Thiên Vân Thạch

Quyển 1: Tu Tiên Đá Thần

Chương 12: Rừng Hoa Linh

Đăng: 22/08/2026 06:15 2,350 từ 31 lượt đọc

Màn đêm sắp buông xuống. Thiên Quyền dẫn Đá Quý xuống lầu rồi đưa cậu về phủ. Đến nơi, Thiên Quyền rời đi, để lại cho cậu chìa khóa một căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Bước vào phòng, Đá Quý đóng chặt cửa bằng cả hai tay rồi tiến đến giữa phòng, ngồi xuống và dùng thần thức đi vào không gian Đá Thần. Vừa bước vào, cậu đã hét toáng lên:

"Cha là cao thủ cơ mà? Sao cha không để lại gì cho con ngoài viên Đá Thần thế này?"

Tàn hồn Đá Cương cười khổ. Khi còn sống, toàn bộ vật phẩm trên người ông đều thuộc về gia tộc.

"Năm đó cha bị trục xuất khỏi gia tộc. Mọi thứ trên người đều bị tịch thu, chẳng còn gì cả."

Biết được nỗi khó xử của cha, Đá Quý không hỏi thêm. Rời khỏi không gian, cậu nắm lấy bảy viên Tinh Thạch thượng phẩm rồi bắt đầu tu luyện.

Bóng tối rũ xuống, ánh sáng lặng lẽ trôi đi.

Một tuần sau, trước cửa phòng, Thiên Quyền đứng chờ Đá Quý xuất quan. Bên trong, cậu vẫn miệt mài tu luyện. Mãi đến khi đạt Trúc Cơ trung kỳ, cậu mới dừng lại.

Khi mở mắt, thứ đầu tiên Đá Quý chú ý đến là những viên Tinh Thạch bên cạnh. Ai có thể thấu nỗi đau này? Tất cả chúng đã hóa thành bột phấn, khiến cậu khóc không ra nước mắt. Cậu vừa lẩm bẩm vừa đưa tay mò mẫm trong đống bụi:

"Tinh Thạch của ta..."

Đá Quý kiểm tra cánh tay, nhận ra nó đã hồi phục hoàn toàn. Trước đó, khi đột phá Trúc Cơ, huyết mạch tu luyện trong cơ thể cậu đã được khai mở, giúp cơ thể tự tái tạo và dần chữa lành những vết nứt rạn trên tay.

Sau một hồi tìm kiếm, trên tay cậu chỉ còn lại một viên Tinh Thạch thượng phẩm. Đá Quý bước ra cửa với vẻ mặt chán nản, nghĩ đến con đường đột phá Trúc Cơ gian nan.

Sau khi nghe kể, Thiên Quyền nhìn cậu như nhìn một con quái vật, trong lòng không khỏi sùng bái. Người khác muốn tăng một cấp Trúc Cơ cần hấp thu một trăm viên Tinh Thạch trung phẩm, hơn nữa phải mất khoảng nửa năm mới hấp thu hết. Còn Đá Quý lại đốt sáu viên Tinh Thạch thượng phẩm liên tiếp trong bảy ngày để tăng một cảnh giới.

Không biết nên gọi cậu là phá gia chi tử hay thiên tài nữa.

Đốt Tinh Thạch như vậy, Đá Quý cũng không biết phải làm thế nào mới có thể tiến tới cảnh giới Kim Đan.

"Thiên Quyền, chúng ta đi mua kiếm, sau đó vào khu rừng Yêu Thú luyện cấp nào!"

Hai người vừa đi vừa trò chuyện về các loại kiếm. Kiếm được chia thành bốn loại: Thường Kiếm, Linh Kiếm, Bảo Kiếm và Tiên Kiếm.

Suy nghĩ một hồi, Đá Quý nhận ra bản thân không còn nhiều Tinh Thạch. Ngoài việc mua kiếm, cậu cũng chẳng biết nên làm gì khác. Hai người dạo quanh thành, cuối cùng cậu nhìn trúng một thanh Linh Kiếm rất đẹp. Giá của nó vừa đúng một trăm viên Tinh Thạch trung phẩm, tương đương một viên Tinh Thạch thượng phẩm.

Mặc dù tu luyện Vô Không Học Đá Pháp không cần vũ khí, Đá Quý lại yêu thích hình tượng kiếm khách, nên vẫn muốn mang theo một thanh kiếm bên mình.

Mua kiếm xong, hai người đi đến cổng Nam. Vừa bước ra khỏi thành, Đá Quý liền triệu hồi Tiểu Ảnh. Hiện tại, nó đã trở nên rất lớn và đạt cảnh giới Tinh Yêu Thú thất cấp.

Tiểu Ảnh vừa xuất hiện, Thiên Quyền đã la lớn:

"Yêu thú! Đá Quý huynh, nó ở đâu ra vậy?"

Đá Quý chỉ vào Tiểu Ảnh rồi nói:

"Nó là bạn đồng hành của ta. Ta nhốt nó trong một không gian bí mật."

Hai người cười vui vẻ, vừa đi vừa trò chuyện trên đường tiến vào khu rừng.

"Quý huynh, ta thấy huynh mạnh như vậy. Ta gọi huynh là đại ca nhé!"

"Được! Nhị đệ! Ha ha!"

"Đại ca, huynh sống ở đâu vậy?"

"Nhà ta à? Ở phía Tây Nam, gần Tần Thanh Thành."

"Thật à? Đại ca, đệ nghe nói nơi đó có khu rừng Hoa Linh, chứa rất nhiều linh dược."

"Đúng vậy, Nhị đệ. Ta cũng từng vào khu rừng đó. Không may, ta bị truyền tống trận đưa đến Hắc Dạ Thành. Sau khi trải qua nhiều biến cố, ta mới đến được đây."

Một canh giờ sau, bóng dáng hai người xuyên qua khu rừng với những tán lá rậm rạp. Thiên Quyền lên tiếng:

"Đại ca, chúng ta đến Rừng Hóa Tinh rồi."

Rừng Hóa Tinh nổi tiếng vì có một mỏ Tinh Thạch khổng lồ ẩn sâu trong lòng đất, trải dài khoảng ba nghìn đến bốn nghìn dặm. Nơi đây có rất nhiều yêu thú.

Thú triều thường xuất hiện tại khu rừng này. Mỗi đợt có khoảng một nghìn đến hai nghìn con, từ Tinh Yêu Thú cho đến Huyết Yêu Thú, dẫn đầu là một con Kim Yêu Thú.

Hai người tiến vào rừng được vài phút thì bắt gặp một con Hầu Tinh, yêu thú thất cấp.

Con yêu thú này quá yếu, Đá Quý không muốn tự mình ra tay. Cậu mỉm cười nhìn sang Thiên Quyền:

"Ha ha! Nhị đệ, ta giao nó lại cho đệ đấy. Đập nó cho ta thật mạnh vào!"

Thiên Quyền gật đầu, lập tức lao lên. Cậu ta lướt xuống dưới bụng Hầu Tinh, định đâm kiếm từ dưới lên. Thế nhưng chưa kịp ra tay, Thiên Quyền đã bị nó vả thẳng vào mặt.

Rầm!

Cú đánh quá bất ngờ khiến Thiên Quyền không kịp né tránh. Cậu ta choáng váng, bên má phải sưng vù.

Thấy vậy, Đá Quý cười lớn:

"Ha ha! Nhị đệ, mặt đệ trông buồn cười quá!"

Đá Quý nhặt một hòn đá dưới đất lên rồi sử dụng kỹ năng sáng tạo đặc biệt:

"Ám Sát Đá!"

Viên đá lao đi với tốc độ ánh sáng.

Vút!

Nó đập thẳng vào đầu Hầu Tinh. Bốp!

Hầu Tinh ôm đầu, tức giận nhìn quanh rồi đập mạnh vào ngực, gầm lên:

"Ư... Waaa!"

Nó điên cuồng lao về phía Thiên Quyền. Lần này, cậu ta cẩn thận hơn, không còn khinh địch. Thiên Quyền nghiêng người né tránh rồi tung một đòn vào hông trái của nó.

Phập! Phập!

Chưa dừng lại, Thiên Quyền luồn lách, liên tục đâm tới đâm lui cho đến khi khắp người cậu ta dính đầy máu. Bị đâm trúng nhiều chỗ, Hầu Tinh càng thêm tức giận, điên cuồng đập phá tứ phía.

Ầm! Ầm!

Thiên Quyền vừa né tránh vừa chửi:

"Ôi, chết tiệt! Con khỉ điên này nổi khùng gì thế? Xem chiêu này của ta!"

"Hỏa Linh Kiếm Kỹ!"

Một hư ảnh nhỏ bé rực lửa lao về phía Hầu Tinh. Nhận thấy nguy hiểm, Hầu Tinh đưa tay lên đỡ. Thế nhưng hư ảnh Hỏa Linh nhanh chóng lách qua, liên tục đâm nhiều nhát vào thân thể to lớn của nó.

Cuối cùng, Hầu Tinh gục xuống.

Ầm!

Một tiếng động lớn vang lên khi cơ thể nó ngã xuống đất. Hầu Tinh chết trong uất ức. Chênh lệch cảnh giới quá lớn, cộng thêm uy lực mạnh mẽ của kiếm pháp, khiến nó hoàn toàn không có cơ hội chống trả.

Thiên Quyền bước tới, lấy từ đâu đó ra một dụng cụ tạo lửa, tranh thủ nướng xác Hầu Tinh làm thức ăn.

Đá Quý cười vui vẻ:

"Ha ha! Nhị đệ, đệ nướng xong chưa? Cho ta ăn với!"

"Đại ca, đợi đệ một lát. Đệ phải chế biến nó đã. Cứ ngồi đó mà xem tay nghề nấu nướng của đệ đây!"

Thiên Quyền đem thịt Hầu Tinh đi sơ chế, rồi thêm vào vài loại gia vị đặc biệt. Khi thịt được nướng trên lửa, mùi thơm nồng nàn lập tức lan khắp khu rừng.

Đá Quý và Tiểu Ảnh thèm đến chảy cả nước miếng.

"Thơm quá! Nhị đệ, xong chưa? Ta sắp thèm chết rồi đây này!"

Cách phối hợp hương vị của Thiên Quyền đạt đến mức hoàn hảo. Cậu ta xách một chiếc đùi lớn của Hầu Tinh chạy đến.

Đá Quý và Thiên Quyền cầm lấy thịt, ăn ngấu nghiến như đã bị bỏ đói nhiều ngày. Ăn xong, cả hai không ngừng khen ngon, thậm chí còn đòi Thiên Quyền nướng thêm.

Gần đó, một nhóm bốn người đang lang thang trong rừng ngửi thấy mùi thơm nên chạy đến.

Đang ăn, Đá Quý nghe thấy giọng nói từ phía sau. Một người trong nhóm bước ra:

"Xin chào. Có thể cho bọn ta ăn chung không? Bọn ta sẽ trả bằng Tinh Thạch."

Đá Quý xua tay, không thèm quay đầu lại:

"Muốn ăn thì tự đi mà kiếm. Bọn ta không cần Tinh Thạch của các ngươi. Đi đi, bọn ta đang ăn, đừng làm phiền."

Một người trong nhóm thấy thái độ của cậu thì tức giận:

"Hừ! Các ngươi không cho thì bọn ta sẽ cướp!"

Đá Quý khinh thường bọn họ, tiếp tục ăn. Đây là thế giới của thực lực và sinh tồn. Cậu không thể tiếp tục nhu nhược như trước nữa.

Người vừa lên tiếng thấy Đá Quý vẫn không quay lại càng thêm tức tối. Hắn nghĩ thầm: Hai thằng nhóc chỉ khoảng mười hai, mười ba tuổi thì làm được gì?

Hắn tên Tu Tiến, mười tám tuổi, có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ. Tính khí tham lam, khinh người, hắn chẳng sợ ai.

Người mở lời đầu tiên là Li Máu, mười chín tuổi, tu vi Trúc Cơ trung kỳ. Hắn bình tĩnh, quyết đoán và rất đam mê đánh nhau, nhưng chưa từng giết người.

Hai cô gái còn lại đều mười bảy tuổi. Hà Linh có tu vi Luyện Khí cảnh tầng chín, còn Pha Ly có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ.

Hà Linh nhõng nhẽo lên tiếng:

"Tiến huynh, muội đói lắm rồi."

Nghe vậy, Tu Tiến không chịu nổi nữa, lập tức lao lên. Tiểu Ảnh thấy thế liền phóng ra ngăn cản. Tu vi hiện tại của nó là Luyện Khí cảnh tầng bảy.

Tu Tiến khinh thường nói:

"Hừ! Chỉ là một con súc vật mà cũng dám đối đầu với ta!"

Hắn chuyên tu thể tu, ra tay không hề nương nhẹ. Chiêu nào cũng nhắm vào chỗ hiểm.

Ầm!

Tiểu Ảnh cào một đường lên mặt hắn. Tu Tiến tức tối lao tới tung quyền. Một hư ảnh Hỏa Hùng lập tức gầm thét, phóng về phía Tiểu Ảnh.

Tiểu Ảnh đáp trả bằng chiêu Phong Bạo. Nó há miệng thổi mạnh, nhưng cảnh giới còn quá thấp, không thể đẩy lui hư ảnh Hỏa Hùng.

Nhìn thấy đồng đội sắp gặp nguy hiểm, Đá Quý lập tức đưa kiếm lên, hét lớn:

"Đá Ảnh!"

Một hư ảnh tảng đá khổng lồ lao đến, đập thẳng vào hư ảnh Hỏa Hùng.

Ầm!

Tu Tiến bị dư chấn của chiêu thức làm trọng thương, lùi lại vài bước rồi phun ra một ngụm máu. Hắn quay đầu cầu viện đồng đội:

"Huynh còn chờ gì nữa? Mau sang đây giúp ta một tay!"

Nghe tiếng gọi, Li Máu vẫn bình thản đáp:

"Để ta tới tiếp hắn. Đệ lui về đi. Ta thích một trận đấu công bằng."

Li Máu tiến đến trước mặt Đá Quý rồi chắp tay:

"Ta là Li Máu. Xin được chỉ giáo."

Đá Quý khinh thường nói:

"Đừng nhiều lời. Cứ xuất hết thực lực của ngươi đi."

Li Máu lập tức lao lên, tung chiêu Hồng Linh Nhất Kích. Thanh kiếm uốn lượn, xé gió lao tới.

Vù!

Đá Quý bình thản đưa kiếm lên chém xuống. Một luồng kiếm khí hình chữ X lập tức bay thẳng về phía Li Máu.

Ầm!

Vừa chạm mặt đối thủ, cả hai đã lao vào nhau. Chiêu thức liên tục được tung ra, khiến cây cối xung quanh lần lượt đổ xuống.

Những người còn lại, kể cả Tiểu Ảnh, đều bất ngờ trước trình độ kiếm pháp của Đá Quý.

"Trời ơi! Thằng nhóc này vậy mà có thể đánh ngang ngửa với Li Máu huynh. Lúc nãy mà ta tiếp hắn, có lẽ đã chết rồi!"

"Ha ha! Đại ca ta mà! Ta còn không biết huynh ấy mạnh đến mức nào nữa."

"Ồ... Nhìn kỹ mới thấy cậu ta đẹp trai thật!"

"Hả? Cô khen hắn à? Sao bấy lâu nay cô chưa từng khen ta?"

"Hừ, ngươi chỉ giỏi khoác lác thôi. Ta khen ngươi làm gì?"

Quay lại trận chiến, Đá Quý thi triển Phi Dạ Hành. Sau một thời gian tu luyện, thân pháp của cậu đã đạt đến cảnh giới nhất định. Cậu nhảy lên không trung rồi hét lớn:

"Tiếp một chiêu này của ta!"

Một hư ảnh tảng đá khổng lồ giáng xuống. Li Máu lập tức tung chiêu đáp trả:

"Thất Tinh Kiếm Pháp!"

Xung quanh Li Máu xuất hiện bảy hư ảnh thanh kiếm, đồng loạt phóng về phía Đá Quý.

Vèo! Đùng!

Dư chấn của vụ nổ đẩy cả hai văng ra xa. Li Máu đứng dậy, ánh mắt tràn đầy phấn khích:

"Tiếp đi! Đây là lần đầu tiên ta cảm thấy sảng khoái như vậy!"

Từ trước đến nay, Đá Quý cũng chưa từng chiến đấu hăng hái đến thế. Cậu nhìn Li Máu, cất giọng nói:

"Từ khi ta lớn lên đến giờ, đây là trận đánh nhau đầu tiên của ta."

Nói xong, cả hai lại lao vào nhau. Người chém, kẻ đỡ; người tung chiêu, kẻ phá chiêu. Trận chiến giữa hai kiếm khách tiếp tục vang dội khắp Rừng Hóa Tinh.

0