Chương 211: Vạn năm chớp mắt, phi thăng Linh Giới
Sâu thẳm dưới lòng đất Cực Bắc, nơi mà ánh sáng mặt trời chưa từng một lần chiếu rọi kể từ thuở khai thiên lập địa, hàn khí ngưng kết thành những mạch băng xuyên thấu từng tầng nham thạch. Không gian nơi đây mang một vẻ tĩnh mịch đến mức khiến người ta phải nghẹt thở. Không có tiếng gió rít, không có tiếng nước chảy, vạn vật dường như đều bị thời gian đóng băng thành một bức tranh thủy mặc u ám và lạnh lẽo.
Ngay tại trung tâm của huyệt động ngầm, một khối huyền băng khổng lồ, mang màu sắc xanh thẳm của tuế nguyệt, lẳng lặng tồn tại. Nó đã nằm đó bao lâu, không một sinh linh nào trên thế gian hay biết. Lớp bụi mờ ảo tích tụ qua hàng ngàn vạn năm phủ kín bề mặt khối băng, tạo nên một lớp vỏ bọc tang thương và cổ kính.
Đột nhiên, trong cõi tĩnh lặng tuyệt đối ấy, một âm thanh cực kỳ nhỏ bé vang lên.
Tách.
Một vết nứt mảnh như sợi tóc xuất hiện trên bề mặt khối huyền băng vạn năm. Ngay sau đó, vết nứt bắt đầu lan rộng, kéo theo vô số những đường nứt khác đan xen vào nhau tựa như màng nhện. Tiếng vỡ vụn dần trở nên rõ ràng hơn, những mảnh băng vụn rơi lả tả xuống nền đá tối tăm, vỡ tan thành những hạt bụi lấp lánh.
Từ bên trong đài băng vỡ nát, một thân ảnh mặc đạo bào xám tro từ từ bước ra.
Trần An khẽ chớp mắt, rũ bỏ lớp bụi bặm của thời gian đang bám trên vai áo. Nhục thân của hắn lúc này không hề tản ra bất kỳ luồng hào quang chói lóa nào, cũng không có dị tượng rồng bay phượng múa lượn lờ xung quanh. Cảnh giới Niết Bàn Cảnh Đỉnh Phong khi đạt tới mức tận cùng lại chính là phản phác quy chân, vạn pháp nội liễm. Trông hắn lúc này tĩnh lặng như một hồ nước thu sâu thẳm, hơi thở hòa làm một với nhịp điệu của thiên địa, dường như chỉ cần hắn đứng im, vạn vật xung quanh sẽ tự động coi hắn là một phần của nhành cây, ngọn cỏ, hay một tảng đá vô tri. Không một tia khí tức nào rò rỉ ra bên ngoài.
Hắn chậm rãi nhấc chân, từng bước một dẫm lên những bậc thang cấu tạo từ xương cốt viễn cổ, tiến về phía Phi Thăng Tế Đàn đã im lìm chờ đợi từ lâu.
Đứng trên đài cao nhất của Tế Đàn, Trần An chắp hai tay sau lưng, đôi mắt xám đục từ từ nhắm lại. Thần thức của hắn tĩnh lặng lan tỏa, tựa như một cơn gió nhẹ không hình không tướng, bao trùm lấy toàn bộ Cửu U Đại Lục rộng lớn.
Đây là lần cuối cùng hắn ngắm nhìn thế giới này.
Một vạn năm đã trôi qua kể từ ngày hắn phong bế ngũ quan, mượn cỗ lực lượng nguyên thủy của Tế Đàn để tu vi hoàn toàn viên mãn. Trong mắt kẻ phàm trần, một vạn năm là khoảng thời gian quá đỗi xa xôi, đủ để vô số vương triều quật khởi rồi lụi tàn. Dưới Thần thức của hắn, thương hải tang điền hiện lên rõ rệt. Nơi từng là bình nguyên bát ngát nay đã bị nước biển xâm thực hóa thành đại dương sâu thẳm; nơi từng là vực sâu vạn trượng nay lại được đất đá đùn lên thành những dãy núi non trùng điệp.
Lòng Trần An chợt dâng lên một cỗ tư vị đắng ngắt của sự tang thương và cô độc. Thọ mệnh vô tận đôi khi không phải là một món quà, mà là một lời nguyền rủa. Hắn nhớ lại những bậc kỳ tài cái thế, những vị chưởng môn uy phong lẫm liệt, những kẻ thù từng cầm kiếm truy sát hắn đến mức chạy trối chết ngày nào. Bọn họ từng rực rỡ tựa tinh tú, từng vỗ ngực xưng danh chấn động một phương, từng coi thiên hạ như vật trong lòng bàn tay.
Nhưng giờ đây thì sao? Tất cả bọn họ đều đã hóa thành những nắm cát vàng khô khốc, bị gió bụi thời gian cuốn trôi không để lại dấu vết. Những đạo thống bọn họ dốc lòng bồi đắp đã sụp đổ, những công pháp bọn họ tự hào đã thất truyền. Ngay cả cái tên Trần An, cũng đã hoàn toàn bị cõi đời này lãng quên.
Chỉ có hắn, kẻ mang cái tâm hèn nhát, kẻ luôn chọn cách lui về sau mỗi khi phong ba bão táp ập tới, lại là người mỉm cười trụ lại đến khoảnh khắc cuối cùng. Hắn đã dùng sự nhẫn nhịn và cẩn trọng tột độ để đánh bại thứ vũ khí tàn nhẫn nhất của vũ trụ: Tuế nguyệt.
Trần An khẽ lật bàn tay, từ trong tay áo lấy ra một vò linh tửu đã ủ kín từ Kỷ nguyên Mạt Pháp. Lớp bùn niêm phong vỡ ra, hương rượu nồng đậm phảng phất mùi vị của đất trời xa xưa lan tỏa trong không khí lạnh lẽo. Hắn rót đầy một chén rượu, không nâng lên kính thiên địa bao la, cũng chẳng buồn kính thần Phật hư vô. Hắn chỉ lặng lẽ nghiêng chén.
Dòng rượu trong vắt rớt xuống đài xương trắng, kêu lên những tiếng xèo xèo nhỏ bé rồi ngấm sâu vào lớp băng tuyết.
"Một ly này, kính vạn năm tuế nguyệt vô tình. Kính những bộ xương khô đã trải đường cho ta tồn tại." Lão Trần lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn vang vọng trong bóng tối. Lời từ biệt với Phàm Nhân Giới, giản đơn, không bi lụy, nhưng lại nặng tựa ngàn cân.
Hắn vung tay ném vỡ vò rượu, hai mắt bỗng nhiên trợn trừng, pháp quyết trong tay biến ảo liên tục.
Cùng với những cái kết ấn của Trần An, Phi Thăng Tế Đàn bên dưới chân hắn bắt đầu rung chuyển kịch liệt. Những đạo trận văn hình thành từ thời viễn cổ đồng loạt bừng sáng, tỏa ra ánh quang mang chói lòa xua tan đi màn đêm vĩnh cửu của Cực Bắc. Hào quang từ từ hội tụ, áp súc đến mức không gian xung quanh nứt toác, trước khi hóa thành một cột sáng khổng lồ phóng thẳng lên chín tầng mây.
Cột sáng đâm xuyên qua lớp nham thạch dày hàng vạn trượng, xé rách màng bọc pháp tắc yếu ớt của Cửu U Đại Lục, mở ra một con đường thẳng tắp hướng về phía tinh không. Thân ảnh mập mạp của Trần An bị lực lượng tiếp dẫn bao bọc, dung nhập hoàn toàn vào trong cột sáng, thân hình dần trở nên mờ ảo.
Cảm giác khi ở trong thông đạo phi thăng vô cùng khó tả. Trần An cảm thấy không gian xung quanh mình đang bị vặn xoắn liên tục. Lực áp bách từ tứ phía đè ép lấy nhục thân, tựa như có hàng vạn tảng đá tảng đang không ngừng mài giũa từng tấc da thịt, từng đoạn tủy cốt. Lực lượng của pháp tắc thiên địa ở một giới diện cao hơn bắt đầu rót vào cơ thể hắn, cọ rửa đi những tạp chất phàm tục cuối cùng còn sót lại, cưỡng ép nhục thân hắn phải lột xác để thích nghi với môi trường mới. Nếu không nhờ vào căn cơ Niết Bàn Cảnh Đỉnh Phong viên mãn, e rằng chỉ riêng lực lượng gột rửa này cũng đủ khiến hắn tan xương nát thịt.
Trần An cắn chặt khớp hàm, chịu đựng cơn đau đớn thấu xương nhưng không phát ra nửa tiếng rên rỉ. Tốc độ di chuyển của quang trụ nhanh đến mức ý niệm cũng không theo kịp. Chẳng biết bao lâu đã trôi qua, phía cuối thông đạo u ám bắt đầu hiện ra một đốm sáng nhàn nhạt.
Ranh giới của Linh Giới đã ở ngay trước mắt.
Thế nhưng, ngay khi mũi chân của hắn chuẩn bị chạm vào giới diện phía trên, ngay khi đôi mắt hắn còn chưa kịp nhìn rõ phong cảnh của thế giới mới, một biến cố kinh hoàng đã ập tới.
Băng qua rào cản thế giới, Thần thức của Trần An vừa mới lan tỏa ra ngoài thăm dò, lập tức bị một luồng sát khí đặc quánh như thực thể dội thẳng vào não hải. Luồng sát khí này tàn bạo, lạnh lẽo và cuồn cuộn tựa như một biển máu vừa được khơi mào. Kèm theo đó là vô vàn cỗ uy áp nặng nề đan xen vào nhau, lơ lửng khắp không gian giới diện. Áp lực của thiên địa Linh Giới khắc nghiệt đến mức khiến một cường giả Niết Bàn Cảnh Đỉnh Phong như hắn cũng cảm thấy lồng ngực thắt lại, hô hấp trở nên vô cùng khó khăn, tựa như một con cá nước ngọt vừa bị ném thẳng xuống vùng biển mặn chát và hung dữ.
Hào quang tiếp dẫn tắt ngấm. Bàn chân Trần An vững chãi chạm xuống một bề mặt đá lạnh lẽo. Xung quanh hắn là một phiến đá truyền tống cổ xưa, loang lổ rêu phong, nằm ẩn mình giữa một khu rừng nguyên sinh tĩnh mịch nhưng ẩn chứa vô vàn nguy cơ rình rập.
Lão Trần hoàn toàn không có tâm trạng để ngắm nhìn phong cảnh của Thượng Giới, cũng chẳng buồn tò mò xem linh khí nơi đây nồng đậm đến mức nào. Trực giác sinh tồn được mài giũa qua tám vạn năm ở Hạ giới gào thét trong tâm trí hắn một sự thật tàn khốc: Nơi này không phải là cõi tiên tiêu diêu tự tại, mà là một lò sát sinh khổng lồ, nơi mạng sống của những kẻ yếu hèn không bằng một ngọn cỏ rác.
Chưa đầy một cái chớp mắt kể từ khi đáp xuống, bản năng phòng ngự của kẻ tu Cẩu Đạo lập tức nắm quyền kiểm soát toàn bộ cơ thể.
"Thu!"
Trần An nghiến răng, điên cuồng áp súc đan điền. Khí tức Niết Bàn Cảnh Đỉnh Phong vốn dĩ có thể uy trấn một phương lập tức bị hắn giấu nhẹm vào sâu thẳm nhất của Thức hải. Hắn tự phong bế hàng vạn kinh mạch, cưỡng ép đẩy tu vi bề ngoài của mình tụt dốc không phanh, cho đến khi chỉ còn đọng lại một chút khí tức yếu ớt, mỏng manh tựa như một phàm nhân mắc bệnh hiểm nghèo, chỉ cần một cơn gió lạnh cũng có thể tắt thở.
Nhưng thế vẫn chưa đủ để làm hắn an tâm. Ở một nơi mà sát khí vương vất khắp lối như thế này, một tên tu sĩ khỏe mạnh, nguyên vẹn xuất hiện trên đài phi thăng chắc chắn sẽ thu hút những ánh mắt nghi ngờ và những thủ đoạn tàn độc từ những kẻ đi săn.
Sự tàn nhẫn với kẻ thù không đáng sợ, sự tàn nhẫn với chính bản thân mình mới là vũ khí phòng thân lợi hại nhất.
Trần An khom người xuống, vốc một nắm đất đen trộn lẫn với tro tàn mục nát bên mép phiến đá, không chút do dự bôi trét loạn xạ lên khuôn mặt mập mạp của mình, che lấp hoàn toàn làn da trắng bệch. Hắn đưa tay xé toạc vạt đạo bào xám tro, biến nó thành những mảng giẻ rách tả tơi treo lủng lẳng trên người.
Chưa dừng lại ở đó, Lão Trần cắn chặt môi đến rỉ máu, tự ngưng tụ một luồng chân nguyên hẹp, hướng thẳng vào ngực trái của mình đánh tới.
Rắc... Rắc...
Âm thanh xương cốt gãy nát khô khốc vang lên. Trần An tự tay đánh gãy hai cái xương sườn của chính mình. Cơn đau nhói xộc lên tận đỉnh đầu khiến hắn loạng choạng, miệng há ra, trực tiếp phun một ngụm máu tươi đỏ ngòm xuống nền đá xám xịt. Máu quyện với đất cát, tạo nên một cảnh tượng vô cùng thê thảm và nhếch nhác.
Hắn lảo đảo lùi lại vài bước, rồi buông thõng cơ thể, cuộn tròn người lại, rụt cổ chui rúc vào cái góc khuất tăm tối, ẩm thấp nhất của phiến đá truyền tống. Hai tay ôm chặt lấy đầu gối, cả thân hình mập mạp run lẩy bẩy như một con chuột chù vừa may mắn thoát khỏi miệng mèo hoang, đang chờ đợi cái chết từ từ tìm đến.
Nhắm tịt hai mắt, Lão Trần giấu đi sự thanh tỉnh và tính toán sắc bén sâu trong con ngươi. Giữa cõi Linh Giới xa lạ và ngột ngạt này, một câu lầm bầm bực dọc âm thầm vang lên trong cõi lòng hắn, khép lại những khoảnh khắc đầu tiên đặt chân lên Thượng Giới:
"Sát khí quá nặng... Cứ giả làm phế vật sắp chết cho an toàn, lỡ có cường giả nào đi ngang qua cũng lười bóp chết ta!"
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.