Thọ Mệnh Ta Vô Tận, Đành Tiễn Kẻ Thù Đi Bán Muối

Chương 128: Thu hoạch mùa màng đầu tiên, phát hiện bí mật đen tối dưới lớp đất linh điền

Đăng: 21/05/2026 07:26 2,064 từ 3 lượt đọc

Vụ mùa "Thanh Linh Thảo" đầu tiên tại Thanh Diệp Thôn rốt cuộc cũng khép lại một cách êm đẹp.

Nhờ hệ thống "Tụ Độc Tự Dưỡng Trận" rải rác dưới lớp bùn lầy cùng đám Huyễn Diệp Độc Cỏ cần mẫn lọc uế khí thành mộc linh khí, mảnh ruộng "chó ăn đá gà ăn sỏi" của Trần An (Vương Phú Quý) vừa vặn cho ra đủ số lượng định mức. Không thừa một gốc để khơi gợi sự tham lam của kẻ khác, cũng chẳng thiếu một nhánh để bị khép tội đày đi mỏ quặng. Chất lượng linh thảo èo uột, vàng vọt mười phần thì phế hết chín phần, khiến đám Linh Điền Sứ chỉ nhìn thôi đã muốn chửi rủa, mắng mỏ vài câu rồi vội vã ném vào khoang chứa phế liệu.

Trần An khúm núm dập đầu tạ ơn, thành công duy trì vỏ bọc của một lão nông dân phế vật, vô hại, đang lụ khụ sống những ngày tàn cuối đời.

Đêm khuya thanh vắng, lặn sâu xuống Động phủ "tổ kiến" ngập ngụa mùi xú uế, Trần An khoanh chân tĩnh tọa. Với tu vi nửa bước Tụ Thọ Cảnh vừa đột phá nhờ viên "Tiểu Tụ Nguyên Đan" phiên bản hắc ám, đan điền của hắn giờ đây linh lực cuồn cuộn như biển hồ. Cảm giác an toàn giả tạo khiến khóe môi đệ nhất Cẩu Đạo Vương nhếch lên một nụ cười đắc ý. Hắn bắt đầu xoa cằm, tính toán xem vụ mùa tới nên trồng xen kẽ thêm loại kịch độc gì.

"Huyễn Diệp Độc Cỏ phòng ngự thụ động vẫn chưa đủ đô. Có lẽ phải tìm cách nuôi cấy thêm 'Thực Cốt Đằng' hay 'Tán Hồn Sa' để làm đạn dược phòng thân..." Hắn nhẩm tính, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới nông nghiệp hắc ám của riêng mình.

Thế nhưng, sự yên bình giả tạo ấy không kéo dài được bao lâu.

Bước sang những ngày chớm đông, bầu không khí tại Thiên Diệp Châu bắt đầu có sự biến chuyển. Ban đầu, Trần An chỉ nghĩ đó là hàn khí tự nhiên của đất trời khi luân chuyển tiết khí. Nhưng với thần thức nhạy bén của một kẻ đã chạm một chân vào ngưỡng cửa Tụ Thọ Cảnh, hắn nhanh chóng nhận ra một sự biến đổi cực kỳ vi diệu và tĩnh lặng đến rợn người.

Mộc linh khí ôn hòa, dồi dào vốn tràn ngập trong không gian — thứ năng lượng nuôi dưỡng vạn vật tại Phàm Nhân Giới này — đang có dấu hiệu mỏng dần đi.

Đây hoàn toàn không phải là sự suy giảm cục bộ do một trận pháp khổng lồ nào đó tạm thời hút mất. Nó tĩnh lặng và triệt để hơn thế rất nhiều. Cả một vùng thiên địa rộng lớn, linh khí đang từ từ "bốc hơi" tựa như một vũng nước đọng bị phơi dưới ánh nắng trưa hè gay gắt. Sự bốc hơi này không sinh ra bạo động, mà mang theo một cỗ hơi thở thê lương, tử khí trầm mặc.

"Khí tức này... giống hệt như dị tượng trong cổ tịch miêu tả về 'Mạt pháp thời đại' (thời đại đạo pháp suy tàn, linh khí cạn kiệt)." Trần An mở bừng hai mắt, nụ cười đắc ý trên môi tắt ngấm. Mồ hôi lạnh bất giác rịn ra trên trán hắn.

Linh khí thiên địa không thể tự nhiên bốc hơi nhanh như vậy. Trừ phi... có kẻ nào đó đang tác động vào cội nguồn của mạch đất!

Nghĩ đến đây, Trần An không dám chần chừ. Hắn cẩn thận vận chuyển Quy Tức Công, bọc thần thức của mình thành một sợi tơ mỏng manh, lén lút truyền sâu xuống lòng đất, men theo mạch nước ngầm để kiểm tra mạng lưới rễ cây tà thuật khổng lồ của Chính Đạo Minh — nơi mà hắn từng nhỏ một giọt Bất Tử Tinh Huyết để tha hóa một nhánh rễ làm điểm mù. Hắn muốn tìm hiểu xem rốt cuộc đám ngụy quân tử danh môn chính phái kia đang giở trò quỷ gì.

Khi thần thức chạm đến độ sâu trăm trượng dưới lòng đất Thanh Diệp Thôn, cảnh tượng phản hồi về màng nhĩ thần hồn khiến một kẻ tu Cẩu Đạo tâm tính vững vàng, quen thói máu lạnh như Trần An cũng phải rợn tóc gáy, linh hồn chấn động.

Dưới sự cạn kiệt của linh khí thiên địa, cái "Tụ Linh Trận" khổng lồ giăng mắc khắp ngóc ngách của Chính Đạo Minh bỗng chốc thay đổi hình thái. Nó đang tự động chuyển sang chế độ thứ hai, một chế độ ác độc đến mức thiên lý bất dung: "Phệ Hồn Đoạt Thọ" (Nuốt hồn đoạt mạng).

Những mạng lưới rễ cây đen ngòm, to như trăn mốc chằng chịt dưới nền đất không còn làm nhiệm vụ hút linh khí nữa. Thay vào đó, lớp vỏ sần sùi của chúng nứt toác ra. Từ bên trong, hàng vạn, hàng triệu những sợi lông tơ màu đỏ tươi như máu ứa ra, luồn lách qua lớp phù sa như vô số bầy rắn độc đói khát.

Trần An dùng thần thức theo dõi một nhánh rễ. Sợi lông tơ đỏ như máu ấy nhẹ nhàng vươn lên mặt đất, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ nhất, trực tiếp đâm xuyên qua lớp ván gỗ mục nát của một túp lều tranh. Trên giường, một nam tử phàm nhân đang ôm vợ ngủ say sưa sau một ngày cày cuốc mệt nhọc. Sợi tơ máu tựa như một cây kim tiêm tà ác, nhẹ nhàng cắm phập vào gáy gã.

Nam tử kia không hề tỉnh giấc, thậm chí khóe môi còn khẽ nhếch lên như đang trong mộng đẹp. Thế nhưng, từng luồng "Thọ nguyên" (tuổi thọ) vô hình mang màu xám nhạt, cùng với "Sinh cơ" sinh mệnh tinh thuần nhất trong huyết nhục của gã đang bị sợi tơ máu điên cuồng bòn rút. Làn da của nam tử bắt đầu nhăn nheo, mái tóc đen nhánh từ từ điểm bạc. Lực lượng sinh mệnh vĩ đại ấy bị hút xuống lòng đất, dọc theo mạng lưới rễ cây, cuồn cuộn dâng lên cho thượng tầng Tông môn xa xôi.

Xung quanh, hàng trăm túp lều của Thanh Diệp Thôn đều đang diễn ra cảnh tượng tương tự. Ngay cả những Tán tu Tụ Huyết Cảnh Sơ Kỳ yếu ớt cũng không thoát khỏi số phận bị rễ máu ghim chặt đan điền, bòn rút linh lực lẫn tuổi thọ trong cơn mê man.

"Súc sinh! Đám súc sinh Chính Đạo Minh này!" Trần An cắn chặt răng, trái tim đập thình thịch như trống chầu. "Bọn chúng căn bản không hề phân phát đất đai để chăn nuôi linh thảo! Mảnh đất này... bọn chúng đang 'chăn nuôi con người'! Dùng phàm nhân và tu sĩ cấp thấp làm bồn chứa sinh cơ, nuôi lớn rồi làm thịt!"

Danh môn chính phái, bảo vệ bá tánh, quy định không sát sinh bừa bãi... Tất cả chỉ là tấm màn che đậy cho một lò mổ quy mô khổng lồ chưa từng có trong lịch sử! Bọn chúng không cần giết người bằng gươm đao, bọn chúng dùng trận pháp từ từ rút cạn sinh mệnh, biến hàng vạn sinh linh thành chất dinh dưỡng kéo dài tuổi thọ cho lũ lão quái vật trên thượng tầng.

Trần An kinh hãi tột độ, lập tức thu hồi thần thức. May mắn thay, khu vực hầm ngầm của hắn nằm ngay dưới "điểm mù" do Bất Tử Tinh Huyết tạo ra, cộng thêm lớp vỏ bọc bằng "Khí Xú Ẩn Nặc" và độc thảo kịch độc trên mặt đất nên đám rễ máu kia sinh ra bản năng bài xích, không dám vươn vòi chạm vào.

Nhưng ở lại đây thêm một khắc chính là tự chui đầu vào rọ. Cẩu Đạo Vương quyết đoán vung tay, định thu dọn chút tàn dư rồi thi triển thuật Độn Thổ chuồn êm khỏi vùng đất bị nguyền rủa này. Hắn thà lang bạt vào thâm sơn cùng cốc chứ tuyệt đối không ở lại cái lò mổ đang khởi động này.

Thế nhưng, hắn vừa mới đứng dậy, thì một biến cố kinh thiên động địa lập tức ập tới!

BENG! BENG! BENG!

Tiếng kẻng báo động bằng đồng thau khổng lồ đặt tại trung tâm Thanh Diệp Thôn đột ngột vang lên chát chúa, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Âm thanh mang theo sóng âm chấn động linh hồn, đánh thức toàn bộ sinh linh đang chìm trong giấc ngủ.

"Á á á á á!"

Tiếng la hét thảm thiết xé lòng đồng loạt vang lên khắp các túp lều. Những người dân làng vừa bừng tỉnh bàng hoàng phát hiện cơ thể mình đang đau đớn kịch liệt. Dưới tác động của tiếng chuông, đám rễ máu đang âm thầm hút thọ nguyên bỗng nhiên hóa cuồng. Chúng xé rách da thịt, siết chặt lấy thân hình phàm nhân. Bằng tốc độ kinh hoàng bằng mắt thường cũng có thể thấy được, những thanh niên trai tráng bỗng chốc già sọp đi, tóc trắng xóa rụng lả tả, máu huyết khô cạn, chỉ trong vòng ba hơi thở đã bị hút khô thành những cái xác ướp da bọc xương rơi rụng xuống sàn nhà.

Cùng lúc đó, không khí bỗng nhiên cô đặc lại như chì.

Trần An ngước mắt nhìn qua khe hở của căn hầm ngầm, đồng tử co rút đến cực hạn. Từ trên tầng mây đen đặc của bầu trời đêm, một màn hào quang đỏ rực như máu, mang theo phù văn đầu lâu gào thét, tựa như một cái bát ngọc khổng lồ úp ụp xuống, phong tỏa hoàn toàn ranh giới Thanh Diệp Thôn và các khu vực lân cận. Không một con chim bay, không một con kiến bò nào có thể lọt qua lớp kết giới tử vong đó.

Từ trên không trung, một cỗ uy áp cường hãn, mênh mông như biển gầm giáng xuống, đè ép khiến những hòn đá vôi trên mặt đất cũng phải nứt toác. Một giọng nói già nua, khàn đặc, âm lãnh vô tình mang theo tu vi Tụ Thọ Cảnh Hậu Kỳ cuồn cuộn truyền đi khắp mười phương tám hướng:

"Linh mạch Cửu U Đại Lục đã bắt đầu khô héo sớm hơn dự kiến. Trưởng lão các viện nghe lệnh: Lập tức kích hoạt toàn bộ 'Huyết Tế Trận' tại ba ngàn Linh thôn trực thuộc! Hút sạch toàn bộ thọ nguyên và sinh cơ của đám súc vật phàm nhân này, tinh lọc ngưng tụ để luyện chế 'Diên Thọ Đan' cho Bản tọa xung kích Niết Bàn Cảnh!"

ẦM!

Lời nói vừa dứt, vạn đạo huyết quang từ lòng đất bùng nổ, phá vỡ đất đá đâm thẳng lên trời, hòa làm một với kết giới hình bát úp. Làng quê thanh bình, nghèo khó nháy mắt biến thành một lò mổ cấm kỵ, máu chảy thành sông, oán khí ngút ngàn.

Bên trong căn hầm ngầm hôi thối, Trần An lạnh toát sống lưng, mồ hôi ướt đẫm y phục. Cảm giác áp bách nghẹt thở bóp nghẹt lấy cổ họng hắn.

Lần này... triệt để kẹt cứng!

Trên đỉnh đầu là một vị đại năng Tụ Thọ Cảnh Hậu Kỳ đang tự thân giăng lưới đồ sát. Dưới lòng đất là hàng vạn vạn cái rễ máu khổng lồ đang hóa điên lùng sục mọi ngóc ngách sinh cơ. Mọi lối thoát không gian đều bị Huyết Tế Trận phong tử. Vỏ bọc lão nông dân hiền lành, ngây ngốc của Vương Phú Quý giờ phút này hoàn toàn là một tờ giấy lộn vô dụng trước trận đồ diệt tuyệt sinh linh, thà giết lầm vạn người chứ không bỏ sót một ai này.

Cái chết đã kề sát tận mang tai, Trần An siết chặt nắm tay, đan điền Bán bộ Tụ Thọ Cảnh điên cuồng bốc cháy. Hắn biết, Cẩu Đạo đã đến giới hạn, đêm nay, đệ nhất Cẩu Đạo Vương bắt buộc phải lật ngửa ác bài!

0