Lệch Nhịp

Chương 35: Doran Đột Phá

Đăng: 16/06/2026 10:26 2,292 từ 626 lượt đọc

Doran ra lệnh đi tiếp ngay sau khi trời tối hẳn.

Không ai phản đối. Những người vừa chạy ba ngày ba đêm hiểu rằng thêm một đêm trên đường vẫn tốt hơn dừng lại ở nơi đàn thú có thể đuổi tới. Người kiệt sức nằm co trên xe, người còn đi được bám theo hai bên, cứ một quãng lại đổi lượt. Nước, cơm nắm, bánh mì khô và vải băng được chuyển dần về các xe cuối. Giữa vùng sa mạc rìa, mười lăm cỗ xe là chỗ trú duy nhất của hơn sáu mươi người.

Trăng lưỡi liềm chỉ đủ soi mặt đường thành một dải bạc mỏng. Đoàn xe đi trong thứ ánh sáng ấy, một nửa muốn tới kịp những người còn mắc lại phía trước, nửa kia chỉ mong khoảng cách với đàn thú phía sau dài thêm.

Aren ngồi trên xe thứ tư, hai mắt khép hờ. Cậu không ngủ, chỉ lắng nghe.

Từ khi dư ảnh nhập thân, nhịp đất dưới chân lúc nào cũng rõ, ban đêm còn dễ tách hơn ban ngày. Tiếng bánh xe, vó ngựa và người nói chuyện bớt đi, những rung động nằm sâu dưới lớp cát vì thế nổi lên từng đường riêng biệt.

Trong ba giờ tiếp theo, đoàn đón thêm hơn ba mươi người.

Họ không đi thành nhóm. Người trước cách người sau mười, hai mươi bước, có người lê chân, có người đã phải bò. Một ông lão ngồi tựa lưng vào tảng đá giữa đường, mắt vẫn mở nhưng không còn phản ứng khi ánh đèn xe chiếu tới. Nhịp trong lồng ngực lão chậm và rời rạc, mỗi lần ngắt quãng đều dài hơn lần trước.

Một phụ nữ dắt hai đứa trẻ, ba người bám vào nhau mà đi. Đứa nhỏ hơn không còn giày, bàn chân tím bầm và rớm máu. Phía sau họ, một thanh niên cõng người khác trên lưng; người được cõng mềm oặt, chân trái gãy ngang ống, đầu xương lộ khỏi da và chỉ được nẹp tạm bằng hai cành khô.

Joren đỡ ông lão lên xe. Halric dìu người phụ nữ, còn Sora kiểm tra người bị gãy chân rồi cắt vải buộc lại nẹp. Các phu xe chuyển nốt những thùng hàng còn cồng kềnh sang ba xe đầu, nhường sàn cho người không thể ngồi. Hơn chín mươi người phải chen lên mười lăm xe; chỗ nằm không đủ, nhưng ít nhất không ai bị bỏ lại bên đường.

Ba xe đầu vẫn giữ phần lớn nước, thuốc và lương khô. Những xe sau, mỗi sàn phải xếp sáu hoặc bảy người, trẻ nhỏ ngồi lọt giữa hai đầu gối người lớn, người bị thương được buộc vào thành xe bằng những dải vải rộng để khỏi rơi khi bánh xóc. Mười ba ấn sư tản quanh đoàn: Doran đi đầu, Halric và Joren giữ hai bên, Sora lùi về gần nhóm bị thương. Aren trở lại xe thứ tư, ngay sau cỗ xe chở thuốc.

* * *

Ấn thú xuất hiện lác đác từ nửa đêm.

Hai con sói non đứng trên gò thấp nhìn đoàn xe đi qua. Chúng còn đang dò xét, Halric đã nhảy xuống. Cú đấm bọc găng nện lệch đầu con gần nhất, quật nó lăn khỏi gò; con còn lại quay đầu chạy vào bóng tối.

Ba con bọ cạp chặn ở một đoạn đường hẹp. Joren quất roi, lớp sương lạnh bám vào khe giáp con đầu tiên. Sora kéo một đường Liên Kết ghì hai con còn lại sát nhau, tạo khoảng trống cho hai ấn sư trong đoàn chém xuống. Cả ba chết trước khi xe đầu phải dừng hẳn.

Aren ngồi yên, để những người có kinh nghiệm xử lý đám ấn thú nhỏ. Cậu tập trung vào thứ đang chuyển động dưới đường.

Nhịp cát đã thay đổi.

Cậu nghiêng đầu, lọc tiếng vành xe nghiến đá, vó ngựa cùng hơi thở của những người chen quanh. Sâu hơn là tiếng cát xô dưới gió, những vụn đá va nhau trong lòng đất. Đến lớp rung cuối cùng, cậu bắt được một đường chìm và nặng, mỗi lần chuyển hướng lại tự đổi khoảng ngắt.

Cậu từng cảm thấy loại nhịp này ở tửu lâu, khi thương đội "bảy đi năm về" khiêng xác một con sâu sa mạc qua cổng. Dư ảnh trong xác lúc ấy chưa tan hết, vẫn quật vào lồng ngực cậu theo những quãng không lặp. Thứ dưới đất bây giờ có cùng cấu trúc, chỉ khác là nó còn sống và đang lao thẳng về phía đoàn.

Aren mở mắt.

"Nó đang tới."

Giọng cậu không lớn nhưng đủ cho mấy xe gần nhất nghe thấy.

Joren quay lại. Halric ngừng siết găng, còn Sora đặt tay lên chuôi dao, nghiêng đầu thử cảm nhận nhưng không bắt được gì.

Chín ấn sư mới được điều từ các đội khác chưa từng đi tuyến với Aren. Một gã trẻ cầm thương nhìn cậu rồi bật cười.

"Nửa ấn sư mà cảm được dưới đất xa hơn chúng ta sao?"

Người lớn tuổi ngồi cạnh gã lắc đầu. "Mập mà tai thính."

Aren không nhìn họ. Cậu đã quen với cả hai chuyện: người ta cười cái bụng của cậu và nghi ngờ danh xưng nửa ấn sư. Giải thích lúc này cũng không khiến thứ dưới cát chậm lại.

Cậu nhìn Doran.

Doran không hỏi cậu có chắc hay không. Ông đứng lên trên xe đầu, vẻ mặt của người đã chờ lời cảnh báo ấy từ khi rời Lonsa.

"Hướng nào?"

"Bên trái, từ tây bắc. Còn xa nhưng rất nhanh."

Doran gật đầu.

Halric đã đứng dậy. Joren cuộn gọn roi, Sora rút dao khỏi vỏ. Ba người từng đi cùng Aren đủ lâu để hiểu cậu sẽ không báo động nếu chỉ mới nghe thấy một rung động mơ hồ.

Chín người còn lại nhìn nhau. Gã cầm thương thôi cười khi thấy Doran nhảy xuống xe.

* * *

Doran đi về phía tây bắc, bước chân đều và chắc. Khi ngang xe thứ tư, ông nhìn Aren một lần để xác nhận rồi tiếp tục đi, dừng cách đầu đoàn khoảng năm mươi bước.

Gió đêm kéo vạt áo về phía sau. Thanh đao bên hông trái vẫn nằm trong bao, tay phải ông buông dọc người. Doran luồn tay trái vào lớp áo trong, lấy ra một viên đá lớn hơn Ấn thạch sơ cấp, màu xám trong và có những vân đậm cuộn bên dưới bề mặt.

Ấn thạch trung cấp.

Halric hít vào, mắt dừng trên viên đá. Tiêu cục có hàng trung cấp không phải bí mật, nhưng đem nó ra dùng giữa sa mạc là một chuyện khác.

Joren nhìn sang Sora. "Viên đó..."

"Từ Redfall." Bà đáp. "Nhà Galen bán tháng trước."

Joren im lặng.

Aren cũng nhận ra những vân mây xám bên trong. Viên đá được đào lên ở Redfall đã đổi thành căn nhà có then cửa của gia đình Tiana; phần còn lại bây giờ nằm trong tay Doran, giữa con đường đầy người chạy nạn.

Rung động dưới đất mạnh thêm.

"Ba mươi bước," Aren báo.

Doran hơi hạ trọng tâm.

"Hai mươi."

Cát phía trước bắt đầu phồng lên.

"Mười. Ngay dưới chân chú!"

Doran lùi ba bước. Gần như cùng lúc, chỗ ông vừa đứng bung lên như nước sôi. Một thân hình xám đen trồi khỏi cát, đốt nọ nối đốt kia, mỗi đốt lớn ngang chiếc chum đựng nước. Nửa thân trên của nó vươn cao hơn hai mét; cái miệng tròn rộng gần bằng bánh xe ngựa mở ra, những vòng răng mọc xiên xẹo bắt đầu quay nghiến.

Con sâu không có mắt. Nó dò rung động truyền qua cát và lập tức hướng miệng về nguồn nhịp gần nhất, mạnh nhất: Doran.

Khoảng không trước miệng sâu bị kéo xiết. Cát, đá vụn và không khí cùng đổ về phía nó. Xe đầu rung lên, đàn ngựa hí vang; những người ngồi phía ngoài phải bám lấy thành gỗ. Đứa bé tám tuổi vẫn chờ cha túm chặt mép xe, hai đầu ngón tay trắng bệch.

Không còn ai trong chín ấn sư mới lên tiếng chế giễu.

Doran đứng giữa luồng hút, hai chân ghim xuống cát. Hệ Cố Định giúp ông neo cơ thể vào mặt đất, nhưng lực kéo của một con sâu trưởng thành vẫn khiến hai ống quần giật phần phật và cát quất rát mặt.

Ông áp viên Ấn thạch trung cấp vào ngực.

Ấn lực tích trong đá tràn qua lớp áo, dồn vào cơ thể theo từng đợt. Aren nghe rất rõ nền Cảm Ấn mà Doran đã tích lũy nhiều năm bị ép tới giới hạn; những đường vận hành vốn ổn định bỗng căng lên, rung bần bật như một bình nước đã đầy còn bị rót thêm.

Doran không để lượng ấn lực dư ấy tản vào cơ thịt. Ông ép nó chạy theo một đường duy nhất từ ngực, qua vai, xuống cánh tay phải và dồn tới đầu ngón trỏ.

Đường cũ đứt phựt.

Trong nửa nhịp thở, Aren không còn cảm được điểm neo của Doran. Ngay sau đó, toàn bộ ấn lực nối lại quanh một cấu trúc mới, nặng và rõ hơn, giữ chặt đường truyền vừa hình thành.

Doran đã vượt qua ngưỡng Cảm Ấn.

Ông giơ tay phải, ngón trỏ hướng thẳng vào đầu sâu.

"Định."

Một điểm neo vô hình ghim lên cái đầu đang ngóc cao. Doran hạ ngón tay, ép toàn bộ ấn lực vừa hút từ viên đá qua đường vận hành mới. Đầu con sâu khựng lại giữa luồng hút, rồi bị kéo xuống từng chút một.

Nó quẫy dữ dội. Các đốt thân co bóp, đuôi quật cát văng xa hơn mười bước, nhưng càng chống lại, phản lực truyền ngược theo điểm neo càng mạnh. Bàn tay Doran run lên. Ông tiếp tục gập ngón trỏ.

Đầu sâu cắm xuống cát. Những vòng răng vẫn quay, cào mặt đất thành một hố tròn, song nó không thể ngẩng lên.

Ngón trỏ của Doran bị phản lực bẻ ngược về phía mu bàn tay. Khớp thứ hai nhô lên dưới da rồi phát ra một tiếng rắc khô khốc. Doran nghiến hàm, gân cổ nổi rõ, cánh tay vẫn giữ nguyên hướng.

Điểm neo tiếp tục hạ.

Cát dưới đầu sâu lún xuống, lớp giáp quanh miệng nứt dần.

Đến khi khoảng cách giữa đầu nó và nền đất không còn chỗ để ép, lực dồn ngược vào chính hộp sọ.

Da giáp bật toác, nhớt cùng máu xám phun sang hai bên; những vòng răng gãy rơi lả tả, phần thân quẫy thêm vài lần rồi mềm hẳn.

Doran hạ tay. Ngón trỏ tím bầm, lủng lẳng ở một góc không tự nhiên. Ông nhìn qua vết thương, nhét bàn tay vào túi áo rồi quay về phía đoàn.

Viên đá trong tay trái đã mất gần hết những vân xám. Phần ấn lực còn lại chỉ mỏng như một lớp sương bám ở rìa, không đủ cho thêm một lần rút mạnh.

Những người chạy nạn im lặng nhìn ông trở lại. Họ đã quen sợ sâu sa mạc, nhưng cảnh một người ép nát đầu nó từ khoảng cách năm mươi bước là thứ chưa ai từng thấy. Gã cầm thương tái mặt; người ấn sư lớn tuổi ngồi bên cũng rụt bàn tay đang run vào tay áo.

Halric, Joren và Sora chỉ nhìn Doran leo lên xe đầu. Họ hiểu ông đã ở sát ngưỡng này từ trước khi nhận nhiệm vụ, viên đá trung cấp chỉ giúp ông cưỡng ép bước nốt đoạn cuối.

Doran giờ đã là Định Ấn cấp ba.

Aren vẫn nhìn bàn tay phải đang giấu trong túi áo của ông. Cái giá cho một con sâu trưởng thành là một viên đá trung cấp gần cạn và một ngón tay gãy. Nếu phải cố định hai con cùng lúc, phản lực sẽ đi qua đâu?

Từ ngón tay tới bàn tay, cổ tay, cánh tay, rồi vai.

Nếu vẫn chưa đủ, đường vận hành ấy sẽ chạm tới cổ.

Sora bước tới ngay khi Doran ngồi xuống. Bà kéo bàn tay phải của ông ra, đặt hai thanh nẹp ngắn dọc ngón trỏ rồi quấn vải thật chặt. Doran chỉ giật nhẹ cổ tay lúc khớp xương được nắn lại, sau đó giữ nguyên để bà buộc nút. Sora vừa kéo xong vòng vải cuối cùng thì mặt nước trong mấy túi da treo bên xe đồng loạt gợn lên.

Đúng lúc đó, mặt đất rung lên ở ba hướng.

Hai nguồn phía tây, một nguồn tây bắc, đều mang nhịp sâu sa mạc trưởng thành. Chúng vốn đã di chuyển về đông nam theo những đường khác nhau; chấn động từ cái chết vừa rồi cùng mùi máu lan trong cát khiến cả ba đồng loạt đổi hướng về phía đoàn xe.

Sau ba nguồn ấy còn một nhịp thứ tư ở phía bắc, xa và chìm sâu hơn. Mỗi lần nó chuyển động, rung chấn tỏa ra thành nhiều lớp, nặng đến mức ba con phía trước trở nên nhỏ hẳn khi đặt cạnh.

Aren áp bàn tay lên ngực. Không cần đợi thêm một chu kỳ, cậu đã biết mình không nghe nhầm.

"Ba con đang tới gần." Cậu nuốt khan. "Còn một con nữa ở phía bắc. Xa hơn, nhưng mạnh hơn rất nhiều."

Doran mở mắt nhìn cậu. Lần đầu tiên kể từ lúc rời Lonsa, vẻ bình tĩnh trên mặt ông rạn đi.


1

Được yêu thích bởi: Gadian

Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...