Quyển 1: Tu Tiên Đá Thần
Chương 3: Phế Mạch
Thiên Vân Thạch
Mục lục
102 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 102/102 chương
Bữa cơm hôm ấy vốn yên tĩnh, cho đến khi Đá Quý đặt đũa xuống.
Cậu nhìn bát cơm trước mặt, trong lòng bỗng dấy lên câu hỏi đã bị chôn kín suốt nhiều năm.
“Mẹ ơi, tại sao con lại mất ký ức trước năm năm tuổi? Chuyện đó… có liên quan đến cái chết của cha không? Con nghe mọi người nói, cha từng là một cao thủ.”
Bàn tay Thanh Lai đang gắp thức ăn khựng lại.
Ánh mắt bà trôi về một nơi rất xa.
“Mười lăm năm trước…”
Biên giới Tây Bắc chìm trong chiến loạn. Nhân tộc và Ma tộc giao tranh, hàng trăm thế lực lớn nhỏ bị cuốn vào cuộc chém giết. Thành trì đổ nát, đất đai phủ màu tro bụi, tiếng khóc hòa cùng mùi máu khiến cả vùng đất lạnh lẽo như đã chết.
Ngoài cổng thành, một nhóm người đang vội vã đưa một cô gái rời đi.
Cô gái ấy mới mười tám tuổi. Gương mặt xinh đẹp lấm máu, đôi mắt đỏ hoe vì không muốn xa gia tộc.
“Thanh Lai, con mau chạy đi!” Một ông lão tóc bạc quát lên. “Cha không thể bỏ mặc gia tộc. Niềm tự hào cả đời của cha đều ở nơi này. Còn con vẫn còn trẻ, không thể chết ở đây!”
“Không! Con không muốn đi!”
Người anh trai của cô không cho cô thêm thời gian giằng co. Anh tóm lấy cổ tay em gái, kéo cô lao về phía khu rừng. Thanh Lai vùng vẫy mãi cũng vô ích. Đến khi cách thành năm mươi dặm, anh mới dừng lại, đặt cô xuống bên một gốc cây.
“Tu vi của muội quá thấp. Hãy nghe lời ca ca, nhất định phải sống thật tốt. Đừng quay đầu nhìn lại. Gia tộc chúng ta khó lòng vượt qua kiếp nạn này, nhưng mọi người sẽ cố gắng sống sót cho đến ngày tìm được muội.”
Thanh Lai gật đầu liên tục, nước mắt rơi xuống không ngừng.
Cô nhìn bóng lưng anh trai khuất dần giữa những thân cây, rồi mới nhận ra một sự thật đáng sợ: cô chưa từng ra khỏi thành, cũng chẳng biết đường đi.
Rừng Hoang Vu Đông Ca nổi tiếng giàu tài nguyên, nhưng đó cũng là nơi linh thú, yêu thú và ma thú cấp cao sinh sống. Thanh Lai lang thang suốt hai ngày, may mắn tránh được hết lần này đến lần khác. Thức ăn tìm được chỉ đủ lót dạ, quần áo rách nát, sức lực cạn kiệt.
Đến ngày thứ ba, một con rắn khổng lồ màu xanh lục chặn trước mặt cô.
Huyết Yêu Thú Thanh Độc Xà cấp ba, tương đương cảnh giới Trúc Cơ hậu kỳ.
Nó phóng tới nhanh như tia chớp. Chiếc đuôi nặng nề quật xuống.
Ầm!
Thanh Lai bị đánh văng vào bụi cây. Cô vừa bò dậy đã phải tiếp tục chạy, đến khi lưng chạm vào một vách đá dựng đứng thì không còn đường lui.
Hơi thở đứt quãng. Tay chân run rẩy. Máu từ vết thương nhỏ xuống nền đất.
Thanh Lai buông thanh kiếm khỏi tay.
Cô đã không còn sức để chống cự.
Đúng lúc Thanh Độc Xà há miệng lao đến, một tiếng xé gió vụt qua tán lá. Một viên đá sắc bén cắt ngang cổ con thú. Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả người Thanh Lai.
Trên không trung, một chàng trai đáp xuống.
Gương mặt tuấn tú, ánh mắt lãnh đạm, khí chất sáng ngời đến mức khiến khu rừng u tối cũng như lặng đi.
“Tại hạ là Đá Cương.” Chàng trai nhìn cô. “Với tu vi thấp như vậy, tại sao cô nương lại ở nơi này?”
Thanh Lai ngẩn người nhìn anh, mãi đến khi anh lên tiếng lần nữa mới giật mình hoàn hồn.
“Ta là Thanh Lai. Đa tạ huynh đã cứu mạng. Gia tộc ta bị Ma tộc truy sát, ta may mắn chạy thoát nhưng lại không biết đường ra.”
Nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của cô, Đá Cương lấy ra một lọ đan dược.
“Đây là linh đan trị thương. Nếu cô nương không ngại, hãy theo ta. Ta sẽ đưa cô ra khỏi rừng.”
Thanh Lai nhận lấy đan dược. Chỉ một câu nói đơn giản ấy, trong những ngày tháng cô độc nhất đời, lại giống như một lời cứu rỗi.
Sau nhiều ngày đồng hành, hai người dần nảy sinh tình cảm. Không lâu sau, họ rời khỏi rừng Hoang Vu Đông Ca.
Bốn năm trôi qua.
Thanh Lai và Đá Cương kết duyên, cùng sống trong một thung lũng yên bình ở phía Tây Nam.
Mùa thu năm ấy, ánh sáng nhợt nhạt xuyên qua khe cửa đánh thức Thanh Lai. Bà đưa tay sang bên cạnh, nhưng chỉ chạm phải khoảng chăn lạnh ngắt.
Đá Cương biến mất.
Trên bàn có một mảnh giấy.
Thanh Lai run rẩy cầm lên. Vừa đọc được vài dòng, nước mắt đã rơi xuống.
“Nương tử, ta phải đi gấp, không kịp nói lời từ biệt. Là ta có lỗi với nàng. Hãy chăm sóc bản thân và các con. Đợi ta. Nhất định phải đợi ta.
Đá Cương.”
“Mẹ ơi! Mẹ ơi!”
Tiếng gọi của Đá Quý kéo Thanh Lai trở về hiện tại. Bà im lặng một lúc lâu rồi kể tiếp.
“Khi con năm tuổi, cha con vào rừng hái thảo dược như mọi ngày. Ta gọi mãi không thấy con trả lời, đoán rằng con đã đi theo cha nên lập tức chạy đi tìm. Người trong làng nói cha con và con đang nằm thoi thóp dưới một vách đá.”
Thanh Lai siết chặt tay.
“Khi ta đến nơi, con được cha ôm trong vòng tay. Toàn thân ông ấy đầy máu. Còn ông ấy… đã chết rồi.”
Ký ức ấy trở thành bóng tối trong tâm trí Đá Quý. Sau ngày đó, cậu không thể trò chuyện bình thường với bất cứ ai. Cậu bé từng hoạt bát dần trở nên cáu kỉnh, khép mình, chỉ tìm thấy sự yên tĩnh trong những cuốn sách cũ.
Dùng bữa xong, cả gia đình ba người đi đến nơi khảo hạch.
Vài phút sau, họ đã đứng trước một khoảng đất rộng chật kín người. Hàng trăm thiếu niên chen chúc quanh lôi đài. Ở giữa đài là một khối đá khổng lồ có chín bậc, bên cạnh dựng một thạch trụ trên đỉnh đặt viên ngọc trắng tinh.
Đá Quý đi theo mẫu thân len qua đám đông. Cậu lập tức cảm nhận được khí tức mạnh mẽ từ ba nhóm người trên lôi đài.
Bên trái là hai đệ tử nam nữ khoảng mười chín, hai mươi tuổi, theo sau một ông lão điềm tĩnh. Trên áo họ có hình thanh kiếm hướng lên trời. Đó là người của Phi Kiếm Tiên.
Bên phải là hai thanh niên cao lớn, mặc võ phục, trên ngực thêu hình người đang luyện công dưới sơn môn. Thiết Kim Tiên.
Ở giữa là hai cô gái khoác áo dài, trước ngực đính đóa sen trắng. Gương mặt họ lạnh lùng, gần như không để lộ cảm xúc. Hồng Linh Phái.
Bên dưới lôi đài, tiếng bàn tán vang lên không dứt.
“Hôm nay ta nhất định sẽ vào Phi Kiếm Tiên!”
“Ngươi ư? Về nhà chơi với lợn thì hợp hơn đấy.”
“Im đi! Cứ chờ mà xem!”
Trưởng thôn cau mày, quát lớn:
“Tất cả im lặng! Ba năm một lần, các môn phái sẽ tuyển chọn đệ tử tại đây. Khối đá bên trái dùng để đo ngộ tính. Viên ngọc bên phải dùng để kiểm tra tu vi, huyết mạch và linh hệ. Ai đạt yêu cầu có thể lựa chọn môn phái mình muốn gia nhập.”
Các thiếu niên lần lượt bước lên lôi đài.
“Hồ Long, mười một tuổi, ngộ tính tam đẳng, huyết mạch Bạch Hổ thông thường, Luyện Khí tầng một, linh hệ Hỏa.”
“Kim Hải, chín tuổi, ngộ tính tứ đẳng, huyết mạch Báo Vương cao cấp, Luyện Khí tầng một, linh hệ Kim.”
“Thanh Cung, tám tuổi, ngộ tính nhất đẳng, không có huyết mạch, chưa tu luyện, linh hệ Thổ. Không đạt.”
Rất nhiều người bị loại. Cuối cùng, trưởng thôn gọi đến gia đình Đá Quý.
“Ca ca, đến lượt huynh rồi. Cố lên!”
Đá Phi quay lại, vui vẻ đập tay với em trai.
“Huynh lên trước đây.”
Cậu bé bước lên lôi đài, đặt tay lên khối đá. Ánh sáng bùng lên đến bậc thứ sáu.
“Đá Phi, mười tuổi, ngộ tính lục đẳng, huyết mạch Trư Vương cao cấp, Luyện Khí tầng hai, linh hệ Thổ!”
Hai môn phái lập tức lên tiếng chiêu mộ.
“Tiểu tử, vào Phi Kiếm Tiên!”
“Đừng nghe hắn! Thiết Kim Tiên mới là nơi dành cho ngươi!”
Đá Phi nhìn về phía mẫu thân và em trai. Ước nguyện lớn nhất của cậu là có đủ sức mạnh bảo vệ gia đình. Vì thế, cậu chọn Thiết Kim Tiên.
Sau đó, đến lượt Đá Quý.
Cậu bước lên lôi đài trong vô số ánh mắt dõi theo. Bàn tay nhỏ chạm vào khối đá.
Ánh sáng dâng lên bậc thứ năm, rồi thứ sáu, thứ bảy…
Nó tiếp tục tăng cho đến bậc cuối cùng mới dừng lại.
Cả quảng trường xôn xao.
“Cửu đẳng?”
“Thôn chúng ta xuất hiện thiên tài rồi!”
Đá Quý không nghe rõ những tiếng reo hò. Cậu bước đến trước viên ngọc trắng, nhẹ nhàng đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo.
Ánh sáng lóe lên.
Trong viên ngọc hiện ra hình ảnh một khối đá đen bóng, sần sùi, không hề tỏa ra linh lực.
Đá Quý ngơ ngác nhìn nó.
“Tại sao ta lại khác mọi người?”
Trưởng thôn im lặng hồi lâu rồi thở dài.
“Đá Quý, tám tuổi. Ngộ tính cửu đẳng. Huyết mạch… Khối Đá. Phế mạch. Luyện Khí tầng một, linh hệ Thổ. Không đạt yêu cầu.”
Hai chữ “phế mạch” vừa vang lên, tiếng cười đã lan khắp quảng trường.
“Phế mạch!”
“Xuống đi!”
“Tưởng là thiên tài, hóa ra chỉ là phế vật!”
“Có huyết mạch như thế mà cũng tu luyện được Luyện Khí cảnh sao?”
Đá Quý đứng bất động.
Cậu nhìn viên ngọc, rồi nhìn bàn tay mình. Trong những cuốn sách cổ, chưa từng có dòng nào nhắc đến huyết mạch Khối Đá.
“Có khi nào… họ nhầm rồi không?” cậu khẽ nói.
Nhưng chẳng ai nghe thấy.
Phi Kiếm Tiên và Thiết Kim Tiên đều tỏ vẻ tiếc nuối. Một thiên tài có ngộ tính cửu đẳng lại bị chặn ngoài cửa chỉ vì huyết mạch bị xem là phế mạch.
Cuộc tuyển chọn kết thúc. Phi Kiếm Tiên thu nhận bảy đệ tử, Thiết Kim Tiên chọn mười người, còn Hồng Linh Phái đưa theo hai cô gái.
Khi các môn phái chuẩn bị rời đi, Đá Phi chạy ngược về phía em trai.
“Đệ đệ, đừng buồn. Huynh tin đệ nhất định sẽ trở thành người tài giỏi. Ở nhà nhớ chăm sóc mẫu thân. Huynh đi đây.”
Ánh mắt Đá Quý dần sáng lên.
“Ca ca, đệ sẽ cố gắng tu luyện. Sau này nhất định sẽ đến Đế Đô tìm huynh!”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.