Lệch Nhịp

Chương 44: Bắn Cung

Đăng: 30/06/2026 11:15 1,959 từ 482 lượt đọc

Tới cuối tuyến ngoài, đoàn cứu thêm được chín người.

Sáu người đầu tụ lại trên một gò đất trọc, dùng cuốc và gậy chống hai con sói ấn thú đang vờn quanh. Lũ sói chưa kịp áp sát thì đội hộ tống xuất hiện. Thấy hơn chục ấn sư tản đội hình phía trước đoàn xe, chúng bỏ mồi, chạy mất sau các sườn đồi.

Ba người còn lại được tìm thấy gần trưa. Chỉ ba người, trong khi ở đoạn đầu họ từng gặp cả nhóm hơn ba mươi. Càng xa Haran, người sống sót chạy tới được con đường này càng thưa; những người còn mắc sâu hơn trong vùng mỏ có lẽ đã chẳng còn cơ hội gặp đoàn cứu trợ.

Trong số chín người mới có hai đứa trẻ. Con bé nhỏ hơn chừng sáu tuổi, đi chân đất, hai bàn chân đầy vết xước và bầm tím. Nó không khóc, cũng không quay đầu khi người phía sau gọi, chỉ bước theo gót người trước như thể dừng lại còn khó hơn tiếp tục đi.

Aren xuống xe, ngồi xổm ngang tầm mặt nó.

“Em uống nước nhé?”

Con bé nhìn xuyên qua vai cậu, chân vẫn bước.

Aren rót một ít nước vào chén rồi đi bên cạnh. Khi miệng chén chạm môi, nó uống theo phản xạ, từng ngụm nhỏ và đều, nhưng mắt không hề chuyển xuống. Cậu đợi nó nuốt xong mới bế lên xe. Cơ thể trong tay nhẹ đến đáng ngại, xương vai lộ rõ dưới lớp áo rộng.

Trên thùng xe, đứa bé tám tuổi vẫn để dành nửa nắm cơm cho cha ngồi nép sang một bên. Nó nhìn con bé mới được đặt xuống, sau đó kéo tấm chăn mỏng phủ qua vai cả hai. Không đứa nào hỏi tên đứa nào.

Aren cất chén nước rồi ngồi xuống cuối xe. Con dao đã sạch, cậu vẫn lấy vải lau dọc sống dao thêm một lần.

“Này.”

Lior cưỡi ngựa đi song song bên ngoài. Vết thương trên đùi khiến chân trái của cô không đặt hết vào bàn đạp, nhưng lưng đã thẳng hơn buổi sáng.

“Vâng?”

“Tôi xem cậu đánh con bọ cạp rồi.”

Aren giơ con dao lên. “Nó chạy mất.”

“Tôi thấy.” Lior chỉ vào khoảng hở giữa hai càng bằng hai ngón tay. “Cậu chui vào đó để đâm. Nếu con sau to gấp đôi và rút đuôi nhanh hơn thì sao?”

“Không chui vào.”

“Biết trả lời đúng. Đến lúc đánh chưa chắc còn nhớ.”

Aren nhét dao về vỏ. “Cô có cách nào khác à?”

Lior vỗ lên cây cung sau vai. “Thử cách đứng xa hơn.”

“Tôi chưa từng bắn.”

“Nhìn tay cậu là biết.”

Aren nhìn bàn tay mình rồi nhìn tay cô đang giữ cương. “Liên quan sao?”

“Một lát sẽ biết.”

Doran cho đoàn nghỉ nửa giờ để ăn trưa và kiểm tra lại bánh xe. Lior chọn một khoảng nền cứng bên sườn đồi, dựng hòn đá cỡ đầu người làm bia rồi đưa cung cho Aren.

Cây cung sừng nặng hơn vẻ ngoài. Thân gỗ tối màu, cán dày, hai đầu cong ra trước; dây trắng căng tới mức khi Aren thử kéo bằng cả bàn tay, nó chỉ dịch được một đoạn ngắn.

“Tay trái giữ cung. Ba ngón tay phải móc dây.” Lior đứng cạnh, giơ tay cho cậu nhìn. “Trỏ, giữa, áp út. Cổ tay thẳng.”

Ba đầu ngón của cô có những lớp chai cứng màu vàng nhạt. Ngón tay Aren ngắn, phần thịt ở lòng bàn tay dày, vết chai duy nhất nằm cạnh ngón giữa do cầm bút.

Cậu đặt tay lên dây. Dây lập tức lọt sâu vào kẽ ngón.

“Kéo.”

Aren kéo tới nửa chừng thì vai phải bắt đầu run. Cánh cung vẫn chưa mở hết, dây còn cách mặt cậu hơn một gang tay.

“Thiếu lực,” Lior nói.

“Cô không cần nói tôi cũng biết.”

“Tôi phải biết cậu thiếu ở đâu mới sửa được.” Cô rút một mũi tên đặt vào tay cậu. “Nạp tên. Kéo tới mức giữ được rồi buông.”

Aren loay hoay hai lần mới gài được đuôi tên lên dây. Cậu nhắm hòn đá cách mười bước, gồng vai kéo rồi thả tay. Mũi tên bay xiên sang trái, cắm vào cát cách bia hơn hai bước.

“Khá hơn tôi tưởng,” Lior nói.

“Trượt xa thế mà khá?”

“Tôi tưởng nó sẽ rơi ngay trước chân.”

Aren không biết cô đang động viên hay nói thật. Nhìn gương mặt bình thản kia, khả năng thứ hai cao hơn.

Lần bắn tiếp theo lệch phải. Mũi thứ ba chưa tới bia đã cắm đầu xuống đất. Mũi thứ tư bay thẳng hơn nhưng thiếu lực, va vào chân hòn đá rồi bật ra. Đến mũi thứ mười, ba ngón kéo dây đỏ rát, vai phải tê dại, còn hòn đá vẫn sạch sẽ.

Aren hạ cung. “Khó thật.”

“Tôi tập từ năm tuổi.” Lior ngồi xuống, chân trái duỗi thẳng để khỏi chạm vết thương. “Mỗi ngày ít nhất một trăm mũi. Mười ba năm rồi.”

“Ngày nào cũng tập?”

“Trừ những ngày không cầm nổi cung.”

“Vì bị thương?”

“Vì cha tôi lấy mất để phạt.”

Aren quay sang. “Cô làm gì?”

“Bắn vỡ bình rượu của ông ấy.”

“Cố ý à?”

“Mũi đầu thì không.”

Aren cười. Lior cũng cười, lần này rõ hơn, rồi chìa tay đòi lại cây cung. Cô nạp tên trong lúc đứng lên, kéo dây tới sát tai và bắn gần như liền một động tác. Mũi tên ghim vào giữa hòn đá, đầu thép lún tới quá nửa.

“Lực có thể luyện,” cô nói, hạ cung xuống. “Nhịp của cậu thì tôi luyện mười ba năm cũng không có. Cậu đang thiếu thứ tôi có, còn tôi thiếu thứ cậu nghe được.”

Aren nhìn mũi tên rung trên đá. “Khoảng giữa dành cho mũi tên, không phải cho người?”

“Đúng. Ít nhất là khi có người bắn trúng.”

“Vậy tôi còn lâu mới dùng được.”

“Ngày mai bắn tiếp.”

“Cô vừa bảo mỗi ngày một trăm mũi.”

“Với tay cậu, hôm nay thêm mười mũi nữa thì mai khỏi cầm thìa.”

Aren xoa ba đầu ngón tay, không phản đối.

Lior rút mũi tên khỏi hòn đá rồi ngồi lại. Aren nhìn lớp chai trên tay cô, chợt nhớ câu Mo Zigu từng giảng về ba con đường.

“Người nhà Khol đều khai ấn theo đường thứ ba?”

Lior đưa mắt sang. “Cậu biết ba đường?”

“Sư phụ có dạy. Đường thứ nhất dung hợp dư ảnh theo cách ổn định, thường phải có truyền ấn sư dẫn. Đường thứ hai hấp thu dư ảnh từ tử ấn thạch hoặc xác ấn thú; mạnh nhanh hơn nhưng phần dư ảnh cũng tự tiêu hao, dễ viết lại cơ thể.” Aren dừng một chút. “Đường thứ ba dựa vào truyền thừa và kỹ thuật đã có để rút ngắn quá trình.”

“Sách dạy đúng phần khái quát.” Lior đặt cung ngang đầu gối. “Nhà Khol là một nhánh của đường thứ ba. Sáu đời đều truyền hệ Tích Xả. Trẻ sinh ra đã mang nền dư ảnh trong máu, tới tuổi thì trưởng bối kích cộng hưởng. Trong gia phả, cứ mười người có khoảng bảy hoặc tám người khai ấn thành công.”

“Cao hơn đường thứ nhất nhiều.”

“Cao hơn, nhanh hơn, ít đi sai đường.” Cô dùng ngón cái miết qua lớp chai ở đầu ngón trỏ. “Đổi lại, từ lúc sinh ra đã có người quyết định sẵn cậu học hệ gì, dùng vũ khí gì và nên chọn Định Ấn nào. Những thứ đó được sáu đời thử qua nên hiếm khi sai. Chúng cũng hiếm khi để cậu chọn.”

Aren ngẫm một lúc. “Nếu cô muốn hệ Nhịp?”

“Không thể. Dư ảnh Tích Xả đã ở trong máu trước khi tôi biết hệ Nhịp tồn tại.”

“Còn chọn cách chiến đấu khác?”

“Có thể, nếu thắng được tất cả những người mang sáu đời kinh nghiệm ra phản đối.”

“Cô đã thử chưa?”

“Tôi thích cung.”

Lior nói xong vẫn bình thản chỉnh lại dây cung. Cô hiểu giới hạn của con đường ấy, nhưng không vì thế mà ghét thứ vũ khí mình đã cầm suốt mười ba năm.

Cô quay cây cung một vòng rồi hỏi: “Còn cậu?”

“Đường một.”

Aren đáp nhanh đến mức chính cậu cũng nghe ra.

Lior nhìn cậu trong hai nhịp thở, sau đó đứng lên phủi cát khỏi quần. “Đường một mà khai được hệ Nhịp, vận may không tệ.”

Cô không hỏi tiếp. Trước khi quay đi, Lior đặt cây cung vào tay Aren thêm lần nữa.

“Giữ thử.”

“Làm gì?”

“Cầm cho quen trọng lượng. Đừng kéo dây.”

“Bao lâu?”

“Tới lúc tay mỏi.”

“Tay tôi đã mỏi rồi.”

“Vậy bắt đầu rất thuận lợi.”

* * *

Buổi chiều, đoàn xe tiến về phía đông nam. Gần một trăm hai mươi người chen trên mười lăm cỗ xe và đi dọc hai bên bánh. Mười ba ấn sư của tiêu cục tản quanh đội hình, Aren cùng anh em Khol ở gần nhóm xe giữa.

Người đàn ông cõng vợ vẫn không chịu đặt bà lên xe. Chân trái người phụ nữ sưng tím từ đầu gối trở xuống, mỗi lần chồng xốc lại người trên lưng, đầu bà lại va rất nhẹ vào vai ông.

“Để chúng tôi đưa bà ấy lên,” Sora nói lần thứ hai.

Người đàn ông lắc đầu. “Bà ấy tỉnh dậy không thấy tôi sẽ sợ.”

“Ông có thể ngồi cùng.”

Ông vẫn lắc đầu, bàn tay giữ chặt hai cổ tay vợ trước ngực. Sora nhìn bước chân ông, biết khuyên thêm cũng vô ích nên chỉ bảo một phu xe đi chậm gần đó để sẵn chỗ.

Con bé sáu tuổi nằm dưới tấm chăn mỏng, mắt vẫn mở nhưng đã chịu quay đầu theo tiếng bánh xe. Đứa trẻ tám tuổi ngồi cạnh, nắm cơm để dành cho cha vẫn bọc trong lá. Hai đứa không nói với nhau; khi xe xóc, đứa lớn chỉ đưa tay giữ mép chăn để nó khỏi tuột.

Ở bên trái đoàn, người phu mỏ từ Whitestone bước khập khiễng cạnh bánh xe. Sáu mươi ba người trong thôn, ba mươi mốt người chạy được. Y không còn đếm thành tiếng, nhưng mỗi lần nhìn về phía tây bắc, ngón cái lại lần qua ba mươi mốt đốt trên sợi dây buộc quanh cổ tay rồi dừng.

Aren ngồi tựa thành xe, bàn tay phải sưng đỏ vì dây cung. Cậu chạm vào túi áo, lần lượt phân biệt những góc cạnh quen thuộc của các viên ấn thạch. Bốn viên còn nguyên, viên đang dùng chỉ còn khoảng một phần ba.

Mỗi ngày cơ thể cậu cần áp ấn thạch vào tim đủ bốn giờ. Một viên sơ cấp nuôi được chừng hai ngày, số hiện có còn cầm cự hơn tám ngày. Nếu đoàn về tới trấn trong bốn hoặc năm ngày, cậu vẫn an toàn và có thể nhận thêm phần công từ tiêu cục.

Nhưng đường về có thể bị chặn. Xe có thể vỡ, ấn thạch có thể mất. Với con đường thứ hai, mười ngày không được nuôi dưỡng đã đủ để dư ảnh bắt đầu viết lại da, xương và nhịp sống. Mo Zigu chưa từng nói quá về chuyện đó.

Aren nắm viên đá đang dùng trong lòng bàn tay. Hơi lạnh thấm qua lớp vải bọc khiến ba đầu ngón tay bỏng dây bớt rát. Cậu giữ như vậy cho tới khi xe qua hết đoạn đường xóc rồi mới thả lỏng tay.


1

Được yêu thích bởi: Gadian

Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...