Tử Cục

Chương 2: Ma Sói (2)

Đăng: 03/06/2026 23:38 2,117 từ 46 lượt đọc

Sự im lặng sau lời chốt hạ của giọng nói vô hình kéo dài đến mức tự nó hóa thành một hình phạt tra tấn.

Tám con người chôn chân giữa căn phòng trắng toát. Mỗi người đều ôm chung một ý nghĩ ớn lạnh: con quái vật đang lẩn khuất ngay tại đây. Nó đang hít thở chung một bầu không khí, và đang dò xét họ qua một tấm mặt nạ hoảng hốt y hệt.

Giữa trần nhà, sợi thòng lọng vẫn đung đưa khe khẽ. Khắc nghiệt đếm ngược những giây phút mà chẳng ai muốn đối mặt.

Vài người định hé môi, nhưng rồi vội nuốt ngược chữ vào trong. Họ chợt nhận ra: kẻ nào mở miệng trước, kẻ đó sẽ tự biến mình thành miếng mồi đầu tiên cho đám đông mổ xẻ.

Cuối cùng, kẻ phá vỡ bầu không khí đặc quánh đó, dĩ nhiên, lại là gã đàn ông vai vuông.

"Được rồi, nghe này." Anh ta vỗ tay hai nhát đanh gọn để lôi kéo sự chú ý, cố nặn lại phong thái tự tin quen thuộc của những buổi chốt hợp đồng. "Kẻ giấu mặt kia muốn chúng ta nghi ngờ lẫn nhau. Vậy thì việc đầu tiên là phải biết mình đang ngồi chung xuồng với những ai. Tôi làm mẫu trước. Brad Whitman, giám đốc kinh doanh tại Chicago. Tôi không phải sói. Và tôi cũng chẳng rảnh rỗi ngồi im chờ đến lượt mình lủng lẳng trên sợi thừng kia đâu." Brad nhoẻn miệng cười. Một nụ cười công nghiệp đã mòn vẹt, nhưng lần này, nó chẳng lôi kéo được bất kỳ sự đồng tình nào.

Người đàn ông to lớn nhất phòng đợi Brad ngồi hẳn xuống rồi mới cất lời. Chất giọng trầm ấm, chậm rãi của anh khiến không khí vơi bớt phần ngột ngạt. "Cứ theo thứ tự cho đàng hoàng vậy. Emeka Okafor, tôi làm điều vận hàng hóa ở Lagos." Anh đặt hai bàn tay thô ráp lên gối, như thể muốn dùng sức vóc của mình ghim cả căn phòng ngồi yên. "Tôi có một đề nghị. Trước khi chĩa mũi dùi vào ai, hãy để họ nói hết đã. Chỗ này chật chội lắm rồi, đừng biến nó thành cái chợ vỡ."

"Lucía. Lucía Fernandes." Cô gái tóc xoăn vẫn đứng nguyên tại chỗ. Hai tay khoanh lại rồi buông thõng, lộ rõ vẻ bồn chồn. "Chuyên viên vật lý trị liệu tại Salvador. Cứ nói thẳng nhé, tôi chán ngấy mấy cái lý lẽ suông rồi. Cái miệng nói dối thì dễ, nhưng phản xạ cơ thể thì không. Tôi sẽ soi xét hành vi của mọi người kỹ hơn là nghe giải thích." Đôi mắt cô lập tức thực hành đúng lời tuyên bố. Ánh nhìn lướt qua từng khuôn mặt, nán lại thật lâu ở những đốt ngón tay đang siết chặt và những quai hàm bặm lại.

Người phụ nữ mặc áo blouse trắng gật đầu gọn lỏn. "Anjali Rao. Bác sĩ cấp cứu. Công việc buộc tôi phải ra quyết định nhanh trong tình trạng thiếu thông tin. Nên tôi nói luôn cho vuông: tôi chỉ tin vào bằng chứng, chứ không tin kẻ mồm to nhất phòng." Ánh mắt cô lia qua Brad vỏn vẹn một phần mười giây. Nhanh đến mức chẳng ai kịp nhận ra, ngoại trừ chính đương sự.

Đến lượt ông cụ lọt thỏm trong góc. Ông tháo cặp kính nửa vành, tỉ mẩn lau bằng vạt áo, đeo lại ngay ngắn rồi mới cất giọng. Âm lượng nhỏ đến mức cả nhóm phải hơi rướn người mới nghe thủng. "Mori. Tatsuya Mori. Thợ sửa đồng hồ... hoặc đã từng. Một cỗ máy hỏng hóc, luôn bắt nguồn từ một bánh răng chạy trật nhịp." Ông ngừng lại, híp mắt đánh giá xung quanh. "Tôi nghĩ hoàn cảnh hiện tại cũng tương tự thôi. Trách nhiệm của chúng ta là phải moi bằng được cái bánh răng lỗi đó ra." Nói đoạn, ông cụ lại thu mình ngồi yên, hòa lẫn vào cái tĩnh mịch của căn phòng.

"Karim Haddad, đầu bếp tại Cairo." Chàng trai sở hữu hai cẳng tay đầy sẹo bỏng đan chặt mười ngón tay vào nhau để kiềm chế cơn run. "Tôi chỉ xin lưu ý một điều. Kẻ đứng sau giật dây muốn chúng ta tự cắn xé lẫn nhau. Càng nóng vội, ta càng đạp trúng bẫy của hắn. Vậy nên làm ơn, dù xảy ra chuyện gì, cũng tuyệt đối đừng bốc đồng." Nhận ra mình vừa nói lố kịch bản định sẵn trong đầu, anh ngượng ngập ngậm miệng.

Cô bé nhỏ tuổi nhất đám cắm mặt vào lớp áo trùm đầu. Mãi sau mới chịu nhả chữ, cộc lốc: "Ingrid." Cô bé im lặng một nhịp, như đang đong đếm xem có nên rò rỉ thêm thông tin không. "Mười bảy tuổi. Tôi chơi game đủ nhiều để rút ra một quy luật: trong mấy trò sinh tồn kiểu này, nhân vật trông vô hại nhất thường lại là trùm cuối. Đừng dại dột tin tôi chỉ vì tôi vắt mũi chưa sạch." Cô bé kéo sụp vành mũ, chấm dứt màn chào hỏi. Để lại cả phòng sượng trân vì một đứa ranh con lại phát ngôn sắc lạnh hơn bất kỳ kẻ trưởng thành nào ở đây.

Mảnh ghép cuối cùng: gã đàn ông tóc bạc cắt cua. Tất cả đổ dồn sự chú ý chờ đợi. Gã để mặc sự im lặng kéo giãn thêm vài giây, đủ lâu để sự bực dọc trong phòng bắt đầu nhen nhóm, rồi mới nhả đúng hai âm tiết: "Yuri Volkov." Chỉ chừng đó. Chấm hết. Gã đóng băng mọi dữ liệu cá nhân, tước luôn cả quyền lợi tự bào chữa xem mình là sói hay dân, rồi thản nhiên khoanh tay lại. Sự im lặng lại tái chiếm căn phòng, nhưng lần này đặc quánh và ngột ngạt hơn vạn phần.

Tám cái tên đã điểm. Tám cá thể vừa tự ký họa chân dung bản thân qua những lời bộc bạch, và qua cả những mảng chìm họ cố tình giấu giếm.

Nhưng dư âm của cái tên "Yuri Volkov" vừa dứt, Anjali đột ngột biến sắc. Cô như vừa giẫm phải một mìn lỗi logic mà nãy giờ tất cả đều mù quáng phớt lờ. "Khoan đã." Cô giơ tay lên, giọng sắc lẹm. "Mọi người không nhận ra sao? Từ nãy tới giờ... tôi đang nói tiếng Hindi."

Cả phòng khựng lại. Karim chớp mắt bối rối. "Cô đùa à? Tôi nghe rõ ràng tiếng..." Anh nghẹn họng. Lần đầu tiên, chàng đầu bếp thực sự lắng nghe thanh âm thoát ra từ cuống họng mình. Đó là tiếng Ả Rập. Ngôn ngữ mẹ đẻ anh nhào nặn từ thuở lọt lòng. Vậy mà ban nãy, bảy kẻ ngoại quốc kia đều gật gù như thể thấu hiểu trọn vẹn từng chân tơ kẽ tóc.

Để kiểm chứng, Lucía xổ một tràng tiếng Bồ Đào Nha rào rạt. Tốc độ nhả chữ khủng khiếp đến mức người bản xứ cũng khó lòng bắt nhịp. Yuri lãnh đạm đáp trả bằng một câu tiếng Nga trầm đục. Hai người nhìn chằm chằm vào nhau. Sắc mặt đồng loạt tái nhợt. Họ vừa hiểu đối phương. Thấu đáo từng từ một.

Căn phòng vỡ òa thành một mớ âm thanh hỗn tạp. Tiếng Nhật đập vào tiếng Anh, tiếng Na Uy gào đè lên tiếng Ả Rập. Ai nấy đều gân cổ xả thứ ngôn ngữ của mình mỗi lúc một to, cố chấp chứng minh điều ngược lại. Nhưng vô vọng. Tất cả đều hiểu tất cả. Bất cứ âm thanh nào thoát ra từ miệng người này, khi lọt vào màng nhĩ người khác, lập tức được hệ thống biên dịch hoàn hảo thành tiếng mẹ đẻ.

Tám quốc tịch. Tám hệ ngôn ngữ. Bị uốn nắn và đồng bộ hóa không chừa một nếp nhăn.

"Trò này... sức người không thể làm được." Giọng Brad lạc hẳn đi, lớp vỏ bọc tự tin bay biến sạch. "Dịch thuật tức thời tám thứ tiếng, cấy thẳng vào não bộ mượt mà từng chữ một. Kẻ nào trên Trái Đất này đủ trình độ làm chuyện đó? Ai?"

Không ai buồn trả lời. Bởi đáp án duy nhất nảy ra trong đầu họ lúc này, là thứ tà môn mà chẳng ai muốn chạm tới. Cái suy nghĩ ma quái ban nãy lại hiện hình, ớn lạnh và nghẹt thở hơn. Thế lực đang giam cầm họ ở đây... vượt xa mọi ranh giới nhận thức của loài người. Karim lóng ngóng làm dấu thánh trước ngực. Ông cụ Mori khẽ gật gù, thu thập thêm một biến số vĩ đại cho cỗ máy bí ẩn mà ông đang rã tháo trong đầu.

Khi nhớ lại câu tuyên án "Ở đây, chết là chết thật", tất thảy mười sáu con mắt đều dại đi. Bọn họ bắt đầu tin rồi.

Chính vào giây phút hoảng loạn lên đỉnh điểm đó, Brad làm đúng cái phản xạ bản năng của một tay kinh doanh khi thấy con tàu chao đảo: cướp lấy bánh lái.

"Đủ rồi!" Anh ta quát lớn. "Cứ cuống cuồng thế này thì chết chùm cả lũ. Chúng ta cần một người đứng ra điều phối, giữ trật tự và chắt lọc thông tin. Tôi làm quản lý lâu năm rồi, tôi có thừa kinh nghiệm. Bầu tôi làm trưởng phòng, à không, trưởng thôn, gọi quái gì cũng được. Phải có người cầm trịch thì mới tránh được cảnh chém giết hồ đồ!"

Câu chốt hạ được tuôn ra với tốc độ hơi vội vã. Đủ để vài cái đầu tinh sỏi đánh hơi được dã tâm thực sự của anh ta: Kẻ khoác áo trưởng thôn... sẽ rất khó bị đám đông hùa nhau đem đi tế thần. Ít nhất là trong đêm nay.

Ingrid nhích vành mũ, thả giọng khô khốc từ trong góc kẹt. "Ý tưởng xuất sắc. Cho anh ta làm đi."

Brad chưa kịp nhếch môi đắc ý thì cô bé đã bồi nốt vế sau: "Trong mấy cái game sinh tồn rác rưởi, kẻ loi choi nổi lềnh phềnh luôn là kẻ đi chầu diêm vương sớm nhất. Ngồi ghế trưởng thôn đồng nghĩa với việc tự biến mình thành cái bia tập bắn to chà bá. Ai cũng soi, ai cũng ghim. Một kẻ bình thường sẽ cắm đầu lẩn trốn cái vị trí đó."

Cô ngẩng phắt lên, phóng ánh nhìn ghim chặt vào Brad. "Thế nên câu hỏi đặt ra là: Tại sao lại có kẻ thèm khát cái vương miện giẻ rách đó đến vậy? Kẻ duy nhất thao thức muốn dắt mũi đám đông bỏ phiếu theo ý đồ của mình... chỉ có con sói mà thôi."

Không gian như bị rút cạn dưỡng khí. Mười bốn con mắt vừa ban nãy còn hoang mang bão táp, giờ đồng loạt xoáy sâu vào Brad. Đến lúc này anh ta mới muộn màng nhận ra, bản thân vừa tự tay vẽ một tấm hồng tâm đỏ chót lên giữa trán mình. Anh ta há hốc miệng định ngụy biện, nhưng trí khôn mách bảo rằng mọi lời thanh minh lúc này chỉ tổ đào thêm đất lấp chôn mình.

Tách. Ngọn đèn giữa trần chớp nháy.

Cái giọng vô hình đó lại thủng thẳng vang lên, cắt ngang bầu không khí căng như dây đàn. Nghe bộ dạng hệt như một khán giả nãy giờ nhai bắp rang bơ xem kịch và không nhịn nổi cười.

"À, nãy giờ nghe các vị tranh luận sôi nổi quá. Nhưng để tôi đính chính một chút cho khỏi ai mất công giành giật cái ghế trưởng thôn nhé. Ở đây chúng ta chơi hệ phiếu kín. Tới giờ đếm ngược, các vị chỉ việc nghĩ thầm trong đầu một cái tên muốn đem đi treo cổ. Tôi tự động quét sóng não và tổng kết được hết. Ai ẵm nhiều phiếu nhất thì xin mời lủng lẳng. Khỏi cần hò hét hô hào lấy uy quyền làm gì cho mệt. Hô hô."

Tám con người lại chìm vào im lặng. Nhưng lần này không còn kiêng dè. Tám cặp mắt trần trụi lột mặt nạ, hằn học săm soi dò xét lẫn nhau.

Và ở đâu đó trong tám cái đầu đang điên cuồng tính toán kia... có một lưỡi dao đã được mài giũa sắc lẹm từ lâu. Lẳng lặng chờ đợi đúng thời khắc để cắm phập xuống.


0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...