Kỷ Nguyên Kỳ Điểm: Đồ Thần

Chương 10: Tin Mới Về Thần Chiến

Đăng: 07/09/2026 09:24 2,639 từ 3 lượt đọc

Khớp đồng xỉn màu của chiếc la bàn cơ học cấn vào xương sườn khi Lâm nhét nó sâu vào lớp lót trong của áo khoác bảo hộ. Mặt kính nứt cọ nhẹ qua thớ vải thô, phát ra một tiếng sột soạt khô khốc.

Bên cạnh vách ngăn composite, kén sinh thể 0412 phát ra tiếng rù rì ngắt quãng của bơm áp lực thứ cấp. Dải huỳnh quang trên đầu kén vẫn giữ màu cam nhạt, con số đếm ngược thời gian bảo lãnh tụt dần từng giây: 02:08:14.

Bà Mai ngồi tựa lưng vào gối mút xốp ép, hai tay giữ chặt vạt áo trước ngực. Một cơn ho ngắn làm bả vai bà rung lên, nhưng bà kẹp chặt khuỷu tay vào sườn để ghìm tiếng thở rít. Đôi mắt trũng sâu nhìn dải sáng đếm ngược rồi chuyển sang chiếc bóng của Lâm in trên sàn gốm nứt.

"Mẹ ngả lưng vào buồng dịch đi," Lâm nói, kéo lại khóa cổ áo. "Để chế độ bảo tồn thụ động, đừng để mạch lọc chạy rướn."

Bà Mai không gật đầu, cũng không nhìn chiếc hộp thuốc rỗng trên bàn. Ngón tay trỏ gầy guộc của bà gõ nhẹ hai nhịp xuống mép đệm: "Đi đâu thì đi, trước khi đèn trạm chuyển sang đỏ phải về."

Lâm khép cánh cửa composite lại sau lưng. Chốt từ trượt vào ngàm hãm với một tiếng lách cách lỏng lẻo.

Hành lang tầng hầm dãy Bốn bốc lên hơi nước ấm nồng mùi ozon và cặn kiềm từ các ống dẫn xả rò rỉ. Dải quang dẫn gắn trên trần chỉ còn sáng từng đoạn cách quãng, nhấp nháy ánh vàng đục của nguồn điện dự phòng cấp thấp. Chưa đi được mười bước, tiếng dép cao su nện bồm bộp trên sàn kim loại ướt đã dồn dập từ khúc ngoặt phía trước.

"Lâm! Thằng Lâm đấy phải không?"

Lão thợ hàn Tư Thẹo từ khoang 0407 lao ra, hai bàn tay cáu bẩn muội gốm ôm khư khư một khối điều phối dòng trường khí cỡ cái nồi cơm điện. Vỏ ngoài của khối máy đã bị cạy bung lớp niêm phong từ lâu, để lộ cụm vòng dẫn từ méo mó được quấn chằng chịt bằng băng dính cách điện màu bạc. Đèn tín hiệu trên nắp máy nháy đỏ liên hồi, kèm theo tiếng rít ken két của đệm khí bị nghẹt hạt bụi.

"Hãng nó khóa quyền truy cập từ sáng nay rồi mày ơi," Tư Thẹo thở phì phò, chìa khối máy về phía ngực Lâm. "Cái module này hết hạn hỗ trợ kỹ thuật từ mười năm trước, đợt sụt áp hôm qua làm lệch góc đồng pha, giờ nó không chịu nạp khí nén cho buồng thở nữa. Mày coi gỡ cái mã khóa cục bộ giùm tao với, không thì tối nay cả nhà tao phải hít khí thô rãnh thải."

Phía sau lão Tư, hai người đàn bà ở dãy Năm cũng đang lục tục chạy tới. Một người ôm cụm pin áp điện nứt vỏ gốm đang rỉ dịch kiềm xanh lét, người kia cầm bộ van xả nhiệt của máy sưởi sàn đã kẹt cứng.

"Cụm này không bị khóa phần mềm," Lâm lùi nửa bước, cánh tay phải quấn băng nép sát vào hông. Anh nâng bàn tay trái lên, rút từ túi hông ra một que đo thụ động bằng hợp kim trơ rồi áp đầu kim loại vào khe tản nhiệt của khối máy.

Đầu que rung lên theo tần số gợn sóng.

"Cuộn cảm biến vị trí bị bám xỉ gốm làm sai lệch góc quay," Lâm thu que đo về, chỉ ngón trỏ trái vào rãnh hở bên sườn máy. "Mạch tự chẩn đoán của nó thấy sai số vượt ngưỡng an toàn nên mới tự ngắt kênh cấp tải. Đừng cạy bảng vi mạch nữa. Bác tháo ngàm kẹp ngoài, đệm thêm một lá thép mỏng nửa li vào chân đế cảm biến để bù góc nghiêng, rồi nhấn giữ nút xả cơ khí mười giây cho nó quét lại điểm gốc."

Tư Thẹo ngẩn người: "Chỉ chêm chân đế thôi á? Không cần nạp lại gói chứng thực của hãng sao?"

"Hãng bỏ mẫu này rồi, nạp chứng thực cũng không có máy chủ nhận," Lâm gạt nhẹ thân máy sang bên để mở lối đi. "Chêm cơ học cho nó vượt qua bài kiểm tra lệch pha lúc khởi động là nó tự nhả van."

Người đàn bà cầm vỉ pin áp điện định chen lên: "Còn cái này của thím, Lâm ơi, nó chảy dịch..."

"Thím ngâm cụm cell đó vào bồn dung dịch trung hòa kiềm nửa tiếng rồi hãy cắm sạc," Lâm không dừng bước, chân vẫn sải dài về phía cửa thoát hiểm cuối hành lang. "Lớp màng ngăn nứt rồi, cố kích dòng là nổ bung vỏ bảo vệ đấy."

Tiếng người í ới gọi với theo sau lưng, nhưng Lâm không quay đầu lại.

Thời gian bảo lãnh cho kén của bà Mai chỉ còn chưa đầy hai tiếng. Những món đồ cũ rách của xóm trọ dù có sửa cả ngày cũng chỉ đổi được vài cốc nước dinh dưỡng tái chế hoặc mấy mẩu pin thải; thứ anh cần trước khi đồng hồ đếm ngược về số không là tiền mặt nộp vào tài khoản trạm điều trị Khu Nam.

Cửa thoát hiểm dẫn thẳng ra hệ thống cầu treo kết nối với chợ nổi Xóm Bụi.

Đây là một hốc không gian ngầm khổng lồ nằm kẹp giữa tầng đệm của Vành Đai Ba và rãnh kỹ thuật số Bốn. Hàng trăm chiếc sà lan kim loại cũ kỹ, bè nổi bằng composite tổng hợp và các khoang container phế thải được liên kết với nhau bằng những sợi cáp giằng đệm từ chằng chịt, bập bềnh trên một hồ chứa nước làm mát công nghiệp đen ngòm.

Bầu không khí ở đây đặc quánh mùi ozon phân rã từ các mảng trường lực rẻ tiền, lẫn trong tiếng gầm rú đục ngầu của hàng loạt máy phát trọng lực phụ trợ đặt rải rác dưới đáy bè.

Trên thân một trụ điều phối giữa chợ, lớp hiển thị công cộng đột ngột đổi khỏi bảng giá phế liệu. Hình ảnh chiến sự tràn kín mặt trụ: một kiếm trận khổng lồ của Đông Phương Thiên Đình kéo theo Long Mạch vàng rực bổ thẳng xuống biển thánh quang. Phía đối diện, một hư ảnh sáu cánh vung trường thương trắng, đâm xuyên ba tầng kiếm trận; dư chấn làm cả khoảng không nứt thành từng lớp.

Kiếm quang còn lại vừa lao tới thì hàng chữ Khế Ước của Tây Phương Thánh Đình bừng sáng — gần một nửa số kiếm bỗng biến mất giữa đường, như bị tước khỏi chiến trường. Ngay sau đó, Thiên Đình kéo một nhánh Long Mạch khác xuyên qua khe nứt, kiếm vũ lại trút xuống.

Giọng tổng hợp của kênh tin liên giới vang đều giữa tiếng rao hàng: “Thần chiến giữa Đông Phương Thiên Đình và Tây Phương Thánh Đình tại tuyến biên số ba vẫn chưa kết thúc. Hai phía đã mở rộng vùng phong tỏa không gian. Các tuyến vận tải dân sự đi qua khu vực được yêu cầu chuyển hướng. Chưa bên nào công bố kết quả chiến sự.”

Một bà bán linh kiện dưới chân trụ ngẩng đầu nhìn đúng hai giây rồi cúi xuống tiếp tục cân mớ dây dẫn.

“Đánh nhau thêm vài ngày nữa là phí tuyến Tây lại tăng.”

Gã khách đang lựa phôi bên cạnh bật cười:

“Trên kia người ta đánh Thần chiến, bà còn lo tiền vận chuyển.”

“Không lo tiền thì mày trả hộ tao?”

Gã kia im luôn.

Một ông thợ đang ngồi vá vỏ máy gần đó chen vào:

“Tao chỉ mong hai bên đánh lệch sang hướng khác. Tuần trước dư chấn làm cái bè nhà tao nghiêng cả tối.”

Bà bán linh kiện hừ một tiếng:

“Bên nào thắng cũng được. Đừng thắng đúng ngày tao nhập hàng.”

Mấy người quanh đó cười rộ lên.

Lâm chỉ liếc qua màn hình, rồi nhìn xuống đồng hồ bảo lãnh của kén 0412 và tiếp tục bước.

Lâm đi dọc theo bờ sàn kim loại dập gân chống trượt, hướng về phía bến bốc dỡ phế liệu của sà lan chở hàng nặng số 88.

"Còn nhận chân nắn phôi không?" Lâm bước lên bậc thang dẫn vào khoang điều khiển hở của sà lan, cất tiếng hỏi gã đàn ông đang ngồi gác chân lên bàn điều phối.

Gã cai bến tên Bính Béo, cổ ngấn mỡ kẹp một điếu thuốc lá tổng hợp khét lẹt. Trên trán gã có vết sẹo dài do mảnh hợp kim văng trúng, bàn tay trái của gã là một cụm cơ khí bán sinh học đời cũ phát ra tiếng rít xì xì mỗi khi co duỗi ngón.

Bính Béo nhả một luồng khói xám, mắt liếc từ đầu đến chân Lâm, dừng lại rất lâu ở cánh tay phải đang quấn băng kín mít giấu trong vạt áo.

"Nắn phôi dầm chịu lực Quanta tái chế," Bính gõ móng tay kim loại lên mặt bàn. "Mỗi thanh dài bốn mét, nặng hơn ba tạ. Máy phát trọng trường của bến đang sụt áp, tải trọng dao động từ không phẩy sáu lên một phẩy tám G. Một tay mày làm nổi không?"

"Tôi nắn bằng búa đệm từ và cữ ép cơ học," Lâm đáp. "Không dùng tay không chạm phôi."

"Mười lăm đồng Linh tệ cho một ca mười thanh," Bính nhổ toẹt bã thuốc xuống sàn thép. "Nắn thẳng theo dưỡng chuẩn, sai số quá hai li là tao trừ tiền phôi. Đặt cọc thẻ định danh lại đây."

Lâm móc chiếc thẻ nhựa mỏng cài ở thắt lưng, đặt lên mặt bàn kim loại.

Bính quét thẻ qua khe đọc, phát ra một tiếng tít khô khốc. Gã hất đầu về phía bãi gia công phía sau sà lan: "Lấy đồ nghề ở hòm số ba. Đúng sáu mươi phút nữa sà lan kéo hàng đi."

Khoang gia công nằm ở phần đuôi bè nổi, nơi mặt sàn hợp kim rung từng đợt theo nhịp dao động của cụm máy phát trường lực phụ trợ đặt bên dưới.

Trên bệ định hình, mười thanh dầm chịu lực Quanta tái chế nằm chờ xử lý. Bề mặt kim loại xám xịt phủ đầy vết rỗ do ứng suất uốn quá tải và vệt ố màu của bức xạ nhiệt.

Máy phát trọng trường dưới sàn xả từng xung điều hòa, làm tải trọng quanh khu vực liên tục trồi sụt. Không khí quanh các thanh dầm chốc chốc lại nặng trĩu, rồi hẫng đi khiến bụi kim loại bay lơ lửng trước khi bị dìm trở lại sàn gốm.

Lâm đứng dạng chân bằng vai, ghim đế ủng bảo hộ vào các gờ chống trượt trên mặt sàn.

Bệ gia công tự động trượt càng quét qua thân thanh dầm đầu tiên, phát ra dải sáng quét quang phổ để đo độ biến dạng mạng tinh thể. Ngàm khóa từ trường kẹp chặt hai đầu phôi, tính toán vector lực nắn rồi kích hoạt trường ép cục bộ. Khi gặp một điểm xoắn dị thường vượt ngưỡng xử lý an toàn của thuật toán tự động, đèn báo trên thân bệ chuyển sang màu cam, tạm dừng nhịp ép để chờ can thiệp thủ công.

Trọng trường dưới sàn dao động vọt lên mức 1.5G. Khung xương Phàm Thể tầng một tự siết chặt theo phản xạ cơ thể để giữ thăng bằng trên nền sàn đang rung giật.

Cơn buốt từ cánh tay phải quấn băng dội lên theo từng nhịp co cơ, nhưng Lâm vẫn giữ vững thế đứng.

Anh kẹp thân búa đệm từ vào nách phải, bàn tay trái nắm chặt chuôi cầm, căn đúng điểm nghẽn ứng suất mà bệ máy vừa đánh dấu.

Keng!

Đầu búa đệm từ phóng ra một xung lực dồn thẳng vào điểm biến dạng. Cảm biến của bệ nắn lập tức đọc lại dao động phản hồi, tự động tăng trường giữ để bù sai số.

Keng!

Thêm một nhịp gõ chuẩn xác, vùng kim loại dị thường giãn ra, trượt về ngưỡng dung sai cho phép. Bệ gia công lập tức kích hoạt lại ngàm ép tự động, kéo thẳng phần dầm còn lại và đẩy phôi qua cữ kiểm tra chuẩn.

Mồ hôi bết vào trán, chảy dọc sống mũi rơi xuống mặt kim loại nóng hổi.

Lâm bước sang thanh thứ hai khi bệ máy bắt đầu quét dải đo mới.

Ở trên cabin, Bính Béo tựa người vào lan can, ngón tay kim loại gõ cộc cộc lên thành sắt, theo dõi từng thanh dầm sau can thiệp lần lượt trượt qua cữ định hình mà không bị rạn nứt cấu trúc.

Dải số đếm ngược trên cổ tay Lâm tụt dần: còn một tiếng bốn mươi phút.

Thanh thứ tám vừa trượt qua ngàm kiểm tra.

Lâm tựa lưng vào cột chống kim loại để ghìm lại nhịp thở dốc. Việc liên tục gánh tải trọng lệch tâm dưới trọng trường trồi sụt khiến bắp đùi và khớp vai trái của anh bắt đầu run lên vì quá tải, lớp băng bên tay phải rỉ dịch bết chặt vào vạt áo bảo hộ.

Anh tiến tới thanh dầm thứ chín khi ngàm quét của bệ máy vừa phát tín hiệu chờ điểm gõ.

Từ góc chợ nổi phía trụ số Bảy, chuỗi âm thanh ken két chói tai rít lên qua hệ thống truyền dẫn dưới sàn.

Toàn bộ bè nổi chao đảo dữ dội. Nước làm mát đen ngòm dưới đáy hồ dềnh lên, tạt từng mảng bọt xám xịt lên mép sàn kim loại.

Dải đèn tín hiệu an toàn trên trần sà lan nhấp nháy rồi tắt lịm, chuyển sang sắc đỏ sẫm báo hiệu trạng thái khẩn cấp. Tiếng rít của máy phát trọng lực phụ trợ biến thành một tiếng 'ù' nghẹn ứ, rồi ngắt hẳn.

Trường trọng lực nhân tạo tại góc chợ sụp đổ.

Trọng lượng của mọi vật thể trong bán kính ba mươi mét lập tức bị trả về mức rơi tự do theo gia tốc trọng trường tự nhiên của Căn Giới.

Ở phía trên sàn gia công của sà lan lân cận, khung giàn treo hàng rung chuyển. Khối kim loại định hình dùng làm đối trọng, nặng hơn nửa tấn, đang treo lơ lửng trên móc đệm từ bỗng trượt khỏi ngàm khi chốt hãm cơ học rỉ sét bị vặn gãy.

Phía dưới móc treo, ngay trên sàn gốm nứt nẻ của khoang bè, một đứa bé chừng bốn tuổi – con của người thợ gọt phôi ở khoang bên cạnh – đang ngồi bệt nghịch những vỏ ốc gốm cách điện rơi vãi.

Đứa trẻ ngơ ngác ngước mặt lên khi bóng đen từ trên cao ụp xuống.

Khối kim loại nửa tấn tuột khỏi móc treo, lao thẳng xuống đầu đứa bé.

Tiếng thét của người mẹ từ góc khoang bên kia nghẹn ứ lại khi mỏ hàn nhiệt trên tay bà rơi xoảng xuống sàn.

Không có tín hiệu can thiệp tự động nào từ hệ thống cứu hộ.

Khoảng cách chưa đầy năm mét.

Lâm không nhìn khối sắt. Mắt anh dán chặt vào khoảng trống sát đầu đứa trẻ. Khung xương và cơ bắp Phàm Thể tầng một căng cứng theo phản xạ sinh tồn.

Bàn chân trái đạp mạnh xuống gờ sàn kim loại.

Lâm lao vút đi.

0
Ủng hộ tác giả Tịch Nghi Nếu các bạn đọc truyện thấy hay. Ủng hộ mình ly cafe nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.