Tử Cục

Chương 4: Ma Sói (4)

Đăng: 04/06/2026 22:51 1,549 từ 233 lượt đọc

Dãy số trên tường đã xuống dưới hai mươi sáu phút.

Lời của Ingrid khiến mọi người im lặng, nhưng chẳng ai thôi nghĩ đến chuyện phải chọn một người. Họ có thể tự nhận mình chưa đủ căn cứ, có thể biết người bị treo nhiều khả năng là dân làng, song khi nhìn lên sợi dây giữa phòng, điều mỗi người quan tâm nhất vẫn là làm sao để cổ mình không nằm trong đó.

Brad lên tiếng trước.

“Nếu đằng nào cũng phải có người chết, tôi nói thẳng: tôi không muốn người đó là mình. Tôi nghĩ ở đây chẳng ai muốn cả.”

Anh nhìn quanh vòng tròn. Không ai phản đối.

“Vậy thì chọn người có khả năng vô tội thấp nhất.”

Ánh mắt Brad dừng ở Karim.

“Tôi chưa từng nói chắc cậu ta là sói. Tôi chỉ nói, tính đến lúc này, Karim đáng nghi hơn những người khác. Hai chuyện đó hoàn toàn khác nhau.”

Karim ngẩng lên. Mặt anh vẫn còn tái sau cơn hoảng loạn ban nãy, bàn tay đặt trên đầu gối liên tục chà vào nhau.

Mori nói:

“Sự khác nhau ấy vẫn đủ giết oan một người.”

Brad quay sang ông.

“Ông lại định giảng đạo đức à?”

“Tôi chỉ nhắc cậu rằng Karim bị nhắm tới vì cậu ấy yếu thế hơn những người khác. Cậu ấy hoảng, nói năng lộn xộn, không biết tự bảo vệ mình. Chúng ta chưa có bằng chứng nào cho thấy những điều đó liên quan đến con sói.”

“Vậy ông có cách nào hay hơn không?”

Brad chỉ lên đồng hồ.

“Thời gian còn hơn hai mươi phút. Nếu ông không chọn Karim, hãy cho tôi một cái tên khác. Đừng ngồi ngoài rồi phán xét những người buộc phải quyết định.”

Mori cúi nhìn cặp kính trong tay.

“Tôi không có cái tên nào.”

“Thế thì lời của ông chẳng giải quyết được gì.”

“Ít nhất nó ngăn cậu gọi một lựa chọn thiếu căn cứ là hợp lý.”

Giọng Mori vẫn nhỏ, buộc Brad phải im mới nghe hết. Chính điều đó càng làm anh bực.

“Ông nói nghe dễ lắm. Người bị dồn phiếu đâu phải ông.”

“Chưa chắc.”

Mori đeo kính lại.

“Ở đây, chưa ai biết cái tên nào đang nằm trong đầu người khác.”

Câu nói khiến Brad ngừng lại.

Luật bỏ phiếu kín đã được Hộp Đen công bố từ trước. Tất cả những tranh cãi lúc này chỉ tác động đến quyết định của người khác; không ai có cách kiểm tra lời nói nào sẽ trở thành lá phiếu thật.

Yuri cất giọng từ phía đối diện:

“Brad đúng một nửa.”

Mọi người quay sang ông.

Yuri vẫn ngồi thẳng, hai cánh tay khoanh trước ngực.

“Tối nay chắc chắn có người chết. Câu đó đúng.”

Brad hơi nghiêng người về phía trước, chờ phần còn lại.

“Còn việc Karim đáng nghi nhất thì không.”

“Vậy ông nghi ai?”

“Người vẫn đủ bình tĩnh để tính toán trong lúc cả phòng đang loạn.”

Yuri nhìn quanh.

“Karim khóc. Brad nổi nóng. Lucía nói theo cảm giác. Emeka cố ngăn mọi người cãi nhau.”

Ánh mắt ông dừng ở Anjali.

“Những người còn lại dành nhiều thời gian để quan sát hơn.”

Brad lập tức hỏi:

“Cụ thể?”

Yuri lần lượt nhìn Mori, Ingrid rồi trở lại Anjali.

“Bác sĩ. Ông già sửa đồng hồ. Cô bé chơi game.”

Ingrid hơi nhướng mày.

“Còn ông?”

“Tôi cũng vậy.”

Yuri thừa nhận ngay.

“Thế ông vừa tự đưa mình vào nhóm đáng nghi?”

“Đúng.”

“Lý do nào khiến ông nghi những người bình tĩnh?”

“Con sói biết thân phận của nó từ đầu. Nó có ít lý do hoảng loạn hơn dân làng.”

Anjali nhìn Yuri.

“Ông đang lặp lại đúng thứ Lucía vừa nói, chỉ đổi đối tượng.”

“Không giống.”

“Khác ở đâu?”

Yuri trả lời sau một lúc:

“Lucía tin người đang khóc. Tôi không tin người còn tính được.”

Anjali dựa lưng vào ghế.

“Tôi là bác sĩ cấp cứu. Khi những người xung quanh hoảng loạn, tôi phải giữ đầu óc tỉnh táo để làm việc. Nếu tôi cũng mất kiểm soát, người cần cứu có thể chết.”

“Giải thích hợp lý.”

“Nhưng ông vẫn nghi tôi?”

“Vẫn nghi.”

Anjali gật đầu.

“Ít nhất ông không né câu hỏi.”

Yuri quay sang Mori.

“Ông cũng vậy. Từ đầu tới giờ, ông nói ít, nhưng mỗi lần lên tiếng đều đúng lúc. Ông chờ người khác tranh cãi xong rồi mới chọn chỗ để can thiệp.”

Mori hỏi:

“Vậy theo anh, một người già nên gào thét và chạy quanh phòng mới bình thường sao?”

“Tôi chưa nói ông có tội.”

“Anh chỉ nói tôi đáng nghi.”

“Đúng.”

Mori không tranh luận thêm. Ông tháo kính ra, nhưng lần này không lau, chỉ cầm nó trong tay.

Yuri nhìn Ingrid.

“Còn cô bé. Mười bảy tuổi, nhưng hiểu trò chơi nhanh hơn những người đã sống gấp đôi, gấp ba tuổi mình. Cô biết chức trưởng thôn có ích gì, biết ngày đầu không thể tìm sói bằng bằng chứng, cũng biết chúng ta đang chọn người chết thay.”

Ingrid đáp:

“Ông đang nghi tôi vì tôi dùng đầu à?”

“Vì cô vẫn dùng được nó.”

“Ông cũng đang dùng đấy thôi.”

“Tôi đã đưa tên mình vào nhóm rồi.”

Ingrid nhìn Yuri một lúc, sau đó kéo mũ xuống.

“Ông công bằng ghê.”

Không ai rõ cô đang khen hay chế giễu.

Lucía ngồi cạnh Karim từ đầu cuộc tranh luận. Đến lúc này, cô không nhịn được nữa.

“Các người nghe mình nói không vậy? Brad nghi Karim vì anh ấy quá hoảng. Yuri nghi Anjali, Mori và Ingrid vì họ quá bình tĩnh. Thế rốt cuộc phải phản ứng kiểu gì mới được xem là bình thường?”

“Không có kiểu nào cả,” Yuri nói.

“Vậy thì lời của ông giúp được gì?”

“Giúp các người đừng tin cơn khóc của Karim là bằng chứng vô tội.”

Lucía đứng dậy.

“Anh ấy có vợ và hai đứa con đang chờ ở nhà. Anh ấy sợ chết thì có gì lạ?”

Brad cười nhạt.

“Gia đình cũng có thể là chuyện bịa.”

Karim quay phắt sang anh.

“Tôi không bịa!”

“Cậu chỉ nói miệng. Chúng tôi kiểm tra bằng cách nào?”

“Tôi thề rồi!”

“Lời thề không chứng minh được gì.”

Karim đứng lên, nhưng Lucía đã giữ lấy cánh tay anh.

“Anh đang cố ép anh ấy tới mức mất kiểm soát,” cô nói với Brad.

“Tôi đang hỏi những câu cần hỏi.”

“Anh chỉ chọn người dễ bắt nạt nhất.”

“Còn cô chọn tôi vì cô đã quyết định Karim vô tội từ lúc thấy cậu ta khóc.”

Brad cũng đứng dậy.

“Cô nói tôi đang tìm người chết thay mình. Cô đang làm đúng như vậy. Khác mỗi cái tên thôi.”

Lucía buông tay Karim, quay hẳn sang Brad.

“Tôi chưa hề giả vờ mình cao thượng. Tôi tin anh đáng nghi hơn Karim.”

“Dựa trên cái cười của tôi?”

“Dựa trên việc từ đầu tới giờ anh liên tục muốn người khác nghe theo mình.”

“Ít nhất tôi đang cố tìm ra một người!”

“Anh đang cố tìm một người mà cả phòng dễ đồng ý giết.”

Brad đập tay xuống lưng ghế.

“Đương nhiên tôi phải tìm người có khả năng nhận nhiều phiếu! Nếu mỗi người chọn một tên khác nhau thì kết quả sẽ thế nào?”

“Vậy là anh thừa nhận rồi.”

“Thừa nhận cái gì?”

“Anh quan tâm tới việc dồn phiếu hơn việc Karim có phải sói hay không.”

Brad định nói tiếp thì Emeka đứng lên. Anh chen vào khoảng giữa hai người, khiến Lucía phải lùi lại một bước.

“Đủ rồi.”

Brad vẫn chưa chịu ngồi.

“Anh nghe cô ta nói không?”

“Tôi nghe cả hai.”

Emeka nhìn anh.

“Anh nói Karim đáng nghi vì cậu ấy sợ. Yuri nghi những người giữ được bình tĩnh. Lucía tin vào phản ứng cơ thể, Anjali lại cho rằng phản ứng ấy có nhiều cách giải thích. Với cách tranh luận hiện tại, bất kỳ ai làm gì cũng có thể bị xem là tội.”

“Vậy anh muốn làm gì?” Brad hỏi.

Emeka không trả lời ngay.

Đồng hồ trên tường tiếp tục giảm. Hai mươi phút đã qua từ lúc chương tranh luận mới bắt đầu, nhưng họ vẫn đứng ở đúng chỗ cũ: không có bằng chứng, không có cách kiểm tra lời nói, cũng không có một người nào hoàn toàn sạch nghi ngờ.

Brad quay về ghế. Lucía cũng ngồi xuống bên Karim, dù vẻ giận dữ trên mặt chưa giảm. Emeka đứng thêm một lúc rồi mới trở lại vị trí của mình.

Mori đeo kính. Anjali nhìn đồng hồ. Yuri lại khoanh tay. Ingrid thu người dưới lớp áo trùm, im lặng quan sát.

Karim cúi đầu, hai tay ép vào nhau.

Sợi thòng lọng vẫn treo giữa vòng tròn.

Đến khi dãy số trên tường còn mười lăm phút, chẳng ai nhắc đến chuyện công bằng nữa. Mỗi người đều đã có ít nhất một cái tên trong đầu, dù chưa chắc đó sẽ là lá phiếu cuối cùng.

15:00.

0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...