Kỷ Nguyên Kỳ Điểm: Đồ Thần

Chương 8: Thứ Dùng Được Ngoài Phòng Thử

Đăng: 05/09/2026 07:50 2,486 từ 15 lượt đọc

Dòng cảnh báo đỏ từ Bệnh viện Đa khoa Khu Nam nhấp nháy trên mặt kính vòng đeo tay, hắt từng vệt sáng gắt lên thành máy cán phôi. Con số đếm ngược tụt dần từng giây, cuốn theo lượng dưỡng khí dự phòng trong kén sinh thể số 0412.

Cánh tay phải của Lâm buông thõng sát sườn, lớp nẹp composite bết dính chất dịch xám rỉ ra từ vết bỏng bức xạ. Khớp vai nhức buốt từng cơn theo nhịp mạch đập. Bàn tay trái của anh vẫn giữ chặt cần định tuyến cơ học, các đường gân nổi cộm dưới ánh đèn vàng chập chờn của gian xưởng.

Lâm gọi với sang phía bệ máy, giọng khàn đặc giữa tiếng rít của các vòng bi từ trường: "Lão Sáu, cầm lấy cán. Chỉ cần nhớ một điều: đừng để ngàm ép chạm đáy trước khi lớp vật chất dẫn chuyển màu, còn lại lão muốn ghì thế nào tùy tay lão."

Người thợ già lùi lại nửa bước, hai ống tay áo bảo hộ bám đầy muội gốm đen sì. Lão nhìn khối phôi đang cuộn trào trên máng trượt, nơi từng lớp hợp kim nhớ hình liên tục đổi sắc từ xám tro sang ánh lam đục. "Mày bảo tao cầm? Dòng tải từ rãnh ngầm đang thúc lên từng chập, tao mà giữ lệch một phân là xung phản hồi đánh nát khớp!"

"Khối nguồn phụ đã ngắt cơ chế xả ngược rồi," Lâm không quay đầu, mắt dán vào dải quang phổ đang trồi sụt trên bệ máy. "Bản vá phân luồng đã ăn vào lớp vật chất lập trình trên máng. Không còn dòng tải sinh học đánh thẳng vào mạng thần kinh nữa. Nó chỉ còn là lực đẩy cơ học thuần túy trên đòn bẩy."

Hoàng Lùn chống nạng đứng bên hông máy cán, chân teo quắt co lên tì vào giằng sắt. Gã dùng đầu nạng hất mớ dây dẫn thừa sang một bên: "Nói thì dễ! Cả cái xưởng này từ trước tới nay chạy theo thuật toán của Ông Bảy. Giờ AI xưởng bị cắt quyền, mày bắt một lão thợ nguội cầm tay trần ghìm phôi sống?"

Lâm nhích bàn tay trái về phía mép ngoài của cần gạt, chừa ra khoảng trống trên chuôi kim loại: "Nếu không giao cữ máy cho người khác giữ, tôi nhấc tay ra là toàn bộ chuỗi nén này sập. Bốn mươi mấy phút nữa kén của mẹ tôi bị cắt dưỡng khí."

Tiếng máy rền đục lấp kín khoảng lặng giữa ba người. Hoàng Lùn ngậm miệng, nhìn dải số đỏ đang nhảy múa trên cổ tay Lâm rồi huých khuỷu tay vào sườn Lão Sáu: "Vào đi lão già. Đứng ngó mãi phôi nó nguội cứng lại thì cả đám ăn bụi quặng thay cơm."

Tiếng ủng cao su dẫm lên vũng nước rỉ lẫn mạt gốm lép bép khi ông già nghiến răng bước tới. Lão chìa hai bàn tay thô kệch, ngón tay vặn vẹo vì di chứng nhiều năm tiếp xúc với phôi nóng, chụp lấy khoảng trống trên cần định tuyến.

Khung kim loại rung bần bật truyền thẳng chấn động vào cánh tay Lão Sáu. Lão rụt cổ, bả vai gồng cứng lại.

Lâm nới lỏng các ngón tay trái rồi rút hẳn tay về.

Mối liên kết giữa mạng dẫn dưới da anh và bệ máy dứt hẳn. Lực cản từ trường dội ngược lập tức dồn toàn bộ sang người Lão Sáu. Thân hình gầy gò của lão thợ già chao đảo, đế ủng trượt dài trên sàn gốm nửa tấc phát ra tiếng ken két chói tai.

Mặt bàn cán rung lên dữ dội. Thỏi phôi hợp kim đang trượt qua máng chao đảo rồi dừng sững, ánh lam trên bề mặt chớp giật liên hồi, báo hiệu nguy cơ lệch pha vật liệu.

"Nó sắp vỡ ngàm rồi!" Hoàng Lùn gầm lên, vung cây nạng chọc về phía cần cấp liệu.

"Kệ lão," Lâm nói, lùi lại tựa lưng vào thùng phế liệu, hai tay buông thõng.

Tay thợ già không giữ nhịp theo cách của Lâm và cũng không ghì cứng cán để ép phôi đi thẳng. Lão hạ thấp trọng tâm, giật cán định tuyến từng nhịp ngắn để áp suất thừa xì bớt qua mép rãnh. Lão bẻ lệch chốt định vị sang nấc phụ bên trái, buộc dòng vật chất lập trình phải chạy vòng qua gờ tản nhiệt cũ ở đáy buồng nén.

Một tiếng khục đanh gọn vang lên từ đáy máy.

Lớp vật chất lập trình co rút lại, tự động lấp đầy các khe hở quanh thỏi hợp kim đang đỏ rực. Ánh sáng xanh lam dịu dần rồi lan tỏa ổn định khắp bề mặt phôi gốm. Trục cán xoay trơn tru một vòng, nhả thỏi phôi thành phẩm ra khỏi ngàm ép, rơi xuống máng hứng bằng một tiếng keng giòn tan.

Mu bàn tay bám đầy dầu mỡ quẹt vội lên trán, lão thở hổn hển nhìn thỏi kim loại nằm trong khay rồi ngó xuống hai bàn tay mình vẫn còn bám trên cần gạt.

"Không bị giật tủy," lão lẩm bẩm. "Nó ăn theo cữ gõ của tao."

Lâm nhìn thỏi phôi vừa ra lò. Bề mặt của nó không phẳng lì hoàn hảo như lúc anh trực tiếp dẫn truyền; lớp phủ ngoài hơi gợn sóng và có một vệt xỉ xám chạy dọc sống lưng do cú bẻ lái lệch nấc của Lão Sáu. Nhưng chính đường gợn đó lại làm tăng diện tích tản nhiệt tự nhiên của phôi, giúp khối vật liệu giữ được độ ổn định cơ học lâu hơn trong môi trường bụi bặm mà không cần phụ thuộc vào dòng nạp nuôi liên tục.

Một mẹo gia công cục bộ đã thế chỗ quy trình chuẩn, khớp vừa vặn với độ rơ của dàn máy trong xóm.

Hoàng Lùn chống nạng nhảy tới mép khay hứng, dùng kẹp gốm gắp thỏi phôi lên soi dưới ánh đèn halogen. Gã dùng móng tay cạo nhẹ lên vệt xỉ xám, nheo mắt đánh giá: "Bề mặt gợn thế này thì không nạp được vào các ngàm ép chính của trạm trung tâm đâu. Khớp nối tự động sẽ báo lỗi dung sai."

"Nhưng gắn vào van xả nhánh của dãy Bảy thì vừa khít," Lão Sáu ngắt lời, tay đã với lấy thanh phôi thô tiếp theo ném vào máng. "Lũ van ngoài đó rão hết ren rồi, phôi bóng quá gắn vào là tuột áp ngay. Cứ để xỉ gờ thế này lại bám chặt."

"Vậy chỉ dùng cho mạng xả hạ tầng cục bộ thôi," Hoàng gật gù, đặt chiếc kẹp gốm xuống bàn. "Cấm đem bán cho trạm điều phối lớn, nó quét ra lỗi định hình là phạt toi mạng."

Không đáp một lời, lão thợ già cắm cúi đẩy tiếp phôi vào ngàm. Tiếng máy nén rền vang đều đặn khắp gian xưởng.

Thanh phôi thứ ba trượt gọn vào rãnh theo tay gạt. Tiếng búa cơ học bên trong buồng nén gõ cộc cộc theo từng nhịp tay thợ. Nhịp gõ có lúc trễ nửa giây hoặc hụt lực, nhưng lớp vật chất lập trình trên máng trượt tự dãn nở để bù vào độ lệch. Bụi gốm trên thành máy rớt xuống từng mảng nhỏ theo chấn động của trục ép.

Lâm đứng tựa vào gờ bàn, quan sát chuỗi phôi liên tiếp trượt qua buồng nén. Không còn anh ghì giữ bằng mạng dẫn dưới da, dây chuyền vẫn không bị nghẽn tải. Khung máy rung theo lực ghì cơ học của bàn tay người trần, dải quang phổ phụ trên vách ngăn giữ nguyên ở mức vàng chanh ổn định, không còn sụt áp hay chớp đỏ báo lỗi loại biên.

Hoàng Lùn gom ba thỏi phôi đầu tiên cho vào hộp bảo ôn, vác chiếc nạng nhảy ra phía cửa ngách: "Tao mang ba thanh này ra chốt van nhánh của dãy Bảy trước. Mấy chục hộ ngoài đó đang ngạt khí vì áp suất rãnh sụt."

Đến bậu cửa, gã dừng bước rồi liếc thấy màn hình trên cổ tay Lâm vẫn đang nhấp nháy dòng đếm ngược: 00:41:20.

"Cầm lấy cái này," Hoàng rút từ túi áo ngực ra một thẻ dữ liệu bằng gốm trơ, ném về phía Lâm. Lâm vươn tay trái đón lấy. "Phiếu xác nhận hạn ngạch phế liệu của xưởng tháng sau đấy. Tao vừa đồng bộ mã giao dịch với trạm y tế phụ Khu Nam qua mạng cáp ngầm. Trạm đồng ý tạm đóng băng đồng hồ đếm ngược của kén 0412 thêm ba tiếng bằng nguồn dưỡng khí dự phòng của trạm, coi như trừ nợ vào lô phôi này. Mày không phải chạy thục mạng nữa, nhưng hết ca hôm nay phải đến trình diện đóng phí duy trì chính thức."

Lâm siết chặt tấm thẻ gốm trong lòng bàn tay. Màn hình cổ tay anh khẽ rung lên một nhịp, dòng số đếm ngược chuyển từ màu đỏ gắt sang sắc vàng cam cố định, kèm theo thông báo tiếp nhận bảo lãnh tạm thời từ trạm dịch vụ ngoại vi.

Bên ngoài gian xưởng, tiếng ồn ào bắt đầu dội vào.

Từ phía ngách thông sang dãy hầm cư dân, tiếng rít nghẽn của các đường ống trao đổi khí dịu dần đi khi Hoàng Lùn cùng đám thợ ngoài ngõ lắp xong thanh phôi gợn xỉ vào van điều áp rãnh. Luồng khí thở tái sinh bắt đầu tràn qua các cửa thông gió bằng những tiếng xì xì êm ái. Tiếng ho sù sụ của người già ngớt hẳn, thay vào đó là tiếng lạch cạch của xô chậu và tiếng gọi nhau í ới của những gia đình vừa bò ra khỏi hầm trú ẩn. Xóm Bụi dần tìm lại nhịp thở thường ngày sau đợt sụt lún không gian.

Lâm tựa vào bàn gia công, dùng tay trái rút cuộn băng tẩm dung dịch khử khuẩn trong túi đồ nghề. Anh cắn một đầu băng vào miệng, cẩn thận quấn chặt quanh lớp nẹp vỡ ở cẳng tay phải để cố định khớp xương. Chất dịch xám rỉ ra từ vết thương thấm ướt một mảng băng, lạnh buốt và tê dại, hoàn toàn mất đi cảm giác đau thông thường.

Tiếng kim loại nặng ma sát trên sàn gốm vang lên từ góc tối phía sau xưởng.

Hoàng Lùn đã quay trở lại từ lúc nào, không thèm nhìn ra phía dây chuyền đang chạy mà cặm cụi dùng cáp kéo một khối vật thể cồng kềnh từ rãnh ngầm vào góc khuất sau đống tôn vụn.

Khối hộp dài hơn một mét, vỏ ngoài bọc lớp kim loại xám xịt dày cộp, loang lổ những vết cào xước sâu hoắm do va chạm với các mảnh vỡ rãnh ngầm. Trên bề mặt, một dải niêm phong đã bị xé toạc, để lộ các chốt hãm bằng cơ học bị cạy méo mó.

"Mày kéo cái gì về đấy?" Lâm bước tới, dừng lại cách khối hộp hai bước chân.

Hoàng Lùn không ngẩng đầu. Gã tì nạng vào vách gạch, ngón tay dính muội than gõ lách cách lên khớp khóa: "Lúc sụt lún rách rãnh xả trạm Bốn, tao thấy cái này kẹt trong khoang lọc cặn. Xác xe ba bánh tan tành ngoài đó rồi, không kéo được nó về gỡ gạc thì tháng sau lấy gì đổ vào mồm."

Lâm nhìn vệt dầu từ trường loang lổ bám trên mặt trên của khoang chứa. Những đường gân tản nhiệt bằng gốm dày đặc chạy dọc bốn cạnh hộp đã bị nứt vỡ nham nhở, chứng tỏ nó từng bị đẩy qua một vùng áp suất cực lớn trước khi trôi dạt vào lưới lọc xả của trạm số Bốn. Một khối vật tư được bọc kín đến ba tầng cách ly cơ học như thế này thường chỉ xuất hiện ở các khoang vận chuyển cấp cao của tuyến trung tâm, hoàn toàn không thuộc về mớ phế liệu trôi nổi ngoài Vành Đai Ba.

Hoàng rút từ đai lưng ra một kìm vặn đầu dẹt, chọc thẳng vào khe niêm phong thứ hai. Khớp ngàm kim loại cọ vào nhau rít lên từng hồi ken két. Gã chống nạng ghì chân, cơ bắp cẳng tay gồng lên dưới lớp da ám khói quặng, cạy từng then cài đã biến dạng vì va đập.

"Đó là khoang cách ly vật liệu sâu," Lâm nheo mắt nhìn lớp vỏ dày bất thường. "Thứ nằm trong khoang nén kiểu này không bao giờ là phế liệu thông thường. Mở ra ngoài luồng quét an toàn là rước họa."

"Tao ngắt sạch các chân cảm ứng rồi," Hoàng thì thầm, giọng gắt lên để át đi vẻ căng thẳng. "Vỏ bọc dày thế này thì đầu quét của trạm điều phối trên mặt đất chẳng dò ra được đâu."

Gã rút thanh nạy bằng thép tôi nguội, cắm sâu vào khe hở của nắp hộp rồi dồn toàn bộ sức nặng nửa thân trên bẩy mạnh xuống.

Một tiếng xì sắc nhọn vang lên khi áp suất kín bên trong bị phá vỡ. Luồng khí lạnh ngắt tràn ra, mang theo lớp sương ẩm làm đóng băng tức thì mảng rêu bám trên mặt sàn gốm dưới chân hai người.

Nắp kim loại nặng nề bật mở ra một khoảng trống.

Bên trong lòng khoang chứa, nằm lọt thỏm giữa lớp đệm chống va đập, là một khối kết tinh màu đỏ đục lớn cỡ nắm tay. Bề mặt khối vật chất không hề sắc cạnh hay trơ lỳ như quặng Quanta thô thông thường, mà liên tục phập phồng, co bóp theo từng chu kỳ chậm rãi.

Cùng với mỗi nhịp co bóp, khối kết tinh phát ra âm thanh trầm đục, truyền qua lớp vỏ kim loại dội thẳng vào nền sàn:

Thình thịch.

Thình thịch.

Thình thịch.

Âm thanh đều đặn, sống động và nặng trĩu, hệt như nhịp đập của một quả tim sinh học đang thở trong lồng ngực con người.

Hoàng Lùn chết trân bên cạnh chiếc nạng, ngón tay run lên buông rơi thanh nạy thép xuống sàn tạo nên một tiếng keng lạc lõng.

Lâm đứng sững trước miệng hộp. Ánh đỏ mờ từ khối kết tinh hắt lên gương mặt hốc hác của anh, soi rõ luồng khí lạnh đang cuộn xoáy giữa góc tối của xưởng Ông Bảy.

Phía xa trên bệ máy, cần gạt vẫn nảy đều dưới tay Lão Sáu. Tiếng phôi kim loại rơi lách cách xuống máng chìm hẳn dưới nhịp co bóp của khối dị vật đỏ rực vừa lộ diện.

0
Ủng hộ tác giả Tịch Nghi Nếu các bạn đọc truyện thấy hay. Ủng hộ mình ly cafe nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.