Chương 54: Trấn Hư Không
Lệch Nhịp
Mục lục
88 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 88/88 chương
Khối Trấn Hư Không nằm gọn trong bàn tay phải của lão Tứ.
Nó là một con dấu vuông bằng nắm tay trẻ con, đen đến mức ánh chiều chạm vào cũng chìm mất. Những đường ấn gãy chạy quanh bốn mặt, còn dưới đáy chỉ có một chữ Trấn. Nét chữ ăn sâu vào đá, méo và thô, trông giống vết nứt tự liền lại hơn là thứ do con người khắc nên.
Lão Tứ vừa kéo nó khỏi áo, tiếng ngân còn sót trong lòng chảo lập tức chìm xuống.
Cát ngừng rung quanh đầu gối lão. Những hạt bụi đang bay rơi thẳng xuống, gió tắt trong phạm vi ba bước. Ngay cả máu từ kẽ ngón cũng nhỏ chậm hơn, từng giọt tách khỏi tay rồi rơi vào một khoảng lặng đặc quánh. Nhịp tim lão vẫn còn, nhưng bị ép thấp đến mức mỗi phách như chìm qua một lớp đá.
Hồ ly lùi lại.
Móng nó cào thành bốn vệt dài trên cát. Năm chiếc đuôi đang mở lập tức cuộn sát thân, chiếc thứ sáu kiệt lực cũng được kéo khỏi mặt đất. Lông bạc dựng dọc sống lưng. Phản ứng ấy đến trước mọi tính toán mà nó đã thể hiện suốt trận, gọn và thật như một con thú bắt được mùi cháy giữa rừng.
Đôi mắt gương dán vào chữ Trấn.
Rìa tĩnh lặng tiếp tục bò ra ngoài. Khi nó lướt qua chóp đuôi thứ năm, lớp lông bạc giật mạnh; nhịp dao động trong đuôi bị đè phẳng rồi mới bật lại. Hồ ly nhích thêm một bước, giữ khoảng cách với con dấu.
Phía sau lão Tứ, lão Ngũ vẫn quỳ trên cát. Áp út và ngón út tay trái căng cứng để duy trì hai sợi an toàn; ngón cái phải ép ở giữa ngực, níu nhịp tim vừa bị sóng cộng hưởng đánh lệch. Ngón trỏ trái, ngón giữa trái cùng áp út phải rũ xuống, đầu ngón còn mất cảm giác.
Gã nhìn con dấu, giọng khàn đi sau mấy lần nôn máu.
“Kích hoạt bằng đau?”
“Ừ.”
“Mức nào?”
Lão Tứ nghiêng đầu, như đang cân một món hàng.
“Sọ ngươi hay sọ ta?”
Hai sợi an toàn chùng xuống một chút.
“Lão nói lại xem.”
“Sọ ngươi gần hơn.”
“Ta nghe rõ!” Lão Ngũ rít qua kẽ răng. “Ta muốn biết vì sao lão có thể bàn chuyện đập vỡ sọ đồng đội bằng cái giọng chọn dưa ngoài chợ như vậy.”
“Ngươi là Y Ấn Sư. Giữ đầu để còn chữa người.”
“Vậy lão định đập sọ mình?”
“Ta chữa người không giỏi.”
Lão Ngũ nghẹn mất một hơi. “Đó không phải lý do hợp lý!”
“Ta thấy hợp.”
Lão Tứ xoay con dấu, để mặt chữ hướng về phía hồ ly. Hai bàn tay rách nát đã run vì mất máu, vậy mà tay cầm dấu lại ổn định dần dưới sức ép của chính nó. Vùng tĩnh lặng mở rộng thêm nửa bước. Hồ ly hạ thấp đầu, vai trùng xuống như chuẩn bị bật đi.
Lão Ngũ biết lão Tứ nói thật. Trấn Hư Không lấy thương tích của người kích hoạt làm neo: đau càng sâu, vùng trấn áp càng rộng. Một cú vào xương tay chỉ đủ khóa vài bước; xương sườn gãy cho họ thêm một khoảng thở. Còn hộp sọ...
Nếu lão Tứ còn sống sau cú đó, hai người có thể phải đưa về một ông già biết thở mà không còn nhận ra cháu gái mình.
“Lão Tứ.”
“Gì?”
“Chờ nó bước vào gần hơn.”
“Biết rồi.”
“Và đập vừa thôi.”
Lão Tứ quay mặt nạ về phía gã.
“Sọ còn có vừa với mạnh à?”
Lão Ngũ nhắm mắt một thoáng. “Ta ghét làm nhiệm vụ cùng lão.”
“Lần trước ngươi cũng nói vậy.”
Hồ ly bỗng cất tiếng.
“Dừng.”
Âm thanh khàn và thấp, bật ra khó nhọc từ chiếc mõm dài. Thanh quản của thú kéo tiếng người thành một âm hơi méo, song chữ ấy vẫn rõ đến mức hai lão Kim Diện cùng im bặt.
Lão Ngũ mở mắt.
“Nó vừa...”
“Nghe rồi.”
Hồ ly đứng cách họ mười lăm bước, năm đuôi quấn quanh thân, tai ép sát. Đôi mắt bạc nhìn con dấu một lúc lâu rồi chuyển sang hai bàn tay của lão Tứ. Những khe nứt đỏ sẫm chạy ngang lớp sẹo cũ; ở ngón áp út trái, xương trắng lộ ra giữa thịt. Ánh nhìn ấy đi tiếp qua chiếc sườn phải đang lệch, qua ba ngón tay rũ của lão Ngũ, rồi dừng ở vũng máu đã thấm đen cát.
Mõm nó động đậy lần nữa.
“Đau... không?”
Cách ngắt giữa hai tiếng làm câu hỏi nghe gần như ân cần.
Lão Ngũ quay sang đồng đội. Lão Tứ cũng nhìn gã. Hai chiếc mặt nạ vàng đối diện nhau giữa bãi cát, một người đang giữ con dấu đủ sức biến cả ba thành phế vật, người kia phải dùng chính ấn lực níu tim mình. Sau một thoáng, lão Tứ quay lại.
“Đau.”
Hồ ly nghiêng đầu.
“Đau lắm,” lão Tứ nói thêm.
“Câu này đúng,” lão Ngũ góp giọng. “Ít nhất hôm nay lão nói được một câu đúng.”
Tai hồ ly khẽ giật. Nó hiểu chữ, nhưng dường như chưa hiểu điều nằm sau chữ ấy. Mắt gương lần lượt phản chiếu các vết thương, quan sát cách con người vẫn cử động khi cơ thể đã đến giới hạn. Nó nhìn lão Tứ siết con dấu, nhìn nhịp tim lão chậm lại và nhận ra quyết định đã được đặt sẵn trong đó.
Chỉ cần nó tiến thêm một bước, con dấu sẽ giáng xuống.
Gió ngoài vùng trấn áp vẫn kéo cát chạy vòng quanh lòng chảo. Bên trong, ba sinh vật cấp năm đứng yên. Không còn ai thăm dò. Cả ba đều đã thấy cái giá ở phía trước và đang chờ kẻ khác chọn trước.
Rồi tai trái của hồ ly dựng lên.
Nó quay về hướng đông nam.
Thoạt đầu, lão Tứ tưởng nó nghe tiếng ấn thú ở rìa Ảnh Vực. Nhưng đôi mắt bạc bỗng sáng, vẻ lạnh lẽo suốt trận bị một tia tò mò xuyên qua. Hồ ly ngẩng mõm cao hơn, lắng nghe một thứ nằm ngoài tầm cảm nhận của cả hai người. Năm chiếc đuôi lần lượt nới lỏng, mỗi chiếc tự tìm lại nhịp riêng.
“Có...” Nó dừng để kéo hơi qua cổ họng. “Đứa nhỏ. Hệ Nhịp.”
Lão Ngũ cau mày sau mặt nạ. “Ở đâu?”
Hồ ly không đáp.
Nó nhìn con dấu lần cuối, sau đó xoay lưng. Quyết định đến nhanh đến mức lão Tứ chưa kịp hạ tay. Bốn chân thú dồn xuống cát, năm chiếc đuôi khỏe cuốn vào nhau rồi bung mở. Nhịp dao động từ thấp lên cao nối thành một vòng xoắn; lớp lông bạc nhòe đi, gió quanh thân bị khoan thành một luồng rít sắc.
Hồ ly bật khỏi mặt đất.
Nó không nhảy theo đường vòng dùng để né đòn lúc trước. Năm đuôi xoay như cánh quạt, đẩy cả thân hình lớn vọt chéo lên trời. Cát dưới chân nổ thành một miệng hố. Chỉ sau hai nhịp thở, bóng bạc đã vượt qua rìa lòng chảo; thêm một nhịp nữa, nó thu thành một vệt sáng mảnh lao về đông nam. Chiếc đuôi thứ sáu rũ phía sau, chao theo dòng khí.
Lão Tứ vẫn giữ con dấu ngang ngực.
“Nó biết bay,” lão Ngũ lẩm bẩm.
“Ừ.”
“Nãy giờ nó chạy dưới đất chơi với chúng ta?”
“Có vẻ vậy.”
“Ta bắt đầu thấy việc đập sọ lão là một kế hoạch sáng suốt.”
“Sọ ngươi gần hơn.”
“Hạ cái dấu xuống.”
Vệt bạc mất khỏi mắt họ. Ảnh Vực chưa tan ngay; vòng bão ở ngoài vẫn quay, nhưng tâm bão đã bị kéo lệch khỏi lòng chảo. Một dải cát tối nhích về đông nam như bóng đổ chậm chạp đuổi theo chủ nhân. Nhịp dồn trong mặt đất lỏng ra từng lớp. Áp lực trong phổi giảm xuống, tiếng tim của lão Ngũ dần trở lại đúng vị trí trong lồng ngực.
Ánh chiều xuyên qua màn cát mỏng, rơi lên hai chiếc mặt nạ dính máu.
Lão Ngũ buông ngón cái khỏi ngực. Hai sợi an toàn tan theo. Cả hai cánh tay gã rơi xuống, vai sụp hẳn.
Lão Tứ hạ Trấn Hư Không lên đùi. Khi vùng tĩnh lặng khép lại, bàn tay cầm dấu bắt đầu run dữ dội. Máu đã khô quanh chữ Trấn thành một vệt nâu sẫm.
“Nó đi rồi,” lão Ngũ nói.
“Ừ.”
“Nếu nó không đi, lão có đập thật không?”
Lão Tứ nhìn con dấu.
Rất lâu sau, lão đáp: “Không biết.”
Lão Ngũ không cười. Câu trả lời ấy đủ thật để gã thôi hỏi. Cả hai đều hiểu lão Tứ đã đặt mình sát mép nào, cũng hiểu tốt nhất đừng nhìn xuống đó thêm lần nữa.
Gã nằm ngửa ra cát, thở vài hơi rồi thử cử động từng ngón.
Ngón cái trái co được. Áp út và ngón út trái còn run sau khi giữ dây an toàn. Trỏ trái cùng giữa trái vẫn tê, nhưng đầu ngón đã nhói lâm râm khi gã bấm móng tay vào. Bên phải, ngón áp út kẹt cứng ở đốt giữa; sáu ngón còn lại cử động chậm mà đủ lực.
“Ba ngón chưa dùng được,” gã nói. “Hai ngón trái bị xung Nhịp ép tê, sẽ hồi. Áp út phải trật khớp.”
Lão Tứ bò tới gần. Mỗi lần chống tay, một vệt máu mới lại in trên cát.
“Đưa đây.”
Lão Ngũ lập tức giấu tay phải vào ngực. “Lão định làm gì?”
“Nắn.”
“Hai bàn tay lão hiện giờ còn không cầm nổi bát.”
“Cầm ngón tay được.”
“Lão từng nắn khớp cho ai chưa?”
“Cho ta.”
“Mấy lần?”
“Ba.”
Lão Ngũ im một thoáng. “Đều đúng?”
“Lần đầu lệch. Ta bẻ lại.”
“Lần thứ hai?”
“Lệch hướng khác.”
“Thế lần thứ ba?”
“Gần đúng.”
Lão Ngũ kéo tay sát ngực hơn. “Ta đợi cảm giác tự hồi.”
“Khớp trật để lâu sẽ sưng.”
“Ta là Y Ấn Sư.”
“Vậy tự nắn đi.”
“Y Ấn Sư không được tự nối ấn lên chính mình. Quy tắc.”
“Ta đâu bảo dùng ấn.”
“Lão đang làm ta nhớ con hồ ly.”
“Vì sao?”
“Cả hai đều tò mò xem ta đau đến đâu.”
Lão Tứ chìa bàn tay rách nát ra. Lão Ngũ nhìn nó, rồi nhìn ngón áp út đang kẹt. Gã nghiến răng, đưa tay phải sang.
“Đốt giữa. Kéo dọc trước, xoay nhẹ vào trong. Nhẹ.”
“Biết rồi.”
“Lão vừa nói lần thứ ba mới gần đúng.”
“Lần thứ tư sẽ khá hơn.”
“Khoan...”
Rắc.
Tiếng hét của lão Ngũ bật qua mặt nạ, vang xa đến mức một đàn chim cát ở ngoài lòng chảo bay dựng lên.
Lão Tứ buông tay. “Co thử.”
Gã ôm bàn tay phải, thở dốc. Một lúc sau, ngón áp út co vào được. Đầu ngón đau buốt, nhưng khớp đã nằm đúng đường.
“Đúng,” gã nói qua kẽ răng. “Lão nắn đúng.”
“Lần thứ tư.”
“Là lần thứ mấy?”
“Ta không nhớ.”
Lão Ngũ nằm vật xuống cát. Ban đầu gã chỉ bật ra một tiếng khô qua mũi; rồi tiếng ấy thành cười, kéo theo một cơn ho và làm lồng ngực đau nhói. Gã vừa ho vừa cười, có lúc phải ôm sườn để thở. Lão Tứ ngồi cạnh, hai bàn tay đặt ngửa trên đùi, cũng cười khục một tiếng.
Hai Kim Diện cấp năm, một người chỉ còn đủ sức bò, người kia phải nhờ kẻ có tay nát nắn khớp. Con thú họ tới xử lý đã bay mất sau khi hỏi thăm thương tích.
Thành tích ấy chắc chắn sẽ được viết rất gọn trong báo cáo.
Gió sa mạc thổi qua. Cát dần thôi rung. Ở chân trời đông nam, vệt bão kéo theo hồ ly chỉ còn là một đường xám mảnh.
Lão Tứ nhìn hai bàn tay mình. “Nó hỏi ta đau không.”
“Ta nghe rồi.”
“Đau thật.”
“Câu đó lão nói ba lần rồi.”
“Vẫn đau.”
Lão Ngũ quay đầu nhìn đồng đội. Sau mặt nạ, khóe miệng gã lại nhếch lên.
“Lão Tứ.”
“Gì?”
“Về đến nơi, ta muốn ăn thịt cáo.”
Lão Tứ nhìn vệt xám sắp tan ở chân trời.
“Chồn cũng được.”
“Ừ. Chồn mềm hơn.”
Hai người ngồi giữa lòng chảo đã tắt, chờ ấn lực trong những viên trung cấp ngấm trở lại. Còn ở phía đông nam, nơi hồ ly đang lao tới, một cậu bé có hàng mày rậm ngồi trước Toren Khol trong sân tiêu cục Doran. Chiếc khiên lớn của Toren dựa bên cột hiên; bát cháo trong tay cậu bé đã nguội quá nửa.
Aren đặt bát xuống.
“Tôi đi cùng nhà Khol.”
Được yêu thích bởi: Gadian
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.