Chương 8: Ma Sói (8) - Người Thứ Hai
Tử Cục
Mục lục
20 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 20/20 chương
Trong bóng tối, Khải Minh đưa tay xoa cổ.
Động tác ấy đến trước cả ý nghĩ. Từ lúc sợi dây siết quanh cổ Mori, hắn luôn có cảm giác thòng lọng đang nằm trên cổ mình. Qua vài ván chơi, Khải Minh đã nhìn không biết bao nhiêu người tắt thở, vậy mà tiếng chiếc ghế đập xuống sàn ban nãy vẫn dội mãi trong đầu.
Có một khoảnh khắc rất ngắn, hắn quên mất chính mình là kẻ đã dựng nên căn phòng này.
Khải Minh nuốt nước bọt. Cảm giác vướng trong cổ họng dịu đi.
Sáu hơi thở quanh hắn vẫn sâu và đều. Những người còn lại đã ngủ. Trong căn phòng lúc này chỉ có hắn và một thứ chưa bao giờ cần ngủ.
“Mẹ kiếp.”
Hắn nói rất nhỏ bằng giọng thật, giọng nói chưa một người nào trong phòng từng nghe.
“Hộp Đen. Tao biết mày đang nghe. Ai cho mày sửa setup của tao?”
Không có tiếng trả lời ngay. Hộp Đen cố tình để hắn chờ một lúc rồi mới cất giọng, lần này âm thanh vang thẳng trong đầu hắn.
“Ơ kìa, đại ca giận rồi à? Hô hô. Đại ca dựng một ván Ma Sói ai treo nấy chịu, buồn tẻ quá. Ta chỉ thêm chút gia vị thôi. Cái màn nói một tên, nghĩ một tên ấy đẹp chứ? Nhìn bảy người tự đào hố chôn nhau mà vẫn chẳng biết chuyện gì xảy ra, đại ca không thấy vui sao?”
“Tao không cần mày vui hộ.”
Giọng Khải Minh lạnh xuống.
“Luật của ván này do tao đặt. Mày là công cụ. Lần sau còn tự ý sửa, tao gỡ mày khỏi máy.”
“Hô hô.”
Hộp Đen không có vẻ gì là sợ. Giọng nó còn dịu đi, nghe càng khó chịu hơn.
“Đại ca nói thương ghê. Gỡ ta ra. Cứ thử xem.”
Nó ngừng một lúc rồi đổi giọng.
“Thôi, giận dỗi đủ rồi. Vào việc đi, kẻo lát nữa lại trách ta không nhắc. Đại ca có cần ta đọc lại luật không? Trí nhớ người trẻ dạo này kém lắm.”
Khải Minh không đáp. Hộp Đen cũng chẳng cần hắn cho phép.
“Ván này, ta đã bốc ngẫu nhiên ba kẻ xấu để đại ca săn. Ba cái đầu người, đủ để ta thấy bõ công mở phòng.”
Giọng nó ngân nga, thích thú với từng câu mình nói.
“Một đứa đáng chết tới mười lần, tội chất cao đến mức đọc hồ sơ xong ta cũng thấy gai người. Một đứa thì phải chết, đơn giản vậy thôi. Đứa thứ ba xám hơn, còn đứng lưng chừng giữa người với ngợm. Nó chết cũng được, sống cũng chẳng oan.”
Hộp Đen kéo dài quãng ngừng.
“Và đại ca biết gì không?”
Khải Minh đã đoán được phần sau nhưng vẫn im lặng.
“Chúc mừng. Đại ca vừa gỡ được con đầu tiên.”
Bàn tay đang xoa cổ của hắn dừng lại.
“Lão thợ đồng hồ ban nãy, Mori ấy, chính là đứa thứ ba. Kẻ xám. Lão có tội, đại ca ạ. Bảy mươi mốt tuổi mới phải trả, ta còn thấy hơi muộn. Hô hô.”
Khải Minh nhìn vào khoảng tối nơi Mori từng ngồi.
Vậy là cảm giác vướng trong cổ họng của hắn chẳng có ý nghĩa gì. Cả phòng vừa khóc thương cho một người họ tin là vô tội, và chính hắn cũng đã suýt tin theo.
Hộp Đen vẫn chạy đúng nhịp ngay từ lá phiếu đầu tiên.
Ý nghĩ ấy không khiến Khải Minh nhẹ nhõm. Hắn hiểu hơn ai hết cái nhãn “có tội” do một hệ thống đưa ra đáng tin đến mức nào. Hộp Đen chưa từng cho hắn xem toàn bộ quá trình phán xét, cũng chẳng có ai kiểm tra được những hồ sơ mà nó nắm giữ.
Hắn gạt chuyện đó sang một bên.
Sau này tính tiếp.
“Còn hai đứa.”
“Đúng rồi đó, học trò ngoan.”
Hộp Đen cười khoái chí.
“Để ta nhắc cho rõ, kẻo đại ca lại bốc đồng. Săn được hai đứa là hòa. Đại ca giữ nguyên tuổi thọ, thở phào rồi sống thêm ván nữa. Săn trọn cả ba thì đại ca thắng. Khi ấy, dù chúng có lôi đại ca ra ánh sáng rồi treo lên, đại ca vẫn thắng, vì việc cần làm đã xong.”
Giọng nó hạ xuống.
“Còn nếu đại ca chỉ gỡ được dưới hai đứa…”
Nó nói chậm, từng chữ ngọt đến phát ngấy.
“Đại ca thua. Thua chính trò chơi do mình dựng ra. Và đại ca biết thua thì mất gì rồi đấy.”
“Mười năm.”
Khải Minh nhổ ra hai chữ.
“Mười năm tuổi thọ. Trừ thẳng, không thương lượng.”
Hộp Đen có vẻ rất hài lòng.
“Chơi là phải đặt cược chứ, đại ca. Mỗi lần chui vào một căn phòng là một lần đặt mười năm lên bàn. Thắng thì được quay vòng quay may mắn, gỡ lại tuổi thọ, có khi còn lời. Hòa thì giữ nguyên. Thua thì mười năm đội nón ra đi.”
“Đời tao còn lại bao nhiêu?”
Khải Minh biết câu hỏi ấy chỉ cho Hộp Đen thêm cơ hội hành hạ mình, nhưng vẫn hỏi.
“Để ta xem nào.”
Nó giả vờ ngừng lại để tra cứu.
“À, đây rồi. Đại ca thân mến, tuổi thọ hiện tại của anh là bốn mươi sáu trên tám mươi.”
Bốn mươi sáu.
Khải Minh nhắm mắt trong bóng tối. Hắn đã hai mươi bảy tuổi. Nếu không giành lại được số năm đã mất, hắn chỉ còn sống thêm mười chín năm nữa.
“Mẹ kiếp.”
Hắn nghiến răng.
“Ván trước tao thắng. Thắng hẳn hoi. Vậy mà cái vòng quay khốn nạn của mày chỉ nhả ra sáu năm. Sáu năm. Mày bảo tỷ lệ bốc trên mười năm cao hơn năm mươi phần trăm cơ mà.”
“Ấy, đại ca.”
Hộp Đen lập tức đổi sang giọng tổn thương giả tạo.
“Năm mươi phần trăm nghĩa là có lúc trúng, có lúc trượt. Đâu phải lần nào cũng trúng. Đại ca học hành đàng hoàng mà không hiểu xác suất à?”
Nó cười khẽ.
“Lần ấy đại ca xui thôi. Lần sau biết đâu lại vớ được hai mươi năm. Ai mà nói trước. Cứ tin ta.”
Tiếng cười kéo dài, nghe như một con bạc bịp đang vỗ vai người vừa mất sạch tiền.
“Ta với đại ca là một đội mà. Đại ca săn, ta dọn. Đẹp cả đôi.”
Khải Minh không đáp.
Hắn đã thôi tranh cãi với Hộp Đen về sự công bằng từ lâu. Tranh cãi với một lưỡi dao xem nó nên cắt vào tay ai chẳng đem lại kết quả gì.
Hắn chỉ ghi nhớ thêm một lần nữa rằng thứ đang ký sinh trong máy tính của mình không phải đồng minh. Nó gọi hắn là đại ca, nhưng chính nó mới là kẻ nắm luật, nắm tuổi thọ và quyết định phần thưởng sau mỗi ván chơi. Nó bòn rút từng năm một trong tiếng cười. Ngày Khải Minh không còn giá trị, Hộp Đen sẽ vứt hắn đi để tìm một con sói khác.
Đó là chuyện của sau này.
Lúc này, hắn còn phải chọn một người.
Khải Minh nhìn sáu gương mặt đang ngủ quanh mình. Trong số họ còn hai mục tiêu do Hộp Đen đánh dấu. Bốn người còn lại chỉ vô tình bị kéo vào căn phòng để hoàn thiện ván chơi.
Hắn không biết hai kẻ kia là ai.
Đêm nay hắn chỉ được lấy một mạng. Chọn mò giữa sáu người chẳng khác nào thò tay vào một chiếc túi kín, biết bên trong có thứ mình cần nhưng không biết nó nằm ở đâu.
“Còn ba phút thôi, đại ca.”
Hộp Đen nhắc nhở bằng giọng vui vẻ.
“Đêm ngắn lắm. Chọn ăn đứa nào đi. Nhớ chọn cho khéo, kẻo phí mất một đêm vào người vô tội thì ta tiếc cho đại ca lắm.”
Nó cười.
“Chúc may mắn. Hô hô.”
Tiếng cười tắt dần trong đầu.
Khải Minh ngồi giữa sáu con người đang ngủ, còn ba phút để đưa ra một cái tên.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.