Chương 10: Biến Số Trong Kinh Mạch
Vạn Cổ Quy Khư
Mục lục
12 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 12/12 chương
Cảm giác đau nhói ở lồng ngực không biến mất khi trời sáng.
Lâm Uyên mở mắt ra, nhìn trần nhà bằng gỗ mộc trong ánh sáng mờ đục của buổi sớm. Hắn nhớ rõ tối qua luồng linh khí cuồng bạo đã càn quấy trong kinh mạch như thế nào, và dù hắn đã kịp thời dừng lại, dư chấn của nó vẫn để lại một cảm giác ê ẩm dọc theo xương sống. Trạng thái cơ thể không tự hồi phục sau một đêm. Sự mệt mỏi ấy nhắc nhở hắn rằng mọi sự khác thường đều phải trả giá bằng thể xác.
Hắn ngồi dậy, hít một hơi thật sâu để kiểm tra lại bên trong cơ thể.
Kinh mạch vốn dĩ thông thoáng của phàm nhân giờ đây có cảm giác căng tức, giống như vừa phải gánh vác một trọng lượng vượt quá sức chịu đựng. Ở đan điền, nơi đáng lẽ phải trống rỗng, lúc này lại lưu cữu một luồng hàn khí nhàn nhạt do chiếc nhẫn bạc tỏa ra. Nó không hòa tan vào huyết dịch, cũng không tiêu tán theo nhịp thở, mà cứ lững lờ ở đó như một vị khách không mời mà chiếm cứ địa hạt của người khác.
Tiếng gõ cửa vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn.
Không đợi hắn lên tiếng, cánh cửa gỗ đã được đẩy ra. Tô Thanh Ly bước vào, trên tay cầm một chén trà dược tỏa ra hơi nóng cùng mùi vị thanh mát của thảo mộc. Nàng liếc nhìn sắc mặt có phần nhợt nhạt của Lâm Uyên, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.
"Ngươi chưa ngủ?" Nàng hỏi, đặt chén trà lên bàn đá.
"Ngủ rồi." Lâm Uyên đáp, bước xuống giường và với tay lấy chén trà. "Nhưng có vẻ như cơ thể ta không thích hợp với công pháp của Tô gia."
Tô Thanh Ly dừng tay. "Ý ngươi là gì?"
Lâm Uyên không giấu giếm. Hắn kể lại ngắn gọn về việc đêm qua khi bản thân vừa cảm nhận được thiên địa linh khí và cố gắng dẫn dắt theo 《Tô Gia Dẫn Khí Quyết》, chiếc nhẫn bạc trên ngón tay bỗng nhiên phản ứng, biến luồng linh khí ôn hòa thành một dòng năng lượng cuồng bạo đả thương kinh mạch.
Nghe xong, Tô Thanh Ly trầm mặc rất lâu.
Nàng nhìn chiếc nhẫn bạc trên ngón tay Lâm Uyên, ánh mắt đầy vẻ tư lự. "Từ trước đến nay, chưa từng có công pháp nào lại xung khắc với dẫn khí quyết của Tô gia đến mức tự động phản phệ như vậy. Trừ phi..."
"Trừ phi cái gì?"
"Trừ phi trong cơ thể ngươi đã sớm tồn tại một cỗ lực lượng khác, hoặc một bản công pháp hoàn toàn vượt bậc đang chiếm giữ kinh mạch." Tô Thanh Ly ngước mắt lên nhìn thẳng vào hắn. "Đêm qua ngươi có vận chuyển Quy Khư Quyết không?"
"Không." Lâm Uyên lắc đầu khẳng định. "Ta nhớ rất rõ lời cô dặn, hoàn toàn không chủ động dẫn động Quy Khư Quyết."
"Nhưng chiếc nhẫn thì có." Tô Thanh Ly tiếp lời, giọng nói thấp xuống. "Nó không cần ngươi chủ động vận công. Bản thân sự tồn tại của nó, và vật mà nó che giấu, đã là một biến số không thể kiểm soát."
Nàng đẩy chén trà dược lại gần hắn hơn một chút. "Uống đi. Đây là dưỡng khí thang giúp xoa dịu kinh mạch. Trong vòng nửa tháng tới, nếu ngươi không thể mở được mạch lạc đầu tiên bằng phương pháp bình thường, Tô Bách chắc chắn sẽ dùng việc đó làm cái cớ để gây khó dễ."
Lâm Uyên cầm chén trà ấm áp, nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng nhẹ lan tỏa từ đầu lưỡi, sau đó hóa thành một luồng hơi ấm áp dịu dàng trôi xuống lồng ngực, phần nào xoa dịu cơn đau nhói ở kinh mạch.
"Hắn sẽ làm gì?" Lâm Uyên đặt chén trà xuống, hỏi.
"Đơn giản nhất là trục xuất ngươi khỏi Đông viện, đẩy xuống làm phàm nhân tạp dịch ở ngoài phủ, hoặc trực tiếp yêu cầu thu hồi quyền túc trí." Tô Thanh Ly không hề giấu giếm sự tàn khốc trong quy tắc gia tộc. "Ở Lăng Vân Thành, không có thực lực và giá trị, lòng trắc ẩn là thứ vô dụng nhất."
"Ta hiểu."
Lâm Uyên đứng dậy đi ra cửa sổ, nhìn ra khoảng sân nhỏ nơi cây hải đường đang đứng im lìm trong sương sớm. Hắn không hề cảm thấy sợ hãi hay oán trách, bởi từ khoảnh khắc rời khỏi nghĩa trang Vọng Sơn Trấn, hắn đã biết thế giới này vận hành bằng quy luật gì. Kẻ yếu không có quyền lựa chọn, ngoại trừ việc tự làm mình mạnh lên.
"Hôm nay ta muốn đi dạo quanh Tô gia." Lâm Uyên quay người nói.
Tô Thanh Ly ngạc nhiên nhìn hắn. "Ngươi vừa bị thương ở kinh mạch, không cần tĩnh dưỡng sao?"
"Tĩnh dưỡng trong phòng không giúp ta hiểu thêm về nơi này." Lâm Uyên đáp bình thản. "Hơn nữa, nếu Tô Bách đã muốn xem ta làm được gì, việc ta trốn trong viện cũng không thay đổi được kết quả."
Nàng nhìn hắn một lúc lâu, đoạn khẽ gật đầu. "Được. Ta đi cùng ngươi."
Buổi trưa, hành lang dài của Tô gia tấp nập người qua lại.
Sự xuất hiện của Lâm Uyên đi cạnh Tô Thanh Ly lập tức thu hút không ít ánh nhìn từ các đệ tử và gia nhân trong phủ. Đa số mang theo sự tò mò, một số khác lại ánh lên vẻ khinh miệt hoặc dè bỉu. Ai cũng biết tin đồn về việc một tên phàm nhân không rõ nguồn gốc vừa đến đã làm nứt vỡ đá thử linh căn ở Nghiệm Linh Đường. Trong một gia tộc tu tiên tôn sùng thực lực, một kẻ không có tu vi lại gây ra động tĩnh lớn như thế tự nhiên trở thành tâm điểm bàn tán.
Lâm Uyên điềm nhiên bước đi, không bận tâm đến những lời xì xầm xung quanh.
Hắn đang quan sát cách mà các tu sĩ trong Tô gia di chuyển, cách họ vận chuyển linh lực qua từng bước chân, và cách cấu trúc trận pháp ẩn giấu bên dưới các dãy nhà lớn hoạt động. Dù mắt thường không thể thấy rõ, nhưng chiếc nhẫn bạc trên tay hắn thỉnh thoảng lại hơi nhói lên mỗi khi đi qua những khu vực có trận pháp mạnh, giống như một thứ cảm ứng ngầm giữa các nguồn năng lượng.
Đúng lúc hai người đi ngang qua một sảnh luyện công rộng lớn, một tiếng cười lạnh bỗng vang lên từ phía trước.
"Ô kìa, đây không phải vị khách quý làm nứt đá thử linh căn hôm trước sao?"
Tô Thanh Dương bước ra từ cửa sảnh, bên cạnh hắn còn có hai nam tử trẻ tuổi mặc trường bào đồng phục của Tô gia, khí tức trên người đều đã đạt đến cảnh giới Khai Mạch kỳ. Ánh mắt bọn họ nhìn Lâm Uyên đầy vẻ khiêu khích và ngạo mạn.
Tô Thanh Ly nhíu mày, bước lên chắn nửa người trước Lâm Uyên. "Tô Thanh Dương, ngươi lại muốn gây chuyện gì?"
"Thanh Ly, ngươi bảo vệ hắn kỹ thế làm gì?" Tô Thanh Dương cười nhạt, ánh mắt đảo qua sắc mặt có phần nhợt nhạt của Lâm Uyên. "Ta nghe nói nửa tháng này hắn phải mở được kinh mạch đầu tiên mới có thể chính thức ở lại Tô gia. Nhìn bộ dạng khí huyết suy yếu thế này, e rằng đừng nói là mở mạch, ngay cả việc đứng vững trong phủ cũng là vấn đề lớn."
Hai tên nam tử đi cùng hắn cũng bật cười phụ họa.
"Đúng vậy, phàm nhân thì mãi mãi chỉ là phàm nhân, có đưa vào núi vàng núi bạc cũng chẳng thể mọc ra linh căn."
Lâm Uyên không hề nổi giận. Hắn bước ra khỏi tấm lưng của Tô Thanh Ly, đối mặt thẳng với Tô Thanh Dương. Sự bình thản trong ánh mắt thiếu niên khiến tiếng cười mỉa mai của nhóm người kia đột ngột khựng lại.
"Mở được kinh mạch hay không, không cần Tô công tử phải nhọc lòng lo lắng." Lâm Uyên cất tiếng, giọng điệu không nhanh không chậm. "Nhưng có một điều ta hơi tò mò."
"Ngươi tò mò chuyện gì?" Tô Thanh Dương nhướng mày.
"Ta tò mò rằng," Lâm Uyên nhạt giọng nói, "với tâm tính chỉ biết đứng rình rập, buông lời châm chọc ở cửa sảnh thế này, khoảng cách giữa ngươi và những thiên tài thực sự ở Lăng Vân Thành... rốt cuộc còn phải thua kém bao nhiêu năm tu luyện nữa?"
Sắc mặt Tô Thanh Dương biến đổi ngay tức khắc. Máu dồn lên mặt khiến hắn tức giận đến mức hai hàm răng siết chặt lại. Trong Tô gia, dù hắn không phải người mạnh nhất, nhưng chưa từng có kẻ nào dám dùng lời lẽ châm chọc thẳng thừng như thế để sỉ nhục trước mặt người khác.
"Mày muốn chết!"
Tô Thanh Dương quát lên, linh lực toàn thân bùng nổ, một quyền mang theo kình phong sắc bén đấm thẳng về phía ngực Lâm Uyên.
Tô Thanh Ly biến sắc, bàn tay vừa đặt lên chuôi kiếm chưa kịp rút ra, thì một lực lượng vô hình từ bên trong cơ thể Lâm Uyên đột ngột chấn động. Chiếc nhẫn bạc trên tay hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo đến cực điểm!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.