Lệch Nhịp

Chương 47: Haran

Đăng: 03/07/2026 12:55 2,737 từ 460 lượt đọc

Bốn con ngựa ấn thú dừng trước cổng tây Haran vào giữa trưa. Không ai xuống ngay.

Cánh cổng đã biến mất. Hai trụ đá cao ba trượng còn đứng, trụ trái nghiêng hẳn vào trong, trụ phải nứt dọc từ đỉnh xuống chân. Xà ngang gỗ bọc sắt gãy đôi; một nửa nằm lẫn dưới đống đá phía trong trấn, nửa còn lại treo trên bản lề và kẽo kẹt mỗi khi gió luồn qua. Phần lớn gạch đá bị cú húc đẩy vào trong. Ở rìa khe vỡ, vài mảng tường lại đổ ngược ra ngoài sau khi chân móng mất chỗ tựa, tạo thành hai lớp đổ chồng lên nhau.

Ngay sau cổng là xác ba xe quặng đã bị nghiền bẹp. Bánh gỗ vỡ vụn, trục sắt cong quặp và những tảng đá dùng chèn lối nằm rải khắp sân. Trên một phiến đá đỏ có vết cào dài của lớp giáp đầu, kèm mảng dịch đen đã khô. Con sâu vương đã húc qua chỗ này nhiều lần; khi lách khỏi khe hẹp, phần giáp quanh vết thương cũ bị bức tường cứa vỡ thêm.

Bạch diện nhìn cổng từ trên lưng ngựa. Tay trái hắn nắm cương, cánh tay phải buông sát hông. Sau lần dùng Vân Đao, phần vai ấy teo tóp, cơ gần như mất hết, các ngón tay chưa cử động lại được.

Hắn từng qua cổng này nhiều lần. Mỗi sáng, lão lính gác có vết sẹo dài trên cổ đều ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh trụ phải, gặp người quen thì giơ tay thay lời chào. Ghế đã mất. Dưới chân trụ chỉ còn một vệt máu nâu đen kéo vào trong trấn rồi chìm dưới gạch.

Bạch diện thúc gối. Con ngựa đầu đàn bước qua khe cổng; ba con còn lại nối theo.

Đường chính Haran rộng bốn trượng, trước kia lát đá phiến xám, hai bên là nhà gạch san sát. Bây giờ mặt đường nứt vỡ, đất đỏ trộn cùng cát, máu khô và những mảnh vải không còn nhìn ra màu. Có căn nhà chỉ sập mái, có căn mất cả mặt tường, để lộ bàn ăn, phản ngủ và những chiếc bát vỡ nằm nguyên ở vị trí người ta đã bỏ chạy. Quần áo vẫn mắc trên dây phơi, phủ bụi dày. Gió qua các khung cửa trống phát ra tiếng ù đều đều.

Vệt bánh xe sơ tán còn in trên phần đất mềm gần cổng nam, nhiều lớp chồng lên nhau rồi kéo thẳng về phía đông. Xen giữa là dấu chân người, chân lừa và những rãnh dài do cáng kéo. Ở vài chỗ, vệt máu đi cùng đoàn được phủ vội bằng cát, nhưng gió đã thổi lớp cát ấy mỏng đi. Người Haran từng rời trấn thành một dòng lớn trước lúc tường vỡ; nhóm giữ thành chạy sau, ít hơn rất nhiều và không còn đủ xe.

Giáp Nhất cưỡi bên phải Bạch diện, cặp vòng sắt nơi cổ tay thỉnh thoảng rung lên để dò chấn động dưới đất. Giáp Tam giữ phía sau, cứ vài bước lại ngoái nhìn đoạn đường họ vừa qua. Giáp Nhị đi cuối.

Bạch diện không quay đầu, nhưng tiếng vó của con ngựa thứ tư đã chậm hơn nửa nhịp. Người trên yên lỏng tay cương và đang nhìn về phía quán cháo ở đầu đường rẽ.

Mái tranh sập xuống quầy gỗ. Chiếc nồi đồng lớn nằm nghiêng giữa nền, đáy cháy đen; chiếc muôi gãy cán bị ép dưới một thanh xà. Trên bức tường sau bếp có năm rãnh cào chạy từ trên xuống, khoảng cách đều nhau. Vết của càng bọ cạp lớn.

Ngựa Giáp Nhị dừng hẳn.

Bàn tay từng cầm đao chém qua giáp thú đang đặt trên đùi, các ngón khép chặt đến mức khớp tay trắng bệch. Gã đã ngồi ở chiếc ghế chân vênh cạnh tường suốt bốn năm, ăn bát cháo bò đặc quánh vào mỗi buổi sáng. Bà chủ quán biết gã là truyền ấn sư trong hẻm nam, một người ăn khỏe, ít nói và trả tiền đúng ngày. Bà không biết chiếc mặt nạ đồng đang cất dưới sàn viện, càng không biết những lúc rời Haran, gã đi đâu và giết thứ gì.

Bạch diện quay đầu.

“Giáp Nhị.”

“Dạ.”

Chỉ một tiếng đáp, đều và rõ. Nắm tay trên đùi vẫn giữ nguyên.

Bạch diện không hỏi thêm. Hắn quay lại đi trước, để Giáp Nhị tự quyết định lúc nào thúc ngựa.

Qua ngã ba phía nam là con hẻm gạch đỏ. Cuối hẻm, cánh cửa gỗ sơn xanh mở toang, một bên bản lề đã gãy. Đó là viện truyền ấn của Giáp Nhị, nơi gã dùng thân phận khác để dạy trẻ trong trấn khai ấn.

Bảy đứa đã ngồi trên những tấm đệm cũ trong căn phòng ấy. Ba đứa khai ấn thành công, bốn đứa thất bại nhưng vẫn sống, một tỷ lệ đủ khiến nhiều truyền ấn sư phải ghen. Chúng chỉ biết thầy mình là người từ nơi khác tới, dạy nghiêm, hay quên giờ ăn. Không đứa nào biết tên Giáp Nhị, bởi cái tên ấy chỉ tồn tại sau lớp đồng.

Gã không dám nhìn lâu vào cánh cửa. Một đôi giày nhỏ còn nằm dưới bậc, chiếc bên trái úp, chiếc bên phải ngửa. Cụ thể đến thế còn đau hơn một căn nhà đổ nát. Ngựa của gã rẽ theo ba người phía trước.

Quảng trường trung tâm từng là chợ buổi sáng. Sạp gỗ đã bị giẫm vỡ, vải bạt rách phủ lên những đống hàng thối khô. Gốc ngô đồng giữa quảng trường gãy ngang thân, phần ruột gỗ lộ ra trắng nhợt.

Giáp Nhất xuống ngựa trước. Gã đi một vòng, để hai vòng sắt rung qua từng hướng rồi nói: “Dưới đất không còn vật lớn. Có nhiều đường đào cũ, đều đã rời trấn.”

Giáp Tam buộc bốn con ngựa vào phần thân cây còn lại, kiểm tra các mái nhà quanh quảng trường. “Không thấy chuyển động.”

Bạch diện xuống ngựa. “Giáp Nhị.”

Gã vẫn ngồi trên yên.

“Xuống đi.” Giọng Bạch diện hạ thấp. “Không cần vội.”

Giáp Nhị chống tay vào yên rồi bước xuống. Thanh đao bên hông đã mỏng chỉ còn một phần ba so với lúc xuất phát. Mỗi nhát Biến Dạng giúp lưỡi thép đạt độ sắc vượt quá giới hạn vốn có, chính kim loại cũng bị ăn mòn theo nhát chém.

Gã nhìn về phía bắc trấn.

Đoạn tường nơi cổng bắc từng đứng đã sập vào trong thành một bãi gạch dài. Một vỏ sâu thường nằm vắt ngang khe, ba đốt đầu vỡ nát, phần thịt bên trong đã bị bọ cạp moi sạch; chỉ còn lớp giáp khô và những vòng răng gãy cắm trong đá. Phía sau xác sâu, những rãnh lớn trên nền cho thấy một con khác từng lùi ra ngoài với hàm dưới bị thương. Vết dịch đen kéo khỏi cổng rồi mất hút ở bãi cát phía bắc.

Giữa đống gạch có một mảnh giáp ngực bẹp dí. Viền đồng, loại giáp của đoàn trưởng tiêu cục. Trên vai trái khắc một chữ Thẩm bằng tay.

Giáp Nhị đi tới. Mỗi bước đều nặng hơn bước trước.

Thẩm Khoát, bốn mươi bảy tuổi, Định Ấn hệ Tích Xả, đoàn trưởng tiêu cục Thẩm gia. Năm năm trước, khi Giáp Nhị mới nhận nhiệm vụ dài hạn ở Haran, Thẩm Khoát là người đầu tiên bắt chuyện với gã tại cổng trấn. Lão to con, giọng ồm, cười lớn đến mức người ngồi bàn bên cũng nghe. Hai người uống rượu với nhau mỗi tháng vài lần. Thẩm Khoát kể chuyện áp tiêu, chửi giá thịt tăng, đôi khi khoe vết sẹo cũ; Giáp Nhị phần lớn chỉ ngồi nghe.

Lão từng hỏi gã từ đâu tới.

“Đi nhiều nơi.”

“Gia đình?”

“Không còn.”

Thẩm Khoát không hỏi nữa. Lão rót thêm rượu, đẩy đĩa thịt sang bên kia bàn. “Thế thì ở đây đi. Haran nhỏ, nhưng người sống được.”

Một tháng trước, lệnh điều động được gửi tới viện. Phong bì niêm sáp đen, bên trong chỉ có mấy dòng: Giáp Nhị đi cùng đội do thám, tiến vào sa mạc sâu, lên đường trong ba ngày.

Gã không từ biệt ai. Quy củ của Lâu không cho phép, mà nếu được phép, gã cũng chưa chắc biết phải nói gì. Trên cửa viện chỉ để lại mảnh giấy: Có việc. Sẽ quay lại.

Gã đã quay lại.

Cổng tây và cổng bắc đều vỡ. Ở cổng tây, dưới một trục xe quặng cong còn chiếc ủng của Halden cùng thanh đao ngắn bị giẫm lệch sống. Đội trưởng Ty Trấn Vệ không để lại phần thi thể nào khác. Tại cổng bắc, xác sâu thường chứng minh Thẩm Khoát đã giết được ít nhất một con trước khi ngã xuống; đường dịch kéo ra ngoài cho thấy sâu vương bị đánh nứt hàm nhưng vẫn sống.

Giáp Nhị từng nghe Thẩm Khoát nói về việc giữ hai cổng trong những buổi rượu. Nếu tường tây cùng tường bắc bị ép, lão sẽ giao một phía cho Halden, tự giữ phía còn lại. Lão còn bảo, nếu không giữ nổi, bằng mọi giá phải chừa đường nam cho người sống. Vệt rút trên mặt đường, ba xe quặng tại cổng tây và xác sâu chắn cổng bắc đều đúng với thói quen chia lực ấy. Chỉ có người tính không còn ở đây để nói phần nào đã sai.

Hai con sâu vương đều rời khỏi Haran. Một con mang vết thương ở đầu và cổ, con kia nứt hàm dưới. Chúng đã phá hai cổng, mở đường cho bọ cạp cùng bốn con sâu thường còn lại tràn vào. Dấu chân chạy qua cổng nam là phần sót lại của nhóm giữ thành cuối cùng: năm ấn sư che cho hơn ba mươi phàm nhân. Những người khác đều nằm lại.

Giáp Nhị cúi xuống nhặt mảnh giáp. Chữ Thẩm khắc sâu, nét cuối hơi lệch. Lão từng bảo đồ đúc khuôn ai cũng giống ai, tự tay khắc mới nhớ được nó là của mình.

Rìa sắt cứa vào lòng bàn tay Giáp Nhị. Máu rỉ qua kẽ ngón rồi nhỏ xuống gạch, nhưng gã không buông.

Nếu lệnh đến chậm một tháng, gã sẽ đứng tại đây. Một Định Ấn hệ Biến Dạng bên cạnh Thẩm Khoát hệ Tích Xả chưa chắc giữ nổi hai sâu vương và cả thú triều, song lão sẽ có thêm một lưỡi đao ở cổng bắc. Ý nghĩ ấy chẳng thay đổi được kết quả, vẫn bám lấy gã từ lúc nhìn thấy quán cháo.

Bạch diện đứng cách ba bước. Hắn không biết tên thật của Giáp Nhị, cũng chưa từng nghe gã nhắc tới Thẩm Khoát. Tuy vậy, sự yên lặng trước mặt quá gượng, giống một cánh cửa bị giữ chặt từ phía trong. Hắn không cần mở nó ngay lúc này.

“Giáp Nhất kiểm tra dấu rút ở cổng bắc. Giáp Tam sang cổng tây.” Bạch diện dừng lại. “Giáp Nhị ở đây.”

Giáp Nhị gật đầu. Gã ôm mảnh giáp đi về phía con hẻm cửa xanh.

Bạch diện nhìn theo tới khi bóng gã khuất sau tường, sau đó mới bước về phía đông trấn. Sau một căn nhà kho còn nguyên nền đá có lối xuống căn phòng bí mật mà đội do thám dùng để gửi tin.

Phòng chỉ rộng bằng nửa gian bếp, trần thấp và không có cửa sổ. Một viên ấn thạch sơ cấp đặt trong khay đồng trên tường tỏa ánh xanh nhạt, đủ soi mặt bàn. Bạch diện tháo mặt nạ trắng, ngồi xuống, dùng tay trái trải giấy.

Hắn viết từng dòng ngắn:

Haran thất thủ. Cổng tây, cổng bắc cùng vỡ. Dấu vết xác nhận năm sâu thường và hai sâu vương tham chiến; một sâu thường chết tại cổng bắc, hai sâu vương đều rời trấn với thương tích. Lực phòng thủ trung cấp đã mất. Khoảng cách từ Haran tới nguồn phát gần mười ngày đường bằng ngựa ấn thú.

Ngòi bút dừng một lúc rồi viết tiếp:

Ảnh Vực Trì Ảnh bậc ba, hệ Nhịp, đường kính ước mười lăm đến hai mươi dặm. Lõi đang thai nghén, cường độ đã tiến gần ngưỡng bậc bốn. Ấn thú bị đẩy khỏi vành vực liên tục, phần lớn tràn về đông nam. Dao động trong lõi tự đổi, không lặp. Nghi ngờ có cấu trúc chủ động bên trong. Đề nghị Kim diện trực tiếp quan sát. Khẩn.

Bạch diện cuộn giấy, nhét vào ống trúc nhỏ bằng ngón tay út rồi niêm sáp đỏ. Trong chiếc lồng đặt dưới bàn có một con chim xám nâu, thân chỉ bằng nắm tay, mắt đen và tỉnh. Nó là ấn thú hệ Hướng đã được thuần hóa để mang tin; đường về không cần chỉ dẫn, bởi tọa độ của một điểm nhận đã được khắc vào nhịp bay từ lúc còn non.

Hắn buộc ống trúc vào chân chim, nâng lên lỗ thông gió. Con vật bám mép đá, nghiêng đầu nhìn căn phòng một lần rồi vút ra ngoài.

Bạch diện ngồi lại, tay trái xoa phần vai phải teo tóp. Cơn lạnh nằm sâu trong xương, mỗi lần thở mạnh lại lan xuống cánh tay. Trên mặt bàn, chiếc mặt nạ trắng phản ánh xanh mờ, phẳng đến mức gương mặt vừa tháo nó ra trông mới giống thứ đang bị che giấu.

Hắn đeo mặt nạ trở lại và leo lên mặt đất.

* * *

Một ngày sau, con chim vượt qua thảo nguyên, một nhánh sông và rìa rừng phía đông. Nó hạ thấp độ cao khi gặp khu rừng mà thợ săn quanh vùng gọi là Rừng Chết.

Người lạc vào đó thường không tìm lại được đường ra. Tán cây dày đến mức buổi trưa cũng chỉ có vài vệt sáng rơi xuống đất. Rêu phủ kín đá, thân cây và cả những cành còn sống. Các bụi lá trắng mọc quay mặt xuống dưới, bất kể ánh nắng nằm ở hướng nào; rễ của chúng không bám vào đất mà chui giữa các khe đá, cùng hướng về sâu trong rừng.

Một lớp sương treo giữa các thân cây quanh năm. Sương không làm ướt tóc hay đọng trên lá. Gió thổi qua, nó chỉ lõm xuống rồi chậm rãi đầy lại. Những dải mỏng xoay thành vòng theo một nhịp dài, khiến người đứng ngoài rìa nhìn vào chỉ thấy thêm vài hàng cây, sau đó tự nhiên quên mất vì sao mình muốn tiến tiếp.

Che Phủ cấp cao.

Con chim không bị lớp che dẫn lạc. Nó bay theo đường Hướng đã khắc, xuyên qua sương rồi hạ xuống một khe núi hẹp. Hai vách đá dựng đứng phủ rêu đen; đáy khe là lòng suối cạn với những viên cuội trắng, tất cả đều quay mặt nhẵn lên trên như đã được ai đó xếp lại.

Lòng suối dẫn tới một thung lũng bị vách đá khép kín. Ở giữa thung lũng có một tòa tháp bảy tầng bằng đá đen.

Mỗi phiến đá nặng hơn một con ngựa nhưng ghép sát tới mức không lách nổi đầu kim. Không vữa, không chốt lộ ra ngoài. Phần móng chìm thẳng vào nền đá; những rễ cây trắng từ khắp thung lũng bò tới gần rồi đồng loạt đổi hướng, tạo quanh tháp một vòng đất trống rộng ba bước.

Cả bảy tầng đều thu nhỏ dần. Khe cửa hẹp phát ra ánh xanh lục nhạt, sáng rồi dịu theo chu kỳ. Ba tầng dưới đóng kín. Tầng bốn có bóng người đi qua, hoặc một hình gì đó có chiều cao giống người. Tầng sáu và tầng bảy tối om.

Tầng năm sáng hơn.

Con chim lượn một vòng rồi chui qua khe cửa sổ chỉ rộng ba ngón tay. Gần nửa giờ sau, nó bay ra, chân không còn ống trúc. Nó xuyên khỏi lớp sương, lên tới khoảng trời sáng phía trên rừng rồi đổi hướng về nam.

Tòa tháp vẫn đứng im. Ánh sáng ở tầng năm đập ba nhịp chậm, dừng một khoảng dài rồi tắt.

0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...