Chương 37: Vân Đao
Lệch Nhịp
Mục lục
88 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 88/88 chương
Trăng vừa lệch khỏi đỉnh đầu thì gió tắt.
Trong sa mạc sâu, gió vốn thổi suốt ngày đêm, mang theo cát nóng rồi lại cát lạnh, hiếm khi ngơi dù chỉ một nhịp. Bởi vậy, sự tĩnh lặng đột ngột này báo hiệu một sức ép lớn hơn đang đè lên cả vùng cát.
Bạch diện siết cương. Bốn con ngựa ấn thú đồng loạt dừng lại, móng cào xoàn xoạt trên cát, những con mắt nổi vân đỏ cùng đảo về bốn phía. Con hắn cưỡi là con đầu đàn, vân mắt sẫm nhất. Cơn run bắt đầu từ bụng, chạy dọc sống lưng rồi bật ra ngay nơi nhịp ấn thú đã cắm sâu vào huyết mạch.
Con đầu đàn bỗng hí vang.
Tiếng hí xé đêm, cao và dài như một tấm vải bị kéo toạc. Suốt mười hai ngày rong ruổi trong sa mạc sâu, con vật này chưa từng chùn chân trước thứ gì; bây giờ nỗi sợ từ trong xương đã ép nó phải bật tiếng. Ba con còn lại hí theo, bốn luồng âm thanh cắt ngang bầu trời không gió rồi tắt phụt, để lại một khoảng im lặng còn nặng hơn cả tiếng kêu vừa rồi.
Mặt cát động.
Cát cựa mình từng mảng, từng vạt; ban đầu rất nhẹ, sau đó mạnh dần rồi sôi lên. Giáp bọ cạp nâu đỏ đội cát trồi khỏi mặt đất, từ một con thành mười con, ba mươi con, rồi xuất hiện khắp nơi. Càng bật mở, đuôi cong ngược, tám chân cào lạo xạo như vô số lưỡi dao nhỏ đang mài trên đá. Một đàn thú còn có đầu đuôi và hướng di chuyển; thứ đang vây quanh họ là một cơn tràn. Trong phạm vi ba mươi thước, màu cát biến thành giáp, càng, đuôi cùng hàng trăm mắt đen lấp lánh, dày đặc như vừa bị ai trút từ trên trời xuống.
"Đội trưởng—"
"Đợi."
Bạch diện không nhìn bọ cạp mà dõi theo mặt cát bên dưới chúng. Những vệt dài ngoằn ngoèo vẫn chạy ngầm, hàng chục vệt chồng lên nhau tạo thành sóng cát rối bời, không thể phân biệt vệt nào thuộc về con nào. Ba phiến đá vốn nằm sâu dưới lòng cát cũng bị đẩy trồi lên vì khoảng đất bên dưới đã quá chật. Có quá nhiều thứ đang bò.
Da đầu hắn tê đi.
Mười ba năm đeo mặt nạ trắng, hắn đã nhiều lần ra vào sa mạc sâu, giết ấn thú, do thám Ảnh Vực, viết báo cáo, nhận lệnh rồi lại lên đường. Chưa lần nào mật độ sinh vật dày đến mức những phiến đá nằm dưới đáy cát cũng bị ép trồi ngược lên như vậy. Ảnh Vực đang thở; mỗi lần vách bão co giãn, một lớp bọ cạp, sâu cùng những thứ hắn chưa từng gặp lại bị đẩy khỏi vùng lõi, tràn theo các đường cát như nước vỡ bờ. Bốn người đang đứng ngay giữa một nhánh của dòng chảy ấy.
Tay phải hắn vẩy nhẹ. Cổ tay xoay nửa vòng, ngón tay mở ra rồi khép lại.
Ba, bốn mươi con bọ cạp đang lao thẳng về phía ngựa bỗng bị một lực ngang giật lệch ngay giữa đà chạy. Chân chúng vẫn cào cát, tốc độ gần như không đổi, nhưng quỹ đạo đã bị Hướng bẻ sang phía đối diện: trái thành phải, phải thành trái. Hàng chục thân giáp đâm sầm vào nhau, càng kẹp càng, đuôi chọc đuôi rồi chồng thành những búi hỗn loạn. Ấn lực của Bạch diện không chạm tới ý thức của chúng. Nó bẻ chiều lực đang đẩy từng cơ thể tiến tới, vừa đủ để chúng tự va vào nhau bằng chính tốc độ của mình.
Một lối mở hiện ra trong hai nhịp thở.
"Đi."
Bốn con ngựa phi qua khe hở giữa những búi bọ cạp, móng giẫm lên giáp vỡ và dịch nhớt. Phía sau, lũ bọ cạp vừa gỡ được nhau đã quay đầu ào theo, nhưng đoàn người đã vượt khỏi vòng vây đầu tiên.
Bạch diện ngoái lại. Vách bão cát xoáy tròn cao mấy chục trượng đang phồng về phía này, từng lớp cát cuộn lên như hơi thở dồn dập. Hắn quay mặt về phía trước, thúc ngựa.
Ngựa ấn thú chạy rất nhanh, nhưng bọ cạp sa mạc sâu còn có giáp dày, nhiều chân và khả năng bám cát gần như hoàn hảo, đủ sức bám sát vó ngựa trên địa hình bằng phẳng. Lũ sâu đang luồn bên dưới thậm chí còn nhanh hơn. Những vệt dài chạy song song với đoàn, lần lượt vượt lên rồi cắt ngang.
"Phía trước!" Giáp Tam hét.
Cát bung. Một con sâu non dài chừng hai trượng ngoi lên chắn đường. Con đầu đàn chồm cao, móng trước trượt trên lớp nhớt con sâu văng ra rồi vẫn gượng được để phóng qua. Ba con sau nối nhau vượt theo. Cả đoàn vừa chạm đất, bọ cạp từ hai bên đã ập tới, lớp mới còn dày hơn vòng vây trước.
"Giáp Nhất!"
Giáp Nhất giơ hai tay. Vòng sắt nơi cổ tay rung lên, âm trầm lan tỏa. Trong một nhịp thở, cát hai bên đường cứng lại như đá, bề mặt nhẵn trơn. Chân lũ bọ cạp trượt đi, càng mất chỗ bám; con loạng choạng, con ngã nghiêng rồi trượt dài, tốc độ của cả lớp ngoài giảm hẳn. Gã tiếp tục đẩy vùng cát cứng lan xa hơn. Hai bên đường, những bức tường thấp nửa thước trồi lên với cạnh sắc như lưỡi dao, rạch bụng lũ bọ cạp đang cố bò qua khiến dịch nhớt tràn trên mặt đá. Dẫu vậy, những lớp phía sau vẫn tiếp tục dồn tới. Số lượng của chúng quá nhiều.
"Giáp Nhị!"
Giáp Nhị rút đao. Tay siết cán, mắt nhắm nửa nhịp rồi mở ra.
Lưỡi đao thay đổi.
Hình dáng tổng thể vẫn vậy, nhưng vật chất trong lưỡi đao đang dồn về cạnh cắt. Phần sống dày lên rất nhẹ, trong khi cạnh đao mỏng dần cho tới lúc nhìn nghiêng gần như biến mất; cả khối thép được nén vào một đường sắc tựa sợi tóc.
Gã chém ngang.
Bốn con bọ cạp giáp dày, loại bình thường phải nhận hai nhát mới nứt vỏ, bị cắt đôi sạch sẽ. Lưỡi thép lướt qua gần như không phát tiếng; giáp, thịt và nhớt tách sang hai phía, hai nửa thân rơi lộp bộp xuống nền cát đã hóa cứng. Gã chém tiếp, rồi tiếp nữa, mỗi nhát cắt lìa hai hoặc ba con như thái qua những quả dưa chín.
Lưỡi đao mỏng đi trông thấy, bởi sự sắc bén tột cùng ấy đang lấy chính phần thép ở cạnh cắt làm giá. Sau mười nhát, cạnh đao bắt đầu lõm; qua nhát thứ hai mươi, cả lưỡi đã hẹp và ngắn hơn rõ rệt. Gã liếc nhìn thanh đao trong tay. Nó chỉ còn hai phần ba, mỏng đến gần như trong suốt, nhiều nhất chịu thêm được mười nhát nữa.
"Không đủ." Giáp Nhất nói, giọng khàn vì vòng sắt rung liên tục. Mồ hôi chảy sau mặt nạ đồng. Ấn lực của gã đang cạn. Cát cứng mềm trở lại, tường hai bên sụt dần, bọ cạp lập tức tràn qua những khe vỡ.
"Không đủ." Giáp Tam vừa nói vừa co ngón tay để giữ nhịp đội hình. Gã đẩy lệch hướng mấy con bọ cạp lao thẳng vào ngựa, nhưng sức đã mỏi. Đẩy được ba con thì con thứ tư lọt qua, con thứ năm lọt tiếp. Ngựa hí, chồm lên. Giáp Nhị phải chém con đang bám vào chân ngựa, khiến lưỡi đao lại mỏng thêm.
Bạch diện đưa tay xuống bọc da bên hông.
Bọc da nhỏ, cũ kỹ, buộc dây thật chặt. Hắn kéo dây, mở miệng bọc, rút ra.
Một con dao.
Lưỡi dao chưa đầy gang tay, bề ngang chỉ bằng hai ngón tay, cán gỗ đen trơn không có hoa văn. Khi còn nằm trong bọc, nó chẳng khác gì một món đồ tầm thường.
Vừa ra ngoài, mặt thép đã rung lên như có nhịp đập ẩn trong kim loại. Ánh sáng dâng từ lòng thép, kéo theo những đường vân mỏng ngoằn ngoèo chạy dọc lưỡi dao. Đỏ sẫm, cam đục, vàng nhạt, lục rêu, lam tối, chàm và tím đan xen, uốn lượn, chớp tắt như những mạch máu sống.
Dao rung mạnh hơn. Cán rung trong tay hắn. Hắn siết lại.
"Đội trưởng." Giọng Giáp Nhất đổi hẳn, không còn vẻ bình tĩnh của kẻ đứng sau mặt nạ đồng chỉ biết nhận lệnh. "Dùng nó lúc này... cái giá quá đắt."
"Ta biết."
"Vai trái chưa hồi phục từ lần trước—"
"Ta biết."
Giáp Nhị quay đầu. Thanh đao trong tay gã đã mỏng đến gần như trong suốt, máu bọ cạp còn dính trên cạnh, vậy mà các ngón tay cầm chuôi bỗng chùng đi khi gã nhìn sang con dao của đội trưởng. Con người đã theo Bạch diện suốt mười ba năm đang sợ thứ vũ khí ấy.
Giáp Tam không lên tiếng. Gã hiểu rằng chẳng ai ngăn được đội trưởng một khi con dao đã rời bọc. Đội trưởng đã nghe lời can ngăn, song mọi tính toán đều hoàn tất từ trước lúc bàn tay hắn chạm vào dây buộc.
Bạch diện lấy ấn thạch trung từ túi áo. Viên đá xám trong, vân mây, nặng tay. Hắn cầm dao, đặt mũi dao lên mặt đá.
Dao tự cắm vào.
Lưỡi thép tự chìm vào viên đá cứng cho tới tận cán, nhẹ đến mức Bạch diện không cần dùng sức. Khi mũi dao đã cắm sâu, nó bắt đầu hút. Viên đá sáng lên trong nửa nhịp thở, vân mây bên trong cuộn một vòng duy nhất rồi tắt; lớp vỏ chuyển sang màu xám đục, khô quắt và vỡ thành bụi trong tay hắn.
Viên thứ hai cũng bị cắm thủng, hút cạn rồi hóa bụi. Viên thứ ba theo ngay sau đó, chẳng tồn tại lâu hơn viên trước được một nhịp.
Mỗi viên trung thạch chứa lượng ấn lực tương đương cả trăm viên sơ thạch, vậy mà cả ba bị rút cạn trong ba nhịp thở, nhanh như một kẻ khát suốt ba ngày ngửa cổ uống liền ba bình nước. Con dao rung dữ dội, những vân bảy màu chạy nhanh hơn và sáng hơn. Ánh sáng bò dọc lưỡi thép giữa đêm, khiến cả ba Đồng diện đều bất an: kim loại vốn không có mạch máu, đao kiếm bình thường càng không thể thức dậy rồi uống ấn lực như một sinh vật sống.
Đến viên thứ tư, tốc độ hút mới chậm lại. Dao run lên rồi dừng khi trong trung thạch vẫn còn gần nửa ấn lực. Bạch diện phải rút lưỡi thép ra thật chậm và nặng tay; một sợi sáng mỏng nối mũi dao với mặt đá bị kéo dài, sau đó đứt phựt.
Dao đã no.
Lưỡi thép ngắn phát sáng bảy màu, rung đều và tỏa hơi ấm trong tay hắn, hơi ấm của lượng ấn lực vượt quá ba trăm viên sơ thạch bị dồn vào một gang thép.
"Giáp Tam."
"Dạ."
"Ta giữ ấn lực. Ta huy động nó. Không thể phân tâm. Ngươi định mục tiêu. Toàn bộ. Không sót."
Giáp Tam giơ tay, năm ngón xòe về phía lũ bọ cạp đang tràn tới từ bốn phía. Gã lần lượt nhìn từ trái sang phải, từ gần ra xa, đặt một điểm Hướng lên mỗi thân giáp lộ ra và mỗi vệt cát phồng lên do sâu bò bên dưới. Mỗi điểm đơn thuần hiệu chỉnh một phần rất nhỏ trong quỹ đạo của lưỡi dao hoặc đà chuyển động của mục tiêu, không can thiệp vào ý thức của sinh vật. Một điểm riêng lẻ chẳng đáng kể, nhưng khi Vân Đao nối tất cả thành cùng một lộ tuyến, sai số bị ép nhỏ đến mức gần như không còn.
"Xong."
Bạch diện mở tay.
Dao bay.
Vân Đao rời tay nhưng không lao đi. Nó lơ lửng nửa nhịp để những vân sáng xoay một vòng trên mặt thép rồi mới bắt đầu trôi ngang, cách mặt đất ba thước, mũi chúc xuống con bọ cạp đầu tiên. Nó chậm đến mức ba gã Đồng diện có thể nhìn rõ từng màu đang đổi chỗ, còn lũ bọ cạp cũng kịp nhận ra vật sáng đang tới gần.
Con đầu tiên quay đầu, chạy trái.
Dao vẫn đi thẳng. Con bọ cạp đang bò sang trái bỗng bị điểm Hướng giật phần thân lệch sang phải trong khi tám chân chưa kịp đổi nhịp. Quán tính xoắn cả cơ thể nó vào đúng đường bay, cặp càng bật mở, khe giáp trên lưng phơi ra.
Pụp.
Mũi dao chạm đúng khe giáp. Một phần ấn lực tích trong lưỡi thép phóng thẳng qua cơ thể con vật, khoan ra lỗ tròn nhỏ bằng đồng xu ở mặt bụng; bản thân lưỡi dao ngắn chỉ cần lách qua lớp vỏ trên lưng rồi đã tiếp tục hành trình mà hầu như không giảm tốc. Con bọ cạp đứng khựng nửa nhịp, dịch xám rỉ từ hai đầu vết thủng, sau đó đổ vật xuống.
Con thứ hai đang bò ngược hướng cũng bị bẻ lệch đà, quăng thân vào lưỡi dao. Con thứ ba, thứ tư rồi thứ năm lần lượt chịu chung kết cục. Mỗi con bọ cạp dọc lộ tuyến đều bị một lực ngắn và chính xác kéo khỏi hướng cũ đúng lúc Vân Đao đi qua. Có con trượt ngang, có con bị quán tính xoay nửa vòng, có con chỉ nghiêng đi chưa đầy gang tay; dù phản ứng khác nhau, điểm kết thúc vẫn là một khe giáp mở ra trước mũi thép.
Những tiếng va chạm nhỏ và gọn vang lên đều đặn như ngón tay gõ trên mặt bàn gỗ. Giáp thủng thành lỗ tròn, dịch nhớt phọt ra, xác bọ cạp đổ sang hai bên đường bay rồi dần xếp thành hai hàng.
Dao chúc xuống. Chui vào cát.
Dưới mặt đất, chuỗi va chạm chuyển thành những tiếng trầm đục. Vân Đao đã khuất hẳn, nhưng mặt cát vẫn phồng lên rồi xẹp xuống theo một nét cong đang lao ngầm. Mỗi lần mũi thép chạm lớp giáp sâu, nó lại xả một đường lực nén xuyên qua đốt thân dày hơn chiều dài lưỡi dao. Ba vệt bò cùng co giật; cát phía trên sụt thành rãnh dài, dịch đen tanh phụt qua kẽ đất như những mạch máu bị chọc vỡ.
Dao trồi lên khỏi cát rồi lượn tiếp theo một đường cung rộng. Giáp Tam đã định sẵn lộ tuyến vòng quanh bốn người, quét vòng ngoài trước rồi siết dần vào giữa. Bọ cạp trên mặt đất và sâu ẩn dưới cát lần lượt bị xuyên thủng, không con nào thoát khỏi đường lượn ấy.
Những tiếng pụp và bụp đan xen thành một chuỗi âm thanh ngắt quãng, khô khốc, cho đến khi im bặt.
Dao lơ lửng giữa không trung. Ánh vân bảy màu đã mờ đi rất nhiều, các đường mạch chạy chậm và yếu dần; phần ấn lực nó hút từ ba viên rưỡi trung thạch đã được chia thành hàng trăm mũi lực, cắm lại trong từng cơ thể dọc đường bay.
Chiến trường im bặt suốt hai nhịp thở.
Rồi tất cả những thứ bị dao xuyên qua đồng loạt vỡ tung.
Những mũi lực Vân Đao để lại đồng loạt xả từ bên trong, tạo ra hàng trăm tiếng bụp nhỏ thay vì một tiếng nổ lớn. Trên lưng mỗi con bọ cạp, lớp giáp quanh lỗ tròn bung ra, thịt cùng dịch xám bắn xuống cát. Dưới đất, cát phủ trên những thân sâu phồng lên rồi vỡ toác, dịch đen trào ra và nhanh chóng trộn thành bùn sẫm.
Giáp Nhất và Giáp Nhị ngồi trên ngựa nhìn khắp chiến trường. Những con ngựa vẫn run dưới thân họ, còn quanh bốn người đã không còn một sinh vật nào cử động.
Giữa không trung, ánh sáng trên lưỡi dao gần như đã tắt hẳn. Mạch màu chạy chậm, rất chậm, rồi đổi hướng.
Dao quay lại.
Bạch diện vẫn ngồi trên ngựa, hai tay buông, mắt nhắm. Hắn giữ dòng ấn lực và quyền điều khiển suốt đường bay; đến lúc lộ tuyến cuối cùng khép lại, phần việc ấy cũng kết thúc. Giai đoạn quay về không cần người dùng gọi. Quy tắc đóng sẵn trong Vân Đao buộc lưỡi dao, sau khi xả hết những điểm Hướng, phải trở lại thân thể người đã huy động nó để thu phần bù còn thiếu.
Con dao lượn chậm trên nền trời đen, ánh bảy màu yếu ớt vẽ thành một nét cong. Dù đã chứng kiến cảnh này ba lần, Giáp Tam vẫn dõi mắt nhìn theo đến mức quên mất mình đang định làm gì.
Rồi nó lao xuống.
Thẳng. Nhanh gấp mười lần lúc bay ra. Lúc nãy nó đi, bây giờ nó lao. Ánh sáng bảy màu kéo thành một vệt dài xé đêm.
Dao cắm vào vai phải Bạch diện.
Ngập đến cán. Lưỡi thép chìm qua áo, xuyên qua da thịt, cơ và xương vai. Âm thanh va chạm quá nhỏ, vừa bật ra đã bị gió nuốt mất. Cơ thể Bạch diện giật lên, lưng hơi cong, vai phải sụp hẳn xuống. Đầu hắn nghiêng đi một thoáng rồi gượng thẳng lại.
Lưỡi dao bắt đầu hút.
Quanh cán dao chỉ rỉ ra một quầng máu nhỏ. Vân Đao đang lấy ấn lực trong vai phải cùng sinh lực và vật chất đã nuôi những thớ cơ, đường gân, màng xương ở khu vực ấy. Ấn lực từ trung thạch đã làm phần việc giết chóc; giờ lưỡi dao kéo những gì lấy từ bả vai vào các đường vân đang chớp tắt để bù phần còn thiếu. Năng lượng được chuyển từ dạng này sang dạng khác, còn ba gã Đồng diện vẫn chưa biết nó sẽ được giữ lại và sử dụng vào việc gì.
Qua lớp áo, cơ vai phải của Bạch diện xẹp xuống trông thấy. Da chùng lại, xương vai nhô cao, cánh tay vốn cầm cương rơi thõng bên hông, những ngón tay buông lơi không còn cử động. Chỉ trong ba nhịp, bờ vai của một người đàn ông ba mươi tuổi đã teo tóp như vai xác khô, da bọc xương, gân nổi ngoằn ngoèo.
Ba nhịp trôi qua, bả vai ấy tiếp tục teo lại.
Dao tự rơi. Lưỡi thép trượt khỏi vai, rớt xuống cát với tiếng cạch nhẹ. Ánh bảy màu còn sót lại bò dọc mặt thép một vòng rồi nằm im.
Bạch diện nghiêng người. Tay trái với xuống nhặt dao, siết cán, nhét trở lại vào bọc da, buộc dây.
"Đội trưởng." Giáp Nhất thúc ngựa lại gần, nhìn bả vai teo tóp rồi quay đi, nhưng chỉ một thoáng sau gã lại nhìn về đúng chỗ ấy. "Y ấn sư chữa lại được."
"Không sao." Giọng Bạch diện qua mặt nạ trắng vẫn đều, trái ngược với hơi thở đã nông hơn bình thường. "Y ấn sư chữa lại được."
Giáp Nhị im lặng. Y ấn sư có thể chữa xương thịt, còn việc khôi phục ấn lực đã bị rút khỏi vai, cánh tay và bàn tay phải thì trong bốn người không ai dám chắc.
Giáp Tam cũng không nói gì. Cùng hệ Hướng với đội trưởng, gã hiểu ấn lực trong cơ thể vận hành theo những đường mạch nối vai phải với ngực, cổ và đầu. Vân Đao rút cạn vùng cơ thịt ấy rồi làm các đoạn mạch đi qua đó teo lại, khiến dòng ấn lực mất đường lưu thông. Cơ thể có thể được chữa, nhưng các đường mạch phải luyện để mở lại từ đầu. Việc ấy có thể mất vài tháng, vài năm, hoặc chẳng bao giờ hoàn thành.
"Quay về." Bạch diện siết cương bằng tay trái, quay đầu ngựa. "Nhanh nhất có thể. Ngài phải biết."
Bốn con ngựa phi về phía trấn ở hướng đông nam, mang theo lời cảnh báo phải được chuyển tới sớm nhất.
Định giữ lưng Bạch diện thẳng trên yên trong lúc tay trái nắm cương, còn tay phải lủng lẳng bên hông. Bả vai sụp xuống, lớp áo thừa vải phủ lên khung xương nhô ra. Hắn quay đầu nhìn lại một lần.
Ảnh Vực.
Bão cát vẫn xoáy ở chân trời, nhưng vách cát đã thấp và gọn hơn lúc bốn người đứng cách nó năm dặm. Phần lõi đang tiêu lượng năng lượng tích qua nhiều mùa cát, vì thế vành Trì Ảnh co lại chứ không thể phình ra vô hạn. Mười ba năm làm trinh sát đủ để Bạch diện tin vào phép ước lượng ấy.
Vành bão đã lùi xa. Mối nguy nằm ở một lớp chấn động vừa tách khỏi vùng lõi.
Cứ sau vài nhịp, cát dưới vó ngựa lại rung nhẹ; mỗi đợt tới sau rõ và liền hơn đợt trước dù bốn con ngựa đã phi về đông nam suốt hơn hai giờ. Vách Trì Ảnh thu nhỏ ở phía sau, còn những sóng nhịp được nén gọn hơn vẫn lan qua địa mạch, đẩy ấn thú chạy trước và bám dọc các dải cát thấp hướng về những trấn ngoài rìa.
Gió đêm lạnh. Vai phải Bạch diện nhức theo kiểu rỗng tuếch, nơi ấy gần như chẳng còn gì để nhức nhưng xương vẫn nhớ đường cũ. Hắn quay mặt về phía trước. Đường còn dài, trấn còn xa, mà chấn động dưới chân đang truyền nhanh hơn vó ngựa.
"Nhanh hơn."
Tiếng nói nhỏ lọt qua mặt nạ rồi bị gió cuốn đi. Ba gã Đồng diện lập tức ép ngựa tăng tốc, còn Bạch diện cũng cúi thấp người, cố thu ngắn từng nhịp vó trên quãng đường còn lại.
Phía sau, vách bão co thêm một vòng. Cùng lúc, dưới lớp cát phía trước, một đợt rung mới vượt qua đoàn người và tiếp tục chạy về đông nam.
Được yêu thích bởi: Gadian
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.