và rõ, nhưng phía dưới nó là nhịp của cả thị trấn đang cố ngủ trong một chỗ quá chật.
Lời Davren trở lại nhiều lần: cửa không khóa, đèn tắt, đồ đạc còn nguyên.
Ông Ken không có ngựa, cũng chẳng quen ai đủ gần để bỏ nhà đi mà không báo. Nếu bị bọ cạp bắt, quanh làng phải có dấu kéo hoặc máu. Nếu tự đi, ông đã đi đâu giữa lúc các tuyến phía bắc lần lượt mất liên lạc?
Aren nghe tiếng chân ngoài hành lang, mỗi lần đều ngẩng lên. Không bước nào dừng trước cửa phòng cậu.
Gần sáng, tay cầm viên ấn thạch mới lỏng ra. Cậu ngủ được một lúc ngắn, trong tiếng người của Lonsa vẫn chưa chịu yên.
Được yêu thích bởi: Gadian
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.