Lệch Nhịp

Chương 52: Chiến Đấu

Đăng: 10/07/2026 15:56 1,249 từ 430 lượt đọc

Lão Tứ bước lên trước.

Lão không muốn lộ bài sớm trước một linh ấn thú có trí. Song nhịp của Ảnh Vực đang chui vào phổi lão Ngũ theo từng hơi thở, còn mục tiêu đã đứng ngay trước mặt. Kéo dài thế giằng co chỉ giúp con thú nghe rõ hơn nhịp tim của họ.

Chân trái lão giẫm xuống cát.

Một tiếng rít khô chạy qua lòng chảo. Từ chỗ đặt chân, mặt cát sáng lên rồi kính hóa thành một vòng tròn rộng mười lăm bước quanh gò bạc. Những hạt silica ép chặt, nóng lên, kết thành lớp trong suốt. Ánh chiều dội trên mặt kính khiến chân con thú và sáu chiếc đuôi hiện thành những bóng dài méo mó.

Bốn móng của nó trượt ra ngoài nửa gang.

Sáu đầu đuôi chạm kính gần như cùng lúc, mỗi chiếc ở một hướng. Chúng rung lệch pha, chia trọng lượng cơ thể thành sáu điểm tựa. Thân hồ ly chỉ chúi xuống một thoáng rồi đứng vững.

Lão Ngũ đã vòng sang phải, dừng ở mép kính. “Nó dùng đuôi thay chân.”

“Thấy rồi.”

Lão Tứ xoay bàn tay. Độ kết dính trong phần kính dưới hai chân trước con thú bị rút đi. Mặt phẳng trong suốt vỡ thành lớp hạt mịn, trượt lẫn vào nhau như bột. Chân trước của nó lún xuống, chân sau vẫn đứng trên kính cứng.

Hồ ly bật lên trước khi chỗ lún chạm tới bụng. Sáu đuôi quạt sang trái, bẻ đường rơi giữa không trung. Nó lướt ngang qua vùng kính, đáp lên dải cát vàng ở sườn gò.

Một vết nứt mảnh mở trên mu bàn tay phải lão Tứ. Máu thấm vào đường sẹo cũ rồi dừng ở cổ tay.

Con thú cúi đầu nhìn nơi vừa đứng. Tai nó giật hai lần. Khi ngẩng lên, mắt bạc chuyển từ tay lão sang vùng kính, như đã ghép được động tác với kết quả.

“Nó ghi nhớ,” lão Ngũ nói.

“Cứ để nó ghi.”

Hồ ly bắt đầu chạy.

Nó hạ thấp thân, vòng quanh hai người theo quỹ đạo rộng. Lão Tứ đứng gần tâm lòng chảo; lão Ngũ ở chếch bên phải, lùi sau tám bước. Con thú giữ cách cả hai hơn mười bước, lúc tăng tốc, lúc hãm lại. Nhịp chân thay đổi trước từng lần chuyển hướng, còn sáu đuôi liên tục sửa thăng bằng nên thân trên gần như không nghiêng.

Lão Tứ không đuổi. Mắt lão nhìn phần vai và hông thay vì nhìn mắt. Qua vòng thứ nhất, lão phát hiện nó luôn để chiếc đuôi mới mọc ở phía ngoài đường cong. Qua vòng thứ hai, nó đổi chiều, ép họ phải xoay người theo. Vòng thứ ba còn dang dở, con thú đã biến mất khỏi hướng nhìn của lão Ngũ.

“Sau trái!”

Tiếng cảnh báo vừa bật ra, hồ ly đã cắt vào giữa hai người. Nó không chọn người đang hụt nhịp tim. Mục tiêu là lão Tứ cùng đôi tay có thể đổi địa hình.

Lão Tứ giơ bàn tay trái.

Khoảng không ba bước trước mặt lão chuyển sang màu vàng nhạt. Mật độ bị ép tăng, gió đặc lại thành một khối vô hình. Hồ ly đâm vào đó. Lông trước ngực dạt ngược, bốn chân như chạy trong nước sâu, mỗi bước chỉ tiến được nửa quãng.

Khoảng cách còn tám bước.

Sáu đuôi dựng lên. Từng chiếc rung một tần số khác nhau, dò qua lớp khí đặc. Chiếc thứ ba tìm thấy nhịp trước; hai chiếc kế tiếp lập tức bám theo. Một đường gợn mở từ mõm nó, tách khối khí vàng thành các lớp mỏng.

Sáu bước.

Lão Tứ ép bàn tay xuống. Khối khí đặc thêm, nhưng đường gợn đã lan tới rìa. Lớp ngoài cùng bong ra thành từng vòng rồi tan vào gió.

Bốn bước.

Da bên lòng bàn tay trái lão nứt đường thứ hai. Máu tụ ở gốc ngón cái.

Lão Ngũ ra tay.

Ba sợi Liên Kết phóng từ tay phải. Ngón trỏ quét cao qua vai con thú, buộc nó hạ đầu. Sợi từ ngón giữa cắt trước chân phải, ép nó đổi bước. Đường thứ ba từ ngón áp út đi sát mặt cát, cuốn vào chiếc đuôi thứ tư đúng lúc đuôi ấy đang chống thân.

“Bắt được.”

Lão Ngũ giật áp út về phía mình. Chiếc đuôi thứ tư bị kéo căng. Thân hồ ly lệch sang phải, một chân trước đạp hụt khỏi quỹ đạo tấn công.

Lão Tứ chớp lấy nửa nhịp đó. Cát dưới chân phải con thú đóng cứng thành đá khoáng, phía trái bị rút hết độ bám và trượt đi. Hai bên chân chịu hai mặt nền trái ngược, khiến hông nó xoay ngang.

Nó vẫn chưa ngã.

Bốn chân cùng rời đất. Năm đuôi tự do quạt ngược chiều xoay của thân, riêng chiếc bị giữ cuốn theo sợi nối. Hồ ly lật ngang như một dải bạc giữa không trung. Lực xoắn truyền dọc đường ấn, giật mạnh vào ngón áp út phải của lão Ngũ.

Khớp ngón tay gã kêu khẽ.

Gã thả sợi trước khi lực xoáy chạm tới cổ tay. Hồ ly hoàn tất vòng lật, đáp xuống bằng hai chân trước rồi hai chân sau. Nó đã ra ngoài tầm biến đổi của lão Tứ, cách cả hai gần hai mươi bước.

Lão Ngũ xoa ngón áp út phải. Một đường trắng chạy từ đầu ngón đến đốt thứ hai rồi nhạt dần. Gã bấm móng tay vào da, chờ cảm giác đau truyền về.

“Còn dùng được?” lão Tứ hỏi.

“Đau thì dùng được.”

Hai người và con thú đứng yên giữa những mảng nền bị cắt thành kính, cát bột và đá khoáng. Lượt thăm dò đầu chỉ kéo dài vài hơi thở. Hồ ly chưa rách một sợi lông; lão Tứ đã có hai đường nứt trên tay, lão Ngũ vừa suýt trật một ngón.

Sáu chiếc đuôi không đơn thuần giữ thăng bằng. Chúng dò cấu trúc, tìm nhịp và phá phép biến đổi từ bên trong. Mỗi lần thoát, con thú dùng một cách khác. Đáng ngại hơn, nó đang học ngay khi họ chiến đấu.

Hồ ly bước sang trái. Lão Tứ đổi thế theo. Nó bước sang phải, lão Ngũ cũng dịch chân.

“Tách góc,” lão Tứ nói.

Lão đi về bên trái lòng chảo. Lão Ngũ lùi chếch sang phải. Khoảng cách giữa hai người mở ra gần ba mươi bước, biến vị trí của ba bên thành một tam giác: hồ ly ở giữa, lão Tứ phía trước trái, lão Ngũ phía sau phải. Nếu nó lao vào một người, sườn sẽ quay về người còn lại.

Con thú nhận ra thế kẹp. Nó ngồi thấp xuống, sáu đuôi tỏa đều quanh thân. Các đầu đuôi chạm cát rồi nhấc lên theo thứ tự, nghe mặt đất từ sáu hướng. Đôi mắt gương vẫn đặt lên lão Tứ, kẻ đã hai lần đổi quy tắc dưới chân nó.

Gió lùa qua lòng chảo, cuốn bụi cát bò sát mặt đất. Vùng bão ngoài rìa tiếp tục khép lại. Mỗi vòng xoáy rút gần thêm một chút, nhịp trong ngực lão Ngũ cũng lệch thêm một chút.

Lão Tứ liếc sang bên phải.

Lão Ngũ thôi xoa ngón áp út, giơ hai bàn tay lên. Gã gật đầu.

Hai người cùng bước.


0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...