Quyển 6: Bản Giao Hưởng Của Kẻ Trộm Tự Do
Chương 21: Khoảng Trống
Xuyên Thành Phản Diện Ta Chỉ Muốn Sống Nhàn
Mục lục
74 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 74/74 chương
Buổi chiều muộn ngày bốn tháng Chín, bầu trời ngoại ô Yorknew phủ kín bởi những dải mây màu xám tro dày đặc, trĩu nặng hơi nước. Một đợt áp thấp nhiệt đới đang tiến sát từ bờ Đông, mang theo luồng gió biển mặn chát, rít qua từng khe sắt hoen rỉ của bãi phế liệu ô tô, phát ra những âm thanh u uất kéo dài tựa hồ như tiếng thở dài của mặt đất.
Bên trong khu nhà xưởng bỏ hoang lợp mái tôn thủng lỗ chỗ, không khí ngột ngạt và đặc quánh mùi dầu máy cũ hòa lẫn rêu phong ẩm ướt.
Dưới chân chiếc cần cẩu gãy đổ nghiêng ngả, một khối hộp chữ nhật kiên cố bằng chất liệu đá xám nhân tạo do Kortopi dựng lên nằm sâu dưới một hố đất vừa đào. Toàn bộ thân xác của Uvogin đã được đặt vào bên trong chiếc kén vật chất đó, niêm phong kín kẽ đến từng kẽ hở nhằm ngăn chặn triệt để sự rò rỉ của bất kỳ hạt Niệm sinh mệnh nào ra môi trường bên ngoài, đồng thời vô hiệu hóa khả năng bị truy vết bởi các thợ săn ngoại cảm của thế giới ngầm trong suốt hai mươi tư giờ tới.
Không có nén nhang nào được thắp lên. Không có vòng hoa, cũng chẳng có bất kỳ tấm bia đá nào khắc tên người đã khuất.
Đối với những kẻ bò ra từ đống rác thải của Thành Phố Sao Băng, cái chết chưa bao giờ là một nghi thức trang trọng. Sinh ra không có giấy khai sinh, sống không có tên trong sổ bộ thế giới, và khi chết đi, thân xác họ cũng chỉ là một khối vật chất trả về cho đất cát hoang vu.
Thế nhưng, cái sự im lặng trần trụi ấy lại khiến khoảng trống mà gã khổng lồ để lại hiện hữu rõ mồn một trong từng hơi thở, từng bước chân của mười con người còn lại đang có mặt dưới mái tôn xập xệ.
Nobunaga ngồi khoanh chân trên một khúc gỗ mục gãy đôi, đặt ngang thanh katana trên hai đầu gối. Gã không rút kiếm ra lau, cũng không nhắm nghiền hai mắt để tĩnh tâm điều hòa hơi thở như thói quen trước mỗi trận tử chiến. Đôi mắt đỏ ngầu, trũng sâu của gã chỉ trừng trừng nhìn vào khoảng đất trống bên cạnh chiếc thùng phuy rỉ sét — nơi mà mỗi buổi chiều sau những cuộc tàn sát, Uvogin thường ngồi bệt xuống đất, ngửa cổ nốc cạn cả két bia rẻ tiền rồi dùng một tay bóp nát bấy vỏ lon kim loại ném thẳng vào vách tường.
Không ai nói một lời nào về việc tìm người mới.
Không một ai dám buông ra con số "mười ba".
Con nhện đã đứt lìa một chân, và vết thương thô bạo ấy đang rỉ máu một cách âm ỉ, không có cách nào băng bó.
Ở giữa xưởng máy, bên chiếc bàn sắt gấp rung rinh kê tạm trên hai lốp xe tải, Shalnark đang căng mắt nhìn vào màn hình máy tính xách tay quân sự, ngón tay lướt nhanh trên các bảng mã dữ liệu được liên kết với những mảnh ký ức rời rạc mà Pakunoda vừa trích xuất từ tâm trí Dalzollene. Bên cạnh cậu, Pakunoda đứng tựa lưng vào cột thép, hai tay khoanh trước ngực, nét mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ sắc lạnh cố hữu.
Vương Khôi đứng ở đầu bàn, hai tay đút sâu vào túi chiếc áo măng tô da màu đen. Bả vai trái của hắn đã được Machi khâu kín bằng chỉ Niệm và phủ một lớp thuốc cầm máu đặc chế, cơn đau nhức buốt buốt óc đã dịu đi, nhưng tâm trí hắn thì đang căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt.
"Bang chủ," Shalnark lên tiếng, thanh âm trầm thấp phá vỡ sự tĩnh mịch nặng nề. "Em và Paku đã phân loại toàn bộ thông tin thu thập được từ tên đội trưởng bảo an của gia tộc Nostrade. Chúng ta cần vạch rõ ranh giới giữa những gì đã được xác thực bằng chứng cứ và những gì chỉ là suy luận chiến thuật."
Mười cặp mắt — ngoại trừ Nobunaga vẫn ngồi bất động — đồng loạt hướng về phía Shalnark.
"Nói đi," Vương Khôi cất giọng phẳng lặng.
"Về mặt dữ kiện thực tế," Shalnark gõ nhẹ ngón tay lên bàn phím, phóng to ba mục ghi chú. "Thứ nhất: Thằng nhóc mang xích chính là kẻ sống sót của bộ tộc Kurta, đôi mắt hắn sẽ rực lên màu đỏ tươi khi cảm xúc phẫn nộ đạt đỉnh điểm. Thứ hai: Bàn tay phải của hắn cụ hiện ra năm sợi xích kim loại riêng biệt gắn vào năm ngón tay. Trong đó, sợi xích ngón út mang mũi tên nhọn là công cụ thiết lập Lời Thề phán quyết — nó đã đâm vào tim Uvo và sẽ bóp nát cơ tim nếu mục tiêu vi phạm điều kiện đặt ra. Thứ ba: Dalzollene từng nghe thấy hắn vô tình cảnh báo đám vệ sĩ rằng có một sợi xích tuyệt đối không bao giờ được phép rút ra trước mặt người ngoài Lữ Đoàn."
Phinks đứng tựa vào một giá sắt cũ, hai cánh tay khoanh chặt, gằn giọng qua kẽ răng: "Vậy sợi xích đã trói gô Uvo lại... cái thứ quái quỷ cưỡng chế Tuyệt khiến Uvo không dùng được một chút sức mạnh nào, thực chất là cái gì?"
"Đó là phần suy luận có cơ sở cao nhất của em," Shalnark nhìn thẳng vào Phinks, rồi nhìn sang Vương Khôi. "Dalzollene không biết tên chiêu thức đó, bởi thằng nhóc Kurta chưa từng thi triển nó trước mặt đồng bọn. Nhưng xét theo hệ thống trao đổi của Niệm: Một kẻ thuộc hệ Cụ Hiện Hóa muốn áp chế tuyệt đối một bậc thầy Cường Hóa đỉnh cao như Uvo, biến đối phương thành một người bình thường chỉ bằng một lần chạm xích... cái giá phải trả để đổi lấy uy lực vô lý ấy buộc phải là một thứ đắt đỏ nhất trên đời."
Cậu thanh niên tóc vàng hít một hơi sâu:
"Hắn chắc chắn đã dùng chính mạng sống của mình để làm vật thế chấp. Sợi xích ngón giữa đó chỉ có thể kích hoạt lên các thành viên mang hình xăm con nhện. Nếu hắn dùng nó lên bất kỳ ai khác ngoài Lữ Đoàn Bóng Ma, tim hắn sẽ bị xé toạc ngay lập tức bởi chính Lời Thề sinh mạng mà hắn tự trói vào mình."
Franklin đứng ở góc tường, thân hình đồ sộ tựa như một ngọn núi đá, giọng nói ồm ồm vang lên: "Nghĩa là... thứ vũ khí đó được tạo ra chỉ để giết chúng ta. Nó là một chiếc thòng lọng một chiều."
"Về mặt lý thuyết là vậy," Pakunoda tiếp lời, ánh mắt chìm xuống một tầng ảm đạm. "Nhưng Dalzollene chỉ là một kẻ quản lý tầm trung, hắn không tiếp cận được những bí mật cốt lõi hơn. Chúng ta không biết thằng nhóc đó có thể duy trì trạng thái cưỡng chế trong bao lâu, cũng không biết hai sợi xích còn lại trên bàn tay hắn vận hành theo nguyên lý nào. Toàn bộ thông tin chúng ta có... chỉ là một nửa bức tranh."
"Còn vị trí hiện tại của hắn thì sao?" Vương Khôi hỏi, ánh mắt dừng lại ở tấm bản đồ Yorknew đang hiển thị trên màn hình.
Machi bước lên nửa bước từ góc tối của gian xưởng. Cô mở lòng bàn tay, để lộ một mẩu vải áo màu lam sẫm bị rách toạc, dính những vệt máu khô sẫm lại:
"Đây là mẩu vải rơi lại ở khe đá phía Nam thung lũng Gordeau khi hắn rút lui. Tôi đã dùng tơ Niệm kiểm tra kỹ lưỡng: Lượng aura tàn dư bám trên các thớ vải cực kỳ loãng và hỗn loạn, chứng tỏ sau khi hạ sát Uvo, hắn đã rơi vào trạng thái cạn kiệt thể lực và phải cưỡng ép thu hồi Niệm để bảo toàn sinh mệnh. Men theo dấu vết cọ xát vật lý trên vách núi và đối chiếu với dữ liệu camera các tuyến xe khách liên tỉnh rời Gordeau trưa nay, điểm dừng chân duy nhất có cơ sở chữa trị ngầm của giới thợ săn... chính là khách sạn Beitacle gần quảng trường nhà ga trung tâm."
Cô nhìn Vương Khôi, nói thêm một câu chắc nịch:
"Trong suốt ba tiếng qua, không có bất kỳ chuyến xe hay phương tiện khả nghi nào rời khỏi khu vực khách sạn đó. Hắn vẫn đang ở bên trong."
RẮC.
Một tiếng nứt giòn tan vang lên từ phía góc xưởng.
Nobunaga đã đứng dậy từ lúc nào. Bàn tay thô ráp của gã siết chặt lấy chuôi kiếm katana đến mức khớp xương kêu răng rắc, đường vân xanh nổi cuồn cuộn trên mu bàn tay. Gã không gào thét, không đập phá như buổi sáng, nhưng đôi mắt đỏ quạnh vằn lên từng tia máu hận thù của gã đang găm chặt vào người thủ lĩnh.
"Biết vị trí rồi," Nobunaga gằn từng chữ, thanh âm khàn đặc và run rẩy vì giận dữ dồn nén. "Biết nó đang kiệt sức rồi. Vậy chúng ta còn đứng đây nói nhảm cái gì nữa?! Kéo quân đến đó băm vằn xác nó ra, tế đầu nó cho Uvo!"
"Đứng yên đó, Nobunaga," Vương Khôi cất giọng, thanh âm trầm tĩnh nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân khiến cả gian xưởng bỗng chốc lặng ngắt.
Nobunaga khựng lại, ngực phập phồng dữ dội: "Lại là đứng yên?! Anh muốn chúng ta chờ đến bao giờ?! Chờ cho nó hồi phục hoàn toàn rồi quay lại bẻ gãy từng cái chân nhện nữa sao?!"
"Ngươi nghĩ một kẻ dám lập Lời Thề sinh mạng để săn đuổi chúng ta... lại ngu ngốc đến mức nằm im trong một khách sạn sát quảng trường ga để chờ chết sao?" Vương Khôi nhìn thẳng vào con ngươi rực lửa của gã kiếm khách, từng lời thốt ra sắc bén như dao cạo. "Beitacle là trung tâm thương mại đông đúc nhất quận Nam. Địa hình xung quanh trống trải, hàng chục tuyến tàu điện ngầm chạy đan xen dưới lòng đất, và mạng lưới an ninh của Mafia lẫn cảnh sát đô thị đang dày đặc sau vụ nổ súng ở Cemetery. Nếu hắn biết Machi có thể lần theo dấu vết, việc hắn dừng chân ở đó... rất có thể là một miếng mồi nhử mới."
Hắn bước tới bên bàn sắt, gõ nhẹ ngón tay lên khu vực quảng trường ga:
"Hắn hành động một mình ở Gordeau, nhưng ai dám chắc hắn không có kẻ yểm trợ từ xa? Ai dám chắc hắn không đang phối hợp với một kẻ khác để kéo toàn bộ Lữ Đoàn vào một vùng giao tranh định sẵn?"
Hắn ngước mắt lên, quét qua từng khuôn mặt:
"Hisoka vẫn chưa xuất hiện."
Cái tên "Hisoka" rơi xuống gian phòng như một tảng băng trôi đập vào mạn thuyền.
Sự biến mất hoàn toàn của kẻ mang hình xăm nhện số bốn sau biến cố ở Cemetery chính là một vết nứt chết người trong lòng tổ chức. Một kẻ nguy hiểm, điên loạn và luôn hành động ngoài tầm kiểm soát đang lẩn khuất đâu đó trong bóng tối của Yorknew. Không ai biết gã hề đang toan tính điều gì, cũng không ai dám khẳng định liệu sự kiện Uvogin bị bắt lần thứ hai có bàn tay của gã nhúng vào hay không.
Khoảng trống của lòng tin... đôi khi còn đáng sợ hơn khoảng trống của cái chết.
Đúng lúc đó, Franklin bước ra phía cửa sau của nhà xưởng để kiểm tra lối thoát hiểm phụ thông ra bờ biển đá. Cánh cửa sắt cũ kỹ nặng hàng trăm ký bị kẹt cứng bởi một thanh xà gồ thép chịu lực bị sập xuống sau trận chấn động lúc sáng.
Franklin thử đặt hai bàn tay hộ pháp đẩy mạnh. Thanh xà bằng thép đặc rỉ sét bị vặn xoắn gắt gao, gọng sắt cọ vào nhau rít lên những tiếng chói tai nhưng cánh cửa vẫn trơ trơ không suy chuyển.
Phinks nhìn thấy cảnh tượng đó, tặc lưỡi bước tới, giọng càu nhàu: "Tránh ra để tao."
Gã xoay tròn cánh tay phải trong bộ quần áo thể thao màu vàng, ngưng tụ Niệm Cường Hóa vào nắm đấm theo quỹ đạo xoáy tròn: Ripper Cyclotron. Sau năm vòng quay lấy đà, luồng Niệm đặc quánh bùng phát, Phinks nện một cú đấm sấm sét thẳng vào điểm nối của thanh xà gồ.
ẦM!
Mối hàn sắt nổ tung. Thanh thép chịu lực bị bẻ cong thành hình chữ V, cánh cửa sắt bật tung ra ngoài, bụi vôi và đất cát rơi lả tả xuống sàn xưởng.
Thế nhưng, Phinks không hề nở một nụ cười đắc thắng.
Gã đứng chết trân nhìn đống sắt vụn dưới chân mình, nắm đấm vẫn còn bốc khói Niệm, nhưng ánh mắt gã bỗng chốc chìm vào một sự trống rỗng cay đắng.
Tất cả những người có mặt đều hiểu khoảnh khắc đó có ý nghĩa gì.
Nếu là trước đây... nếu là vài ngày trước... không ai cần phải tụ Niệm, không ai phải xoay tay đếm vòng để phá một cánh cửa sắt kẹt. Uvogin chỉ cần lững thững bước qua, dùng cái bả vai đồ sộ như vách núi huých nhẹ một cái là toàn bộ khung cửa lẫn bức tường gạch xung quanh sẽ vỡ vụn thành tro bụi, kèm theo đó là một tràng cười ngạo nghễ rung chuyển cả trần nhà.
Không ai nói một lời nào.
Franklin lẳng lặng cúi người dọn những mảnh thép vỡ cản đường. Phinks phủi nhẹ bụi bám trên tay áo thể thao, lầm lũi quay trở lại mép bàn, khuôn mặt tối sầm lại, không thốt ra nửa chữ.
Khoảng trống không cần người cất tiếng gọi tên. Nó tự hiện hình trong từng cử động vụn vặt nhất, nhắc nhở từng thành viên rằng con nhện đã vĩnh viễn mất đi chiếc khiên chắn kiên cố nhất của mình.
Vương Khôi thu trọn toàn bộ diễn biến đó vào đáy mắt.
Hắn không thể tùy tiện tìm một kẻ mang hệ Cường Hóa khác nhét vào khoảng trống ấy. Không phải vì Lữ Đoàn không cần thêm hỏa lực cận chiến, mà bởi lúc này, bất kỳ sự thay thế cơ học nào cũng sẽ bị chính Nobunaga, Phinks hay Machi xem như một sự sỉ nhục tàn nhẫn đối với Uvogin.
Nhưng hắn cũng nhận thức sâu sắc một thực tế trần trụi: Lữ Đoàn không thể tiếp tục vận hành theo lối mòn cũ. Một mạng nhện mười hai chân đang phải học cách giữ thăng bằng trên một bàn cờ đầy cạm bẫy mà mọi sai số đều phải trả bằng máu thịt.
Hắn không thể để bầy quái vật này lao vào khách sạn Beitacle theo tiếng gọi của sự báo thù mù quáng.
"Kortopi," Vương Khôi cất giọng đanh thép, cắt đứt bầu không khí ngột ngạt. "Dùng năng lực sao chép tạo ra các khối container và vật cản phế liệu rải rác tại các ngã tư phong tỏa lối vào bãi phế liệu này. Chúng ta sẽ rời khỏi đây sau hai tiếng nữa."
Kortopi khẽ gật đầu sau lớp tóc dài chấm đất: "Em làm ngay."
"Shalnark," Vương Khôi quay sang người điều phối thông tin. "Xâm nhập vào mạng lưới giám sát giao thông xung quanh quảng trường ga Beitacle, nhưng tuyệt đối không can thiệp sâu vào hệ thống máy chủ của khách sạn để tránh rút dây động rừng. Ta cần biết tất cả các nhóm người vũ trang đang lởn vởn quanh khu vực đó."
Hắn nhìn sang ba kẻ thiện chiến nhất:
"Phinks, Feitan, Nobunaga: Ba người tiếp cận vành đai ngoài của Beitacle theo ba tuyến cống ngầm riêng biệt. Duy trì trạng thái Ẩn (In) và Tuyệt (Zetsu) ở mức tối đa. Tuyệt đối không ai được bước chân vào sảnh khách sạn, không được bộc lộ sát khí, và giữ khoảng cách đủ xa để nếu đối phương có bẫy Niệm diện rộng, các ngươi vẫn có thể yểm trợ hoặc rút lui an toàn."
Nobunaga siết chặt chuôi kiếm, giọng gằn xuống: "Nếu tao nhìn thấy nó thì sao?"
"Nếu nó bước ra một mình và không có dấu hiệu bẫy... các ngươi có quyền hành động," Vương Khôi nhìn thẳng vào mắt Nobunaga. "Nhưng nếu có bất kỳ kẻ thứ ba nào can thiệp, lập tức phát tín hiệu báo động. Ta không muốn mất thêm một người nào nữa."
Nobunaga cắn chặt môi, im lặng ba giây rồi quay lưng bước nhanh ra phía cửa hầm ngầm. Phinks và Feitan lẳng lặng bám theo sau, ba cái bóng đen nhanh chóng chìm vào màn mưa đang bắt đầu trút hạt bên ngoài.
Vương Khôi quay sang Pakunoda và Franklin:
"Chuẩn bị di chuyển. Đêm nay, chúng ta không đơn thuần là đi săn một kẻ mang xích."
Pakunoda khẽ hỏi: "Vậy mục tiêu thực sự là gì, Bang chủ?"
Vương Khôi nhìn ra ngoài màn đêm đang buông xuống, nơi những hạt mưa mùa thu quất liên hồi vào những ngọn đồi sắt vụn rỉ sét, phát ra những tiếng gầm gào lạnh buốt:
"Đánh vào những kẻ đang cố tình biến cái chết của Uvo thành một quân bài để điều khiển Yorknew."
Hắn bước ra bậu cửa xưởng, để mặc gió mưa táp vào gò má lạnh ngắt.
Khoảng trống mà Uvogin để lại vẫn đang rỉ máu. Nhưng trên bàn cờ hỗn loạn này, con nhện mười hai chân... đã bắt đầu chuyển mình bước vào cuộc săn đêm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.