Kỷ Nguyên Mới

Chương 10: Thực Nghiệm Cao Áp

Đăng: 23/08/2026 15:28 3,905 từ 51 lượt đọc

Dưới tầng hầm trụ sở Đội Cảnh sát hình sự, gian phòng lưu giữ mẫu vật của tổ Kỹ thuật hình sự chìm trong thứ ánh sáng nhờ nhờ từ hai bóng đèn huỳnh quang gắn chấn lưu cơ. Tiếng tăng phô sắt rung rè rè từng chặp theo nhịp điện lưới, phả ra mùi bột vôi ẩm bám chặt vào chân tường gạch chưa kịp trát lại sau đợt ngập úng mùa mưa.


Khối máy hàn tự chế của Đinh Văn Tùng đặt trên tấm bạt dứa màu xanh rêu trải giữa mặt bàn sắt. Bốn góc khung thép hình chữ nhật bị gỉ sét ăn lẹm từng mảng lớn, nhưng khối tôn silic bên trong lại trơ ra một màu xám chì sẫm, khô khốc và không hề vương bụi bẩn công nghiệp.


Cánh cửa ngách dẫn ra lối hành lang thông gió mở ra. Cán bộ giám định kỹ thuật an toàn điện Trịnh Quang Vinh bước vào phòng cùng chiếc cặp da chuyên dụng và hộp đồ nghề bọc nỉ đen. Phía sau Vinh, Nam ôm hai tập hồ sơ xác minh hiện trường cùng cuốn sổ tay ghi chép thông số kỹ thuật năm 1995 của kỹ sư Chấn vừa mượn được hồi sáng.


Vinh đặt hộp dụng cụ lên mép bàn, đẩy nhẹ gọng kính cận rồi nhìn Khải:


"Khối máy thu ở kho ngõ Cầu Cạn đây đúng không?"


"Đúng rồi anh," Khải mở kẹp hồ sơ. "Biên bản thu giữ và niêm phong hiện trường đều đủ. Anh đối soát lại niêm chỉ giúp tôi."


Khải đọc số hiệu chì, Nam đối chiếu từng dòng trong biên bản bàn giao lưu ký. Sau khi ba người ký xác nhận vào hồ sơ mở niêm phong, Khải dùng dao trổ rạch mép tem giấy bảo quản dán ngoài nắp máy. Vinh xỏ đôi găng tay cao su dày, cẩn thận dùng cờ-lê nới lỏng từng chiếc ốc cánh bướm phía sau tấm chắn bảo vệ.


Tấm tôn đục lỗ rơi nhẹ xuống mặt bạt. Bên trong, cuộn dây đồng quấn bằng thanh dẹt bản mười hai mi-li-mét lộ ra nguyên vẹn. Các lớp giấy dầu bọc ngoài vẫn phẳng phiu, ánh lên màu cánh gián của lớp véc-ni cách điện. Nhìn kỹ từng mép giấy và các vòng dây, hoàn toàn không thấy vết muội than, mùi khét hay dấu phồng rộp thường gặp ở những vụ chập cháy đoản mạch.


Vinh ghé sát kính lúp soi từng kẽ hở giữa các lớp dây đồng, đầu ngón tay miết nhẹ dọc theo mép giấy cách điện:


"Lạ thật đấy. Nạn nhân tử vong do rung thất, cẳng tay có tổn thương mô khô cứng, nhưng bên trong máy thì véc-ni không hề suy chuyển. Dây sơ cấp lẫn thứ cấp đều không có vết cháy sém. Nhìn lớp sơn ê-may này thì cuộn dây chưa từng bị quá tải nhiệt hay ngắn mạch."


Khải lật trang sơ đồ kẻ tay trong cuốn sổ da của ông Chấn, chỉ vào phần ghi chú vật tư:


"Kỹ sư Chấn khẳng định máy do ông tự tay quấn từ lõi tôn silic tháo từ cụm phát điện dự phòng của xác tàu kéo Ba Vì. Khối thép nằm dưới đáy bùn ngập mặn gần sáu năm trước khi trục vớt năm chín lăm. Suốt gần ba mươi năm phục vụ ở phân xưởng vỏ tàu, nó chạy hoàn toàn bình thường."


Vinh rút chiếc que đo nhiệt độ điện tử có đầu kim loại nhọn, cắm sát vào kẽ hở giữa hai lá tôn ở phần gông máy. Màn hình tinh thể lỏng nhấp nháy vài giây rồi dừng ở mức mười bốn phẩy tám độ C.


Vinh nhìn màn hình rồi quay sang Khải:


"Nhiệt độ phòng hầm này đang là hai mươi mốt độ. Sao lõi thép lại tụt xuống dưới mười lăm độ thế này?"


Nam đứng bên cạnh liền cúi xuống nhìn sát đồng hồ:


"Có khi nào que đo bị lệch chuẩn không anh?"


Vinh rút đầu que đo ra, áp vào mặt bàn sắt: đồng hồ nhảy ngay lên hai mươi mốt độ. Cắm ngược lại vào khe lá tôn, con số trên màn hình lại trượt dần từng nấc xuống mức cũ, kèm theo một vệt mờ rất mỏng ngưng kết như hơi sương bám quanh chân que kim loại.


Gian phòng hầm rơi vào một thoáng tĩnh lặng.


Vinh rút chiếc kẹp y tế trong hộp đồ nghề, gắp đoạn dây đồng tiếp địa thu từ hiện trường ngõ Cầu Cạn ra đĩa sứ trắng. Dưới ánh đèn bàn rọi sát, các đầu sợi đồng không hề có hạt than hay dấu hiệu nóng chảy dẻo. Từng sợi đồng nhỏ li ti bị đứt ngang phẳng lỳ, màu đỏ sẫm phủ một lớp màng mờ xỉn. Khi đầu kẹp ấn nhẹ vào một sợi đồng nhô ra ngoài, một tiếng tách khô khốc vang lên, mẩu kim loại gãy vụn rơi lách tách xuống lòng đĩa sứ.


Vinh ngẩng lên nhìn Khải, giọng trầm xuống đầy cân nhắc:


"Để xác định vì sao nó liên quan đến sự cố ở ngõ Cầu Cạn, chúng ta không thể suy đoán cảm tính. Tôi đề xuất thiết lập ba bước kiểm tra đối chứng độc lập. Trước hết, đặt toàn bộ máy hàn lên chân đế sứ cách điện cao áp, cấp nguồn định mức và đóng tải giả trong điều kiện cách ly hoàn toàn với mặt đất. Bước tiếp theo, tháo rời cuộn dây, đặt riêng khối lõi thép Ba Vì lên bàn kiểm tra từ trường và nhiệt độ độc lập xem bản thân khối sắt có tự phát sinh dị thường gì không. Sau cùng, mới lắp ráp máy hoàn chỉnh trở lại, đấu nối dây tiếp địa vỏ máy vào thùng đất ẩm lấy từ hiện trường ngõ Cầu Cạn."


"Đồng ý," Khải gật đầu. "Nhưng không thể thử dưới tầng hầm này được. Chúng ta cần buồng thử cao áp có máy phát độc lập để phòng ngừa rủi ro sụt áp lưới điện."


Chiếc xe chuyên dụng chuyển toàn bộ thiết bị cùng mẫu vật sang buồng thử nghiệm cao áp của Trung tâm Kiểm định nằm biệt lập cuối đường gom khu công nghiệp Cầu Sắt.


Gian phòng thử rộng hơn bốn mươi mét vuông, tường bê tông dày bốn mươi phân, sàn trải kín thảm cao su cách điện ba mươi lăm ki-lô-vôn. Nguồn điện cấp cho buồng thử là một máy phát ba pha mười lăm ki-lô-vôn-am-pe chạy dầu đặt ở gian máy nổ bên ngoài, hoàn toàn tách biệt khỏi mạng lưới điện khu vực.


Sau lớp kính cường lực dày ba lớp của phòng điều khiển trung tâm, Khải, Nam và Vinh theo dõi dàn máy hiện sóng bốn kênh cùng hai camera cảm nhiệt rọi thẳng vào bệ thử.


Bước kiểm tra đối chứng thứ nhất bắt đầu khi máy hàn đặt trên trụ sứ cách điện được cấp nguồn hai trăm hai mươi vôn rồi đóng tải ba mươi am-pe qua dàn điện trở công suất lớn. Tiếng rung từ thông năm mươi héc phát ra từ khối tôn nghe rất êm và đầm. Đồ thị sóng sin trên màn hình máy hiện sóng dao động đều đặn, không ghi nhận dòng rò, sụt áp hay bất kỳ dấu hiệu quá tải nhiệt nào. Ở cấu hình cách ly hoàn toàn khỏi mặt đất này, máy vận hành như một thiết bị điện hoàn toàn đạt chuẩn.


Tiếp đó, khối lõi Ba Vì được tháo rời cuộn dây đồng, đặt trơ trọi trên chiếc bàn gỗ giữa phòng thử để thực hiện bước đối chứng thứ hai. Không có dòng điện chạy qua, các cảm biến từ trường và đầu đo nhiệt hồng ngoại ghi nhận khối kim loại duy trì trạng thái trơ lỳ ổn định.


Vinh nhìn các chỉ số đứng yên trên màn hình theo dõi, nói với Khải qua micro:


"Đứng riêng thế này thì chưa ghi nhận phản ứng. Khối sắt không tự phát sinh biến thiên từ trường hay dao động nhiệt ngoài ngưỡng cân bằng môi trường."


"Chuẩn bị bước thứ ba," Khải đáp.


Kỹ thuật viên đưa vào phòng thử một thùng composite thành dày chứa khối đất ẩm nặng gần năm mươi cân bứng từ sát vách kho ngõ Cầu Cạn. Cọc đồng tiếp địa dài tám mươi phân được cắm sâu vào giữa lòng khối đất. Máy hàn được lắp ráp hoàn chỉnh trở lại, sợi cáp đồng bện mới tinh bọc cách điện nối từ vỏ máy kẹp chặt vào đầu cọc tiếp địa.


Sau khi hoàn tất việc kiểm tra thông mạch và bố trí đầu đo cảm biến, toàn bộ kỹ thuật viên cùng Nam rút ra ngoài phòng điều khiển. Cánh cửa thép nặng nề của buồng thử được đóng kín, chốt chặt hai vòng khóa cơ.


Vinh ra lệnh ngắt hẳn nguồn cấp từ máy phát điện bên ngoài. Phích cắm ba chân của máy hàn được rút rời khỏi ổ cắm nguồn, đặt trơ trọi trên chiếc khay sứ trắng nằm trọn trong góc quan sát của camera số một.


Trong buồng thử lúc này, thiết bị không hề được cấp bất kỳ nguồn điện nào từ máy phát hay lưới ngoài. Cả gian phòng rộng thênh thang chìm trong ánh sáng trắng lạnh lẽo của dàn đèn trần chống nổ.


Khải, Nam và Vinh đứng sát vách kính cường lực trong phòng điều khiển. Nam cầm cuốn sổ công tác, mắt không rời bảng đồng hồ điện tử góc tường.


Thời gian nhích dần từng giây trên màn hình đếm: mười bảy giờ ba mươi tư phút hai mươi giây... ba mươi tư phút bốn mươi lăm giây... ba mươi tư phút năm mươi lăm giây...


Đúng mười bảy giờ ba mươi lăm phút.


Không hề có thao tác đóng cầu dao hay tiếng nổ máy phát, nhưng một tiếng rít mảnh, đanh gắt như kim loại bị vặn xoắn đột ngột rền lên từ bên trong gian buồng thử kín qua hệ thống micro thu âm.


Sợi cáp đồng bện mới tinh nối vỏ máy với cọc đồng tiếp địa bỗng giật nảy lên, căng cứng ngắc như một sợi gân nổi phồng dưới da.


Trên màn hình camera độ phân giải cao, lớp nước ẩm mỏng dưới chân cọc đồng trong thùng composite bắt đầu chuyển động khác thường. Từng vệt nước li ti bò ngược từ mặt đất trườn lên thân cọc kim loại rồi biến mất không để lại dấu vết bốc hơi thông thường.


"Nhìn camera nhiệt!" Vinh đập tay lên mặt bàn điều khiển.


Màn hình cảm nhiệt chuyển từ màu vàng cam sang xanh thẫm rồi tím đen. Nhiệt độ bề mặt lõi tôn silic tụt thẳng đứng: từ mười chín độ rơi xuống mười hai độ, sáu độ, rồi chạm ngưỡng ba phẩy hai độ C. Lớp sương mờ trắng đục lập tức phủ kín bề mặt gông thép, ngưng kết thành những giọt băng nhỏ li ti.


Đồng hồ đếm giây trên bộ ghi dữ liệu nhảy từng nấc: một giây... hai giây... ba giây...


Đúng bốn phẩy không hai giây, tiếng rít kim loại trên bệ thử tắt ngấm. Mọi dao động kỳ dị trong buồng thử lập tức dừng lại, không khí tĩnh mịch trở lại sau vách kính chắn.


Khải, Nam và Vinh nhìn chằm chằm vào các đồ thị số liệu đang tự động lưu vào bộ nhớ máy tính. Các chỉ số điện trường và nhiệt độ từ từ hồi phục về trạng thái cân bằng.


Mười phút sau, khi các thiết bị đo an toàn xác nhận điện tích dư trong phòng thử đã về mức không, Vinh cùng Khải mặc đồ bảo hộ bước vào gian buồng thử.


Không khí trong bán kính một mét quanh thùng composite buốt lạnh đến mức làm sống mũi Khải cay xè. Đất ẩm quanh chân cọc co rút thành một dải hẹp. Một khe nứt sâu chạy từ sát thân cọc về phía thành thùng, rộng gần bằng cổ tay người lớn. Hai bên khe, lớp đất vẫn giữ màu sẫm và độ ẩm ban đầu.


Vinh dùng kẹp y tế gắp đoạn dây đồng tiếp địa vừa thử nghiệm lên đĩa sứ. Mặt sợi đồng xỉn lại, phủ một lớp màng mỏng xám đục. Khi đầu kẹp ấn nhẹ vào một sợi đồng con, kim loại gãy vụn thành hai mẩu nhỏ, rơi lách tách xuống lòng đĩa.


Khi soi phần đất sát chân cọc đồng, Vinh phát hiện vài hạt mạt sơn màu xanh công nghiệp nhỏ xíu mắc giữa lớp đất vừa khô nứt. Màu sơn này không trùng với bất kỳ lớp phủ nào trên vỏ máy hàn, thân cọc thử hay thiết bị trong phòng.


Vinh dùng kẹp gắp cẩn thận từng hạt mạt sơn cho vào túi nhựa nhỏ, niêm phong lại rồi ghi rõ vị trí thu mẫu.


Khải hỏi:


"Xác định được nguồn gốc mẩu sơn này chưa anh?"


"Chưa," Vinh lắc đầu, cất túi nhựa vào hộp đồ nghề. "Phải đưa về phòng phân tích quang phổ và đối chiếu với danh mục vật liệu mới biết được."


Khải nhìn khe nứt khô khốc trong thùng đất rồi nhìn sang chiếc phích cắm ba chân vẫn nằm im lìm trên khay sứ ngoài tầm cấp nguồn:


"Kết luận sơ bộ thế nào anh Vinh?"


Vinh đứng thẳng người, vẻ mặt nghiêm nghị:


"Tạm thời chỉ nói được thế này: ở hai cấu hình đầu chúng ta chưa ghi nhận hiện tượng. Đến cấu hình thứ ba, nó xuất hiện đúng mười bảy giờ ba mươi lăm dù nguồn máy phát đã được tháo rời khỏi thiết bị. Như vậy dòng điện nguồn không phải điều kiện bắt buộc trong lần thử này. Nhưng khối đất ẩm, cọc tiếp địa hay bản thân lõi thép Ba Vì đóng vai trò cụ thể ra sao thì chưa thể tách bạch ngay được."


"Tạm thời niêm phong toàn bộ mẫu vật và số liệu đo đạc lại kho cao áp này," Khải nói, giọng điềm tĩnh. "Chưa báo cáo nhận định vượt quá những gì thực nghiệm đã ghi nhận."


Sau khi hoàn tất việc ký nhận biên bản thực nghiệm hiện trường có chữ ký của cả tổ giám định, Khải dắt xe rời khỏi khu công nghiệp Cầu Sắt khi trời đã sẩm tối.


Gió mùa đông bắc thổi rát mặt trên con đường gom ven đê sông Bến Đông. Khải rẽ xe vào khu chợ tạm của xóm lao động dựng bên mương thoát nước.


Dưới bóng những ngọn đèn tròn vàng vọt treo trên cọc tre, các sạp hàng thịt cá đã bắt đầu dọn dẹp. Mùi tanh của nước rửa cá hòa lẫn mùi khói than tổ ong từ các bếp đun nước vỉa hè. Khải dừng trước sạp cá của bà cụ ngồi co ro sau chiếc thau nhôm:


"Bác cắt cho cháu khúc giữa con cá trắm, cắt dày một chút."


Bà cụ ngước đôi mắt đục mờ nhìn Khải, đôi tay gầy đeo găng cao su dính vảy cá thoan thoắt vung dao pha khúc cá:


"Chú mua về kho dưa à? Cá này mới kéo dưới đầm ngoài bãi lên từ trưa đấy, thịt chắc lắm. Mai bên điện lực họ cắt điện cả buổi chiều, mấy nhà trong xóm thi nhau mua đồ về nấu sẵn từ tối nay đây."


Khải trả tiền cá, bước sang quầy rau mua thêm mớ dưa cải muối chua, mấy nhánh gừng già còn dính đất và ít hành hoa. Người phụ nữ bán dưa vừa cân mớ rau vừa kéo vạt áo bông sát cổ, vừa càu nhàu chuyện rét mướt làm rau củ đội giá, vừa nhắc khách nhớ chuẩn bị bếp dầu vì chiều mai cả khu mất điện đến tối mịt.


Khải cất túi đồ ăn vào giỏ xe, nổ máy đi về phía khu tập thể Cơ khí đường số sáu.


Khoảng sân chung giữa hai dãy nhà lúc này đã lên đèn. Khác với vẻ ồn ào tiếng búa đập sắt của buổi sáng, khu tập thể lúc chiều muộn chìm vào một thứ không gian lặng lẽ. Mùi dầu mỡ từ các xưởng tiện cơ khí bên dãy A đã tắt, chỉ còn tiếng bước chân lẹp xẹp của vài người già đi đổ rác và tiếng trẻ con khóc trong những căn hộ chật hẹp tầng một.


Khải dắt xe lên hành lang tầng ba của dãy B.


Căn hộ số mười hai nằm ở góc cuối hành lang, sát chân cầu thang dẫn lên tum sân thượng. Không gian bên trong căn phòng còn phảng phất mùi vôi mới quét và mùi gỗ dán của chiếc tủ quần áo vừa chuyển về hôm thứ Bảy.


Khải cởi áo khoác treo lên móc gỗ sau cánh cửa, xắn tay áo bước vào góc bếp nhỏ.


Anh rửa sạch khúc cá trắm, dùng dao khía sâu từng đường chéo trên thớ thịt rồi ướp nước mắm, gừng đập dập và vài lát ớt chỉ thiên. Chiếc nồi đất tráng men đen cũ được đặt lên bếp gas đơn. Khải thắng nước màu bằng đường kính, khi đường sôi bọt tăm ngả sang màu cánh gián đậm thì trút bát dưa chua đã vắt ráo nước vào đảo đều cho ngấm mỡ. Anh xếp cá lên lớp dưa, châm nước sôi ngập ngang thân cá rồi đậy vung, vặn nhỏ lửa để nồi cá sôi âm ỉ.


Mùi dưa chua xào quyện với mùi cá kho và gừng ấm bắt đầu lan tỏa trong gian phòng nhỏ, xua bớt cái lạnh ẩm của buổi chiều đông.


Tiếng chìa khóa lạch cạch xoay trong ổ sắt ngoài cửa báo hiệu Phương đã về.


Minh Phương bước vào phòng, trút chiếc áo khoác dạ màu tro treo lên móc. Gương mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài làm việc ngoài cảng sông, hai bàn tay lạnh khẽ xoa vào nhau:


"Mùi cá kho thơm quá. Anh về lâu chưa?"


"Anh về được nửa tiếng," Khải từ góc bếp bưng chiếc nồi đất đặt lên miếng lót rơm giữa bàn ăn. "Ngoài bến sông hôm nay rét lắm à?"


Phương bước lại bồn rửa tay, hứng dòng nước máy:


"Hơi nước từ cửa sông thốc vào buốt rát cả mặt. Kho vật tư của xí nghiệp cảng họ xây từ những năm tám mươi, tường nứt toác, ngồi đối soát hồ sơ sắt thép mà khí lạnh lùa ù ù qua khe cửa sổ. Chiều mai bên điện lực họ cắt điện toàn bộ khu kho cảng sông để kiểm tra đường dây trung thế, nên sáng mai bên em phải xong hết biên bản kiểm kê tài sản đợt một."


Phương kéo chiếc ghế gỗ ngồi xuống bàn ăn, mở chiếc túi da lấy ra tập tài liệu kiểm toán đặt sang một bên. Cô nhìn mâm cơm có đĩa cá kho dưa bốc khói, bát canh rau cải và hai bát cơm trắng:


"Chiều nay bên em vừa nhận khoản tạm ứng rồi. Em để riêng được sáu triệu sau khi trừ mấy khoản phải thanh toán. Bên anh đã nhận lương chưa?"


Khải ngồi xuống đối diện, xới cơm vào bát cho Phương:


"Chiều nay nhận lương xong anh chuyển thẳng năm triệu vào tài khoản tiết kiệm chung của em rồi. Còn lại hơn ba triệu anh giữ chi tiêu sinh hoạt tháng này là đủ."


Phương cầm đôi đũa tre, gắp một miếng dưa kho mềm bỏ vào bát:


"Anh giữ lại đủ tiền ăn trưa với đổ xăng đấy. Đừng có bữa đực bữa cái rồi lại ôm bụng đau dạ dày như đợt trước."


Cô dừng đũa, nhìn Khải với vẻ nghiêm túc:


"Mai cắt điện cả khu. Anh đang xử lý mấy vụ sự cố điện này, vậy em cần tránh cụ thể những gì? Đừng chỉ bảo em cẩn thận chung chung."


Khải đặt bát cơm xuống, cân nhắc từng lời:


"Anh chưa biết nguyên nhân chính xác. Nhưng dù đã cắt điện em cũng đừng chủ quan. Tránh chạm vào các đoạn dây tiếp địa, vỏ tủ điện, khung kim loại lớn quanh các trạm máy; tuyệt đối đừng đi chân trần ở những chỗ nền đất ẩm ướt. Nếu thấy bề mặt kim loại nào lạnh bất thường hoặc có sương đọng thì tránh xa ngay, rồi báo cho bên điện lực hoặc tổ dân phố."


Phương nhìn anh, gặng hỏi:


"Như thế đã đủ an toàn chưa?"


"Anh chưa dám chắc," Khải lắc đầu thừa nhận. "Hiện giờ chúng ta chỉ biết nên tránh những thứ đó trước đã."


Phương gật đầu, vẻ đăm chiêu hiện rõ trên gương mặt. Cô lặng lẽ ăn hết bát cơm, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra khoảng sân chung ngoài cửa sổ.


Bữa cơm kết thúc lúc hơn bảy giờ tối. Phương thu dọn bát đĩa mang ra bồn rửa, còn Khải lấy chiếc phích Rạng Đông rót nước sôi vào ấm trà mạn đặt trên bàn nhỏ.


Đúng lúc dòng nước sôi vừa chạm vào búp trà khô, bóng đèn tròn treo giữa trần nhà bỗng chao nghiêng một nhịp.


Ánh sáng vàng ấm của gian phòng đột ngột sụt xuống, ngả sang một màu đỏ quạch nhờ nhờ như sợi dây tóc bóng đèn bị thiếu điện áp nghiêm trọng. Chiếc quạt thông gió ở góc bếp ngắc ngứ, rít lên một âm thanh nghẹn ứ chừng ba giây rồi mới từ từ quay trở lại tốc độ bình thường.


Phương dừng tay trên bồn rửa bát, ngẩng đầu nhìn bóng đèn:


"Lại sụt áp rồi anh. Mấy hôm nay em để ý cứ tầm này là điện lại chớp nháy một lần."


Khải chưa kịp cất lời thì chuông điện thoại bàn của căn hộ bỗng reo lên từng hồi gấp gáp.


Khải nhấc ống nghe:


"Alo, tôi Khải nghe đây ạ."


Đầu dây bên kia vang lên giọng nói hổn hển, đầy căng thẳng của ông Hoàn, tổ trưởng dãy B:


"Chú Khải đang ở phòng đấy à? Chú lên xem giúp tôi cái cửa tum với. Tôi vừa trèo lên kiểm tra chốt khóa trước lịch cắt điện ngày mai của bên điện lực mà kéo mãi không sao mở được. Cánh cửa cứ bị giằng căng cứng từ phía bên kia, trong khi trên mái tối om, tôi gọi mãi chẳng có ai cả."


Khải siết nhẹ ống nghe, giọng rành rọt:


"Bác đừng cố kéo nữa. Bác lùi xuống chiếu nghỉ tầng ba trước đi, cháu lên ngay bây giờ."


Khải gác máy. Phương quay sang nhìn anh, ánh mắt đầy lo lắng:


"Có chuyện gì thế anh?"


"Bác Hoàn bảo cửa tum sân thượng bị kẹt," Khải nói nhanh, với tay lấy chiếc áo khoác gió trên móc gỗ.


Ngay khoảnh khắc Khải vừa với lấy chùm chìa khóa trên mặt bàn, từ phía trần bê tông ngay trên đầu họ bỗng vang lên một tiếng kim loại bị kéo căng kin kít, rất khẽ nhưng buốt lạnh đến gai người.

1

Được yêu thích bởi: Tịch Nghi

Ủng hộ tác giả Tịch Nghi Nếu các bạn đọc truyện thấy hay. Ủng hộ mình ly cafe nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.