Lệch Nhịp

Chương 42: Thịt Cắt Lát

Đăng: 27/06/2026 23:02 2,891 từ 505 lượt đọc

Neris chưa chết ngay.

Brann quỳ xuống, ép cả hai bàn tay lên vết cắt. Đầu lưỡi chỉ lướt qua cổ, nhưng cạnh thịt bị ấn lực kéo căng đã xé sâu tới mạch lớn. Mỗi nhịp tim đẩy thêm một dòng máu nóng qua kẽ ngón tay gã.

"Nhìn ta. Neris, nhìn ta!"

Đôi mắt cậu trai vẫn mở. Cậu cố hít vào, cổ họng chỉ phát ra một tiếng sặc ướt. Bàn tay phải mò trên ngực áo như muốn tìm thứ gì đó.

Garran hiểu trước Brann. Ông thò tay vào túi mình, lôi gói lá đã bị ép bẹt ra. Một góc bánh đậu vỡ vụn, dính vào nếp lá.

Neris nhìn thấy gói bánh. Các ngón tay đang quờ bỗng dừng lại, rồi thả xuống.

Brann vẫn giữ chặt vết thương. Đến lúc máu ngừng trào, gã còn cúi thấp hơn, tưởng mình cuối cùng cũng bịt được nó. Garran đặt bàn tay thủng lên vai gã. Brann nhìn xuống gương mặt đã bất động và hiểu ra.

Một cái bóng rơi khỏi mái nhà.

Mo Zigu chạm đất bằng mũi chân, đầu gối chỉ khụy rất nhẹ. Vài hạt cát bắn quanh bàn chân trần. Chiếc khăn xám vàng che kín mũi miệng, tóc buộc lỏng sau gáy, hai tay lại nằm trong túi quần như thể ông chỉ vừa đi ngang qua một con phố vắng.

Garran chưa từng thấy ông. Những người còn lại cũng vậy. Họ chỉ nhìn bộ áo vá, đôi chân không dép và dáng người gầy tới mức một cú quật của sâu có thể bẻ làm đôi.

Con sâu vương nhận ra kẻ mới tới bằng chiếc lưỡi trước khi quay đầu. Dải thịt đen quét trên cát, chạm vào một dao động vô hình rồi rụt mạnh. Phần đầu đang chao đảo bỗng giữ yên. Những đốt phía sau co lại, lớp giáp cọ nhau ken két.

Mo Zigu nhìn nó. Qua lớp khăn, giọng ông nghèn nghẹt và mệt mỏi.

"Bạn của mày chết rồi. Đến lượt mày."

Tay phải ông rút khỏi túi. Hai viên cuội nằm trên lòng bàn tay; viên thứ ba vẫn được ngón cái giữ lại trong túi như một thói quen.

Ông hất cổ tay.

Hai viên đá bay thấp, một viên lướt sang trái, viên kia vòng qua phải, rồi rơi xuống hai phía của phần đuôi sâu vương. Chúng lăn thêm nửa vòng trên gạch và dừng lại, tầm thường đến mức chẳng khác gì đá vụn từ tường thành.

Con sâu há miệng. Hốc miệng đã vỡ không tạo được luồng hút tròn như trước, nhưng sức kéo méo mó vẫn đủ cuốn một màn cát về phía Mo Zigu.

Ông không nhúc nhích.

Hai viên cuội nhấc khỏi mặt đất.

Giữa chúng, cảnh vật chợt méo đi theo một đường thẳng. Garran không nhìn thấy sợi dây nào, song bụi cát bay qua đường ấy đều bị tách thành hai luồng sạch sẽ. Phần ở giữa biến mất khỏi mắt trong một thoáng, rồi mới rơi xuống.

Đó là một đường Liên Kết bị kéo căng tới cực hạn. Hai điểm neo buộc phải giữ nguyên khoảng cách và giữ cùng một nhịp, còn mọi thứ chen giữa bị ép ra khỏi mối nối. Với người cấp thấp, Liên Kết dùng để kéo, ghì hoặc truyền lực. Trong tay Mo Zigu, ranh giới giữa nối liền và cắt rời đã mỏng đến mức không ai ở bãi gạch hiểu nổi ông đang làm phía nào.

Hai viên đá bắt đầu chạy.

Chúng chuyển động ngược chiều nhau quanh đốt đuôi, luôn giữ vị trí đối xứng. Đường Liên Kết căng giữa hai viên trở thành một đường kính xoay. Mỗi nửa vòng, nó quét qua toàn bộ phần thịt nằm trong quỹ đạo.

Lượt đầu còn chậm. Lớp giáp kêu rền, một đường trắng xuất hiện trên mặt vảy rồi sâu dần. Đến lượt thứ hai, mép vảy tách ra. Lượt thứ ba đi qua thịt và xương, để lại mặt cắt phẳng đến bất thường.

Khoanh đuôi đầu tiên rơi xuống.

Con sâu vương giật nảy, xoay đầu định chui ngược ra ngoài tường. Hai viên đá lập tức tăng tốc. Từ chỗ Garran đứng, chúng chỉ còn là hai vệt xám ở hai phía thân sâu. Đường nối ở giữa không hiện hình; dấu vết duy nhất là một vòng cảnh vật bị bóp lệch và âm thanh mỏng như tiếng móng tay miết trên miệng cốc.

Vòng đá không đứng yên. Nó vừa xoay vừa bò dọc theo thân.

Mỗi nửa vòng quét sạch một lát. Mỗi bước tiến để lại một khoanh thịt rời khỏi phần thân trước khi máu kịp phun. Những đốt sau còn đang co để lùi thì đốt trước đã mất, khiến toàn bộ khối dài mười tám mét gập xuống giữa bãi gạch.

Con sâu quật đầu. Chiếc lưỡi đen phóng về phía Mo Zigu.

Ông chỉ nghiêng cổ tay trong túi.

Quỹ đạo của hai viên đá trượt lên nửa thước. Đường Liên Kết bắt trúng chiếc lưỡi giữa lúc nó đang duỗi thẳng. Phần đầu lưỡi tiếp tục bay thêm hai bước rồi rơi xuống trước chân ông; mặt cắt đen bóng co giật, quất cát lộp bộp.

Tiếng gầm của con sâu vương biến thành một luồng hơi rách. Nó cố dựng phần thân còn lại lên khỏi vòng đá. Những đốt giáp va vào nhau, kéo theo cả mảng tường đổ. Hai viên cuội vẫn men theo độ cong cơ thể, không nhanh hơn một cách hỗn loạn mà giữ một tốc độ đều đến lạnh người. Chúng đi tới đâu, phần thân ở đó mất liên hệ với phần còn lại.

Thịt xám rơi thành từng lớp dày. Lớp giáp vốn chịu được rìu búa bị cắt thành những vành tròn, đập xuống gạch rồi vỡ làm nhiều mảnh. Dịch nhầy tràn vào các khe đường, trộn với bụi thành một lớp bùn tanh. Các khoanh cơ bên trong vẫn co bóp, chồng lên nhau và chậm chạp trượt xuống dốc.

Phần thân chưa bị cắt ngắn dần, từ mười hai mét xuống còn tám.

Khi vòng đá tới giữa thân, con sâu không còn đủ phần đuôi để tự giữ. Cái đầu đập xuống, nghiền nát một ụ gạch. Nó lê bằng những đốt còn sót, mỗi lần nhích được nửa bước thì đường Liên Kết đã tiến thêm một bước.

Brann vẫn quỳ cạnh Neris. Gã không thể rời mắt khỏi cảnh trước mặt. Chiếc búa nằm ngay bên đầu gối, nhưng hai tay gã còn dính máu của cậu trai, mở ra rồi siết lại mà không chạm tới cán.

Garran đưa cánh tay còn dùng được chắn trước những người phía sau. Ông biết động tác ấy vô nghĩa. Nếu đường đang cắt con sâu đổi hướng, ở khoảng cách này chẳng ai kịp làm gì.

Bốn mét thân cuối cùng trượt vào quỹ đạo. Đường Liên Kết lướt qua vết nứt do rìu Garran để lại, xóa cả đốt thứ ba trong hai lượt xoay. Sau đó nó tiến tới phần sọ.

Vảy đầu chống được lâu hơn. Hai viên cuội chậm lại lần đầu tiên. Một viên rung nhẹ, bị hất lệch khỏi quỹ đạo nửa gang tay, nhưng Mo Zigu chỉ xoay ngón trỏ trong túi. Viên đá trở về vị trí, đường nối căng thẳng.

Một vòng cắt qua mép hàm đã vỡ. Những chiếc răng gai bật khỏi nướu, bắn xiên xuống cát. Vòng tiếp theo đi qua hốc mắt và đường sẹo trên đầu. Khối sọ tách thành hai phần; lớp mô tối màu nằm sâu bên trong co rút một lần rồi im.

Hai viên đá chạy thêm một vòng trống. Không còn nhịp sống nào mắc giữa chúng.

Mo Zigu khép ngón tay.

Đá rơi xuống gạch, nảy hai tiếng rất nhẹ.

Con sâu vương không còn một cái xác nguyên vẹn để đổ xuống. Bãi đất trước lỗ thủng bị phủ bởi những khoanh giáp, thịt và cơ quan xếp chồng, kéo dài từ mép tường tới gần giếng cạn. Một vài lát còn rung dưới gió, khiến lớp dịch bên trên nổi thành những gợn nhỏ.

Không ai nói gì.

Garran đã sống bốn mươi năm ngoài tường trấn. Ông từng thấy người bị bọ cạp xé, từng chui vào bụng sâu lấy xác đồng đội, từng đốt cả một ổ ấn thú trong hầm mỏ. Nhưng cảnh trước mắt không giống chiến đấu. Nó giống một quy tắc đã đi ngang qua cơ thể con vật, rồi để lại kết quả cho những người còn sống tự hiểu.

* * *

Ở lỗ thủng cũ, Merek không nhìn thấy con sâu vương chết. Gã chỉ cảm nhận luồng hút đang ghì đội hình bỗng đứt phụt.

Trước đó, hai mươi hai người của gã đã bị ba con sâu trưởng thành ép tách thành ba cụm. Bảy người theo Merek giữ con gần lỗ thủng phía nam; tám người do Selka chỉ huy chặn con thứ hai giữa hai ụ xe; bảy người còn lại vừa giữ con cuối, vừa ngăn bọ cạp bò vào phố chợ.

Merek cho bốn người bám thấp, dùng móc sắt ghì vào khe giáp. Hai người phía sau thay nhau Tích lực vào đầu giáo. Mỗi lần con sâu hút, gã bẻ luồng cát sang trái để lộ phần cổ; khi miệng nó khép lấy hơi, hai mũi giáo cùng Xả vào đúng một đốt. Họ làm được ba lần. Đốt giáp vỡ ở lần cuối, nhưng cái đuôi cũng quật trúng người cầm móc bên phải. Anh ta đập vào thành xe, cổ gập sang một góc không thể cứu.

Đội Selka dùng Cố Định khóa nền dưới phần bụng con thứ hai. Bốn chân chống bằng sắt được đóng xiên quanh vùng khóa, buộc nó phải vùng theo một hướng. Hai ấn sư cầm đao thay phiên chém vào khe hầu đã lộ. Con sâu không thoát được nên cuộn thân, ép một người vào ụ gạch rồi hất người khác qua vành xe. Người đầu chết tại chỗ. Người bị hất còn thở, nhưng mỗi lần hít vào đều có bọt máu trào qua miệng; đồng đội kéo được anh ta ra sau mà không ai dám nói sẽ cứu nổi.

Cụm thứ ba bị ép lùi xa nhất. Bốn người giữ phố chợ, ba người đối đầu trực tiếp với sâu. Khi bọ cạp tràn qua xác đồng loại, hai người trong tuyến phải quay lưng xử lý chúng. Con sâu lập tức phá được thế kìm, hút người cầm giáo đầu tiên vào hàm. Hai người khác lao tới kéo đồng đội, một người bị đuôi quét gãy ngực, người còn lại giữ được cán giáo nhưng không giữ được người. Cả ba ngã xuống trong chưa đầy mười nhịp.

Những người còn sống chỉ có thể kéo dài thời gian, chờ hai cụm bên cạnh kết thúc.

Rồi sâu vương chết.

Ba con trưởng thành cùng khựng lại. Nhịp ép chúng lao vào Korlin biến mất, khiến lực hút chao đảo trong khoảnh khắc. Merek không biết chuyện gì đã xảy ra ở bãi gạch; gã chỉ biết đây là khe hở duy nhất họ còn có.

"Dồn vào đốt cổ!"

Hai mũi giáo của đội gã Xả cùng lúc. Selka thả vùng khóa dưới bụng, chuyển Cố Định lên khe hầu để giữ vết nứt không khép. Đao bổ xuống. Ở phố chợ, những người vừa được giải vây lao sang con cuối, dùng ba sợi móc kéo đầu nó nghiêng khỏi miệng hẻm rồi đâm xuyên phần mô mềm dưới hàm.

Khi ba con sâu ngừng co giật, hai mươi hai người chỉ còn mười sáu đứng được. Năm người đã chết. Người bị thương ở phổi nằm trên tấm cửa tháo vội, hơi thở mỗi lúc một nông.

Họ chưa thể sang bãi gạch.

Nhịp cưỡng ép tan theo sâu vương khiến đàn bọ cạp ngoài tường rối loạn. Hàng ngũ dày đặc vỡ thành vô số hướng; con bò ngược ra cồn cát, con chui xuống dưới xác, nhiều con giẫm đạp lẫn nhau để tránh mùi máu của ba con sâu vừa chết.

Những con đã lọt vào trong trấn không quay đầu. Chúng bị mắc giữa tường, người và các con phố hẹp, bản năng chuyển từ tiến lên sang cắn bất cứ thứ gì cử động gần nhất.

Merek bẻ hướng ba con đang bò vào ngõ, ép chúng va giáp vào nhau. Hai lưỡi đao bổ xuống phần bụng vừa lộ. Một nhóm khác lật chiếc xe gạch có bốn con ẩn bên dưới rồi dùng giáo ghim từng con vào nền. Trên mái quán, một con lớn phóng nọc; tia dịch xanh sượt qua vai Selka, tạt vào tường và làm lớp vữa sủi bọt. Cô khóa bốn chân nó vào mái ngói đủ lâu để hai người trèo lên chém vỡ giáp lưng.

Công việc còn lại không khó bằng ba con sâu, chỉ chậm và không được phép sơ suất. Mỗi ngõ phải kiểm tra, mỗi gầm xe phải lật, bởi một con bọ cạp lọt vào hầm dân cũng đủ đổi thành vài cái xác.

* * *

Ở bãi gạch phía bắc, Brann cuối cùng cũng rời mắt khỏi những lát thịt. Gã nhìn Mo Zigu, rồi nhìn Neris nằm trong tay mình.

Nếu người kia xuống sớm hơn vài nhịp, Neris có thể còn sống. Orven và Haver cũng vậy.

Ý nghĩ ấy hiện rõ trong cách hàm Brann siết lại. Garran nhìn thấy, nhưng không ngăn. Chính ông cũng đã nghĩ đến điều đó. Sau đó ông nhìn hai bàn tay Mo Zigu vẫn giấu trong túi và nhớ lại đường cắt vừa đi qua con sâu. Một kẻ nắm sức mạnh như thế mà chọn đứng nhìn chắc chắn có lý do, dù lý do ấy tốt hay xấu, Garran không có tư cách lẫn sức lực để ép hỏi ngay lúc này.

Mo Zigu không để ý đến họ. Cơn ngứa dưới ngực phải vừa phát lên.

Nó không nằm trên da. Từ vùng vân đen đã phủ kín bên phải, một đường râm ran bò chậm về giữa xương ức, nóng trước rồi lạnh sau. Ông ấn tay qua lớp áo. Chỗ da sạch còn lại không đau, nhưng ông biết khi cởi áo ra, ranh giới ấy đã hẹp thêm.

Dư ảnh Liên Kết đã ghi nhận một sinh mạng đủ lớn.

Ông cúi nhặt hai viên đá. Một viên còn dính dịch xám, ông lau vào ống quần rồi bỏ cả hai về túi. Ba viên va nhau một tiếng cộc khẽ, âm thanh quá bình thường sau những gì chúng vừa làm.

Mùi thịt sâu bốc lên trong gió nóng.

Mo Zigu nhìn bãi cắt một lúc, ngồi xổm xuống rồi nhặt một lát mỏng ở mép ngoài. Ông đưa lên ngửi. Không có mùi thối, chỉ tanh và hăng như da thuộc bị ngâm quá lâu. Cái đói khiến ông cắn thử một miếng.

Ông nhai hai lần, mặt nhăn lại rồi nhổ xuống đất.

"Dai quá."

Brann cúi đầu nôn ngay cạnh cán búa. Một ấn sư trẻ lùi liền ba bước, lưng va vào thành giếng mà vẫn không dám quay đi. Garran đã tưởng mình không còn thứ gì để kinh ngạc sau bốn mươi năm giữ trấn; người đàn ông trước mặt vừa chứng minh ông đã lầm.

Mo Zigu đứng dậy, chùi tay lên vạt áo.

"Có gì ăn không?"

Không ai trả lời.

Ông nhìn quanh những gương mặt tái nhợt, chờ thêm một nhịp rồi thất vọng quay đi. Hai bàn chân trần giẫm qua gạch, tránh vũng máu của Neris nhưng không tránh được lớp dịch sâu đang chảy đầy đường.

Một ấn sư trẻ ghé sát Garran, giọng vẫn run. "Đội trưởng, người đó là ai?"

Garran nhìn bóng lưng gầy gò khuất sau góc phố. "Không biết."

Ông dừng một chút, bàn tay thủng nắm lại rồi buông ra vì đau.

"Cũng không cần biết."

Phố phía trong vẫn vắng. Cửa đóng kín, bàn ghế của quán nước đầu ngõ bị xô lệch từ lúc giới nghiêm. Mo Zigu kéo một chiếc ghế đẩu ra, ngồi chồm hổm lên đó rồi luồn tay vào ngực áo gãi chậm quanh xương ức.

Mỗi lần đầu ngón tay đi qua ranh giới giữa vùng vân cũ và da sạch, cơn ngứa lại chạy sâu thêm. Nó gợi ông nhớ tới một lời thề đã giữ suốt mười hai năm, bốn học trò không còn cơ hội ngồi cùng mâm và đứa thứ năm đang ở đâu đó ngoài sa mạc.

Aren có thói quen bẻ đôi phần cơm của mình mỗi khi thấy ông nhìn lâu. Thằng nhóc vẫn tưởng làm thật nhanh thì người khác sẽ không nhận ra nó đã nhường nhiều hơn một nửa.

Mo Zigu nhắm mắt. Gió lùa qua quán, cuốn chiếc khăn bẩn khỏi mặt ông rồi thả xuống bàn. Bàn tay dưới áo vẫn gãi, đều và chậm, cho tới khi đầu ngón tay chạm phải một đường vân mới nổi lên.

Trong túi quần, ba viên cuội nằm im. Chúng vẫn còn ấm.


0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...