Thiên Vân Thạch

Quyển 1: Tu Tiên Đá Thần

Chương 43: Quan Phủ

Đăng: 23/08/2026 00:48 2,198 từ 25 lượt đọc

Giữa khu rừng rậm rạp, cây cối đan xen chằng chịt, Hạ Hải Cẩu đang lê từng bước trên mặt đất. Trên lưng nó là Tiểu Nghịch, cậu bé kháu khỉnh được Đá Quý giao cho chăm sóc. Từ lúc Đá Quý rời đi, cả hai đã đuổi theo suốt mấy giờ liền nhưng vẫn không thấy bóng dáng cậu. Đến khi tiến vào Tần Thanh Thành, họ đã mất trọn hai ngày.

Ban đầu, Đá Quý dự định đến Dạ Long Thành, nhưng nơi đó cách quá xa. Hiện tại cậu đang ở gần Thành Tây Huyền, lại không dám tùy tiện bước vào vì trước đây đã gây thù với không ít người ở đó. Sau một hồi suy nghĩ, cậu quyết định tạm thời đến Tần Thanh Thành mua ít đồ dùng cho tên đệ tử ngây ngô của mình.

Đá Quý cưỡi trên lưng Tiểu Ảnh đi thêm nửa ngày thì đến nơi. Trước khi vào thành, Đá Quý đưa Tiểu Ảnh vào không gian. Sau đó, cậu thong thả bước qua cổng thành, ngắm nhìn cảnh tượng phồn hoa trước mắt.

Tám năm trôi qua, Tần Thanh Thành đã thay đổi rất nhiều. Thành trì rộng lớn hơn, dân cư đông đúc, đường phố tấp nập. Trong đám đông còn xuất hiện nhiều nhóm người mặc đồng phục giống nhau, hiển nhiên là môn nhân của các thế lực khác nhau.

Bất chợt, Đá Quý dừng bước trước một quán trà có biển hiệu Khải Hoàn Tiêu.

Nhìn thấy cái tên quen thuộc ấy, cậu không khỏi nhớ đến những chuyện năm xưa. Khi đó, quán trà này từng giúp đỡ cậu rất nhiều. Món nợ ân tình ấy đến nay vẫn chưa có cơ hội báo đáp.

Từng người ra vào quán trà. Tiếng trò chuyện từ bên trong vọng ra không ngừng. Đá Quý bước vào, nhìn quanh một lượt rồi phát hiện tầng dưới đã kín chỗ. Cậu bèn đi lên tầng hai, chọn một vị trí cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống.

Một tiểu nhị nhanh chóng chạy đến, đưa cho cậu tấm bảng gỗ ghi danh sách món ăn.

“Chào khách quan, ngài muốn dùng gì?”

Đá Quý kéo ngón tay từ đầu danh sách xuống cuối, sau đó gọi toàn bộ món ăn có trên bảng, kèm theo một vò rượu.

Tiểu nhị trợn mắt, không nhịn được lên tiếng khuyên nhủ:

“Vị huynh đài này, chỉ có một mình ngài thì làm sao ăn hết từng ấy thức ăn?”

Đá Quý mặc kệ lời hắn. Cậu lấy đũa ra, lau sạch mặt bàn rồi kiên nhẫn chờ thức ăn được dọn lên.

Chẳng bao lâu sau, cả bàn đã chật kín món ăn. Những thực khách xung quanh đều tò mò nhìn sang, không hiểu một mình cậu làm thế nào có thể ăn hết số thức ăn ấy.

Vừa ăn, Đá Quý vừa nhớ đến chuyện bỏ lại Hạ Hải Cẩu và Tiểu Nghịch phía sau. Cậu làm vậy là để rèn luyện Tiểu Nghịch, khiến nó hiểu rằng không thể dễ dàng đặt niềm tin vào bất kỳ ai.

Có Hạ Hải Cẩu đi cùng, cậu không cần quá lo lắng cho Tiểu Nghịch. Trước khi vào thành, cậu đã hối lộ hai tên lính canh. Chỉ cần nhìn thấy mục tiêu, họ sẽ dẫn Hạ Hải Cẩu và Tiểu Nghịch đến nơi Đá Quý đã chỉ định.

Rầm!

Một âm thanh lớn đột nhiên vọng vào từ bên ngoài, giống như có thứ gì đó vừa bị đập gãy. Đá Quý đặt đũa xuống, đứng dậy đi đến bên cửa sổ rồi nhìn xuống con đường bên dưới.

Một đám đông đang bao quanh nhóm người gây náo động. Tiếng bàn tán xôn xao vang lên khắp nơi.

“Có vẻ kẻ ngu ngốc nào đó vừa động vào người của Quan Phủ rồi.”

Cảm thấy tò mò về thế lực mới xuất hiện, Đá Quý quay sang hỏi tiểu nhị đang đứng bên cạnh:

“Tiểu nhị, Quan Phủ là thế lực nào vậy?”

Tiểu nhị hạ thấp giọng giải thích:

“Quan Phủ có mặt ở tất cả các thành, được Triều Đình Hoàng Thất chống lưng. Bọn họ ngày càng lớn mạnh, hành sự ngang ngược nhưng chẳng mấy ai dám chống đối. Các thế lực lớn nhỏ trong thành dù bất mãn cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.”

Bên dưới, người bị đánh nằm sõng soài trên mặt đất. Hắn thuộc thế lực Ngựa Non, do hai gia tộc nổi tiếng hợp tác thành lập. Một bên là Bạch Gia chuyên sản xuất vũ khí, bên còn lại là Kiều Gia chuyên cung cấp tinh thạch.

Hai thế lực thường xuyên tranh chấp vì lượng thảo dược, linh dược, đan dược và vũ khí đưa ra thị trường. Giá cả không đồng đều khiến lợi ích của đôi bên bị ảnh hưởng, bởi vậy những cuộc khiêu chiến xảy ra gần như mỗi ngày.

“Tất cả dừng tay lại cho ta!”

Một tiếng quát vang lên từ phía xa. Đám đông đồng loạt quay đầu nhìn lại.

Một thanh niên khoảng hai mươi ba tuổi đang bước đến. Vừa nhìn thấy hắn, Đá Quý lập tức sững người.

Đó chính là Lý Mạch, người từng đồng hành cùng nhóm của Đá Quý năm xưa.

Tám năm trôi qua, mọi người đều đã trưởng thành. Lý Mạch vẫn giữ dáng vẻ thanh tao, giống một thư sinh vừa đạt được thành công. Theo cảm nhận của Đá Quý, tu vi của hắn đã đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ, chỉ còn cách viên mãn một bước.

Lý Mạch lướt đến bên cạnh người bị đánh rồi lạnh lùng hỏi:

“Người của Ngựa Non chúng ta đã làm gì các ngươi? Tại sao các ngươi lại đánh hắn thành thế này? Ngựa Ẩn, ngươi có sao không?”

Người bị đánh bầm dập mặt mày, vội cúi người nhận lỗi:

“Xin lỗi Thủ lĩnh Ngựa Chiến. Tất cả đều do ta gây ra.”

Hắn kể rằng sáng nay có hai nhóm người từ môn phái tiến vào thành. Ngựa Ẩn nhận nhiệm vụ theo dõi một nhóm, định dẫn họ đến nơi bày bán sản phẩm của Ngựa Non. Trên đường đi, hắn vô tình gặp một kẻ đáng ghét nên tức giận đá đối phương vài cái rồi bỏ đi.

Không ngờ Quan Phủ đột nhiên xuất hiện, cho rằng hắn đã đánh chết người. Vì sợ bị bắt, Ngựa Ẩn buộc phải bỏ chạy. Quan Phủ đuổi kịp rồi đánh hắn trọng thương.

Tên dẫn đầu Quan Phủ bước lên, giọng đầy uy hiếp:

“Hừ! Điều lệ do Hoàng Tộc ban hành, tất cả mọi người đều phải tuân theo. Trị an trong thành do Đô Đốc đại nhân phụ trách. Người này đang bị nghi phạm tội, cho dù thuộc thế lực Ngựa Non, chúng ta cũng phải đưa về tra hỏi. Ta khuyên ngươi đừng nhúng tay vào.”

Đá Quý đứng trên tầng hai nhìn xuống, nhận ra chuyện này sẽ không dễ dàng giải quyết. Cậu hiểu tính cách Lý Mạch. Khi đồng đội gặp nguy hiểm, hắn tuyệt đối không thể bỏ mặc.

Nhưng nếu tiếp tục đối đầu với Quan Phủ, toàn bộ Ngựa Non sẽ gặp rắc rối.

Đá Quý vốn đang rảnh rỗi, bèn bước qua cửa sổ rồi nhảy xuống.

Bịch!

Cậu đáp xuống gần tên cầm đầu. Đám người Quan Phủ lập tức rút kiếm, đồng loạt chĩa vào cổ cậu.

“Đứng yên! Sát thủ từ đâu đến? Mau khai ra!”

Đá Quý vội giơ hai tay lên, vừa lùi lại vừa cười nói:

“Có gì từ từ nói. Các vị đừng động một chút là chém chém giết giết. Ta không phải sát thủ, chỉ là một tán tu. Vừa rồi ta không có ác ý, chỉ muốn khuyên mọi người vài câu.”

Cậu nhìn quanh rồi tiếp tục:

“Chúng ta đều sống trong cùng một thành, đáng lẽ phải đồng tâm hiệp lực chống lại Thú Triều hằng năm, đề phòng Yêu Tộc nhòm ngó lãnh địa. Chuyện hôm nay chưa điều tra rõ ràng thì không nên vội kết tội ai. Các ngươi cứ đưa người về điều tra kỹ lưỡng, sau đó quay lại bắt hắn cũng chưa muộn. Đừng vì một lời nói mà đánh mất nhân tài.”

Lời nói của Đá Quý nghe có vẻ hợp lý. Tuy nhiên, cậu hiểu rõ Quan Phủ vốn chỉ muốn mượn chuyện này để thị uy, cảnh cáo các thế lực trong thành không được gây náo động và làm phiền đến Đô Đốc đại nhân.

Tên cầm đầu im lặng suy nghĩ hồi lâu rồi phất tay.

“Xem ra hôm nay ngươi mạng lớn, gặp được ân nhân nói giúp. Ta sẽ về hỏi lại Đô Đốc đại nhân xem nên xử lý thế nào. Tốt hơn hết, các ngươi hãy chuẩn bị đưa hắn đến Quan Phủ.”

Nói xong, hắn dẫn người rời đi.

Lý Mạch bước đến cảm tạ Đá Quý. Nhìn khuôn mặt xa lạ trước mắt, hắn cảm thấy vô cùng quen thuộc nhưng không thể nhớ ra đã từng gặp ở đâu. Dung mạo của Đá Quý đã thay đổi rất nhiều; những vết thương năm xưa được huyết mạch chữa trị khiến diện mạo hiện tại hoàn toàn khác trước.

Thấy Lý Mạch vẫn không nhận ra, Đá Quý mỉm cười nhắc lại một câu nói cũ:

“Ôi! Tu vi của hai chúng ta thấp đến thảm thương, vậy mà vẫn phải ngồi xem người khác chiến đấu.”

Lý Mạch sững sờ. Những ký ức xa xưa lập tức ùa về. Hắn vui mừng lao đến ôm chầm lấy Đá Quý, liên tục nhìn từ trên xuống dưới.

“Đá Quý? Ta thật không tin được lại gặp đệ ở đây! Nhiều năm không gặp, xem ra đệ sống rất tốt. Căn cơ ổn định, nhưng tu vi của đệ…”

Lý Mạch bỏ lửng câu nói, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu.

Năm xưa, bọn họ không thể giúp được Đá Quý. Sau khi trở về thành, cả nhóm từng nhờ gia tộc tìm kiếm tung tích của hắn nhưng đều vô ích. Cuối cùng, bọn họ buộc phải từ bỏ.

Năm người năm đó giờ chỉ còn lại bốn người. Họ từng dự định thành lập một bang hội tại Tần Thanh Thành, nhưng Phong Tam từ chối gia nhập vì trong người vẫn mang mối thù cần báo, không muốn trở thành gánh nặng cho mọi người.

Không có sự giúp đỡ của gia tộc, ba người còn lại gặp vô số khó khăn về tiền bạc, nhân lực và người đứng đầu. Bang hội cuối cùng đành tan rã, mỗi người tự chọn cho mình một con đường riêng.

Lý Mạch có tu vi không quá cao nên đã thành lập một đội phòng tuyến chuyên chống lại Thú Triều. Nhờ nhiều năm chiến đấu, hắn được mọi người ca tụng với danh hiệu Chiến Yêu.

Hai người còn lại hợp tác cùng gia tộc, xây dựng thế lực Tuyết Xanh. Chẳng bao lâu sau, thế lực này nổi tiếng khắp thành, số người đăng ký vượt xa dự tính ban đầu. Sau đó, Tuyết Xanh tách thành hai thế lực: Tuyết Xanh và Ngựa Non.

Tuyết Xanh chuyên tuyển nhận tu sĩ có tu vi cao, thực lực mạnh mẽ, phần nòng cốt đều do hai gia tộc bồi dưỡng. Còn Ngựa Non lúc đầu không có thủ lĩnh nên đã mời Lý Mạch gia nhập.

Chi nhánh của Ngựa Non phụ trách thu thập tài nguyên, săn bắt yêu thú, hái thảo dược, chế tạo vũ khí và luyện chế đan dược. Mọi công việc trong thành đều do Lý Mạch quản lý.

Việc tranh chấp với Quan Phủ mỗi năm không hề ít. Gánh nặng trên vai Lý Mạch ngày một lớn, trong khi tổng bộ của Ngựa Non lại vô cùng bí ẩn, rất ít khi xuất hiện trong thành. Muốn nhờ họ giúp đỡ cũng không phải chuyện dễ dàng.

Đá Quý không ngờ bên trong Tần Thanh Thành lại có nhiều cường giả ẩn mình đến vậy. Chỉ riêng tu sĩ Trúc Cơ viên mãn thôi cũng đã có thể bắt gặp đầy đường.

Từ khi Linh Tiên và Huyền Cảnh mở ra, Đại Lục bắt đầu thay đổi. Linh khí trở nên dồi dào hơn, thảo dược và linh dược mọc khắp nơi. Số người học luyện đan ngày càng tăng, nhiều thiên tài luyện đan lần lượt xuất hiện.

Đan dược có thể hỗ trợ tu luyện, giúp tốc độ tiến bộ nhanh hơn. Vì vậy, các gia tộc lớn không ngừng đẩy mạnh việc tuyển dụng luyện đan sư.

Đá Quý nhìn con đường náo nhiệt trước mắt, trong lòng dần dâng lên cảm giác bất an. Tần Thanh Thành đã không còn là thành trì nhỏ bé trong ký ức của cậu nữa.

Nơi này đang trở thành một chiến trường mới, nơi các thế lực âm thầm tranh đấu vì quyền lực, tài nguyên và tương lai của cả Đại Lục.

0