Tử Cục

Chương 1: Ma Sói (1)

Đăng: 03/06/2026 23:38 2,263 từ 64 lượt đọc

Hai giờ sáng. Nguyễn Khải Minh chưa ngủ. Hắn giữ nguyên bộ quần áo công sở từ chiều, dán chặt lưng vào ghế suốt nhiều giờ liền để hoàn thiện nốt "màn" này.

Căn hộ một phòng giờ chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt máy tính chạy rì rì. Trên bàn, tô mì nguội ngắt bị đẩy bạt vào góc lấy chỗ cho khuỷu tay. Cạnh đó là một chiếc hộp đen vuông vức to cỡ ổ bánh mì, nối với dàn máy bằng đúng một sợi cáp. Chiếc hộp trơn lì. Một chấm đèn đỏ nhấp nháy đều đặn ở góc, tựa như một sinh vật đang ngủ gật nhưng vẫn hé mắt lén lút quan sát thế giới.

Thanh tiến trình trên màn hình bò tới vạch cuối. Từ chiếc hộp đen chợt phát ra một giọng điện tử nheo nhéo, cợt nhả: "Xong xuôi rồi đó, đại ca."

Khải Minh thở ra một hơi rất đỗi bình thường. Hơi thở của gã nhân viên văn phòng vừa nộp xong báo cáo cuối tháng, cạn kiệt sinh lực và mong mỏi được ngả lưng. Hắn vặn cổ kêu răng rắc, kéo ghế sát lại gần màn hình, rồi nhếch mép thì thầm: "Tới giờ đi săn đầu người."

Phần chọn mục tiêu do chiếc hộp tự lo liệu. Trên màn hình, một quả cầu ảo quay chậm, những chấm sáng chớp lên rồi vụt tắt. Mỗi chấm là một kẻ đang say giấc ở một múi giờ bất kỳ, hoàn toàn mù tịt về việc có người đang dòm ngó gáy mình. "Nó" nhổ toẹt ra bảy cái tên từ các nơi trên trái đất. Gọn gàng và lạnh lùng như chia bài.

Người thứ tám, chính là Khải Minh.

Một thân phận giả. Một lớp da nhân tạo để hắn khoác lên, điềm nhiên ngồi trà trộn giữa bảy kẻ xấu số kia. Bảy con người đó sẽ chẳng mảy may nghi ngờ kẻ thứ tám là hàng giả, lại càng chẳng thể ngờ gã đàn ông câm lặng đó chính là kiến trúc sư dựng lên cả căn phòng địa ngục này.

Con sói luôn ngồi lọt thỏm trong vòng tròn. Ngang hàng với lũ cừu. Và biết kêu be be y hệt chúng.

Hắn cố tình phớt lờ diện mạo ảo mình vừa nạp vào. Diễn sẽ ngọt hơn nếu chính hắn cũng quên sạch đêm nay mình mang khuôn mặt nào.

Ngón tay gõ phím Enter. Chấm đèn đỏ trên hộp tắt phụt. Cùng lúc đó, ở bảy nơi trên trái đất, bảy con người vừa thiếp đi chẳng hề hay biết... giấc ngủ này của họ có thể vĩnh viễn không có ngày thức giấc.

Tám người mở mắt gần như cùng một nhịp. Trong một tích tắc, ai nấy đều ngỡ mình vẫn đang nằm ở chốn quen thuộc. Cái ảo tưởng đó tan biến ngay tắp lự.

Họ đang chễm chệ trên những chiếc ghế gỗ kê thành vòng tròn. Giữa một căn phòng trống hoác, bốn bề tường trắng toát, nhẵn thín, bít bùng. Giữa trần nhà treo lửng lơ một ngọn đèn, hắt xuống thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo.

Ngay dưới ngọn đèn đó, buông thõng từ trần xuống, là một sợi dây thừng đã thắt sẵn thành thòng lọng. Nó đung đưa rất khẽ, trong một bầu không khí tĩnh mịch câm lặng.

Gã đàn ông vai vuông trong chiếc sơ mi đắt tiền giật thót. Bàn tay phải theo phản xạ quờ quạng tìm con chuột máy tính. Vài giây trước anh ta còn gục trên bàn làm việc ở nhà, ngay giữa bản trình chiếu dở dang và cốc cà phê thứ ba. Anh ta bật dậy, vỗ tay một cú chát chúa để tự trấn an bản thân nhiều hơn là gọi người khác. "Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Các người là ai? Đây là chương trình thực tế giấu kín đúng không?" Anh ta nhếch mép cười. Nhưng nụ cười chết đứng trên môi khi ánh mắt va phải sợi thòng lọng.

Cô gái tóc xoăn nhận ra điều kinh khủng đầu tiên bằng thính giác: tiếng sóng biển đã bốc hơi. Cô vừa nằm phơi nắng ngoài bãi biển, cát rít chặt bắp chân, định bụng chợp mắt đúng một phút. Vậy mà một phút ấy lại kết thúc trong cái lạnh khô khốc này. Cô nhào tới áp tay lên tường rà tìm vệt nứt, rồi tự vả mình một cú tát đỏ ửng má. Cảm giác đau rát dội lại, nhưng bãi biển thì tuyệt nhiên biến mất.

Chàng trai trẻ với hai cẳng tay chằng chịt sẹo bỏng vẫn ngửi thấy mùi dầu chiên và tỏi bám chặt trên áo. Thứ mùi anh mang về giường lúc ba giờ sáng sau ca bếp, ngã sấp xuống nệm chẳng buồn thay đồ. Bây giờ, cái xộc lên mũi anh lại là mùi sát trùng sạch bóng và lạnh lẽo. Hai bàn tay bấu chặt thành ghế. Anh quay sang ông cụ ngồi cạnh, hạ giọng run rẩy như sợ nói to thì ác mộng sẽ hóa thật: "Bác ơi... sao cháu đang ngủ mà lại lọt vào đây được ạ?"

Ông cụ chưa đáp vội. Ông vừa thiu thiu ngủ trong xưởng đồng hồ, nắng chiều hắt qua hiên, kính lúp gài trên trán, một chiếc đồng hồ quả quýt mổ phanh nằm chờ trên bàn. Giờ đây, ông tháo cặp kính nửa vành lau bằng vạt áo, đeo lại, rồi chậm rãi quét mắt khắp phòng. Bảy mươi mốt năm cuộc đời dạy ông một điều giản dị: Căn phòng nào cũng do một bàn tay dựng lên vì một mục đích cụ thể. Việc của ông lúc này là đọc vị xem kẻ đứng sau cần gì ở ngọn đèn kia, ở sợi dây kia.

Người phụ nữ ngồi thẳng lưng vừa chợp mắt trên giường gấp phòng trực, áo blouse trắng còn khoác trên vai sau ba mươi tiếng cày ải. Mùi hóa chất ở đây nồng nặc giống bệnh viện, khiến cô có ảo giác mình chưa hề rời ca trực, và chính điều đó làm cô rợn sống lưng. Nỗi sợ trào lên, nhưng bản năng nghề nghiệp càn quét nhanh hơn. Cô âm thầm quan sát từng khuôn mặt, phân loại bệnh trạng như đang đứng giữa phòng cấp cứu: kẻ nào sắp gục, kẻ nào còn trụ được, kẻ nào đang vã mồ hôi che đậy sự hoảng loạn tột độ.

Người đàn ông to con nhất phòng chọn cách bất động. Chừng nào còn ngồi im, anh còn vớt vát chút hy vọng lừa mình rằng phòng khách quen thuộc vẫn ở ngay sát vách. Anh vừa ngủ gật trên ghế bành, tivi rì rầm trận bóng, tiếng con gái cười đùa văng vẳng, bụng no và nhà chật người. Đánh đổi tất thảy để nhận về một cõi tịch mịch. Với một người thiếp đi giữa hơi ấm gia đình, thức giấc trong sự câm lặng này là một bản án tra tấn tàn nhẫn nhất.

Cô gái trẻ nhất đám thì tỉnh táo theo bản năng của con thú quen bị săn đuổi. Mới bốn giờ sáng, tai nghe còn kẹp trên đầu, cả nhà chỉ mỗi mình cô thức chiến game rồi gục luôn tại bàn. Cô kéo sụp mũ trùm, thu mình lọt thỏm trong ghế. Đôi mắt đã đảo quanh tìm lối thoát trước cả khi nhịp tim kịp tăng tốc. Với cô, hoảng loạn là thứ xa xỉ chỉ dành cho lúc hạ màn.

Còn gã đàn ông tóc bạc cắt cua sừng sững tựa một tảng đá bị lãng quên. Anh vừa ngủ gục trên chiếc ghế cứng trong căn hộ vắng tanh. Lưng thẳng tắp theo thói quen của kẻ cấm bản thân được ngả lưng tử tế. Bây giờ, vẫn là chiếc ghế cứng, vẫn là căn phòng lạnh buốt. Chỉ khác là vây quanh toàn người lạ. Gương mặt họ giống nhau đến mức, chính sự đồng điệu ấy đã bốc lên mùi điềm gở. Anh bỏ thói giật mình từ lâu rồi, thứ bản năng yếu ớt đó đã bị gọt giũa sạch sẽ. Anh chỉ lẳng lặng mở mắt, và quan sát.

Đâu đó cất lên tiếng thì thào nứt nẻ: "Giấc mơ này... thật quá đi mất..."

Cùng một nhịp, tám cặp mắt phóng về phía nhau dò xét. Tám kẻ xa lạ. Và một kẻ trong số họ mang dáng vẻ ngơ ngác, run rẩy, khiếp nhược y hệt bảy người còn lại. Chẳng ai đoán nổi, chỉ vài giây trước, kẻ đó còn rung đùi trước màn hình máy tính ở đầu kia lục địa.

Tách. Ngọn đèn giữa trần chớp nháy.

Một giọng nói vang lên, dội lại từ mọi ngóc ngách cùng lúc. Đều đặn, vô hồn và nhơn nhởn đến mức làm da gáy người ta nổi gai ốc. "Chào các vị." Giọng nói mở lời, nghe có vẻ lịch thiệp nhưng lại sắc lạnh. "Tám người. Đủ mặt rồi nhỉ? Xin giới thiệu, trong tám vị ngồi đây, bảy người là dân, một người là sói. Con sói thừa biết thân phận của nó, còn bảy người kia thì hoàn toàn mù tịt."

Cả phòng nín thở.

"Trò chơi Ma Sói, chắc mọi người không lạ gì nữa. Luật lệ rất đơn giản. Ban ngày các vị cứ việc mổ xẻ, tranh cãi thoải mái, rồi bỏ phiếu ấn định một cái tên đem đi treo cổ. Sợi dây trên đầu các người để dành cho đặc ân đó."

Giọng nói chuyển sang vẻ dửng dưng.

"Treo trúng con sói, ván cờ tàn, người sống sót được về nhà và coi như vừa tỉnh một giấc mộng. Nhưng nếu treo nhầm một người dân, đồng nghĩa với việc các vị tự tay thắt cổ một mạng oan uổng, và đêm xuống... con sói sẽ thong thả xé xác thêm một người nữa. Cứ thế, mỗi ngày phải nộp mạng ít nhất một cái xác. Cho đến khi mọi người lôi cổ được con sói ra ánh sáng, hoặc... cho đến khi chẳng còn ai để mà lôi."

"Trò chó má gì thế này!" Gã vai vuông gầm lên, rớt sạch lớp vỏ tự tin ban nãy. "Camera giấu kín đúng không? Các người lấy quyền gì nhốt người trái phép hả!"

"À, tôi suýt quên mất một chi tiết nhỏ." Giọng nói mỏng tang chèn vào, giả lả cợt nhả, nuốt chửng sự phẫn nộ của gã gọn gàng như nước nuốt chửng hạt sỏi. "Có một điều các người cần khắc cốt ghi tâm ngay lúc này. Ở đây, chết là chết thật. Kẻ nào lủng lẳng trên sợi dây kia, hay bị sói moi tim trong đêm, thì cái thân xác ngoài đời của kẻ đó... cũng sẽ nhắm mắt xuôi tay vĩnh viễn."

Một tràng cười đục ngầu, khoái trá rỉ ra từ kẽ hở bốn bức tường. "Khó tin lắm nhỉ? Cũng phải thôi. Vậy để tôi mở mang tầm mắt cho các vị."

Phụt. Ngọn đèn tắt lịm. Trên bốn mặt tường, tám khung hình sắc nét đồng loạt bật sáng.

Một bãi biển vắng tanh với tấm thân mềm oặt phơi dưới nắng. Một góc bàn làm việc ngổn ngang, nơi gã đàn ông gục mặt rũ rượi bên chiếc laptop. Một chiếc giường gấp tạm bợ chốn bệnh viện. Một chiếc ghế bành bọc da hướng về màn hình tivi đang phát trận bóng cho một cái xác không hồn xem.

Mỗi người trong phòng kinh hoàng nhìn thấy chính bản thân mình đang nằm bất động ở một xó xỉnh nào đó trên Trái Đất. Mắt nhắm nghiền. Lồng ngực phập phồng đều đặn.

Căn phòng nổ tung.

Cô gái tóc xoăn lùi phắt lại, vấp ngã nhào vào ghế. Chàng đầu bếp trẻ ôm chặt lấy miệng kìm tiếng nôn oẹ. Tiếng la hét, gào thét dội vào nhau đứt quãng, chói tai tột độ.

"Trời đất ơi, đó là tôi! Tôi đang nằm ngủ kìa!" "Ai bày ra trò này? Chính phủ làm thí nghiệm lên người sống à?" "Interpol? Hay FBI?" "Công nghệ loài người làm sao quay lén tám nơi cùng lúc được? Cái này đâu phải con người... hay là..."

Chữ "ma quỷ" hay "người ngoài hành tinh" mắc nghẹn trong vòm họng, chẳng một ai dám thốt ra trọn vẹn.

Vụt. Tám khung hình tắt lụi cùng lúc. Ngọn đèn trên trần lại sáng bừng, trắng dã và lạnh lẽo tựa hồ chưa từng có biến cố gì xảy ra. Dưới ánh sáng đó, sợi thòng lọng lại lộ diện, đung đưa nhè nhẹ giữa đỉnh đầu.

Giọng nói vô hình buông lời chốt hạ, giả bộ êm ái tử tế đến rợn người: "Bây giờ thì mọi người tin rồi chứ? Trời sắp tối rồi. Lời khuyên chân thành là các vị nên bắt đầu tra khảo nhau đi. Vì trước khi đêm đầu tiên khép lại... sợi dây kia bắt buộc phải có chủ nhân."

Tám con người chết trân tại chỗ. Bốn phía im phăng phắc. Và trong tâm trí mỗi người, một luồng hàn khí thấu xương bắt đầu lan tỏa.

Con quái vật mà thứ giọng điệu kia vừa nhắc tới... đang ngồi lù lù ngay trong căn phòng này. Trà trộn dưới lớp vỏ bọc của một kẻ bình thường, mang gương mặt hoảng loạn và vô tội hệt như tất cả bọn họ.

0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...