Thọ Mệnh Ta Vô Tận, Đành Tiễn Kẻ Thù Đi Bán Muối

Chương 129: Lão nông khù khờ dâng cỏ nộp thuế, điên cuồng diễn xuất qua mặt trạm kiểm soát

Đăng: 21/05/2026 07:26 2,479 từ 4 lượt đọc

Giữa bóng đêm dày đặc của Thiên Diệp Châu, Thanh Diệp Thôn đã hoàn toàn biến thành một bức tranh tươi máu đầy thê lương.

Tiếng chuông đồng thau vẫn rền rĩ chát chúa, hòa cùng tiếng gào thét thảm thiết, oán hận ngút trời của hàng ngàn phàm nhân và Tán tu cấp thấp. Khắp nơi trong làng, các túp lều tranh sụp đổ, lộ ra những thân ảnh đang quằn quại. Huyết Tế Trận rực sáng một màu đỏ ối tà dị, điều động vạn vạn sợi rễ máu hung hãn điên cuồng đâm chọc, luồn lách để bòn rút đến giọt thọ nguyên cuối cùng của đám sinh linh khốn khổ. Xương thịt héo rũ, tóc trắng rụng lả tả, phàm nhân chỉ trong vài nhịp thở đã hóa thành những cái xác khô quắt queo.

Sâu dưới lòng đất mười trượng, bên trong căn hầm ngầm tổ kiến chật hẹp, Trần An (Vương Phú Quý) áp sát lưng vào vách đất ẩm ướt. Thần thức của hắn cảm ứng được những sợi tơ máu của trận pháp đang cuồng loạn quét qua quét lại trên trần hầm, chỉ cách đỉnh đầu hắn chưa đầy nửa thước.

Giữa vũng máu tanh tao của nhân gian, Trần An tuyệt đối không có một mảy may ý định ngoi lên mặt đất để đóng vai anh hùng cứu thế. Bởi lẽ, ngự trị trên tầng mây lúc này là một lão quái vật Tụ Thọ Cảnh Hậu Kỳ — tồn tại có thể tùy ý hô mưa gọi gió, diệt sát vạn người tại Phàm Nhân Giới. Đối mặt với loại đại năng danh môn chính phái đã triệt để phát điên vì thọ nguyên cạn kiệt này, việc ló đầu ra chính là tự sát.

"Muốn cướp thọ mạng của lão tử? Trừ phi Thiên Đạo tự thân sụp đổ!" Trần An thầm hừ một tiếng lạnh lẽo trong bụng.

Hắn lập tức vận chuyển Quy Tức Công đến mức độ cực đoan nhất từ trước đến nay. Từng lỗ chân lông trên da thịt hắn hoàn toàn đóng chặt, khóa chết cỗ linh lực Bán bộ Tụ Thọ Cảnh cuồn cuộn vào sâu trong đan điền, phong ấn toàn bộ sinh cơ vô tận của Bất tử thân thể vào tận cùng tủy cốt. Chỉ trong vòng một nhịp thở, khí tức của hắn tụt dốc không phanh. Trên bề mặt da thịt nhăn nheo giả tạo của hắn chỉ còn tỏa ra một luồng tử khí thoi thóp, thối rữa, nồng nặc mùi u uế của một lão già phàm nhân sắp đất xuôi tay, thọ chung chính tẩm đến nơi.

Xoẹt! Xoẹt!

Mấy sợi rễ máu hung bạo đâm xuyên qua vách đất, quẹt trúng bả vai Trần An. Thế nhưng, khi những sợi lông tơ đỏ rực chạm vào da thịt hắn, pháp trận phản hồi lại một cỗ khí tức khô héo như tro tàn, không có nửa tia linh lực, cũng chẳng có lấy một giọt thọ nguyên tươi mới. Đối với cái trận pháp tà môn này, thân xác Trần An hiện tại chẳng khác nào một khúc gỗ mục đã chết khô trăm năm, nhai vào chỉ thấy đắng miệng. Đám rễ máu lập tức sinh ra bản năng chê bai, rụt vòi lại rồi lao sang hướng khác, không thèm tốn công bòn rút.

Trần An nín thở nằm im trong bóng tối, lặng lẽ chịu đựng sự ngột ngạt suốt ba canh giờ đồng hồ.

Đến lúc canh năm, khi tiếng la hét trên mặt đất lịm dần, Huyết Tế Trận sau khi đã no nê hút cạn sinh cơ của cả một vùng thung lũng bỗng có dấu hiệu yếu đi, hào quang hình bát úp trên bầu trời khẽ dao động mờ nhạt. Biển oán khí bốc lên ngùn ngụt.

Nhận thấy thời cơ vàng ngọc đã đến, Trần An động thân. Hắn vớ lấy một vốc máu đen ngòm của xác yêu thú thối rữa tích trữ trong hầm bôi đầy lên mặt mũi, y phục rách nát để tạo vẻ thảm hại. Một tay hắn vác theo cái giỏ tre sứt sẹo chứa vài gốc Thanh Linh Thảo vàng vọt, èo uột — thành quả thu hoạch sót lại từ vụ mùa trước, tay kia chống gậy tre gãy, lảo đảo leo ra khỏi căn hầm ngầm hoang tàn.

Thanh Diệp Thôn giờ đây đã thành một bãi tha ma không một bóng người sống, chỉ có xác khô rải rác dưới đất bùn. Trần An không thèm ngoảnh đầu nhìn lại, khom cái lưng gù, từng bước đi khập khiễng lách qua vùng biên giới phong tỏa vừa mới lỏng lẻo của trận pháp, hướng về phía dãy núi trùng điệp phía ngoại vi.

Tuy nhiên, cõi lòng hắn vừa mới buông lỏng một chút liền nhanh chóng thắt chặt lại.

Chính Đạo Minh hành sự vô cùng tàn độc và kín kẽ. Sau khi kích hoạt Huyết Tế Trận đồ sát hàng loạt Linh thôn để luyện đan, bọn chúng đã thiết lập các trạm kiểm soát dày đặc trên mọi con đường độc đạo băng qua Thiên Diệp Châu. Mục đích cốt lõi là để bắt gọn những con cá lọt lưới, đồng thời chặn giết tất cả những Tán tu có ý định bỏ trốn khỏi lãnh thổ. Tại các trạm này, bọn chúng lấy danh nghĩa "Thu tô thuế vụ mùa khẩn cấp" để danh chính ngôn ngữ rà soát diện rộng.

Đi được mười dặm, Trần An đụng phải một trạm kiểm soát chắn ngang hẻm núi đá vôi. Nơi đó nồng nặc mùi máu tanh, mấy cái đầu lâu của Tán tu phản kháng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo khi bị bêu trên cọc tre. Hai tên đệ tử Chấp pháp mặc lam bào thêu kim diệp, tu vi Khai Mạch Cảnh Sơ Kỳ đang nắm chặt binh khí, sát khí đằng đằng đứng gác.

"Kẻ nào? Đứng lại!" Một tên tu sĩ có vết sẹo dài trên mặt trừng mắt, trường kiếm tuốt vỏ chĩa thẳng vào Trần An.

Khoảnh khắc đối mặt với hai họng súng hung thần, Trần An không hề lộ ra một tia hoảng hốt. Kỹ năng diễn xuất đỉnh cao ngấm vào xương tủy qua hàng trăm năm tu Cẩu Đạo lập tức bộc phát.

Hắn "A" lên một tiếng kinh hãi tột độ, hai chân như nhũn ra, mất thăng bằng ngã lăn lông lốc ra nền đất đá lởm chởm. Chiếc giỏ tre văng ra, mấy cọng Thanh Linh Thảo héo úa rơi vãi tung tóe. Trần An bò rạp dưới đất, người run lên cầm cập như cầy sấy, nước mắt, nước mũi phối hợp cùng bọt mép pha lẫn máu yêu thú chảy ròng ròng xuống cằm. Hắn ôm lấy đầu, mếu máo gào khóc bằng chất giọng khàn đặc, thê lương của một lão già quê mùa mất trí:

"Tiên sư tha mạng! Tiên sư đại nhân khai ân! Khụ khụ... tiểu nhân... tiểu nhân là Vương Phú Quý ở Thanh Diệp Thôn, đến để nộp thuế... nộp thuế mộc thảo cho Tông môn đây ạ!"

Tên Chấp sự mặt sẹo cau mày khinh bỉ nhìn lão nông phu bẩn thỉu, hôi hám như một con chuột cống trước mặt, lạnh giọng hỏi: "Thanh Diệp Thôn? Đêm qua nơi đó bị Huyết tế... hừ, bị biến cố lớn, làm sao ngươi còn sống?".

Trần An lập tức dập đầu chan chát xuống đá cứng đến mức trán rách da, máu chảy be bét, khóc lóc thảm thiết bốc phét không ngượng mồm: "Đêm qua... đêm qua có con đại yêu thú gầm rú dữ dội lắm ạ! Nó phun lửa phun máu giết sạch cả làng, tiểu nhân nhát gan, sợ quá nên chui tọt vào cái rãnh hầm phân trâu trốn suốt một đêm... Khụ khụ... Sáng ra thấy mọi người chết sạch rồi, tiểu nhân nhớ lời Tiên sư dặn phải nộp đủ thuế, nên gom hết mấy cọng cỏ rác này, liều mạng chạy tới đây dâng lên hầu hạ Tông môn... Xin các Tiên sư thương xót cái mạng già này... khụ khụ...".

Bộ dạng khù khờ, tham sống sợ chết đến mức bỉ ổi, lại thêm mùi phân trâu, mùi máu uế khí nồng nặc tản ra từ người hắn khiến hai tên tu sĩ Khai Mạch Cảnh phải che mũi, lùi lại một bước đầy vẻ ghê tởm.

"Để ta xem thọ nguyên của lão già này thế nào, biết đâu là Tán tu ngụy trang." Tên chấp sự còn lại hừ một tiếng, móc từ trong ngực áo ra một chiếc gương đồng trinh thám — pháp bảo chuyên dụng để đo lường thọ mạng sinh linh.

Gã giơ gương, rọi một luồng quang mang xám xịt trực diện vào người Trần An.

Dưới sự rà soát của pháp bảo, bên trong đan điền của Trần An không hề có một chút dao động linh lực nào. Mặt gương đồng run rẩy, cuối cùng chỉ hiện lên một tia sáng yếu ớt, leo lét và xám xịt như tro tàn của một lò than đã tắt. Biểu thị rõ ràng: thọ nguyên của lão già gù này đã cạn kiệt đến tận cùng, chỉ cònLay lắt tính bằng ngày bằng giờ, tùy thời có thể lăn ra chết thẳng cẳng.

Hai tên Chấp sự nhìn kết quả hiện trên mặt gương, rồi lại liếc nhìn mấy cọng Thanh Linh Thảo vàng vọt, phẩm cấp rác rưởi rơi dưới đất, trong lòng triệt để dâng lên một cỗ khinh bỉ cùng chán ghét tột độ.

"Mẹ kiếp, đúng là một tên phế vật sắp xuống lỗ!" Tên chấp sự mặt sẹo thu lại pháp bảo, phun một ngụm nước bọt xuống đất, mắng chửi té tát: "Thọ nguyên cạn sạch, khí huyết thối rữa thế này, có bắt về ném vào lò luyện đan của Lão tổ... cũng chỉ làm bẩn lò, hỏng mất một lô linh đan quý giá! Giữ lại chỉ tốn cơm!"

Gã thẳng chân, dùng mũi giày thô bạo đạp mạnh một cú vào lồng ngực Trần An.

Bốp!

Cú đạp mang theo một chút kình lực phàm trần khiến thân hình gầy gò của Trần An văng ra xa mấy thước, ngã lăn lông lốc vào bụi gai ven đường. Thế nhưng, đệ nhất Cẩu Đạo Vương làm sao có thể để lộ sơ hở? Hắn mượn lực ngã ngửa, miệng phun ra một ngụm máu bầm (vốn là máu yêu thú ngậm sẵn trong họng), hai tay vẫn ôm khư khư lấy cái giỏ rách, vừa khóc vừa bò lổm ngổm dậy, mặt dày cười hềnh hệch, liên tục cúi rập đầu tạ ơn:

"Đa tạ Tiên sư không giết! Đa tạ ân đức bao dung của Chính Đạo Minh! Khụ khụ... tiểu nhân cút ngay, tiểu nhân cút ngay đây ạ!"

"Cút ngay cho khuất mắt bổn tọa! Đống cỏ rác này cầm đi mà chôn thân!" Tên Chấp sự hất hàm đầy chán ghét, phẩy tay như đuổi một con ruồi hôi thối.

Trần An ôm lấy cái giỏ tre trống rỗng, tấm lưng gù gập xuống sát đất, vừa khóc lóc vừa lết từng bước một qua khỏi hàng rào rào chắn của trạm kiểm soát. Hắn đi vô cùng chậm chạp, bộ dạng run rẩy, khốn khổ như thể có thể gục chết bất cứ lúc nào, triệt để lừa gạt được nhãn quang của hai tên đệ tử ngoại môn kia.

Hành trình lách qua khe cửa hẹp của tử thần rốt cuộc đã thành công, bằng cách hèn mọn và bẩn thỉu nhất.

Canh giờ trôi qua, khi bước chân khập khiễng đã hoàn toàn vượt qua ba dãy núi đá, khuất hẳn khỏi tầm mắt và phạm vi thần thức của trạm kiểm soát Chính Đạo Minh, Trần An mới dừng lại bên một bờ vực sâu hoang vu.

Hắn đứng thẳng người dậy. Cái lưng gù nháy mắt duỗi thẳng như một ngọn thương chống trời, đôi mắt đục ngầu lập tức biến mất, thay vào đó là hai tia nhìn sắc lạnh, sâu thẳm đầy vẻ trào phúng. Hắn vứt phắt cái giỏ tre rách rưới xuống vực sâu, dùng linh lực chấn động một cái, quét sạch toàn bộ lớp máu uế cùng mùi hôi thối trên y phục, khôi phục lại vẻ thanh tịnh ẩn mật.

Trần An ngước mắt nhìn lên bầu trời Thiên Diệp Châu. Lúc này, bầu trời không còn một chút lam sắc nào, mà xám xịt, trầm mặc vì linh khí thiên địa đang không ngừng cạn kiệt, oán khí ngút ngàn bốc lên từ ba ngàn Linh thôn bị thảm sát.

Bối cảnh tàn khốc của tu chân giới lúc này hiện ra rành rành: linh mạch của Cửu U Đại Lục đang bước vào giai đoạn khô héo. Sự cạn kiệt tài nguyên đang ép những đại năng cao cao tại thượng kia phát điên, vứt bỏ toàn bộ tấm mặt nạ đạo đức giả để chuyển sang ăn thịt người, bòn rút thọ nguyên của phàm nhân hòng kéo dài hơi tàn. Kỷ nguyên đại loạn của Phàm Nhân Giới đã chính thức mở màn, mở đường cho một cuộc thanh trừng đẫm máu sắp sửa càn quét vạn dặm.

"Chính đạo cái rắm! Danh môn cái rắm! Tu tiên đến cuối cùng... chẳng qua cũng chỉ là một bầy quỷ đói ăn thịt lẫn nhau để giành giật thọ mạng mà thôi." Trần An cười lạnh một tiếng, trong lòng không hề có ý định nhúng tay vào vũng bùn này.

Mục tiêu của hắn rất rõ ràng: Thiên hạ có đại loạn, đại năng có giết nhau đến mức máu chảy thành sông thì cũng chẳng liên quan gì đến hắn. Hắn có thọ mệnh vô tận, thứ hắn cần nhất bây giờ không phải là tranh giành thọ diên đan, mà là một không gian an toàn tuyệt đối để ngủ đông, chờ đợi cho cái chu kỳ mạt pháp này trôi qua.

"Thiên hạ sắp đại loạn rồi. Lão tử phải tìm một ngọn núi hoang vu, hẻo lánh nhất cái map này, đào một cái hầm sâu một vạn trượng, thiết lập vài ngàn cái trận pháp cách ly để ngủ đông thôi! Đợi vài trăm năm nữa các ngươi chết sạch vì hết thọ nguyên, lão tử lại ngoi lên nhặt rác!"

Thân hình Trần An khẽ động, vận chuyển thuật ẩn匿 đỉnh cao, hóa thành một làn khói xám nhạt mỏng manh, nhanh chóng lẩn khuất vào sâu trong khu rừng rậm nguyên sinh ngàn năm, hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian, chấm dứt kiếp nạn đẫm máu tại Thiên Diệp Châu một cách bình an vô sự.

0