Chương 39: Thiên Cẩu
Sinh Ra Trong Gia Đình Thế Gia, Tôi Ăn Rồi Tìm Chết
Mục lục
59 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 59/59 chương
Câu nói ấy làm Bái Quan Châu rợn cả người.
Ông quay đầu sang nhìn Thanh Nguyệt, rồi lại nhìn Tả sứ - người vừa đụng chạm cô. Cuối cùng, ông quay sang nhìn Trần Anh Khoa, rồi đành thở dài.
Giờ thì ông hiểu lý do cho việc mất ngón tay rồi.
Thôi thì, con dại cái mang vậy.
Ông đang nhìn Trần Anh Khoa đang vừa mỉm cười, vừa thong thả ném ngón tay của ông ra cửa sổ.
Một con chó ngay lập tức chạy tới, ngoạm ngón tay rồi chạy biến đi.
Đám giáo chúng thấy vậy, vội vàng chạy tới để cướp lại ngón tay kia, trong khi tả sứ và hữu sứ nhìn vào Trần Anh Khoa với ánh mắt đầy thù hận, như muốn lao vào cắn xé cậu ra làm trăm mảnh.
Nhưng khi đám giáo chúng sắp bắt được con chó, thì Bái Quan Châu bỗng lên tiếng:
- Bỏ đi.
Cậu nói này làm đám giáo chúng sững sờ, nhưng không dám không nghe theo, đành hậm hực quay lại, nhìn Trần Anh Khoa với ánh mắt đầy thù ghét.
Bái Quan Châu điềm tĩnh lấy khăn tay ra, lau vết máu đang chảy ra. Sau đó, ông hơi vận sức, máu ngay lập tức ngừng chảy, vết thương cũng khép lại một cách rất chậm rãi. Nhìn theo tốc độ hồi phục, chỉ cần 1 ngày là có thể hồi phục.
Sau đó, ông rút Nhật Diệu Sa ra, tra lại vào vỏ, rồi hỏi:
- Như vậy, đã vừa lòng ngươi rồi chứ? Chúng ta có thể đi chưa?
- Chưa được, còn 1 điều cuối nữa.
Trần Anh Khoa lắc đầu, rồi chìa tay ra.
Bái Quan Châu bực tức:
- Trần Anh Khoa, đừng có quá phận, ngươi có tin ta giết ngươi ngay bây giờ không?
Trần Anh Khoa nhìn Bái Quan Châu, mỉm cười nhẹ:
- Cái gì cũng có giá của nó, đúng không?
Bái Quan Châu nhìn thanh Nhật Diệu Sa yêu quý của mình, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Ông thề, sau này dù gặp người Trần gia nào, ông đều sẽ đi đường vòng.
Cuối cùng, ông cắn răng, đặt nó vào bàn tay đang dương ra, nói:
- Hãy chăm sóc nó thật kỹ, ta đã…
Chưa kịp nói xong, Trần Anh Khoa đã vứt thanh Nhật Diệu Sa sang một bên, bực tức hỏi:
- Ngươi đưa ta dao gọt trái cây làm gì ?
- Ta tưởng ngươi muốn con dao ?
- Tại sao ta lại muốn con dao chứ ? Ta đâu đánh nhau được.
- Vậy ngươi muốn gì ?
Trần Anh Khoa trợn mắt:
- Ngươi ăn mì mà ko trả tiền à? 32 tô, 6400 văn, 6 lượng 3 quan tiền.
Bái Quan Châu trợn mắt, hồi nãy ngươi vừa nói là sẽ tăng giá, và ngươi tăng giá liền sao.
200 văn một bát mì, sao ngươi không đi ăn cướp đi?
À mà, hình như nhà các người là ăn cướp thật.
Không, các ngươi còn khốn nạn hơn lũ cướp nữa. Vùng đất Đại An hiện tại có được là từ việc chiếm của Đường quốc thời xưa, tức Yến quốc hiện tại mà.
Bái Quan Châu đứng dậy, nói:
- Hữu sứ, trả tiền.
Rồi hắn đi tới chỗ Thanh Nguyệt, kéo thẳng cô ra ngoài.
Thanh Nguyệt giãy dụa, muốn thoát ra nhưng lại không thể làm gì. Chỉ một Tứ phẩm đã có thể dễ dàng khống chế cô, nói gì đến một Tam phẩm đỉnh phong như Bái Quan Châu.
Vân Trung Nghĩa nhìn đám người Thánh Hỏa giáo mang Thanh Nguyệt rời đi, không nói lời nào. Ông quay sang nhìn Trần Anh Khoa đang vui vẻ đếm tiền, nói:
- Ngươi có chắc là đám người đó đáng tin chứ.
Ông đã nghe hết mọi chuyện, nên cũng hiểu ý định của cậu khi giao Thanh Nguyệt cho đám giáo phái đó. Con bé đó không ngốc, nó chỉ hơi ít tiếp xúc với thế giới thôi. Mọi thứ nó biết về thiên hạ đều thông qua những cuốn tiểu thuyết.
Con bé cần thấy rõ sự tàn khốc của giang hồ trước khi tiếp tục dấn thân vào nó.
Vân Trung Nghĩa đã từng đi qua phía Nam thành Nam Yến, và ông phải thừa nhận, dù là với một tòa thành vô tổ chức như Nam Yến, phía nam của nó vẫn là một vùng đất hoàn toàn khác.
Trần Anh Khoa vừa đếm tiền, vừa nói:
- Hên xui.
Trán Vân Trung Nghĩa nổi gân xanh, ông tức giận nói:
- Con bé mà gặp chuyện gì, thì mặc xác ngươi có hậu thuẫn lớn đến đâu, ta đều sẽ giết ngươi.
Vân Trung Nghĩa nói thật, không hề có một chút giả dối hay nói trong lúc tức giận, mà thật sự có ý định giết cậu. Ông biết cậu không bình thường, lúc thì ngây ngô, ngốc nghếch, lúc thì lại cực kỳ tinh ranh, thậm chí là tàn nhẫn.
Ông chưa bao giờ giết trẻ con, nhưng thằng nhóc kỳ lạ này, chắc sẽ là lần đầu tiên trong đời của ông.
Nhìn Vân Trung nghĩa với ánh mắt nghiêm túc, Trần Anh Khoa bỏ đống tiền trên tay xuống, mỉm cười nhìn ông:
- Nếu ông lo lắng như vậy, sao lúc đầu ông không cản lại.
Chưa kịp để ông trả lời, cậu đã trả lời thay ông:
- Vì ông không nhìn ra nguy hiểm trên người con bé nhỉ ?
Vân Trung Nghĩa khựng lại.
Ông… chưa hề nói với ai về khả năng mới của mình cả.
- Làm… làm sao ngươi biết ?
Ông tập trung Ý của mình vào đôi mắt, và ông phát hiện ra, tất cả vận xui trên người Trần Anh Khoa đã biến mất, những bàn tay đen ngòm, luôn muốn bám lấy mọi thứ xung quanh không còn nữa.
Vân Trung Nghĩa vội vã nhìn ra ngoài. Nhưng trái ngược với lo lắng của ông, ông vẫn có thể nhìn thấy nguy hiểm của mọi người.
Ông quay đầu lại, thì bỗng thấy cậu đang đứng trước mặt ông, ngẩng đầu lên nhìn ông với một nụ cười nhẹ. Đôi mắt của cậu đen như màn đêm, lấp lánh như hàng ngàn vì sao đang sáng.
Trần Anh Khoa mỉm cười:
- Người ta nói Thiên Cẩu có thể nuốt mặt trời, gây tai họa cho cả thế giới. Nhưng mặt trời mọc rồi lại lặn, dù có nuốt bao nhiêu mặt trời đi chăng nữa, vẫn sẽ có một mặt trời mới xuất hiện, tiếp tục soi sáng thế gian này.
Nói rồi, cậu chỉ tay vào trán ông:
- Định mệnh, không phải thứ có thể dễ dàng nhìn thấy như vậy, đặc biệt là khi ông không đủ sức mạnh để chống lại nó. Nếu đã có mà không dùng, thì thà quên đi là tốt nhất.
Trong phút chốc, những ngôi sao trong đôi mắt cậu ảm đạm đi một chút, nhưng lại rất nhanh rực sáng trở lại.
Vân Trung Nghĩa hơi khó chịu, gạt phăng đôi tay ra:
- Ngươi làm cái gì vậy? Đừng có đổi chủ đề, chúng ta đang nói đến con bé Thanh Nguyệt cơ mà. Và cũng đừng gọi con bé như thế, làm như ngươi già lắm vậy.
Trần Anh Khoa không nói gì, chỉ mỉm cười, rồi chắp tay sau lưng đi vào phòng bếp, vừa đi vừa nói:
- Đừng lo, con bé không chết đâu, ta đảm bảo.
Nói rồi, cậu ngâm nga:
‘Thiên cẩu hàm quang, nhật vị vong,
Thực tan quốc vận, đoạn long cơ.
Thế nhân chỉ đạo nhật luân khuyết,
Bất tri thiên mệnh dĩ quy không.’
Vân Trung Nghĩa nhíu mày nhìn Trần Anh Khoa đi vào, thắc mắc:
- Thằng nhóc này hôm nay sao thế nhỉ ? Cứ như ông cụ non.
Rồi ông nhìn ra ngoài, thấy dòng người tấp nập. Thấy những người dân thường gói ghém đồ đạc, mọi thứ có thể mang theo, vội vã rời thành. Thấy những tên giang hồ hiệp khách nối đuôi nhau đi vào thành, đánh bạc với tính mạng của bản thân, mong một cơ duyên để rồi một ngày có thể ngạo thị thiên hạ, xưng bá thế gian.
Ông cứ nhìn từng dòng đời giao nhau, rồi thở dài, đi vào trong quán. Trong đầu ông bỗng thoáng dấy lên một cảm giác trống trải nơi khóe mắt, như thể vừa quên mất thứ gì đó quan trọng.
Nhưng rất nhanh… cảm giác đó lập tức tan biến, như chưa từng có gì xảy ra.
***
Cùng lúc đó, tại phía cổng bắc thành Nam Yến, có một đoàn người đang đi vào cổng thành.
Hơn ba mươi người, toàn thân khoác áo choàng đỏ thẫm, trên ngực thêu một đóa sen đỏ rực như máu.
Đi đầu là 2 người, một người đàn ông cao lớn, đôi tay trần hiện rõ vô vàn vết sẹo. Người còn lại là một cô gái trẻ, buộc tóc 2 bím, cao tầm 1m50, đang tò mò nhìn ngó xung quanh, liên tục hỏi về mọi thứ, miệng liến thoắng không ngừng.
Cô gái ấy cứ chạy xung quanh, nhìn ngó mọi thứ với ánh mắt sáng rực. Trong khi người đàn ông thì dán mắt vào cái la bàn đang cầm trên tay. Ông chốc chốc lại xoa xoa mi tâm, rồi bỗng nhìn vào cô gái đang lắm miệng, quát:
- Ngũ Tâm, nghiêm túc vào đi, chúng ta đến đây có nhiệm vụ quan trọng đấy.
Cô gái tên Ngũ Tâm vui vẻ nhìn dòng người tấp nập, sẵn tay chôm một quả táo từ cái xe đi ngang qua, vừa gặm vừa nói:
- Tam Tỳ, huynh có cần phải nghiêm túc như vậy không ? Chúng ta có la bàn mà, kiếm bảo vật đâu khó.
Tam Tỳ giơ mặt la bàn về phía Ngũ Tâm:
- Muội lại đây, tự nhìn đi.
Ngũ Tâm lon ton chạy lại, nhìn vào la bàn, thì thấy nó đang quay vòng vòng, nhìn hoa cả mắt. Cô thắc mắc:
- Sao nó lại quay vòng vòng thế kia, lúc nãy đâu có như vậy đâu?
- Không biết, khả năng cao là vùng đất nơi đây rất hỗn loạn, quá nhiều thứ không tốt tụ tập, nên mới gây ra sự nhiễu loạn như này.
- A, hoặc có thể là nơi đây đâu đâu cũng có những món bảo vật chứa đầy thần thức. Ê ê tam huynh, có khi nào nơi này có thứ gì đó có thần thức lớn đến mức bao trùm cả tòa thành này không? Vậy nên cái la bàn mới xoay như vậy.
Tam Tỳ cốc đầu Ngũ Tâm một cái, mắng:
- Vớ vẩn, muội nghĩ bảo vật chứa nhiều thần thức dễ có lắm à ? Đó là loại bảo vật hiếm nhất trong các dạng bảo vật đấy. Còn về việc thần thức lớn đến mức bao quanh cả tòa thành. Đùa à? Đừng có nói đến cái thứ đáng sợ như vậy.
Ngũ Tâm xoa xoa đầu:
- Vậy thì chắc cái la bàn đó hư rồi, huynh vứt đi cho rảnh nợ. Dùng thứ đó tốn tinh thần lắm.
Tam Tỳ hừ lạnh, không muốn nói chuyện nữa.
La bàn mà Tam Tỳ đang cầm là một trong thập nhị thần khí lừng danh khắp thiên hạ, Ứng Thần Bàn.
Nó có khả năng chỉ dẫn đến bất cứ nơi nào có mức độ thần thức cô đặc cao, nhờ vậy mà thường được dùng để truy tìm linh tài địa bảo có chứa thần thức bên trong.
Sở dĩ nó được xếp vào hàng thập nhị thần khí không phải vì sở hữu sức chiến đấu kinh người như những món thần khí khác, mà là vì công dụng truy tìm tưởng chừng đơn giản ấy lại ẩn chứa một sự thật ít ai ngờ tới: hầu hết những bảo vật hiếm có trên đời, dù là linh đan, kỳ hoa, hay dị bảo, đều mang trong mình một lượng thần thức không hề nhỏ. Nói cách khác, sở hữu Ứng Thần Bàn trong tay, gần như đồng nghĩa với việc nắm trong lòng bàn tay tấm bản đồ dẫn tới mọi kỳ trân dị bảo của thiên hạ.
Một món thần khí không cần phải giết người mới đáng sợ. Có thứ này, chỉ cần có nó, cũng tương đương với việc có thể kiếm được bảo vật trên khắp thế gian.
Ứng Thần Bàn vốn là bảo vật quý giá nhất của Thất Liên giáo. Nhờ nó mà Thất Liên giáo trở nên hùng mạnh, không ngừng phát triển sức mạnh cho bản thân.
Sau khi Thất Liên giáo bị phân rã, Huyết Liên giáo may mắn có được chiếc la bàn này. Nhưng dù có được nó, Huyết Liên giáo vẫn không dám rêu rao, mà cẩn thận cất dấu, không dám sử dụng.
Mãi cho đến gần đây, khi Nhất Can tra xét thiên cơ, phát hiện tại thành Nam Yến này có cơ duyên cực lớn, giúp đột phá đại tông sư, nên mới lấy ra Ứng Thần Bàn, đưa cho Tam Tỳ và Ngũ Tâm đi tra xét.
Ứng Thần Bàn tuy là một bảo vật mạnh mẽ, nhưng để dùng được nó cũng không dễ dàng. Khác với các bảo khí khác, Ứng Thần Bàn sử dụng thần thức để làm năng lượng.
Thần thức giống như linh hồn vậy, có trong mỗi sinh vật sống, ở đâu cũng có, bất cứ ai cũng có. Nhưng với võ giả từ Thất phẩm trở xuống, thần thức gần như chỉ tồn tại ở dạng thô sơ, mờ nhạt, chưa từng được mài giũa hay bồi đắp.
Phải đến khi một võ giả muốn đột phá lên Lục phẩm luyện thần, họ mới buộc phải chủ động tăng cường thần thức của bản thân, vì đó chính là điều kiện tiên quyết để vượt qua cảnh giới này. Cũng chính vì vậy, thần thức của những võ giả từ Lục phẩm trở lên luôn dồi dào, tinh thuần hơn hẳn so với phần còn lại của thiên hạ. Muốn thu hoạch được nhiều nhất, tất nhiên phải nhắm vào nhóm người này.
Nhưng có được thần thức không hề dễ dàng như rút chân khí.
Chân khí vốn linh hoạt, có thể tự do vận chuyển, giải phóng để tấn công, để di chuyển thân pháp, hay thậm chí dùng để tăng cường cơ thể: dùng bao nhiêu, xả bao nhiêu, tùy ý điều khiển như mở một cái van nước.
Thần thức thì hoàn toàn ngược lại. Nó không thể tự do giải phóng, trừ khi kẻ đó có tu luyện công pháp đặc biệt hoặc sở hữu tài năng thiên bẩm hiếm có. Với tuyệt đại đa số còn lại, thần thức bị khóa chặt trong cơ thể, gắn liền với sự sống như một khối thống nhất không thể tách rời.
Vậy nên, một khi muốn rút thần thức ra khỏi một người, thì không giống như mở van xả nước, có thể đóng mở tùy thích, mà phải đập vỡ cái bình để đổ hết nước bên trong ra ngoài.
Mà một khi cái bình đã vỡ, thì nước có chảy ra được bao nhiêu, bình cũng không còn nguyên vẹn để dùng lại nữa.
Nói cách khác, nếu một người bị rút sạch thần thức, thì chỉ có một kết cục - chết.
Đám người Huyết Liên giáo rất nổi tiếng trong việc huyết tế người, vậy nên chúng không ngại giết người để rút cạn thần thức làm năng lượng cho Ứng Thần Bàn.
Nhưng giết người thường thì không được bao nhiêu, trong khi để sạc đầy nó, cần thần thức của ít nhất một Tứ phẩm mới được. Vậy nên khi gặp những lúc không đủ, đám giáo chúng cần phải hy sinh.
May mắn là Tam Tỳ và Ngũ Tâm đều là Tam Phẩm bán thần, nên cũng phần nào cung cấp đủ năng lượng cho la bàn.
Tam Tỳ cẩn thận cất la bàn vào túi, nói:
- Dù sao, chúng ta cũng tới đây rồi, cơ duyên mà Nhất Căn nói chắc chắn đang ở đây. Chúng ta cần thêm thông tin.
- Ý kiến hay, chia nhau ra đi - Ngũ Tâm vui vẻ nói.
- Không được, nếu một Nhất phẩm sơ kỳ như Nhất Căn mà còn có thể tính được cơ duyên ở đây, thì chắc chắn những Nhất phẩm, thậm chí đại tông sư cũng có thể cảm nhận được. Tách ra lúc này quá nguy hiểm. Chưa kể, việc nạp năng lượng cho la bàn cũng vắt kiệt chúng ta rồi. Đi cùng nhau đi, trước tiên kiếm cái ăn trước, rồi tiện thể hỏi thông tin luôn.
Ngũ Tâm nghe vậy, nhảy cẫng lên, vui vẻ nói:
- Hoan hô, được ăn rồi. Mấy người kia có vẻ ngon, muội xí trước.
Nói rồi, cô lao đến một đám võ giả đang tụ tập.
Nhưng chưa kịp lao đến, cô đã bị Tam Tỳ dùng một tay kéo ngược trở lại. Hắn mắng:
- Muội điếc à, ta vừa nói là phải cẩn thận mà. Nơi đây đông người như vậy, lỡ có cao thủ thì sao ?
Ngũ Tâm quay đầu lại, ấm ức nói:
- Nhưng muội đói.
- Ráng chờ chút đi, trước khi tới đây ta đã xem sơ qua tin tình báo 3 tháng trước đây thành này. Nó nói rằng ở phía nam tòa thành rất loạn, giết chóc ở đó xảy ra mỗi ngày. Cầm đầu khu vực đó là một đám ô hợp, gọi là Hắc Long bang. Ráng nhịn đi, tới đó rồi, muội có thể ăn thỏa thích, được không ?
Ngũ Tâm quyệt nước mắt, ngẩng đầu lên hỏi:
- Thật không?
- Thật.
Tam Tỳ xoa đầu cô bé để an ủi. Ngũ Tâm ngay lập tức vui vẻ trở lại, lon ton hướng phía nam thành Nam Yến mà đi.
Đám người Huyết Liên giáo nhìn cô bé trẻ tuổi vui cười, cũng mỉm cười hiền từ như những người cha mẹ nhìn thấy con mình vui vẻ, nhanh chóng đi theo.
Được yêu thích bởi: 10 Vạn Năm
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.