Tử Cục

Chương 7: Ma Sói (7)

Đăng: 09/06/2026 16:20 1,366 từ 196 lượt đọc

Chiếc ghế của Mori bắt đầu nhúc nhích.

Không ai đẩy nó. Bốn chân gỗ tự cọ trên nền phòng, kéo theo một tiếng rin rít dài. Chiếc ghế trượt chậm về giữa vòng tròn, nơi sợi thòng lọng đang chờ sẵn.

Mori cố vùng vẫy, nhưng cơ thể vẫn bị ghì chặt. Gương mặt nhăn nheo của ông co lại, những nếp da chùng xuống quanh miệng. Đôi mắt mở lớn, dõi theo sợi dây đang tới gần.

Cả bảy người còn lại cùng bật người khỏi ghế. Không ai nhúc nhích nổi. Sức giữ vô hình vẫn khóa chặt cơ thể họ, buộc tất cả phải ngồi nhìn.

Chiếc ghế dừng ngay dưới sợi dây rồi từ từ nâng lên.

Thòng lọng hạ xuống. Vòng dây mở rộng, luồn qua đầu Mori, ôm lấy cổ và siết lại vừa đủ để ông không thể cúi xuống.

Mori nhắm mắt rồi mở ra.

Môi ông mấp máy, nhưng không phát thành tiếng.

Lucía bật khóc. Tiếng “Không” nghẹn lại trong cổ.

Karim nhắm nghiền mắt, quay mặt sang một bên, hai vai run bần bật. Anjali nhìn thẳng về phía Mori. Gương mặt cô trắng bệch, song ánh mắt vẫn không rời ông. Brad há miệng, không nói được câu nào. Ingrid kéo mũ trùm xuống che kín mặt. Emeka ngẩng lên trần, thì thào cầu xin. Yuri ngồi bất động.

Chiếc ghế đột ngột rơi khỏi chân Mori.

Nó đập xuống sàn.

Cộp.

Thân hình nhỏ thó của ông tụt xuống chưa đầy nửa gang rồi khựng lại. Sợi dây căng thẳng, giữ ông treo lơ lửng giữa căn phòng.

Mori giãy nhẹ. Hai bàn chân đi tất co lên, đôi tay già nua cào vào sợi dây trong vô vọng. Chỉ vài giây sau, hai tay ông buông xuống.

Tiếng chiếc ghế chạm sàn vẫn còn dội trong tai bảy người.

Không ai nói được gì.

Cơ thể Mori tiếp tục đung đưa dưới ngọn đèn, mỗi lúc một chậm hơn. Ngọn đèn trên trần bất ngờ sáng mạnh, hắt thẳng xuống ông, khiến không ai có thể quay mặt đi mà quên được chuyện đang xảy ra ở giữa phòng.

Một khung hình hiện lên trên vách tường.

Đó là xưởng đồng hồ của Mori. Nắng chiều xiên qua ô cửa phủ bụi, chiếu lên chiếc bàn gỗ với những bộ máy đã tháo rời. Trên chiếc ghế cạnh bàn, Mori đang ngủ gật, kính lúp vẫn gài trên trán, đúng tư thế trước khi bị đưa tới đây.

Khi cơ thể treo giữa phòng ngừng đung đưa, Mori trong xưởng cũng đổ khỏi ghế.

Ông ngã xuống sàn. Máu trào ra từ mũi, chảy thành một vệt đỏ trên lớp gỗ cũ. Thân người giật lên hai lần, rất nhẹ, rồi nằm im.

Nhìn từ bên ngoài, ông giống một người vừa bị đột quỵ trong lúc ngủ.

Khung hình tắt.

Bảy người trong phòng đều trắng bệch. Cơ thể bị treo ở đây và cái xác nằm trong xưởng đã chứng minh lời cảnh báo ban đầu. Người chết trong căn phòng này cũng sẽ chết ngoài đời.

Mori, người ít gây thù oán nhất trong số họ, vừa trở thành bằng chứng đầu tiên.

“Hô hô.”

Giọng Hộp Đen vang lên. Sự thích thú trong tiếng cười của nó khiến người nghe buồn nôn.

“Một cái chết thật đẹp. Sạch sẽ, đúng giờ, cũng chẳng có tiếng la hét ồn ào. Ông lão này có phong thái lắm. Tôi thích những kẻ biết chết cho ra dáng.”

Không ai đáp. Ngay cả Brad cũng không còn sức để chửi.

“Để tôi dọn dẹp một chút cho gọn gàng.” Hộp Đen ngân nga. “Tôi sẽ tắt đèn chừng hai phút. Các vị cứ ngồi yên. Đằng nào vẫn còn tận bảy mạng, vội gì. Hô hô.”

Ngọn đèn tắt phụt.

Bóng tối nuốt mất sợi dây và cơ thể đang treo giữa phòng. Bảy người không nhìn thấy nhau nữa, chỉ nghe tiếng thở dốc chen chúc trong căn phòng kín.

Lucía nấc nghẹn. Karim lẩm bẩm cầu nguyện bằng tiếng Ả Rập. Có người cố nuốt cơn buồn nôn, ở một góc khác lại vang lên tiếng khóc bị cố nén xuống.

Không ai dám đưa tay ra phía trước. Họ sợ chạm phải thứ vẫn đang treo giữa phòng.

Hai phút sau, đèn bật sáng.

Sợi dây đã trống. Cái xác biến mất.

Vòng ghế được xếp lại ngay ngắn, khoảng cách giữa chúng đều nhau. Bảy chiếc ghế dành cho bảy người còn sống. Chiếc ghế thứ tám đã bị xóa sạch, không để lại một sợi tóc hay vết bẩn nào cho thấy Mori từng có mặt ở đây.

Lucía chống tay xuống ghế.

Lần này cô đứng lên được.

Sức giữ vô hình đã biến mất. Cả bảy người lập tức rời khỏi chỗ ngồi, những phản ứng bị nén trong lúc Mori chết đồng loạt trào ra.

Karim quỳ thụp xuống sàn, nôn thốc nôn tháo, cả người co rúm lại. Lucía lao tới chỗ sợi dây vừa treo, đấm liên tiếp vào bức tường trắng. Cô vừa đấm vừa gào cho tới khi rìa bàn tay rớm máu.

Brad đứng giữa phòng, run lẩy bẩy.

“Suýt nữa là tôi… suýt nữa là tôi…”

Anh lặp đi lặp lại câu ấy, vẫn chưa thoát khỏi ý nghĩ mình chỉ vừa hơn Mori đúng một lá phiếu.

Emeka ôm mặt, ngồi sụp xuống ghế. Bả vai rộng rung lên. Anh đã cố ngăn cuộc bỏ phiếu tới phút cuối, nhưng Mori vẫn chết.

Anjali tựa lưng vào tường, hai tay vòng qua khuỷu. Cô ép mình thở chậm theo cách vẫn dùng để giữ tỉnh táo trong phòng cấp cứu. Môi cô đã trắng bệch.

Yuri đứng nguyên tại chỗ, mắt dán vào khoảng không nơi sợi dây vừa treo. Cơ thể ông cứng đờ, không rõ đang nghĩ gì.

Ingrid ngồi thụp xuống góc phòng, hai tay ôm chặt đầu gối. Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy, cô bé mười bảy tuổi không còn tỏ ra già dặn hơn tuổi. Đôi vai nhỏ run lên dưới lớp áo trùm.

Trò chơi chưa kết thúc.

Mori là dân làng.

Con sói vẫn đang ở giữa bảy người còn sống. Nó vừa nhìn họ tự tay chọn một ông lão vô tội để chết thay mình.

“Ôi chao, cảm động quá đi.”

Hộp Đen lại lên tiếng, giọng ngọt đến phát ngấy.

“Nhưng mọi người khóc đủ rồi đấy. Tiết mục hay nhất vẫn còn ở phía sau.”

Nó ngừng một lúc, rồi hạ giọng như đang dỗ trẻ ngủ.

“Trời tối rồi. Ngoan nào, các vị vui lòng ngủ thật say một lúc, để con sói còn làm việc của nó chứ. Hô hô.”

“Không, đừng…”

Karim ngẩng lên, nước mắt vẫn đầy mặt.

“Đừng bắt chúng tôi ngủ. Làm ơn…”

Sức giữ vô hình lập tức quay lại. Cùng lúc đó, một cơn buồn ngủ dữ dội tràn vào đầu óc, khiến tay chân họ mất dần sức lực.

Brad loạng choạng, cố bám vào thành ghế. Lucía gọi tên ai đó, nhưng âm thanh nhanh chóng nhòe đi. Anjali chống cự lâu nhất. Cô gồng người, cố giữ mắt mở bằng ý chí của một người đã quen thức trắng nhiều đêm liền, song cũng chỉ trụ thêm được vài giây.

Bảy người lần lượt ngã vào ghế. Mí mắt sụp xuống, cơ thể mềm dần rồi bất động.

Mười phút kể từ khi họ được thả đã hết.

Đèn tắt.

Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn tiếng thở đều của bảy người đang ngủ.

Một lúc lâu trôi qua.

Một trong bảy người mở mắt.

Kẻ ấy không phát ra tiếng động. Nó nằm yên trên ghế, lắng nghe sáu hơi thở xung quanh để chắc chắn tất cả đều đã ngủ sâu.

Đầu lưỡi lướt qua môi.

Đôi mắt nhìn rõ trong bóng tối bắt đầu đi qua từng gương mặt. Nó dừng lại ở mỗi người một lúc, cân nhắc, rồi chuyển sang người tiếp theo.

Con sói đã thức dậy.

Đêm đầu tiên bắt đầu.

0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...