Nam Thiên Tu Tiên Truyện

Chương 6: Lửa Lò Rèn & Đêm Rằm Ngưng Sương

Đăng: 09/09/2026 00:56 1,933 từ 5 lượt đọc

Đoàn thuyền Thủy Tiêu Đội trở về Bến Vạn Lạch khi ráng chiều đỏ ối đã nhuộm thẫm đỉnh Am Tiên trên rặng Núi Nưa.

Tin tức về việc một đứa trẻ mười tuổi ngậm cọng sậy lặn sâu ba trượng xuống đáy Vực Xoáy Đan Nê vớt được rương sắt của thương nhân phương Bắc nhanh chóng lan truyền khắp bến nước. Đám phu thuyền nhìn Lý Quân bằng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa ghen tị. Hai lượng bạc trắng thưởng nóng giắt trong cạp quần hắn như một hòn than hồng, có thể sưởi ấm cả một gia đình nghèo nhưng cũng thừa sức châm ngòi cho lòng tham của những kẻ bất lương nơi bến bãi.

Lý Quân thừa hiểu đạo lý "áo rách giấu ngọc quý". Vừa lên bờ, hắn lập tức tìm đến chiếc lều vải của chú Ba (Lý Tam).

Dưới ánh đèn dầu chập chờn, Lý Quân hai tay dâng thỏi bạc hai lượng cùng số tiền công tháng đầu tiên năm trăm đồng tiền kẽm đặt lên bàn trước mặt người chú ruột:

"Chú Ba, đây là số bạc cháu được thưởng và tiền công tháng này. Cháu nhờ chú gửi hết về Hoằng Hóa cho cha bốc thuốc và mua gạo cho mẹ cùng hai em. Cháu ở bến nước có cơm ngày hai bữa, không dùng đến tiền."

Lý Tam nhìn thỏi bạc trắng lấp lánh rồi lại nhìn đứa cháu trai người còn nồng nặc mùi bùn tanh, hai mắt đỏ hoe vì xúc động. Ông vỗ mạnh vào vai Lý Quân, giọng trầm xuống đầy nghiêm cẩn:

"Thằng Quân, con có hiếu thế này, cha mẹ con dưới quê biết được chắc mừng rơi nước mắt. Nhưng con phải nhớ, ở chốn tiêu trang này mắt nhiều hơn lá rừng, tai nhiều hơn đá sỏi. Chuyện con có bạc đã có kẻ dòm ngó. Con đưa bạc cho chú gửi về ngay là rất khôn ngoan. Từ nay trở đi, cứ giữ mình thật kín đáo, làm việc chăm chỉ, tuyệt đối đừng khoe khoang kẻo rước vạ vào thân!"

"Cháu khắc ghi lời chú dặn." Lý Quân khẽ cúi đầu.

Hắn lui ra ngoài, trở về góc lán quen thuộc. Lúc này, điều khiến tâm trí hắn bồn chồn không yên không phải là hai lượng bạc trắng, mà là vật kim loại gỉ sét đang được hắn giấu kín trong ống quần lặn ẩm ướt: Mảnh Trống Đồng.

Rạng sáng hôm sau, lợi dụng lúc bến nước chưa ai thức giấc, Lý Quân mang mảnh đồng ra một bãi lau vắng ven sông Chu để cọ rửa.

Dưới làn nước trong vắt, hắn dùng cát mịn và một mảnh đá mài cẩn thận chà sạch lớp bùn đen và rêu xanh bám chặt bên ngoài. Lớp bùn trôi đi, để lộ ra một mảnh đồng hình quạt dày dặn, nặng trịch tựa như một khối sắt đặc. Toàn thân nó phủ một lớp gỉ đồng màu xanh ngọc bích mịn màng như nhung, sờ vào mát lạnh đến tận tim gan.

Trên mặt mảnh đồng, những đường chạm khắc cổ xưa hiện ra vô cùng tinh xảo: Bốn con chim Lạc mỏ dài, cánh rộng đang sải cánh bay lượn vòng quanh một phần vầng mặt trời với những tia sáng hình tam giác sắc nhọn; phía ngoài là các vòng tròn đồng tâm lồng vào nhau, chứa đầy những chấm nhỏ li ti và họa tiết răng cưa gãy khúc.

Lý Quân ngắm nhìn hồi lâu, trong lòng dâng lên một nỗi kính sợ khôn tả. Hắn từng thấy các cụ già trong làng chài kể về những chiếc trống đồng cổ được tổ tiên chôn giấu từ thời lập ấp, nhưng chưa từng thấy hoa văn nào sống động và ẩn chứa uy lực kỳ bí như thế này.

Hắn quyết định thử nghiệm xem mảnh đồng này rốt cuộc cứng đến mức nào.

Buổi chiều, Lý Quân nhận phần việc quét dọn xưởng rèn của tiêu trang — nơi chuyên đúc đinh thuyền, xích sắt và lao phóng cá. Lợi dụng lúc người thợ rèn cả đi uống rượu, trong lò rèn chỉ còn lại một đống than đá rực hồng đang cháy rừng rực với nhiệt độ có thể nung chảy cả quặng sắt, Lý Quân lấy kẹp sắt gắp mảnh đồng vùi sâu vào giữa đống than hồng.

Hắn ngồi im quan sát suốt một nén nhang.

Một cảnh tượng kỳ dị diễn ra: Đống than hồng xung quanh mảnh đồng bỗng nhiên lụi tàn dần, biến thành một lớp tro xám xịt nguội ngắt như thể toàn bộ hỏa khí đã bị một thứ sức mạnh vô hình hút cạn. Khi Lý Quân dùng kẹp gắp mảnh đồng ra, nó không hề đỏ rực lên như sắt thép thông thường, lớp gỉ xanh ngọc bích vẫn trơ trơ không suy suyển. Hắn đánh bạo đưa ngón tay chạm nhẹ vào bề mặt: Mảnh đồng vẫn lạnh ngắt như một tảng băng vừa vớt dưới đáy sông!

Chưa dừng lại ở đó, Lý Quân đặt mảnh đồng lên đe sắt, vung chiếc búa tạ nặng mười cân của thợ rèn giáng mạnh xuống!

"Keng!"

Một tiếng kim loại va chạm đanh gọn vang lên chấn động cả gian xưởng. Mảnh đồng không hề suy suyển, thậm chí không để lại một vết xước nhỏ. Ngược lại, mặt chiếc búa tạ bằng thép già bị mẻ mất một miếng bằng hạt ngô, làm hai cổ tay Lý Quân tê dại run bần bật.

"Vật này... không phải đồ phàm trần!" Lý Quân hít sâu một hơi khí lạnh, nhanh chóng giấu mảnh đồng vào trong áo cộc, quét dọn lại đống than vụn rồi rời khỏi xưởng rèn.

Đêm hôm đó rơi đúng vào đêm rằm tháng Bảy — tiết Trung Nguyên xá tội vong nhân.

Tại Bến Vạn Lạch, đám phu thuyền và tiêu sư tổ chức một mâm lễ cúng cô hồn sông nước. Một chiếc thuyền nan nhỏ chở đầy cháo hoa le lói ánh nến, gạo muối, vàng mã được thả trôi theo dòng nước sông Chu để tưởng nhớ những linh hồn xấu số đã bỏ mạng dưới đáy sông sâu. Tiếng mõ gõ lách cách hòa cùng tiếng khấn rì rầm của đám người phong sương nghe thê lương, ai oán giữa màn sương đêm lạnh buốt từ đỉnh Am Tiên tràn xuống.

Lý Quân cũng lặng lẽ múc một bát nước cháo trắng, cắm một nén nhang nhỏ bên mép bờ đất lở, chắp tay thành kính khấn cho những hương hồn vạn chài đã chìm nổi theo con nước sông Mã năm xưa.

Đến nửa đêm, khi cả căn lán dài của phu thuyền đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng ngáy như sấm của mấy gã lực điền và tiếng sương rơi tí tách trên mái lá, Lý Quân mới rón rén ngồi dậy.

Hắn lẻn ra khu vực bãi chứa gỗ lim phía sau lán — nơi chất đầy những súc gỗ khổng lồ tạo thành một góc khuất tuyệt đối an toàn.

Trời đêm rằm tháng Bảy trong vắt không một gợn mây. Vầng trăng tròn vành vạnh như chiếc đĩa bạc lơ lửng ngay trên đỉnh ngọn Núi Nưa, rọi xuống thung lũng một dải ánh sáng bàng bạc, huyền ảo.

Lý Quân ngồi xếp bằng trên một súc gỗ khô, đặt mảnh Trống Đồng lên một tấm lá chuối sạch trải trên đùi mình.

Dưới ánh trăng vằng vặc, dị tượng kinh thiên bắt đầu xuất hiện!

Mảnh Trống Đồng bỗng rung lên khe khẽ. Những đường vân chim Lạc và hoa văn mặt trời trên bề mặt đồng phủ gỉ xanh ngọc bích từ từ phát ra một luồng huỳnh quang màu lục lam mờ ảo. Ánh trăng từ trên trời cao và làn hơi sương ẩm ướt bốc lên từ mặt sông Chu dường như bị một lực hút vô hình kéo về phía mảnh đồng, cuộn tròn lại thành một xoáy sương mù nhỏ li ti đường kính chừng nửa thước.

Lý Quân nín thở, đôi mắt mở to không dám chớp.

Xoáy sương mù bồng bềnh ấy lơ lửng ngay phía trên tâm mặt trời mười hai tia sáng. Từng tia sáng trăng và hạt sương đêm ngưng tụ lại, đặc quánh dần.

Sau tròn một canh giờ, xoáy sương mù tan biến.

Ngay tại tâm điểm của mảnh Trống Đồng, một giọt chất lỏng tròn xoe như hạt ngọc bích lẳng lặng đọng lại. Giọt chất lỏng ấy xanh biếc trong vắt, lấp lánh tỏa ra ánh sáng dìu dịu như ngọc cẩm thạch ngâm trong nước tuyết.

Một mùi hương thanh khiết, ngào ngạt tựa như hương hoa sen đầu mùa hòa lẫn mùi vị của cơn mưa rào sau những ngày nắng hạn bốc lên ngập tràn khoang mũi Lý Quân.

Chỉ hít một hơi mùi hương ấy thôi, toàn bộ cảm giác mệt mỏi, ê ẩm xương cốt sau chuỗi ngày lao dịch nặng nhọc của hắn bỗng chốc tan biến sạch trơn! Đan điền và ngũ tạng của hắn dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm, sảng khoái đến mức từng lỗ chân lông trên da thịt như muốn nở bung ra đón gió.

"Giọt sương này... là tinh hoa của trăng rằm và đất trời ngưng tụ!"

Đầu óc non nớt nhưng già dặn trước tuổi của đứa trẻ làng chài chấn động mãnh liệt. Hắn nhìn giọt linh dịch xanh biếc, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Hắn biết rất rõ, nếu nuốt bừa thứ này vào bụng khi chưa rõ nguồn cơn, rất có thể sẽ mất mạng như chơi.

Lý Quân cẩn thận móc từ trong túi ra một chiếc lọ sành nhỏ xíu vốn dùng đựng thuốc mỡ bôi vết thương mà hắn đã rửa sạch, sấy khô từ chiều. Hắn bẻ một cọng cỏ tranh khô, khéo léo gạt giọt linh dịch lăn tròn từ mặt mảnh đồng trôi tọt vào trong lòng lọ sành rồi nút chặt bằng sáp ong.

Mảnh Trống Đồng sau khi ngưng tụ xong giọt dịch thì ánh sáng huỳnh quang cũng dần dần thu liễm, trở lại vẻ gỉ sét cổ kính như một mảnh đồng nát bình thường.

Lý Quân giấu chiếc lọ sành và mảnh đồng vào một chiếc túi da kín nước, rồi lén lút trèo xuống gầm sàn nhà lán bên mép bùn lầy. Hắn dùng dao khoét một lỗ rỗng bên trong thân một cọc gỗ lim cắm sâu dưới nước, nhét bọc bảo vật vào trong rồi lấy bùn non trét kín lại. Đó là nơi an toàn nhất, dẫu có ai lục tung đồ đạc của hắn cũng tuyệt đối không thể nào phát hiện.

Nằm lại trên manh chiếu rách, Lý Quân nhìn ánh trăng rọi qua kẽ nứa, tim đập thình thịch từng hồi.

Một cánh cửa bí ẩn dẫn đến một thế giới hoàn toàn vượt ra ngoài sự hiểu biết của phàm nhân đang hé mở ngay trước mắt hắn. Ngày mai, hắn sẽ bắt đầu những thử nghiệm đầu tiên với giọt nước thần kỳ này...
---

Lời bình của người kể chuyện:
Lửa rực lò rèn sắt chảy tan,
Đồng xưa giá lạnh vượt muôn ngàn.
Trăng lồng bóng nước gom sương bích,
Hạc rẽ vòm mây nhả ngọc đan.
Thân mọn nương dòng qua bão táp,
Lòng son bền chí vượt gian nan.
Đỉnh Nưa mây toả hồn sông núi,
Một sớm phong lôi định thế gian.

0