Lệch Nhịp

Chương 53: Thua?

Đăng: 13/07/2026 14:52 2,342 từ 413 lượt đọc

Lão Tứ đạp chân phải xuống một mảng đá khoáng do chính mình tạo ra. Mặt đá bật lão tới trước, rút ngắn mười bước trong một nhịp thở.

Tay phải lão quét ngang. Không khí trước mõm hồ ly bị ép đặc thành một vách cong, dồn nó về phía lão Ngũ. Tay trái đồng thời chụp xuống mặt cát. Các hạt dưới bốn móng con thú mềm đi rồi kết dính với nhau, kéo thành thứ bùn khoáng đen và dai. Mỗi lần nó nhấc chân, hàng chục sợi mảnh bám theo.

Một vết nứt mở giữa lòng bàn tay phải lão Tứ. Vết khác chạy qua mu bàn tay trái. Đường thứ ba và thứ tư.

Lão Ngũ triển khai đủ mười ngón.

Tay trái gã giữ thú và giữ người. Ngón trỏ quấn đuôi thứ hai; ngón giữa khóa đuôi thứ năm. Hai sợi từ áp út và ngón út đã nối sẵn vào vai trái cùng đai lưng lão Tứ, làm dây kéo nếu đồng đội mất thế. Ngón cái cắm một mối nối xuống mảng đá sau gót, neo cơ thể gã khỏi bị giật tới.

Tay phải giữ cấu trúc và nhịp. Trỏ cùng giữa ghim hai mép vách khí đặc xuống cát. Ngón út nối vào mặt đất để nghe bước chân hồ ly. Ngón cái kéo một đường ngắn trở lại xương ức, giữ nhịp tim của chính gã trong giới hạn. Chỉ áp út phải còn chờ, đầu ngón hướng về khoảng trống giữa sáu đuôi.

Mười đầu ngón, mười việc. Những sợi ấn lực mảnh đến mức mắt thường chỉ thấy khi bụi cát bám lên, biến chúng thành các đường sáng đứt quãng.

Hai đuôi bị kéo sang hai phía. Vòng phòng thủ quanh hồ ly hở một khoảng ở sườn trái. Nó quạt bốn đuôi còn lại vào vách khí, nhưng hai mép vách đã được neo xuống nền nên chỉ rung chứ chưa vỡ.

“Giữ ba nhịp,” lão Tứ nói.

“Hai.” Gân trên cổ lão Ngũ nổi lên. “Trong này chỉ được hai.”

Chuyển Ấn của gã đi theo nhánh Nối. Mạch rách, gã nối; gân đứt, gã ghép; xương gãy, gã kéo hai đầu về đúng chỗ. Trên chiến trường, Nối chịu thiệt hơn Cắt ở một điểm rất rõ: Cắt chỉ cần chạm, còn Nối phải bám. Giữa Ảnh Vực hệ Nhịp, mỗi sợi đang buộc gã sửa lực liên tục.

Hai nhịp là đủ cho lão Tứ.

Lão xoay cổ tay phải. Ba dải cát ở quanh hồ ly sẫm màu, ép chặt thành các phiến khoáng ánh kim. Chúng dựng lên từ ba hướng: một lưỡi quét sườn trái, một lưỡi xiên vào bụng, lưỡi cuối chặn lối lùi. Vật liệu vẫn lấy từ nền cát; ấn lực của lão đổi cấu trúc, độ cứng và hướng kết tinh trong khoảnh khắc.

Đường nứt thứ năm bật ra trên khớp ngón giữa tay phải.

Hồ ly dồn bốn đuôi tự do xuống mặt bùn khoáng. Thay vì rung lệch nhau, chúng đập nối tiếp từ tần số thấp đến cao. Lớp kết dính vỡ thành những mảng mỏng quanh móng. Chân trước thoát trước, hông xoay theo, cả thân lách qua khe giữa hai phiến khoáng.

Lưỡi thứ ba vẫn kịp cạo dọc bụng dưới. Lông bạc bay lên, một đường đỏ mở từ gần chân sau tới sườn.

Lão Ngũ bật ra một tiếng thở mạnh. “Trúng.”

Hồ ly đáp xuống cách vị trí cũ sáu bước. Nó liếc vết máu trên bụng, rồi nhìn phiến khoáng còn dính mấy sợi lông bạc. Tai phải xoay về phía lão Tứ.

Nó đã ghi thêm một cách biến đổi.

Lão Tứ không để nó đứng yên. Bàn tay trái nắm lại. Nhiệt trong ba phiến khoáng bị kéo rút, dồn ngược xuống lớp bùn vừa vỡ. Bề mặt các phiến lập tức trắng sương, giòn đi, rồi tách thành ba mũi nhọn. Lão hất tay. Ba mũi tinh thể lao ra theo ba độ cao: thấp ngang chân, giữa ngang vai, cao chặn đường bật nhảy.

Kẽ ngón cái tay trái rách toạc. Đường thứ sáu.

Hồ ly hạ thân né mũi cao, quất đuôi thứ nhất làm mũi thấp vỡ vụn. Mũi giữa sượt qua vai phải, rạch da và để lại một vành lông trắng cứng vì lạnh.

Khi nó quất đuôi, chiếc thứ sáu mở khỏi vòng bảo vệ trong nửa phách.

Áp út phải của lão Ngũ co lại.

Sợi thứ mười bắn ra, khóa đúng chiếc đuôi mới mọc.

Ba đuôi bị ghì: thứ hai bởi trỏ trái, thứ năm bởi giữa trái, thứ sáu bởi áp út phải. Nửa thân bên phải con thú lộ ra. Lão Tứ đang ở cách nó năm bước.

“Ngay bây giờ!”

Lão Tứ chụp tay xuống, kéo một dải khoáng từ dưới cát lên. Dải đen trượt vào lòng bàn tay, ép mỏng thành một lưỡi ngắn. Lão lao nốt quãng còn lại và chém ngang cổ hồ ly.

Ba tấc.

Con thú quay đầu.

Trong mắt gương của nó, lưỡi khoáng đã đi qua cổ, máu bạc bắn lên tay áo lão Tứ. Cảnh ấy xảy ra sớm hơn thực tại nửa nhịp. Con mắt còn lại phản chiếu cánh tay lão vẫn ở phía sau, chậm hơn đúng nửa nhịp.

Cơ thể lão nhận hai mệnh lệnh trái nhau: kết thúc đường chém và bắt đầu đường chém. Cổ tay khựng lại.

Chỉ chừng đó thôi.

Hồ ly rụt cổ, lưỡi khoáng cắt qua lớp lông dày rồi trượt khỏi da. Cùng lúc, ba đuôi tự do quất vào ba đường đang ghì đồng loại. Chúng không cần cắt đứt sợi. Mỗi cú quất phát một nhịp xung khác nhau, truyền ngược dọc mối nối tới tay lão Ngũ.

Ngón trỏ trái gã mất cảm giác trước tiên. Ngón giữa trái tê cứng ngay sau đó. Áp út phải đau như bị đóng đinh xuyên khớp rồi rũ xuống.

Ba sợi ghì tuột khỏi đuôi.

Sáu đuôi mở ra trọn vẹn.

Lão Tứ lùi một bước, nhưng đã đứng quá gần.

Hồ ly hạ thấp đầu. Sáu chiếc đuôi vốn rung sáu nhịp riêng bắt đầu tìm nhau. Chiếc thứ nhất chậm lại, chiếc thứ ba tăng lên; hai nhịp gặp ở giữa. Những chiếc còn lại lần lượt nhập vào, cho tới khi cả sáu chuyển động cùng một tần số.

Lão Ngũ nghe thấy mặt đất phát ra một tiếng ngân thấp.

“Lùi!”

Sóng Nhịp nổ ra.

Nó lan thành một vòng tròn bạc sát mặt cát. Nơi vòng sóng đi qua, lớp kính rạn trắng, bùn khoáng mất độ dính, các phiến ánh kim nứt dọc thớ. Từng cấu trúc lão Tứ đã cưỡng ép lên nền cát bị cộng hưởng đúng điểm yếu và sụp cùng lúc.

Bảy mối nối còn lại của lão Ngũ căng bật.

Gã thả bốn đường ít quan trọng hơn: ngón cái trái rời neo đất; trỏ và giữa phải bỏ vách khí; ngón út phải cắt cảm nhận với nền cát. Hai sợi an toàn từ áp út, ngón út trái vẫn bám vào lão Tứ. Ngón cái phải tiếp tục giữ nhịp tim.

Ba đường phải giữ. Chỉ ba.

Sóng Nhịp chạm tới người gã. Tim lão Ngũ hụt liền bốn phách, lồng ngực co thắt khiến gã quỳ sụp. Sợi nối ở ngón cái phải kéo nhịp tim trở lại từng chút một; hai đầu ngón tay trái cháy rát vì đang giữ trọng lượng đồng đội giữa chấn động.

Lão Tứ ở gần hồ ly hơn nên chịu trọn đợt xung đầu. Lưỡi khoáng trên tay lão rung lên, nứt ba đoạn rồi vỡ xuống cát. Chấn động chui qua vết thương cũ ở sườn phải. Một tiếng rắc khô vang dưới áo, hơi thở của lão tắt giữa chừng. Lão ho bật máu vào mặt trong chiếc mặt nạ vàng và gập người xuống.

Khối Trấn Hư Không bên hông đập mạnh vào xương chậu. Trong một thoáng rất ngắn quanh nó, vòng sóng lõm xuống như nước chảy qua một tảng đá, nhưng phần còn lại vẫn quét trọn cơ thể lão.

Hai hơi thở sau, tiếng ngân tắt.

Lão Tứ chống một tay xuống cát. Sáu đường nứt trên hai bàn tay đều bị xé rộng, máu theo cổ tay nhỏ xuống nền. Sườn phải đau buốt mỗi lần hít vào. Lão Ngũ quỳ cách đó gần mười lăm bước, ba ngón đã mất cảm giác, bốn ngón vừa thả sợi co giật vì phản chấn. Chỉ áp út và ngón út trái còn giữ dây an toàn; ngón cái phải vẫn níu nhịp tim.

Hồ ly cũng trả giá.

Chiếc đuôi thứ sáu rũ xuống, đầu đuôi kéo một rãnh trên cát. Phần vừa mọc lại chịu cộng hưởng kém nhất; lớp lông ở gốc xỉn đi, nhịp bên trong mờ như than sắp tắt. Vết cắt ở bụng tiếp tục rỉ máu, vai phải đóng một lớp sương mỏng.

Nó quay nhìn chiếc đuôi rũ, lắng nghe trong một phách. Khi quay lại, năm đuôi còn khỏe đã tự đổi vị trí để bù khoảng trống.

Nó học cả từ cái giá của chính mình.

Hồ ly bước về phía lão Ngũ. Người giữ các mối nối đang quỳ, nhịp tim phải nhờ một sợi ấn lực kéo lại. Loại đối thủ này yếu hơn trong cận chiến và nguy hiểm hơn nếu được đứng xa.

Lão Tứ cố đứng thẳng. Hơi thở đầu tiên khiến sườn phát tiếng lạo xạo, nhưng lão vẫn đặt bàn tay phải xuống đất.

Các cột khoáng nhọn dựng lên theo đường chéo giữa hồ ly và lão Ngũ. Chúng không mọc ngẫu nhiên. Ba cột đầu ép nó sang trái, bốn cột sau khép thành một miệng phễu, đẩy đường chạy về phía lão Tứ để gã đồng đội có thời gian ổn định tim.

Đường nứt thứ bảy xé dọc lòng bàn tay phải. Máu tràn qua kẽ ngón.

Hồ ly đạp thẳng lên cột đầu. Móng phủ một lớp dao động mỏng; khoáng vỡ ngay chỗ tiếp xúc, gãy loảng xoảng dưới chân. Cột thứ hai, thứ ba cũng chịu chung kết quả. Nó chỉ chậm một bước.

Lão Tứ nâng tay trái.

Phần nhiệt lão đã dồn xuống cát khi làm lạnh các mũi tinh thể bùng trở lại. Một dải cát trước mặt hồ ly đỏ lên, chảy thành kính nóng. Hơi nóng dựng thành bức rèm thấp, đủ ép một sinh vật đầy lông phải đổi hướng.

Đường thứ tám mở ở ngón áp út trái. Mép da bật ra, để lộ một chấm xương trắng giữa máu.

Hồ ly dừng đúng một nhịp. Năm đuôi quạt nối nhau từ thấp lên cao. Luồng gió ép bức rèm nóng nghiêng sang phải, mở một khe hẹp bên trái. Nó thu thân, lướt qua khe. Lông dưới bụng cháy xém thành một vệt đen, nhưng bước chân vẫn đều.

Lão Tứ đã chạm giới hạn. Một gối lão quỳ xuống cát. Hai bàn tay trông như vừa bị kéo qua một lưỡi cưa cùn; ấn lực còn lại đủ cho vài lần chuyển tính nhỏ, song thêm một lần cưỡng ép diện rộng có thể cắt đứt gân ngón.

Hồ ly đổi mục tiêu.

Lão Tứ gần hơn, nguy hiểm hơn và đang quỳ. Nó xoay vai, lao về phía lão. Năm đuôi khỏe dàn sau lưng, chiếc thứ sáu lê trên cát.

“Lão Tứ!”

Lão Ngũ siết áp út và ngón út trái.

Hai sợi an toàn vốn bám từ đầu trận cùng căng lên. Một sợi kéo vai trái, sợi kia giật đai lưng. Lão Tứ trượt ngửa khỏi chỗ quỳ đúng lúc mõm hồ ly chụp xuống. Hàm răng khép cách mặt nạ vàng chưa đầy ba tấc.

Mùi lông cháy, máu thú và dư ảnh lạnh tràn qua khe thở.

Hồ ly dừng lại. Nó nhìn hai vệt kéo trên cát dẫn tới lão Ngũ, rồi nhìn áp út cùng ngón út trái của gã đang run dữ dội. Ngón cái phải vẫn ép trên ngực. Ba ngón tê liệt rũ xuống, bốn ngón vừa cắt sợi co quắp, chưa thể dựng lại một mối nối ổn định.

Nó đã đếm xong số đường còn hoạt động.

Lão Tứ nằm ngửa, trời xám đục phía trên mặt nạ. Một ý nghĩ vụn hiện lên: bầu trời ở nhà xanh hơn; con bé sáu tuổi sẽ kéo chiếc ghế của ông nội ra bàn vào mỗi bữa rồi hỏi bao giờ ông về. Ý nghĩ qua rất nhanh, chỉ đủ khiến lão chống khuỷu tay ngồi dậy.

Lão Ngũ vẫn giữ hai sợi kéo người. “Tay?”

“Tám đường. Áp út trái lộ xương. Hai ngón út co chậm.”

“Sườn?”

“Gãy.”

“Bảy hay tám?”

“Ngươi là Y Ấn Sư.”

Lão Ngũ nghe hơi thở rít trong ngực đồng đội. “Xương bảy. Có lẽ chưa lìa, nếu lìa lão không nói được dài vậy.”

“Thế thì chưa chết.”

“Chưa.” Gã nuốt vị máu trong miệng. “Nhưng gần rồi.”

Hồ ly đứng cách họ mười hai bước. Vết bụng đã đông máu, lớp sương trên vai tan dần. Chiếc đuôi mới mọc cần thời gian hồi phục; năm chiếc còn lại vẫn đủ giết hai người đang nằm trên cát.

Lão Ngũ nhìn ba ngón mất cảm giác của mình, rồi nhìn hai sợi an toàn đang rung. Gã tính lượng ấn lực, nhịp tim và quãng đường tới rìa bão. Mọi phép tính đều cho cùng một kết quả.

“Lão Tứ.”

“Ừ.”

“Hết cách rồi.”

Lão Tứ ngồi thẳng thêm một chút. Máu từ hai bàn tay chảy xuống đùi. Bàn tay phải của lão lần tới khối Trấn Hư Không bên hông, nắm lấy sợi dây buộc.

“Chưa hết.”

“Lão định làm gì?”

Lão Tứ kéo khối đen ra khỏi lớp áo. Những đường ấn gãy trên bốn mặt hộp bắt đầu hút ánh sáng quanh chúng. “Chưa thua.”


0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...