Quyển 1: Tu Tiên Đá Thần
Chương 17: Tiểu Ảnh Mất
Thiên Vân Thạch
Mục lục
103 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 103/103 chương
Trước mặt Tâm Ma là ảo ảnh Xà Điện, một cường giả Nguyên Anh sơ kỳ chuyên tu luyện quyền pháp. Mỗi cử động của lão đều khiến linh khí xung quanh rung chuyển.
“Nhóc con, tiếp chiêu!”
Xà Điện tung ra một quyền. Uy thế khủng khiếp lập tức khóa chặt Tâm Ma, khiến hắn cảm nhận được khí tức tử vong đang ập tới.
Tâm Ma còn chưa kịp phản ứng, tàn hồn Đá Cương đã xuất hiện. Hư ảnh một viên đá khổng lồ từ trên cao giáng xuống, đập thẳng vào nắm quyền của Xà Điện.
Ầm!
Dư chấn cuốn tung cát đá, hất Tâm Ma văng ra xa. Sức mạnh của cảnh giới Nguyên Anh quả nhiên vượt ngoài tưởng tượng.
“Tiểu bối giao chiến, ngươi không nên xen vào.” Giọng Đá Cương lạnh lùng vang lên. “Con trai, giết hắn đi. Lão phu sẽ đối phó với Xà Điện.”
Dù đã nhập ma, Tâm Ma vẫn hiểu rõ lời ông nói. Hắn lập tức quay người lao về phía Xà Hóa.
Xà Điện tức giận muốn ngăn cản, nhưng bị tàn hồn Đá Cương khóa chặt. Xà Hóa vốn có tu vi thấp hơn Tâm Ma, chỉ có thể trơ mắt nhìn thanh kiếm chém ngang thân thể mình.
Phập!
Máu tươi bắn tung tóe, phủ kín khuôn mặt Tâm Ma. Nét giận dữ trong mắt hắn càng trở nên đáng sợ.
“Không! Con ta!”
Xà Điện gào lên. Hai cường giả Nguyên Anh lập tức lao vào trận chiến, từng chiêu thức rung chuyển cả khu rừng. Yêu thú ở gần đó sợ hãi run rẩy, điên cuồng bỏ chạy.
Ầm! Ầm! Keng! Phập! Đùng!
Cách nơi giao chiến khoảng ba trăm mét, Thiên Quyền và Diệp Vân nhìn cảnh tượng trước mắt mà sắc mặt tái nhợt.
“Nhị ca, huynh xem kìa! Khí tức uy áp mạnh quá!”
“Ừ. Cũng may ta nhanh chân đưa muội đến đây. Nếu không, bây giờ chúng ta có lẽ đã nằm dưới Hoàng Tuyền rồi.”
Giữa không trung, Xà Điện tung ra một chưởng. Linh khí ngưng tụ thành hư ảnh một con rắn khổng lồ, trên đầu mọc hai chiếc sừng, vảy ánh lên sắc vàng kim. Nó uốn lượn giữa trời, tựa như sắp hóa thành giao long rồi lao xuống.
Gió mạnh cuộn qua khu rừng. Cây cối rung lắc dữ dội, bầu trời vang lên những tiếng xào xạc như một cơn bão đang kéo đến.
Tàn hồn Đá Cương không hề sợ hãi, quát lớn:
“Thập Nhị Đá Trận Hộ Thể!”
Mười hai hư ảnh viên đá khổng lồ xuất hiện, xoay quanh Xà Điện rồi khép lại thành một đại trận. Hư ảnh Kim Xà liên tục cắn xé bên ngoài, nhưng không thể phá vỡ lớp phòng ngự.
Keng! Keng! Ầm! Ầm!
Âm thanh vang vọng khắp khu rừng. Cách đó hơn một nghìn mét, một con Hắc Hùng Kim cấp tam đang ngủ say cũng bị đánh thức. Nó hoảng hốt cong mông bỏ chạy vào sâu trong rừng.
Trận chiến nằm gần Thành Nam Minh. Bầu trời đột nhiên biến đổi, những tiếng nổ liên tiếp truyền đến khiến người dân trong thành hoảng loạn.
“Thú triều! Thú triều đến rồi!”
Các binh lính trên cổng thành lập tức cảnh giác. Một vài người tu vi cao lao lên tường thành quan sát, chỉ thấy những tia sáng liên tục va chạm giữa không trung.
Thành chủ Thành Nam Minh đưa tay ngăn đám đông đang xôn xao.
“Mọi người im lặng! Đó không phải thú triều, mà là hai cao thủ đang giao chiến. Không cần hoảng sợ.”
Một người đứng bên cạnh nghi hoặc hỏi:
“Thành chủ, thuộc hạ cảm thấy khí tức kia rất quen thuộc.”
“Đúng vậy.” Thành chủ cau mày. “Hình như đó là khí tức Ảnh Phù của Xà Điện, thành chủ Dạ Long Thành. Nhưng lão ta đang giao chiến với ai?”
Không ai dám tiến vào khu rừng. Đối với cuộc chiến của những cường giả như vậy, chỉ cần đến gần cũng có thể mất mạng.
Nửa canh giờ sau, mặt đất xung quanh đã trở nên tan hoang như vừa hứng chịu một cơn bão khủng khiếp. Xà Hóa bị Tâm Ma giết chết, ma khí quanh Đá Quý dần rút đi, trả lại cho cậu quyền kiểm soát cơ thể.
Nhưng cậu không lập tức rời khỏi nơi này.
Tiểu Ảnh đang nằm bất động trong vòng tay cậu.
Trên không trung, hai cường giả vẫn không ngừng giao chiến. Những đòn đánh lạc hướng liên tục rơi xuống mặt đất, tạo thành từng hố sâu. Dù đã đứng cách xa ba trăm mét, Thiên Quyền và Diệp Vân vẫn run rẩy vì dư chấn.
Hai phút trước, họ còn đang nói chuyện, vậy mà một trận mưa đá bất ngờ từ trên trời giáng xuống. Thiên Quyền vội ôm lấy Diệp Vân, nhắm chặt mắt rồi cầu nguyện:
“Ông trời phù hộ! Xin đừng rơi trúng con!”
May mắn thay, những tảng đá chỉ rơi xuống xung quanh họ. Thiên Quyền mở mắt, nhìn cảnh tượng hoang tàn rồi chắp tay cảm tạ.
“May quá! Nếu ăn trúng một đòn, chắc ta đã chết không toàn thây rồi. Đa tạ ông trời thương xót!”
Bên dưới, Đá Quý dùng tu vi Trúc Cơ dựng lên một trận pháp hộ thể, bảo vệ bản thân và thi thể Tiểu Ảnh. Máu tươi không ngừng trào ra từ khóe miệng, nhưng cậu vẫn cắn răng duy trì trận pháp.
Cậu biết nếu mình rời đi, những đòn đánh của hai cường giả có thể phá hủy thân thể Tiểu Ảnh.
Giữa không trung, tàn hồn Đá Cương tung ra Đá Thần Thịnh Nộ. Hàng trăm viên đá khổng lồ từ mây đen trút xuống, đánh thẳng vào ảo ảnh Xà Điện.
Xà Điện bị thương nặng nhưng vẫn cười lớn.
“Ha ha ha! Ta nhớ kỹ các ngươi rồi. Chờ bản thể của ta đến, đó sẽ là ngày chết của các ngươi!”
Tàn hồn Đá Cương hiểu rằng không thể kéo dài trận chiến. Một khi bản thể Xà Điện đến nơi, ông sẽ không còn cơ hội chiến thắng.
Nhân lúc đối phương sơ ý, ông đưa tay lên trán, tung ra một đạo kiếm ý nhanh như tia chớp.
“Nhất Ý!”
Răng rắc!
Kiếm ý đâm xuyên đầu ảo ảnh Xà Điện. Lão còn chưa kịp nói thêm lời nào, thân thể đã dần nứt vỡ rồi tan biến giữa không trung.
Khu rừng trở lại yên tĩnh.
Thiên Quyền và Diệp Vân lúc này mới dám tiến đến gần. Nhìn thấy Tiểu Ảnh nằm bất động trên đùi Đá Quý, Thiên Quyền bật khóc.
“Tứ đệ, đệ đừng đi! Ta không bắt nạt đệ nữa đâu!”
“Hu hu… Đệ đi rồi thì ai bảo vệ ta? Đệ quay lại đây đi!”
Những kỷ niệm vui buồn cùng nhau vượt qua bao hiểm nguy khiến hai người không thể chấp nhận sự thật trước mắt.
Toàn thân Tiểu Ảnh đầy thương tích. Nó nằm im trên đùi Đá Quý, không còn chút hơi thở.
Đá Quý ngẩng đầu nhìn tàn hồn cha mình, giọng run rẩy:
“Cha, người có thể cứu Tiểu Ảnh sống lại không?”
Đá Cương hạ xuống kiểm tra thân thể nó rồi khẽ lắc đầu.
“Ta không thể cứu nó ngay bây giờ. Nhưng ta có thể đóng băng thân thể, giữ lại một tia sinh cơ. Nếu con tìm được linh dược ngũ cấp Hồi Sinh Quả, Tiểu Ảnh vẫn còn cơ hội sống lại.”
Hồi Sinh Quả tuy chỉ được xếp vào linh dược ngũ cấp, nhưng độ quý giá còn vượt xa nhiều tiên dược. Quả chỉ mọc trên cây Sinh Tiên, hai trăm năm mới kết trái một lần, hơn nữa nơi sinh trưởng của nó vô cùng khó tìm.
Theo lời Đá Cương, cây Sinh Tiên nằm trong danh sách tiên dược. Quả của nó không giúp tăng tu vi nên mới bị xếp vào linh dược ngũ cấp, nhưng năng lực hồi sinh lại vô cùng nghịch thiên.
Đá Cương quay sang Diệp Vân.
“Con bé, hãy dùng linh lực thủy hệ bao bọc thân thể Tiểu Ảnh.”
Diệp Vân lập tức làm theo. Một dòng nước trong suốt quấn quanh thân thể Tiểu Ảnh. Đá Cương đánh ra pháp quyết, khiến dòng nước hóa thành băng cứng.
Một khối băng khổng lồ nhốt Tiểu Ảnh bên trong. Kiếm trận xoay quanh bên ngoài, bảo vệ khối băng khỏi bị linh lực bên ngoài ăn mòn.
Đá Quý đưa khối băng vào không gian Đá Thần rồi quay sang Thiên Quyền và Diệp Vân.
“Nhị đệ, đệ đưa tam muội trở về thành đi. Đừng đi theo ta nữa. Ta đã giết con trai của thành chủ Dạ Long Thành, chắc chắn không thể tiếp tục ở lại đây. Ta và cha sẽ đến Hoang Vu Đông Ca tìm Hồi Sinh Quả cứu Tiểu Ảnh.”
Thiên Quyền im lặng một lúc rồi gật đầu. Cậu kéo Diệp Vân rời đi. Nhưng mới đi được một đoạn, cả hai đã quay đầu hét lớn:
“Đại ca, huynh nhớ bảo trọng! Nhất định phải đến thăm đệ!”
“Tạm biệt huynh! Nhớ giữ gìn sức khỏe và tìm cho muội một vị đại tẩu nhé!”
Đá Quý nhìn theo cho đến khi bóng dáng hai người khuất hẳn. Sau đó, cậu cùng Đá Cương tiến về Hoang Vu Đông Ca.
Hai người rời đi chưa lâu, một lão già giận dữ xuất hiện giữa khu rừng hoang tàn.
“Kẻ nào? Là kẻ nào cả gan giết con ta? Ta nhất định sẽ tìm được ngươi! Ta sẽ lột da, băm ngươi thành trăm mảnh để tế con ta!”
Lão đến quá muộn. Sau khi nhận ra Ảnh Phù liên kết với Hồn Mệnh của Xà Hóa đã biến mất, lão lập tức chạy đến, nhưng mọi thứ đã kết thúc.
Tiếng chưởng liên tục vang lên giữa khu rừng, trút xuống nỗi phẫn nộ không thể nguôi ngoai.
Hai tháng sau.
Hoang Vu Đông Ca trải dài dọc theo biên giới Nhân Tộc. Bên ngoài là một khu rừng rộng lớn, càng tiến sâu vào trong, cảnh vật càng trở nên khô cằn và chết chóc. Xương động vật nằm rải rác trên mặt đất, không khí tràn ngập mùi nguy hiểm.
Tận cùng vùng đất này có một ngọn núi khổng lồ được bao bọc bởi biển lửa. Ngay cả những cường giả Tiên Nhân cũng không dám tùy tiện đặt chân vào đó.
Hoang Vu Đông Ca được chia thành ba khu vực: Tài Nguyên Đông Ca, Hoang Vu Chết Chóc và Hoang Vu Cấm Địa.
Tài Nguyên Đông Ca giáp với lãnh địa Nhân Tộc, phần lớn là nơi sinh sống của Yêu Thú và Linh Thú, còn Ma Thú rất ít xuất hiện.
Hoang Vu Chết Chóc là vùng đất hoang tàn, nơi tập trung vô số Ma Thú, Yêu Thú và Linh Thú cấp cao.
Còn Hoang Vu Cấm Địa nằm ở tận cùng. Không một sinh vật nào dám đặt chân vào đó, bởi ranh giới bên trong ẩn chứa vô số điểm chết.
Tại một khoảng đất trống ở Tài Nguyên Đông Ca, Đá Quý đang giao chiến với Huyết Ma Thú Kim Ngao nhị cấp.
Kim Ngao tương đương với tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, sức mạnh nhục thể còn vượt xa cảnh giới. Đá Quý vung kiếm chém xuống thân thể nó.
Keng! Keng!
Lớp da dày của Kim Ngao cứng rắn vô cùng. Hai người đã giao chiến hơn nửa giờ, nhưng cậu vẫn chưa thể hạ gục nó.
Đá Quý thở dốc, truyền linh khí vào tuyệt chiêu.
“Đá Thần Thịnh Nộ!”
Mây đen cuồn cuộn kéo đến trên bầu trời. Cậu đồng thời dựng lên một trận pháp hộ thể, cười lạnh:
“Hừ! Để ta xem lần này ngươi còn né được bằng cách nào.”
Kim Ngao ngẩng đầu nhìn mây đen, sợ hãi tạo ra một cơn lốc xoáy bao quanh thân thể rồi chui vào bên trong.
Những viên đá từ trên trời liên tục rơi xuống.
Ầm! Ầm! Ầm!
Cơn lốc dần tan biến dưới sức công phá dữ dội. Hàng trăm viên đá lập tức nện xuống thân thể Kim Ngao, khiến nó đau đớn gầm lên.
“Gừ!”
Đôi chân Kim Ngao khuỵu xuống. Thân thể khổng lồ đổ rầm trên mặt đất.
Nửa giờ sau, mây đen tan đi. Khu rừng xung quanh đã hoàn toàn tan hoang, mặt đất chi chít hố sâu.
Đá Quý thu xác Kim Ngao vào không gian Đá Thần rồi ngồi xuống khôi phục linh khí. Nhưng cậu còn chưa hồi phục được bao nhiêu, một con Huyết Yêu Thú Sói Lang đã xuất hiện trước mặt.
Nó gầm gừ, nhe nanh nhìn cậu.
“Gừ… gừ…”
Đá Quý lập tức đứng dậy bỏ chạy.
“Mẹ nó, đúng là xui tận mạng! Ta hết linh khí rồi!”
Sói Lang đuổi theo không ngừng. Đá Quý xuyên qua những tán cây, mồ hôi ướt đẫm khuôn mặt.
“Hộc… hộc… Trời ơi! Cả tháng nay sao ta đen đủi thế này?”
Từ ngày được Đá Cương đưa đến đây, cậu chưa có một ngày yên ổn. Vừa đi được vài bước, cậu đã gặp Kim Linh Thú Hỏa Điểu, phải liều mạng chạy trốn đến mức cả người cháy đen như than. Ngày hôm sau, cậu lại đụng phải Kim Yêu Thú Xà Kiểu.
Suốt một tháng, cậu chỉ có thể vừa đánh vừa chạy, mãi đến hôm nay mới hạ được con Ma Thú đầu tiên.
Sói Lang tuy thấp hơn cậu một cảnh giới, nhưng hiện tại Đá Quý đã cạn sạch linh khí. Cậu vừa chạy vừa khổ sở cầu xin:
“Sói ơi, tha cho ta đi! Ta có làm gì ngươi đâu. Đừng đuổi nữa, ta mệt lắm rồi!”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.