Chương 11: Ma Sói (11)
Tử Cục
Mục lục
20 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 20/20 chương
Ngọn đèn giữa trần chớp sáng.
“Hô hô. Đúng là lòng người.”
Giọng Hộp Đen vang lên, nghe rõ vẻ thích thú.
“Thành thật có, hèn hạ có, sợ đến tè ra quần cũng có. Ta xem mà thấy bõ công dựng căn phòng này.”
Sáu người không đáp. Người có vệt ướt dưới ghế cũng không cúi xuống nhìn.
“Thôi được.”
Hộp Đen đổi sang giọng rộng lượng giả tạo.
“Nãy giờ các vị tự mò mẫm cũng vất vả rồi. Để ta tặng một món quà, kẻo lát nữa lại có người trách ta đứng về phía con sói.”
Tiếng cười rỉ ra từ các bức tường.
“Ta sẽ nói đúng hai điều về màn thú tội vừa rồi. Cả hai đều là sự thật. Các vị tin hay không thì tùy.”
Sáu người cùng ngẩng lên.
“Điều thứ nhất.”
Giọng Hộp Đen chậm lại.
“Ba người vừa nhận mình đã bỏ phiếu treo Mori là Brad, Lucía và Karim. Nghe cảm động lắm.”
Brad quay sang hai người còn lại.
“Nhưng trong ba người đó có một kẻ nói dối.”
Cả ba cùng cứng người.
“Người này chưa từng bỏ phiếu cho Mori. Lá phiếu vừa nhận là bịa.”
Lucía nhìn Brad trước, sau đó quay sang Karim. Brad cũng đang nhìn hai người bằng vẻ mặt tương tự. Karim lau nước mắt, lưng vẫn ép sát vào chân ghế.
Emeka, Yuri và Ingrid đồng loạt hướng sự chú ý về phía họ.
Ba người vừa cùng nhận trách nhiệm bỗng trở thành ba kẻ phải đề phòng lẫn nhau.
“Điều thứ hai.”
Hộp Đen thong thả tiếp tục:
“Mori nhận đúng ba phiếu. Trong ba lời thú nhận vừa rồi chỉ có hai phiếu thật. Anjali cũng không bỏ phiếu cho ông ấy.”
Nó ngừng lại, để sáu người tự tính.
“Vậy phiếu thứ ba nằm trong số ba người chưa nhận: Emeka, Yuri hoặc Ingrid.”
Ba cái tên bị gọi ra cùng lúc.
“Một trong ba vị đã chọn Mori, ngồi nghe trọn màn thú tội vừa rồi rồi quyết định im lặng. Tay dính máu nhưng miệng vẫn sạch sẽ. Hô hô.”
Ngọn đèn chớp thêm một lần.
“Chúc các vị vui vẻ. Còn một giờ bốn mươi phút.”
Trên tường:
01:40:00.
Hộp Đen im tiếng.
Sáu người bị bỏ lại với hai sự thật vừa được ném xuống giữa phòng.
Emeka là người đầu tiên lên tiếng.
“Hai cộng một vẫn là ba.”
Anh nhìn lần lượt Brad, Lucía và Karim.
“Trong ba người nhận có hai người nói thật. Phiếu còn lại thuộc về một trong ba người chúng tôi.”
Ánh mắt anh chuyển sang Yuri rồi Ingrid.
“Không thiếu lá phiếu nào. Chỉ là người nhận tội và người thật sự bỏ phiếu không hoàn toàn trùng nhau.”
Một lúc trước, Brad, Lucía và Karim còn là ba người duy nhất dám đứng ra thừa nhận mình đã chọn Mori. Bây giờ, trong số họ có một kẻ tự bịa ra trách nhiệm.
Còn giữa Emeka, Yuri và Ingrid, có một người đã giữ kín lá phiếu thật.
“Tại sao?”
Lucía bật ra câu hỏi. Cô nhìn Brad rồi nhìn Karim.
“Tại sao có người lại tự nhận một lá phiếu giết người mà mình không hề bỏ?”
Không ai trả lời.
“Nhận chuyện đó thì được gì?” Lucía hỏi tiếp. “Mori đã chết. Ai nhận mình bỏ phiếu cho ông ấy chỉ khiến người khác nghi ngờ thêm.”
Brad cau mày.
“Có thể người đó nghĩ nhận tội sẽ khiến mình trông thành thật.”
“Hoặc muốn chen vào cho đủ ba người,” Emeka nói. “Khi ba người đã nhận, những người còn lại sẽ không bị hỏi nữa.”
Brad quay sang anh.
“Vậy kẻ nói dối muốn bảo vệ ai? Bản thân, hay người bỏ phiếu thật?”
“Chưa biết.”
Lucía siết hai tay.
“Không ai tự bôi máu lên tay mình chỉ để mua lấy vài câu khen thành thật. Người đó phải nhận được thứ gì khác.”
Cô nhìn Brad và Karim lâu hơn, nhưng không thể tìm ra điều gì trên gương mặt họ.
Ở phía bên kia vòng tròn, Emeka ngồi thẳng trên ghế. Yuri giữ nguyên tư thế, hai bàn tay vẫn đặt trên đầu gối. Ingrid thu người trong chiếc áo trùm, chỉ để lộ đôi mắt.
Một trong ba người ấy đã chọn Mori nhưng không nhận.
“Người im lặng dễ hiểu hơn người nói dối.”
Ingrid cất giọng. Sự lạnh lùng đã trở lại, dù bàn tay giấu trong ống tay áo vẫn còn run.
“Nếu người đó định nhận, nhưng Brad, Lucía và Karim đã nói đủ ba lá phiếu trước, họ sẽ im luôn.”
Lucía nhìn cô.
“Vì sao?”
“Vì nói ra chỉ khiến số người nhận thành bốn. Lúc ấy, cả phòng sẽ biết ngay có người nói dối.”
Ingrid nhìn sang nhóm ba người vừa thú nhận.
“Còn khi đã có đúng ba người nhận, kẻ bỏ phiếu thật chỉ cần ngồi yên. Không ai biết họ đang giấu chuyện.”
“Cô đang biện hộ cho người đó?” Brad hỏi.
“Tôi đang giải thích vì sao họ im lặng.”
“Cô là một trong ba người có thể đã làm thế.”
“Tôi biết.”
Ingrid không né ánh mắt anh.
“Im lặng là phản xạ tự bảo vệ. Phần lớn người trong phòng này có thể làm như vậy.”
Cô ngừng một lúc.
“Nhưng tự nhận một lá phiếu không tồn tại thì khác.”
Ingrid nhìn Brad, Lucía rồi Karim.
“Người đó đã chủ động đi một nước. Họ muốn ba vị trí được lấp đầy trước khi người bỏ phiếu thật lên tiếng, hoặc muốn bản thân được nhìn nhận theo một cách nào đó.”
“Cách nào?” Karim hỏi.
“Chưa biết.”
“Vậy cô cũng chỉ đoán.”
“Đúng. Nhưng một hành động có chủ ý luôn đáng để hỏi hơn một lần im lặng vì sợ.”
Không khí trong phòng thay đổi.
Ba người nhận tội bắt đầu quan sát lẫn nhau. Ba người còn lại cũng bị đặt vào một nhóm riêng, nơi bất kỳ sự im lặng nào cũng có thể bị xem là che giấu.
Sau một trong sáu gương mặt ấy, Khải Minh hiểu Hộp Đen vừa làm gì.
Nó đã khoanh người nói dối vào nhóm ba người, đồng thời giữ lá phiếu thật trong nhóm còn lại. Một nước đi vốn chỉ cần tồn tại trong bí mật đã bị nó kéo ra giữa phòng, biến thành thứ mọi người có thể lần theo.
Hộp Đen vừa phản lại hắn.
Khải Minh không biết nó làm vậy vì muốn trò chơi thú vị hơn hay chỉ muốn nhìn hắn chật vật. Dù lý do là gì, hắn cũng không thể để cuộc tranh luận tiếp tục đi theo hướng này.
Trước khi có người hiểu được vì sao một kẻ lại chủ động nhận lá phiếu thứ ba, hắn phải đưa họ sang một hướng khác.
Dãy số trên tường tiếp tục giảm.
Sáu người ngồi thành vòng tròn. Ba người bị nghi nói dối, ba người bị nghi giấu tội.
Con sói ở giữa họ, chờ thời điểm lên tiếng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.