Chương 96: Ngọc Lập Tức Cháy Đen
Đăng: 26/07/2026 15:59
4,075 từ
24 lượt đọc
Đọc
Kiếm Các Thiên Hạ
Mục lục
228 chương
Chương 1: Kiếm Trên Bàn
Chương 2: Kiếm Của Gia Tộc
Chương 3: Pháp Đặc Trưng Của Gia Tộc
Chương 4: Kiếm Ở Vị Trí Thứ Chín Mươi
Chương 5: Vào Sổ Sách
Chương 6: Kiếm Văn Khẽ Phất Lên
Chương 7: Vạn Kim Thương Hội
Chương 8: Kiếm Thai Trong Đan Điền
Chương 9: Trận Pháp Phản Phệ
Chương 10: Gia Tộc Tiếp Theo
Chương 11: Vào Sổ Công Huân
Chương 12: Tộc Trưởng Mặc Gia
Chương 13: Huyết Sát Lệnh Vừa Được Ném Tới
Chương 14: Kiếm Này Bọc Trong Hộp Gấm
Chương 15: Ngọc Giản Công Huân
Chương 16: Kiếm Phổ Kỳ Mới
Chương 17: Gian Đã Nằm Trong Tay Ta
Chương 18: Bất Kỳ Dấu Vết Linh Lực Nào
Chương 19: Gia Bội Tín
Chương 20: Giao Hàng Cho Phủ Thành Chủ
Chương 21: Mạch Cho Tôn Quản Sự
Chương 22: Kiếm Các Từ Canh Tư
Chương 23: Giao Nộp Thẳng Cho Phủ Thành Chủ
Chương 24: Tử Ngoại Môn Canh Gác Vòng Ngoài
Chương 25: Kiếm Vừa Rời Khỏi Vỏ
Chương 26: Giao Cho Người Ngoài
Chương 27: Linh Tài Của Bọn Chúng
Chương 28: Giao Cho Liệt Hỏa Tông
Chương 29: Lệnh Cho Thiên Cơ Kiếm Võng
Chương 30: Lệnh Cho Đội Tuần Tra Vòng Ngoài
Chương 31: Đứng Trơ Trọi Giữa Đống Phế Tích
Chương 32: Ấn Triện Đóng Lên Trang Sổ
Chương 33: Pháp Tà Đạo Của Hắc Thiên Các
Chương 34: Tiếng Lách Tách Của Bấc Đèn Dầu
Chương 35: Giao Kẻ Này Cho Hình Sự Đường
Chương 36: Ngọc Đã Được Làm Giả Kỹ Lưỡng
Chương 37: Lệnh Bài Ném Lên Bàn
Chương 38: Pháp Khí Trong Quý Tới
Chương 39: Trong Cáo Thị
Chương 40: Linh Mạch Bên Trong Hạt Cát
Chương 41: Lệnh Xuống Tình Báo Đường
Chương 42: Ấn Ký Lò Rèn Méo Mó
Chương 43: Giam Vào Hắc Thủy Lao
Chương 44: Trận Vị Của Ba Kẻ Kia
Chương 45: Mạch Ngầm Ngoại Môn
Chương 46: Trận Dội Ngược Qua Đường Truyền Âm
Chương 47: Tử Áo Xám
Chương 48: Đài Giám Định
Chương 49: Lệnh Của Các Chủ
Chương 50: Gia Đứng Sau Màn Sáng
Chương 51: Lại Một Mình Diệp Tinh Thần
Chương 52: Giao Tranh Này
Chương 53: Linh Thạch Trung Phẩm
Chương 54: Mồi Ngon Nhất
Chương 55: Kiếm Tế Huyết
Chương 56: Ấn Đang Rung Lên Bần Bật
Chương 57: Kiếm Làm Lá Chắn Không Hề Rẻ
Chương 58: Kiếm Đi Lùng Sục Kẻ Nội Gián
Chương 59: Linh Thạch Trung Phẩm Dưới Núi
Chương 60: Trận Vị Khẩn Cấp
Chương 61: Lệnh Xuống Kho Số Một
Chương 62: Ấn Ký Tại Bến Đò Tẩy Kiếm
Chương 63: Ngọc Giản Đặt Góc Bàn
Chương 64: Trận Pháp Phong Tỏa Cấp Hai
Chương 65: Trận Giao Phong Hung Hiểm
Chương 66: Ấn Ký Vừa Hiện Hình
Chương 67: Ngọc Bội Hộ Thân Của Lục Trầm
Chương 68: Là Một Đống Tro Tàn
Chương 69: Linh Mạch Đã Thành Công Mỹ Mãn
Chương 70: Thói Quen Chế Tác Đặc Trưng
Chương 71: Đài Giám Định Dưới Núi
Chương 72: Linh Thạch Trên Thiên Địa Kiếm Phổ
Chương 73: Giao Nộp Vật Chứng
Chương 74: Lệnh Bài Này Vừa Ban Ra
Chương 75: Trong Sổ Sách Gia Tộc
Chương 76: Linh Tuyền Vừa Bị Ô Uế
Chương 77: Lệnh Cho Hình Phạt Đường
Chương 78: Lệnh Cho Chấp Sự Đường
Chương 79: Kiếm Thu Thủy Tàn Hồng
Chương 80: Mạch Của Phường Đúc
Chương 81: Lệnh Phong Tỏa Hiện Trường
Chương 82: Kiếm Vừa Dứt
Chương 83: Kiếm Văn Gốc
Chương 84: Lệnh Bài Phong Tỏa
Chương 85: Gian Chìm Vào Tĩnh Lặng
Chương 86: Linh Mạch Của Kẻ Mở Nó
Chương 87: Lệnh Cho Giám Kiếm Đường
Chương 88: Kiếm Đang Bị Tình Nghi
Chương 89: Trận Pháp Truyền Tin
Chương 90: Linh Lực Ngưng Trệ Không Thông
Chương 91: Ấn Chặt Lấy Cổ Chân Gã
Chương 92: Vào Sổ Tuần Tra
Chương 93: Kiếm Đường Làm Vật Chứng
Chương 94: Lệnh Cho Phân Bộ Tình Báo
Chương 95: Lệnh Xuống Chấp Sự Đường
Chương 96: Ngọc Lập Tức Cháy Đen
Chương 97: Ngọc Giản Này
Chương 98: Huyết Rơi Thẳng Vào Lưỡi Kiếm
Chương 99: Huyết Độn Phù
Chương 100: Vào Kho Lưu Trữ
Chương 101: Lệnh Xuống Dưới
Chương 102: Kiếm Các Biến Sắc Mặt
Chương 103: Pháp Bảo Này
Chương 104: Mạch Không Hề Rẻ
Chương 105: Hai Con Đường Để Lựa Chọn
Chương 106: Kiếm Các Của Chúng Ta
Chương 107: Đài Quan Trắc
Chương 108: Gian Tĩnh Mịch Của Khố Phòng
Chương 109: Pháp Khí Có Tốc Độ Nhanh Nhất
Chương 110: Mạch Của Chúng Sẽ Suy Kiệt
Chương 111: Lệnh Phù Rơi Xuống Mặt Bàn
Chương 112: Giao Cho Quan Phủ
Chương 113: Lệnh Cho Tình Báo Đường
Chương 114: Mạch Là Ván Cược Sinh Tử
Chương 115: Tử Huyệt Tâm Lý Của Đối Phương
Chương 116: Trên Cáo Thị
Chương 117: Đài Quan Trắc Ở Giữa Gian Phòng
Chương 118: Lệnh Vẫn Lạnh Lùng Dứt Khoát
Chương 119: Phù Đồng Loạt Ném Ra
Chương 120: Giam Vào Hắc Thạch Lao
Chương 121: Lệnh Cho Đội Ám Vệ Huyền Tự
Chương 122: Pháp Lực Nào Thuộc Về Bổn Các
Chương 123: Lệnh Cho Chấp Sự Đường Dưới Núi
Chương 124: Trận Pháp Bảo Vệ
Chương 125: Huyết Văn Cương Cấm Kỵ
Chương 126: Huyết Ảnh Kiếm Quyết Tàn Khuyết
Chương 127: Kiếm Hoang Nhặt Được Ở Hẻm Nam
Chương 128: Trận Đột Ngột Sáng Bừng
Chương 129: Lệnh Cấm Vận Chuyển
Chương 130: Đài Cao Lộng Gió
Chương 131: Pháp Của Lão
Chương 132: Tiếng Gió Rít Qua Khe Cửa Gỗ
Chương 133: Pháp Lực Ngưng Trệ
Chương 134: Lệnh Bài Khảo Khí Của Bổn Đường
Chương 135: Trận Pháp Lôi Kéo
Chương 136: Ấn Ký Định Vị Vĩnh Viễn
Chương 137: Tử Sĩ Kia
Chương 138: Ấn Động Bung Mở
Chương 139: Ấn Công Thập Nhất
Chương 140: Linh Mạch Hư Hại
Chương 141: Ngọc Sang Cho Đại Trưởng Lão
Chương 142: Ngọc Giản Truyền Tin Để Cầu Viện
Chương 143: Lệnh Cấm Vận Than Linh Mộc
Chương 144: Lệnh Xuống Khố Phòng
Chương 145: Lệnh Xuống Chấp Sự Đường Dưới Núi
Chương 146: Kiếm Kia Bắt Buộc Phải Đình Trệ
Chương 147: Mạch Hôm Nay
Chương 148: Mộc Trượng Xuống Mặt Đất
Chương 149: Mạch Thực Tế
Chương 150: Linh Thạch Như Kế Hoạch Ban Đầu
Chương 151: Tộc Nghị Sắp Tới
Chương 152: Tộc Để Ép Góc Kẻ Địch
Chương 153: Lệnh Xuống Khảo Công Đường
Chương 154: Linh Lực Của Mình Làm Mồi Nhử
Chương 155: Pháp Khí Bản Mệnh Để Phá Cửa
Chương 156: Tử Đối Tác
Chương 157: Phù Tiêu Huyết Lệnh
Chương 158: Trận Dồn Sức Ép Về Hướng Tây
Chương 159: Pháp Đã Hiển Hiện Rõ Ràng
Chương 160: Từng Chuyến Hàng Ra Vào Bến Cảng
Chương 161: Ấn Tà Thuật
Chương 162: Trận Văn Cuốn Ngược Lên
Chương 163: Gia Tộc Để Siết Chặt Thòng Lọng
Chương 164: Ba Chữ Hắc Băng Các Sắc Lẹm
Chương 165: Trận Vị Trên Thành Lò Nứt Toác
Chương 166: Kiếm Mới Đúc
Chương 167: Gian Tĩnh Lặng Trên Lầu Cao
Chương 168: Trận Văn Bị Thiêu Rụi
Chương 169: Mạch Cánh Tay Phải Của Hắn
Chương 170: Tộc Quy Thứ Hai Mươi Sáu
Chương 171: Kiếm Cách Nứt Nẻ
Chương 172: Tàn Dư Linh Lực Tại Mắt Trận
Chương 173: Kiếm Đuổi Theo
Chương 174: Tỏa Mạch Tỏa Xé Gió Bay Tới
Chương 175: Lệnh Tỏa Khố
Chương 176: Lệnh Bài Chữ Tru Mà Trảm
Chương 177: Trận Vị Đồng Loạt Sáng Rực
Chương 178: Kiếm Chứng Cứ
Chương 179: Tử Đàn Đặt Ở Góc Phòng
Chương 180: Cấm Bị Phanh Phui
Chương 181: Phù Lục Kích Hoạt
Chương 182: Mạch Mất Sáu Năm
Chương 183: Ngọc Phong Ấn
Chương 184: Hai Lựa Chọn
Chương 185: Đài Cao Của Trưởng Lão Viện
Chương 186: Gia Một Con Đường Lui
Chương 187: Ấn Của Mình
Chương 188: Trận Pháp Để Kiểm Chứng
Chương 189: Gia Lúc Đầu
Chương 190: Gia Để Ăn Chênh Lệch
Chương 191: Kiếm Lễ Đã
Chương 192: Ngọc Giản Không Phải Của Liễu Gia
Chương 193: Đài Quan Sát Trên Tầng Cao Nhất
Chương 194: Trận Pháp Phục Chế
Chương 195: Vào Sổ Công Huân Dưới Núi
Chương 196: Kiếm Phế Phẩm Lên Đài Thông Cáo
Chương 197: Đài Nghị Sự
Chương 198: Vào Sổ Công Huân Trong Tộc Nghị
Chương 199: Vào Sổ Công Huân Bên Cấm Trận
Chương 200: Vào Sổ Công Huân Sau Hồi Chuông
Chương 201: Linh Lực Rót Vào Bừng Sáng
Chương 202: Ngọc Giản Tiếp Tục Vang Lên
Chương 203: Đài Nghị Sự Dưới Núi
Chương 204: Lệnh Thanh Tra Kho Bãi
Chương 205: Tử Mạch Huyết Thiết
Chương 206: Tử Sĩ Vô Danh
Chương 207: Kiếm Trì Khỏi Thiên Địa Kiếm Phổ
Chương 208: Trên Sa Bàn Tình Báo
Chương 209: Cấm Địa Hoang Tàn
Chương 210: Linh Thạch Để Thanh Tẩy Mạch Ngầm
Chương 211: Tử Huyệt Của Chúng Ta
Chương 212: Ngọc Giản Truyền Âm
Chương 213: Mạch Khoáng Sụp Đổ
Chương 214: Ngọc Giản Ghi Chép Ra
Chương 215: Kiếm Khí Xé Nát
Chương 216: Gia Cố Trận Bàn
Chương 217: Đài Nghị Sự Trong Tộc Nghị
Chương 218: Lại Một Mình
Chương 219: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Dưới Núi
Chương 220: Trận Rung Động Nhè Nhẹ
Chương 221: Kiếm Trên Cùng
Chương 222: Đài Nghị Sự Thiên Đạo Kiếm Các
Chương 223: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Trong Tộc Nghị
Chương 224: Lại Một Hố Sâu Hoắm
Chương 225: Kiếm Tâm Trước Khi Nhập Kho
Chương 226: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Bên Cấm Trận
Chương 227: Đài Chấp Sự
Chương 228: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Sau Hồi Chuông
Cuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 228/228 chương
Mùi tanh tưởi của tà thuật vừa tràn ra khỏi hộp gỗ lim, Diệp Tinh Thần đã lùi lại nửa bước, tiện tay vung ống tay áo tạo ra một lớp bình phong linh lực cách tuyệt không gian. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, gắt gao nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng màu hắc ín đang nhỏ từng giọt xuống lớp lót nhung tơ.
Thứ này căn bản không phải là oán niệm tích tụ từ chiến trường. Hắn rút từ trong tay áo ra một cây Trâm Dò Mạch bằng ngọc bích, cẩn thận gạt đi lớp chu sa cháy dở trên thân đoạn nhận. Mũi ngọc vừa chạm vào chất lỏng đặc quánh, một tiếng xèo chói tai vang lên.
Lớp tơ tằm vàng bọc quanh trâm ngọc lập tức cháy đen, truyền lại một trận hàn khí buốt giá chạy dọc theo thần thức tiến thẳng vào mi tâm Diệp Tinh Thần. Hắn khẽ nhíu mày, trực tiếp cắt đứt luồng thần niệm thăm dò, chấp nhận để cây Trâm Dò Mạch nứt toác thành ba mảnh rơi loảng xoảng xuống mặt bàn. Đổi lại cái giá nhỏ nhoi ấy, cấu trúc thật sự bên trong thanh phế kiếm đã phơi bày trọn vẹn trước mắt hắn.
Chín đường kiếm văn gốc vốn tượng trưng cho thuộc tính phong liệt của chủ nhân cũ đã bị bẻ gãy từ bên trong. Tại các điểm đứt gãy, dấu vết của Tỏa Cốt Linh Trận hằn rõ mồn một. Đây tuyệt đối không phải là tàn tích để lại sau khi liều mạng cản phá ma tu như lời bọn Hắc Thiên Kiếm Các từng công bố.
Đây là dấu vết của việc bị người ta cưỡng ép rót tà khí vào linh mạch, mượn trận pháp ép kiếm linh tự bạo để tạo ra hiện trường giả. Bọn chúng đã dùng một tờ giấy giám định dối trá để biến một vụ ám sát mờ ám thành một khúc tráng ca bảo vệ chính đạo, từ đó thu lợi danh tiếng khổng lồ từ gia tộc của người chết.
Diệp Tinh Thần lấy ra một chiếc lọ lưu ly nhỏ, dùng kẹp đồng thu thập ba giọt hắc dịch còn sót lại trên lưỡi kim loại. Hắn không vội vàng lật mặt đối thủ, bởi trong tay Hắc Thiên Kiếm Các vẫn nắm giữ quyền phát ngôn quá lớn. Nếu Thiên Đạo Kiếm Các trực tiếp đứng ra tố giác, đối phương dư sức dùng uy tín lâu năm để phản pháo, thậm chí vu khống ngược lại rằng chính hắn đã động tay chân vào vật chứng.
Ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, nhịp điệu chậm rãi vang lên trong không gian u tối. Cục diện này không thể dùng sức mạnh để phá, mà phải dùng chính thứ danh tiếng bọn chúng luôn tự hào để làm mồi nhử. Một đạo trận bàn liên lạc giấu dưới gầm bàn khẽ lóe sáng, hắt lên vách tường một cái bóng đen mờ ảo.
Ánh Cửu tham kiến Các chủ. Giọng nói khàn khàn của gã ám vệ vang lên từ góc khuất, mang theo hơi thở của bóng tối.
Cầm lấy thứ này. Diệp Tinh Thần đẩy chiếc lọ lưu ly về phía trước. Không cần đi tìm người của Tinh Lạc Tông. Hãy mang nó đến khu chợ đen Thành Nam, tìm cách bán tin tức cho đám tình báo của Lãnh Nguyệt Các. Cứ nói rằng đây là máu độc rút ra từ một thanh danh kiếm vừa được khai quật tại chiến trường cũ.
Ánh Cửu thận trọng tiến lên nhận lấy chiếc lọ, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc nhưng không dám hỏi nhiều. Gã biết rõ quy củ, chỉ cần làm đúng lệnh, không cần hiểu toàn bộ bức tranh.
Lãnh Nguyệt Các hiện đang tranh giành thương lộ quặng mỏ với phe Hắc Thiên. Diệp Tinh Thần nhàn nhạt giải thích thêm một câu, vừa như dặn dò vừa như tự sắp xếp lại nước cờ. Bọn chúng cực kỳ nhạy bén với những món đồ chứa tà khí. Khi nhận được giọt hắc dịch này, đám giám định sư của Lãnh Nguyệt Các sẽ tự động tra cứu, tự động phát hiện ra sự trùng khớp với khí tức của người chết năm xưa.
Bằng cách này, Thiên Đạo Kiếm Các hoàn toàn đứng ngoài cuộc. Chính Lãnh Nguyệt Các sẽ trở thành thanh đao sắc bén nhất, vì lợi ích thương đạo mà mang bằng chứng đi chất vấn Hắc Thiên. Khi hai con cọp lớn cắn xé nhau vì uy tín, sự thật bị che giấu sẽ tự nhiên phơi bày dưới ánh sáng mặt trời mà không ai có thể nghi ngờ tính khách quan của nó.
Nhớ kỹ, dùng lệnh bài giả của thương nhân Vân Giao để giao dịch. Hắn bổ sung thêm một tầng bình phong cuối cùng, triệt để cắt đứt mọi dấu vết truy xuất về mình. Sau khi xong việc, lập tức đến Khố Phòng Chữ Thiên nhận phạt ba trăm điểm công huân vì tội tự ý rời vị trí canh gác. Sổ ghi chép phải được đóng dấu công khai.
Thuộc hạ đã rõ. Bóng đen cúi đầu, chớp mắt đã hòa vào màn đêm ngoài cửa sổ, mang theo mồi lửa sắp sửa thiêu rụi một góc Cửu Châu.
Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt, vung tay ném một lá bùa Cấm Linh bậc bốn lên chiếc hộp gỗ lim. Ánh sáng đỏ thẫm lập tức bao trùm lấy nửa thân kiếm gãy, niêm phong toàn bộ oán khí còn sót lại vào sâu bên trong. Giọt hắc dịch đã rời đi để tạo sóng gió, còn bản thể vật chứng vẫn nằm an toàn trong tay hắn, chờ đợi thời khắc phán quyết cuối cùng khi ván cờ danh tiếng bên ngoài chính thức nổ tung.
Không cần đi tìm đám người Hắc Thiên Kiếm Các để đối chất. Diệp Tinh Thần cất giọng đều đều, đẩy chiếc lọ nhỏ chứa ba giọt hắc dịch về phía góc khuất của án thư.
Từ trong bóng tối, một bàn tay quấn băng vải xám xịt của Ánh Cửu vươn ra, cẩn trọng tiếp nhận đồ vật. Bầu không khí trong mật thất dường như cũng bị thứ tà khí kia làm cho ngột ngạt, khiến tên ám vệ vốn quen sống trong tử địa cũng phải khẽ nhíu mày.
Bọn chúng đang mượn danh tiếng của Tần gia để củng cố uy tín, xây dựng hình tượng anh hùng vong mạng vì đạo. Diệp Tinh Thần chậm rãi phân tích, ngón tay miết nhẹ lên mặt bàn gỗ lim. Nếu ta trực tiếp mang thứ này ra vạch trần, chúng sẽ dùng quyền phát ngôn của thế lực giám định lâu đời để chèn ép. Thậm chí, chúng dư sức bẻ cong sự thật, vu khống Thiên Đạo Kiếm Các tự tay ngụy tạo tà khí nhằm tranh đoạt thị phần.
Hắn dừng một nhịp, ánh mắt tĩnh lặng như vực sâu nhìn thẳng vào bóng tối.
Vậy nên, cục diện này phải dùng chính cái danh tiếng chúng đang cố bảo vệ để làm mồi nhử. Cứ để người của Tần gia tự mình gõ nát cái vỏ bọc dối trá kia.
Ánh Cửu thu lại chiếc lọ, giọng nói khàn khàn mang theo sự dò hỏi cẩn trọng. Các chủ muốn thuộc hạ làm thế nào, trực tiếp đưa vật này cho Tần trưởng lão sao.
Không, làm thế quá lộ liễu, kẻ địch sẽ truy ra nguồn gốc từ chúng ta. Diệp Tinh Thần lắc đầu, đưa ra một quyết sách đã được tính toán kỹ lưỡng. Ngươi mang thứ này đến chợ đen dưới lòng đất phường thị. Tìm đến cửa hàng của lão giả họ Phùng, kẻ chuyên cung cấp vật liệu đúc kiếm cho Tần tộc. Lén nhỏ một giọt dịch thể này vào khối quặng Tinh Vẫn Thiết thượng phẩm mà lão chuẩn bị giao cho bọn họ.
Nghe đến đây, Ánh Cửu chần chừ cất lời. Thuộc hạ bạo gan thắc mắc, thợ rèn của Tần gia đều là những tay lão luyện. Nếu họ kiểm tra và phát hiện vật liệu bị ô nhiễm, chẳng phải khối quặng sẽ bị vứt bỏ, kế hoạch của chúng ta cũng xôi hỏng bỏng không.
Đó chính là mấu chốt của mưu kế. Diệp Tinh Thần nhếch mép, một nụ cười lạnh nhạt lướt qua khuôn mặt. Hắc dịch này sinh ra từ Tỏa Cốt Linh Trận, bản chất của nó không phải là độc dược thông thường, mà là oán niệm bị ép khô từ kiếm linh. Nó cực kỳ mẫn cảm với công pháp phong liệt của Tần tộc.
Hắn cầm lấy một mảnh ngọc giản trên bàn, truyền thần thức vào trong để sao chép lại cấu trúc trận văn vừa nhìn thấy.
Khi thợ rèn của bọn họ dùng Dẫn Linh Quyết để dung luyện khối quặng, ngọn lửa của lò đúc sẽ kích phát tà khí. Lúc đó, khối Tinh Vẫn Thiết sẽ không tan chảy, mà sẽ cộng hưởng, phát ra tiếng kiếm ngân ai oán y hệt âm thanh lúc thanh bảo kiếm của gia chủ bọn họ gãy nát. Vết nứt trên quặng sẽ tự động xếp thành hình chữ triện của trận pháp tà môn.
Ánh Cửu hít vào một ngụm khí lạnh, rốt cuộc cũng hiểu ra sự thâm độc trong chuỗi bố cục này.
Lúc đó, Tần gia chắc chắn sẽ sinh nghi về nguyên nhân thực sự dẫn đến cái chết của gia chủ. Diệp Tinh Thần tiếp tục vạch rõ đường đi nước bước. Hắc Thiên Kiếm Các vì muốn bảo vệ danh tiếng và bảng xếp hạng, tất nhiên phải vội vàng cử Giám Kiếm Sư đến dập lửa, tìm cách niêm phong khối quặng tà ám kia. Phản ứng giấu đầu hở đuôi ấy, cộng thêm việc cố tình che đậy sự thật trước mặt thân nhân người chết, mới là bằng chứng thép không thể chối cãi ép chúng vào tử cục.
Tuy nhiên, để bảo đảm tà khí không rò rỉ trên đường vận chuyển, tránh việc kinh động đến các tai mắt ở chợ đen, Diệp Tinh Thần buộc phải ra tay phong ấn. Hắn vận chuyển Thái Sơ Kiếm Thai trong đan điền, ép ra một tia Bổn Nguyên Kiếm Khí tinh thuần nhất.
Sắc mặt hắn thoắt cái trắng bệch, hơi thở chùng xuống khi luồng sáng nhạt mang theo uy áp viễn cổ bao bọc lấy lớp thủy tinh của chiếc lọ. Cái giá của việc áp chế thứ oán niệm cấp bậc này không hề nhỏ. Thần thức của hắn lập tức rơi vào trạng thái tê liệt cục bộ, mười hai canh giờ tới sẽ hoàn toàn mất đi khả năng cảm nhận kiếm văn vi tế, mọi công việc giám định tại đường khẩu đều phải tạm thời đình trệ.
Cầm lấy Lệnh Bài Chấp Sự cấp hai này. Hắn ném ra một tấm thẻ bài bằng đồng xanh rơi cạch xuống mép bàn. Lấy danh nghĩa tuần tra thương lộ, mở khố phòng lấy ba trăm viên linh thạch thượng phẩm làm phí bịt miệng lão Phùng. Yêu cầu lão sửa lại Sổ Giao Dịch, ghi rõ nguồn gốc khối quặng là do một thương nhân vãng lai từ phương Bắc ký gửi.
Nhận lấy thẻ bài, Ánh Cửu hiểu rõ nhiệm vụ này không chỉ đòi hỏi sự nhanh nhẹn mà còn cần khả năng xóa dấu vết triệt để. Tên ám vệ cúi đầu nhận lệnh, thân ảnh thoắt cái tan vào bóng tối, chỉ để lại một luồng gió lạnh lướt qua ngọn nến tàn trên án thư.
Bố cục mượn đao giết người đã gieo xuống, một tấm lưới vô hình bắt đầu bủa vây lấy đối thủ. Giờ đây, Diệp Tinh Thần chỉ còn chờ xem đám Giám Kiếm Sư tự mãn bên kia chiến tuyến sẽ dùng bộ mặt nào để giải thích với Tần gia, khi khối quặng mang theo uất hận của kiếm linh bắt đầu gào thét giữa lò rèn đỏ lửa.
Gió đêm rít gào qua những ngõ ngách tăm tối của phường thị ngầm Vô Cực, cuốn theo mùi ngai ngái của phù phế liệu và linh đan hỏng. Ánh Cửu khoác một tầng áo choàng tàng hình dệt từ tơ Huyễn Ảnh, lặng lẽ bám theo xà nhà tiến vào kho chứa quặng của tiệm lão Phùng. Hắn không vội vã hạ thủ, mà thu liễm toàn bộ khí tức, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua ba gã tu sĩ đang đứng quanh đống quặng thạch tỏa ánh sáng bàng bạc. Đúng như dự liệu của Các chủ, Hắc Thiên thế lực không hề buông lỏng việc giám sát đường dây tiêu thụ vật liệu mờ ám này.
Đứng chính giữa là Tôn chấp sự, kẻ chuyên lo việc tẩy trắng nguồn gốc danh kiếm cho thế lực đối địch. Gã đang cầm một chiếc gương đồng bát quái, liên tục rọi luồng sáng vàng nhạt vào khối quặng thạch lớn nhất.
Khí tức Tinh Vẫn Thiết hôm nay có chút tạp chất, dường như mạch khoáng đã bị người ta động tay chân.
Giọng Tôn chấp sự âm trầm vang lên, ngón tay gã khẽ miết lên bề mặt kim loại thô ráp. Gã vung tay áo, lập tức ném ra ba lá bùa phong tỏa dán chặt lên các góc của rương gỗ. Trận pháp cách âm và dò xét lập tức thành hình, tạo ra một lớp màng phòng ngự nhấp nháy ánh đỏ. Đây là phản ứng vô cùng cẩn trọng, chứng tỏ gã đã đánh hơi được nguy hiểm từ những biến động ngầm trên thị trường danh tiếng gần đây.
Ẩn mình trên xà ngang, Ánh Cửu khẽ nhíu mày nhưng bàn tay giấu trong tay áo vẫn vững vàng nắm chặt chiếc lọ lưu ly. Các chủ đã dặn dò kỹ, tuyệt đối không được trực tiếp phá trận để lộ dấu vết của Thiên Đạo Kiếm Các. Hắn cắn nát một viên Tức Tức Đan giấu dưới lưỡi, chịu đựng cảm giác kinh mạch co rút đau đớn để ép tu vi từ Trúc Cơ trung kỳ xuống ngang bằng một gã tán tu luyện khí kỳ bình thường.
Ngay sau đó, Ánh Cửu búng nhẹ ngón tay, phóng ra mảnh ngọc giản chứa trận văn mà Diệp Tinh Thần vừa đưa lúc nãy. Mảnh ngọc không nhắm vào rương quặng, mà găm thẳng vào mắt trận của hệ thống tụ linh dưới sàn nhà tiệm lão Phùng.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất. Linh khí trong phòng đột ngột nhiễu loạn, khiến lớp màng phòng ngự ánh đỏ của Tôn chấp sự chớp tắt liên hồi. Gã biến sắc, lập tức thu hồi gương đồng, tay phải rút ra một thanh đoản kiếm ném thẳng về phía góc khuất vừa phát ra tiếng động.
Kẻ nào dám ở chỗ này giở trò quỷ?
Đoản kiếm mang theo kình phong xé rách một mảng tường gỗ, nhưng chỉ ghim trúng một con rối bù nhìn bằng rơm đang bốc cháy phừng phừng. Lợi dụng khoảnh khắc đối phương bị mồi nhử thu hút sự chú ý, Ánh Cửu như một cái bóng trượt xuống ngay bên cạnh rương quặng. Hắn không dùng linh lực, chỉ thuần túy dựa vào thân pháp thế gian, mở nắp lọ lưu ly rồi vẩy ba giọt chất lỏng đặc quánh vào thẳng khe nứt nhỏ nhất trên khối Tinh Vẫn Thiết.
Thứ tà vật vừa chạm vào kim loại liền bốc hơi không tì vết, hoàn toàn dung nhập vào sâu trong lõi quặng. Xong việc, Ánh Cửu lập tức kích hoạt Huyết Độn Phù giấu sẵn trong giày. Cái giá phải trả là một phần ba lượng tinh huyết trong cơ thể bị trận văn rút cạn, khiến sắc mặt hắn trắng bệch, nhưng đổi lại thân ảnh hắn đã tan biến vào hư không trước khi Tôn chấp sự kịp quay đầu lại.
Khi Tôn chấp sự nhận ra mình bị trúng kế điệu hổ ly sơn, gã điên cuồng phóng xuất thần thức rà soát xung quanh nhưng chẳng thu được gì ngoài cặn linh khí hỗn tạp của phường thị. Chưa kịp kiểm tra lại rương quặng, cánh cửa kho bỗng nhiên bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài.
Một lão giả mặc trường bào thêu hình búa lửa bước vào, theo sau là hai gã hộ vệ thân hình vạm vỡ. Người đến chính là Tần trưởng lão, đại diện cho gia tộc đúc kiếm khét tiếng nhất phía Nam, cũng là khách hàng lớn nhất đêm nay.
Tôn chấp sự, hàng họ chuẩn bị đến đâu rồi, Tần gia chúng ta đang gấp rút khai lò, không có thời gian chờ đợi đám người các ngươi diễn trò đâu.
Tôn chấp sự nuốt sự bất an xuống bụng, vội vàng thu lại vẻ mặt âm trầm, đổi sang nụ cười nịnh nọt. Gã tự tin bước tới mở rương, đưa tay chỉ vào khối quặng thạch to nhất đang tỏa ra ánh sáng bàng bạc thuần khiết. Gã tin chắc rằng với thủ pháp kiểm hàng khắt khe của phe phái mình, khối quặng này hoàn toàn sạch sẽ, đủ để lấy lòng vị khách sộp.
Tần trưởng lão hừ lạnh, bước tới gần. Lão không dùng mắt nhìn, mà trực tiếp vận chuyển Dẫn Linh Quyết, truyền một luồng hỏa linh lực rực rỡ vào thẳng trung tâm khối kim loại để kiểm tra độ tinh khiết.
Đúng vào khoảnh khắc ngọn lửa chạm vào lõi quặng, một biến cố kinh hoàng xảy ra. Khối kim loại vốn tĩnh lặng đột nhiên run lên bần bật, sau đó phát ra một tiếng rít gào thê lương như hàng vạn oan hồn đang bị thiêu đốt. Oán niệm kiếm linh bị nén chặt bên trong gặp phải linh lực đặc thù của Tần gia liền bùng nổ dữ dội.
Một luồng hắc khí tanh tưởi phun trào ra ngoài, trực tiếp đánh bật Tần trưởng lão lùi lại ba bước, làm rạn nứt cả khối ngọc bội phòng thân trên eo lão. Sắc mặt lão giả lập tức chuyển sang màu gan heo, sát khí ngút trời bùng phát, ánh mắt tựa như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đối diện. Sự thật rành rành ngay trước mắt, vật liệu quý giá này đã bị nhúng tà thuật, mà kẻ đứng ra bảo lãnh nó lại chính là người của Hắc Thiên Kiếm Các.
Nắp lọ lưu ly bị Ánh Cửu dùng ngón tay cái miết mạnh, lớp sáp phong ấn vỡ vụn mà không hở ra nửa điểm linh lực dao động. Hắn nín thở, cẩn thận nghiêng miệng lọ về phía khối quặng nguyên tinh to nhất nằm giữa rương. Ba giọt hắc dịch đặc quánh mang theo tàn dư trận pháp tà môn từ từ rớt xuống, chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo. Không có tiếng xèo xèo hay khói bốc lên, thứ chất lỏng kia giống như một loài ký sinh trùng sống, lặng lẽ rẽ lớp vỏ quặng bám sâu vào bên trong lõi.
Ánh Cửu cắn chặt khớp hàm, vị tanh của máu tràn ngập khoang miệng. Việc phong bế toàn bộ kinh mạch trong thời gian dài khiến đan điền hắn co rút dữ dội, từng luồng pháp lực dội ngược phá rách vài đường kinh mạch nhỏ ở lồng ngực. Nhưng cái giá bằng nhục thân này hoàn toàn xứng đáng, bởi khối vật liệu quý giá kia đã âm thầm tiếp nhận đoạn kiếm văn tà ác, trở thành một quả bom nổ chậm hoàn hảo.
Đúng lúc này, Tôn chấp sự đột ngột xoay người lại. Vụ nổ phù lục ngoài viện kết thúc quá nhanh, không có tiếng hô hoán hay truy đuổi tiếp theo, khiến một kẻ lão luyện như gã lập tức nhận ra điểm bất thường. Gã không hề ngó nghiêng tìm kiếm, mà quả quyết bóp nát một viên ngọc giản trong tay áo. Toàn bộ trọng lực trong gian phòng đột ngột tăng lên gấp mười lần, đồng thời một lớp màng cách âm vô hình bọc kín lấy không gian.
Kẻ nào dám giở trò điệu hổ ly sơn?
Giọng nói lạnh lẽo của Tôn chấp sự vang lên cùng với thần thức quét ra như một tấm lưới dày đặc. Gã chuyển đổi chiến thuật cực kỳ dứt khoát, từ phòng thủ bị động sang việc dùng Trọng Thổ Trận ép kẻ gian phải vận chuyển linh lực chống đỡ. Chỉ cần một tia pháp lực dao động rò rỉ, vị trí của kẻ đột nhập sẽ lập tức bị ghim chặt.
Ánh Cửu cảm nhận rõ xương cốt toàn thân đang kêu răng rắc dưới áp lực kinh người. Hắn quyết không mở phong ấn đan điền, dứt khoát mượn lực ép của trận pháp để tự bẻ trật khớp vai trái, thu hẹp khung xương lách qua khe hở của trọng lực. Bàn tay phải của hắn vung lên, ném ra một mũi châm bạc phàm tục không chứa linh lực cắm phập vào khung cửa sổ gỗ.
Mũi châm vỡ nát, tỏa ra một mùi hương tử đinh hương cực kỳ nhạt. Tôn chấp sự khẽ hít mũi, ánh mắt lập tức đanh lại, sự cảnh giác chuyển hướng hoàn toàn sang sát khí. Đó là loại hương liệu đặc trưng chỉ có đám hộ vệ cấp cao của thương hội Vân Giao mới sử dụng để an thần. Gã hừ lạnh một tiếng, vung tay phóng ra một đạo kiếm khí chém nát khung cửa sổ, lao ra ngoài truy kích theo luồng khí tức giả mạo vừa được tạo ra.
Tận dụng khoảnh khắc Tôn chấp sự mất tập trung vào bên trong phòng, Ánh Cửu như một cái bóng mờ trườn qua lỗ thông gió trên trần nhà. Hắn để lại sau lưng rương chứa đồ đã bị cấy mầm mống tà thuật, hoàn thành trọn vẹn mệnh lệnh mà không để lộ bất kỳ dấu vết nào của Thiên Đạo Kiếm Các.
Cách đó hơn mười dặm, bên trong mật thất tĩnh lặng, trận bàn liên lạc trên án thư của Diệp Tinh Thần lóe lên một đốm sáng màu lục nhạt. Cục diện đã được định đoạt. Hắn thong thả rót cho mình một chén trà nguội, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt.
Tôn chấp sự chắc chắn sẽ báo cáo về vụ đột nhập, nhưng mũi dùi nghi ngờ đã bị bẻ ngoặt sang phía thương hội Vân Giao. Để chứng minh khoáng thạch đúc kiếm không bị đánh cắp và thị uy với đối thủ thương trường, Hắc Thiên Kiếm Các sẽ buộc phải đẩy nhanh tiến độ. Bọn chúng sẽ đưa thẳng khối tinh thạch kia vào lò đúc lớn nhất ngay trong buổi sáng ngày mai, dưới sự chứng kiến của đông đảo tu sĩ để khẳng định uy tín.
Bọn chúng không thể ngờ, ngọn lửa địa tâm của lò đúc sẽ không thiêu rụi được ba giọt hắc dịch, mà càng làm chúng dung hợp hoàn hảo vào phôi kiếm mới. Diệp Tinh Thần rút ra một tấm lệnh bài giám định trống, chấm bút lông vào chu sa đỏ thẫm, nét chữ hạ xuống dứt khoát như đao chém.
Truyền lệnh cho Tình Báo Đường chuẩn bị sẵn sàng hồ sơ đối chất.
Giọng nói của hắn trầm ổn, mang theo sự sắc bén của một thanh lợi kiếm vừa rút khỏi vỏ. Trưa ngày mai, khi Hắc Thiên Kiếm Các làm lễ xuất xưởng danh kiếm mới, Thiên Đạo Kiếm Các sẽ chính thức gõ cửa đưa ra yêu cầu kiểm chứng công khai. Khối vật liệu mang theo tàn dư trận pháp tà môn kia sẽ bộc lộ nguyên hình ngay trên đài cao, trở thành bằng chứng thép lật tẩy toàn bộ lịch sử giả mạo của thanh Trâm Phong, đồng thời đẩy uy tín của kẻ thù xuống đáy vực thẳm.
Thứ này căn bản không phải là oán niệm tích tụ từ chiến trường. Hắn rút từ trong tay áo ra một cây Trâm Dò Mạch bằng ngọc bích, cẩn thận gạt đi lớp chu sa cháy dở trên thân đoạn nhận. Mũi ngọc vừa chạm vào chất lỏng đặc quánh, một tiếng xèo chói tai vang lên.
Lớp tơ tằm vàng bọc quanh trâm ngọc lập tức cháy đen, truyền lại một trận hàn khí buốt giá chạy dọc theo thần thức tiến thẳng vào mi tâm Diệp Tinh Thần. Hắn khẽ nhíu mày, trực tiếp cắt đứt luồng thần niệm thăm dò, chấp nhận để cây Trâm Dò Mạch nứt toác thành ba mảnh rơi loảng xoảng xuống mặt bàn. Đổi lại cái giá nhỏ nhoi ấy, cấu trúc thật sự bên trong thanh phế kiếm đã phơi bày trọn vẹn trước mắt hắn.
Chín đường kiếm văn gốc vốn tượng trưng cho thuộc tính phong liệt của chủ nhân cũ đã bị bẻ gãy từ bên trong. Tại các điểm đứt gãy, dấu vết của Tỏa Cốt Linh Trận hằn rõ mồn một. Đây tuyệt đối không phải là tàn tích để lại sau khi liều mạng cản phá ma tu như lời bọn Hắc Thiên Kiếm Các từng công bố.
Đây là dấu vết của việc bị người ta cưỡng ép rót tà khí vào linh mạch, mượn trận pháp ép kiếm linh tự bạo để tạo ra hiện trường giả. Bọn chúng đã dùng một tờ giấy giám định dối trá để biến một vụ ám sát mờ ám thành một khúc tráng ca bảo vệ chính đạo, từ đó thu lợi danh tiếng khổng lồ từ gia tộc của người chết.
Diệp Tinh Thần lấy ra một chiếc lọ lưu ly nhỏ, dùng kẹp đồng thu thập ba giọt hắc dịch còn sót lại trên lưỡi kim loại. Hắn không vội vàng lật mặt đối thủ, bởi trong tay Hắc Thiên Kiếm Các vẫn nắm giữ quyền phát ngôn quá lớn. Nếu Thiên Đạo Kiếm Các trực tiếp đứng ra tố giác, đối phương dư sức dùng uy tín lâu năm để phản pháo, thậm chí vu khống ngược lại rằng chính hắn đã động tay chân vào vật chứng.
Ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, nhịp điệu chậm rãi vang lên trong không gian u tối. Cục diện này không thể dùng sức mạnh để phá, mà phải dùng chính thứ danh tiếng bọn chúng luôn tự hào để làm mồi nhử. Một đạo trận bàn liên lạc giấu dưới gầm bàn khẽ lóe sáng, hắt lên vách tường một cái bóng đen mờ ảo.
Ánh Cửu tham kiến Các chủ. Giọng nói khàn khàn của gã ám vệ vang lên từ góc khuất, mang theo hơi thở của bóng tối.
Cầm lấy thứ này. Diệp Tinh Thần đẩy chiếc lọ lưu ly về phía trước. Không cần đi tìm người của Tinh Lạc Tông. Hãy mang nó đến khu chợ đen Thành Nam, tìm cách bán tin tức cho đám tình báo của Lãnh Nguyệt Các. Cứ nói rằng đây là máu độc rút ra từ một thanh danh kiếm vừa được khai quật tại chiến trường cũ.
Ánh Cửu thận trọng tiến lên nhận lấy chiếc lọ, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc nhưng không dám hỏi nhiều. Gã biết rõ quy củ, chỉ cần làm đúng lệnh, không cần hiểu toàn bộ bức tranh.
Lãnh Nguyệt Các hiện đang tranh giành thương lộ quặng mỏ với phe Hắc Thiên. Diệp Tinh Thần nhàn nhạt giải thích thêm một câu, vừa như dặn dò vừa như tự sắp xếp lại nước cờ. Bọn chúng cực kỳ nhạy bén với những món đồ chứa tà khí. Khi nhận được giọt hắc dịch này, đám giám định sư của Lãnh Nguyệt Các sẽ tự động tra cứu, tự động phát hiện ra sự trùng khớp với khí tức của người chết năm xưa.
Bằng cách này, Thiên Đạo Kiếm Các hoàn toàn đứng ngoài cuộc. Chính Lãnh Nguyệt Các sẽ trở thành thanh đao sắc bén nhất, vì lợi ích thương đạo mà mang bằng chứng đi chất vấn Hắc Thiên. Khi hai con cọp lớn cắn xé nhau vì uy tín, sự thật bị che giấu sẽ tự nhiên phơi bày dưới ánh sáng mặt trời mà không ai có thể nghi ngờ tính khách quan của nó.
Nhớ kỹ, dùng lệnh bài giả của thương nhân Vân Giao để giao dịch. Hắn bổ sung thêm một tầng bình phong cuối cùng, triệt để cắt đứt mọi dấu vết truy xuất về mình. Sau khi xong việc, lập tức đến Khố Phòng Chữ Thiên nhận phạt ba trăm điểm công huân vì tội tự ý rời vị trí canh gác. Sổ ghi chép phải được đóng dấu công khai.
Thuộc hạ đã rõ. Bóng đen cúi đầu, chớp mắt đã hòa vào màn đêm ngoài cửa sổ, mang theo mồi lửa sắp sửa thiêu rụi một góc Cửu Châu.
Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt, vung tay ném một lá bùa Cấm Linh bậc bốn lên chiếc hộp gỗ lim. Ánh sáng đỏ thẫm lập tức bao trùm lấy nửa thân kiếm gãy, niêm phong toàn bộ oán khí còn sót lại vào sâu bên trong. Giọt hắc dịch đã rời đi để tạo sóng gió, còn bản thể vật chứng vẫn nằm an toàn trong tay hắn, chờ đợi thời khắc phán quyết cuối cùng khi ván cờ danh tiếng bên ngoài chính thức nổ tung.
Không cần đi tìm đám người Hắc Thiên Kiếm Các để đối chất. Diệp Tinh Thần cất giọng đều đều, đẩy chiếc lọ nhỏ chứa ba giọt hắc dịch về phía góc khuất của án thư.
Từ trong bóng tối, một bàn tay quấn băng vải xám xịt của Ánh Cửu vươn ra, cẩn trọng tiếp nhận đồ vật. Bầu không khí trong mật thất dường như cũng bị thứ tà khí kia làm cho ngột ngạt, khiến tên ám vệ vốn quen sống trong tử địa cũng phải khẽ nhíu mày.
Bọn chúng đang mượn danh tiếng của Tần gia để củng cố uy tín, xây dựng hình tượng anh hùng vong mạng vì đạo. Diệp Tinh Thần chậm rãi phân tích, ngón tay miết nhẹ lên mặt bàn gỗ lim. Nếu ta trực tiếp mang thứ này ra vạch trần, chúng sẽ dùng quyền phát ngôn của thế lực giám định lâu đời để chèn ép. Thậm chí, chúng dư sức bẻ cong sự thật, vu khống Thiên Đạo Kiếm Các tự tay ngụy tạo tà khí nhằm tranh đoạt thị phần.
Hắn dừng một nhịp, ánh mắt tĩnh lặng như vực sâu nhìn thẳng vào bóng tối.
Vậy nên, cục diện này phải dùng chính cái danh tiếng chúng đang cố bảo vệ để làm mồi nhử. Cứ để người của Tần gia tự mình gõ nát cái vỏ bọc dối trá kia.
Ánh Cửu thu lại chiếc lọ, giọng nói khàn khàn mang theo sự dò hỏi cẩn trọng. Các chủ muốn thuộc hạ làm thế nào, trực tiếp đưa vật này cho Tần trưởng lão sao.
Không, làm thế quá lộ liễu, kẻ địch sẽ truy ra nguồn gốc từ chúng ta. Diệp Tinh Thần lắc đầu, đưa ra một quyết sách đã được tính toán kỹ lưỡng. Ngươi mang thứ này đến chợ đen dưới lòng đất phường thị. Tìm đến cửa hàng của lão giả họ Phùng, kẻ chuyên cung cấp vật liệu đúc kiếm cho Tần tộc. Lén nhỏ một giọt dịch thể này vào khối quặng Tinh Vẫn Thiết thượng phẩm mà lão chuẩn bị giao cho bọn họ.
Nghe đến đây, Ánh Cửu chần chừ cất lời. Thuộc hạ bạo gan thắc mắc, thợ rèn của Tần gia đều là những tay lão luyện. Nếu họ kiểm tra và phát hiện vật liệu bị ô nhiễm, chẳng phải khối quặng sẽ bị vứt bỏ, kế hoạch của chúng ta cũng xôi hỏng bỏng không.
Đó chính là mấu chốt của mưu kế. Diệp Tinh Thần nhếch mép, một nụ cười lạnh nhạt lướt qua khuôn mặt. Hắc dịch này sinh ra từ Tỏa Cốt Linh Trận, bản chất của nó không phải là độc dược thông thường, mà là oán niệm bị ép khô từ kiếm linh. Nó cực kỳ mẫn cảm với công pháp phong liệt của Tần tộc.
Hắn cầm lấy một mảnh ngọc giản trên bàn, truyền thần thức vào trong để sao chép lại cấu trúc trận văn vừa nhìn thấy.
Khi thợ rèn của bọn họ dùng Dẫn Linh Quyết để dung luyện khối quặng, ngọn lửa của lò đúc sẽ kích phát tà khí. Lúc đó, khối Tinh Vẫn Thiết sẽ không tan chảy, mà sẽ cộng hưởng, phát ra tiếng kiếm ngân ai oán y hệt âm thanh lúc thanh bảo kiếm của gia chủ bọn họ gãy nát. Vết nứt trên quặng sẽ tự động xếp thành hình chữ triện của trận pháp tà môn.
Ánh Cửu hít vào một ngụm khí lạnh, rốt cuộc cũng hiểu ra sự thâm độc trong chuỗi bố cục này.
Lúc đó, Tần gia chắc chắn sẽ sinh nghi về nguyên nhân thực sự dẫn đến cái chết của gia chủ. Diệp Tinh Thần tiếp tục vạch rõ đường đi nước bước. Hắc Thiên Kiếm Các vì muốn bảo vệ danh tiếng và bảng xếp hạng, tất nhiên phải vội vàng cử Giám Kiếm Sư đến dập lửa, tìm cách niêm phong khối quặng tà ám kia. Phản ứng giấu đầu hở đuôi ấy, cộng thêm việc cố tình che đậy sự thật trước mặt thân nhân người chết, mới là bằng chứng thép không thể chối cãi ép chúng vào tử cục.
Tuy nhiên, để bảo đảm tà khí không rò rỉ trên đường vận chuyển, tránh việc kinh động đến các tai mắt ở chợ đen, Diệp Tinh Thần buộc phải ra tay phong ấn. Hắn vận chuyển Thái Sơ Kiếm Thai trong đan điền, ép ra một tia Bổn Nguyên Kiếm Khí tinh thuần nhất.
Sắc mặt hắn thoắt cái trắng bệch, hơi thở chùng xuống khi luồng sáng nhạt mang theo uy áp viễn cổ bao bọc lấy lớp thủy tinh của chiếc lọ. Cái giá của việc áp chế thứ oán niệm cấp bậc này không hề nhỏ. Thần thức của hắn lập tức rơi vào trạng thái tê liệt cục bộ, mười hai canh giờ tới sẽ hoàn toàn mất đi khả năng cảm nhận kiếm văn vi tế, mọi công việc giám định tại đường khẩu đều phải tạm thời đình trệ.
Cầm lấy Lệnh Bài Chấp Sự cấp hai này. Hắn ném ra một tấm thẻ bài bằng đồng xanh rơi cạch xuống mép bàn. Lấy danh nghĩa tuần tra thương lộ, mở khố phòng lấy ba trăm viên linh thạch thượng phẩm làm phí bịt miệng lão Phùng. Yêu cầu lão sửa lại Sổ Giao Dịch, ghi rõ nguồn gốc khối quặng là do một thương nhân vãng lai từ phương Bắc ký gửi.
Nhận lấy thẻ bài, Ánh Cửu hiểu rõ nhiệm vụ này không chỉ đòi hỏi sự nhanh nhẹn mà còn cần khả năng xóa dấu vết triệt để. Tên ám vệ cúi đầu nhận lệnh, thân ảnh thoắt cái tan vào bóng tối, chỉ để lại một luồng gió lạnh lướt qua ngọn nến tàn trên án thư.
Bố cục mượn đao giết người đã gieo xuống, một tấm lưới vô hình bắt đầu bủa vây lấy đối thủ. Giờ đây, Diệp Tinh Thần chỉ còn chờ xem đám Giám Kiếm Sư tự mãn bên kia chiến tuyến sẽ dùng bộ mặt nào để giải thích với Tần gia, khi khối quặng mang theo uất hận của kiếm linh bắt đầu gào thét giữa lò rèn đỏ lửa.
Gió đêm rít gào qua những ngõ ngách tăm tối của phường thị ngầm Vô Cực, cuốn theo mùi ngai ngái của phù phế liệu và linh đan hỏng. Ánh Cửu khoác một tầng áo choàng tàng hình dệt từ tơ Huyễn Ảnh, lặng lẽ bám theo xà nhà tiến vào kho chứa quặng của tiệm lão Phùng. Hắn không vội vã hạ thủ, mà thu liễm toàn bộ khí tức, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua ba gã tu sĩ đang đứng quanh đống quặng thạch tỏa ánh sáng bàng bạc. Đúng như dự liệu của Các chủ, Hắc Thiên thế lực không hề buông lỏng việc giám sát đường dây tiêu thụ vật liệu mờ ám này.
Đứng chính giữa là Tôn chấp sự, kẻ chuyên lo việc tẩy trắng nguồn gốc danh kiếm cho thế lực đối địch. Gã đang cầm một chiếc gương đồng bát quái, liên tục rọi luồng sáng vàng nhạt vào khối quặng thạch lớn nhất.
Khí tức Tinh Vẫn Thiết hôm nay có chút tạp chất, dường như mạch khoáng đã bị người ta động tay chân.
Giọng Tôn chấp sự âm trầm vang lên, ngón tay gã khẽ miết lên bề mặt kim loại thô ráp. Gã vung tay áo, lập tức ném ra ba lá bùa phong tỏa dán chặt lên các góc của rương gỗ. Trận pháp cách âm và dò xét lập tức thành hình, tạo ra một lớp màng phòng ngự nhấp nháy ánh đỏ. Đây là phản ứng vô cùng cẩn trọng, chứng tỏ gã đã đánh hơi được nguy hiểm từ những biến động ngầm trên thị trường danh tiếng gần đây.
Ẩn mình trên xà ngang, Ánh Cửu khẽ nhíu mày nhưng bàn tay giấu trong tay áo vẫn vững vàng nắm chặt chiếc lọ lưu ly. Các chủ đã dặn dò kỹ, tuyệt đối không được trực tiếp phá trận để lộ dấu vết của Thiên Đạo Kiếm Các. Hắn cắn nát một viên Tức Tức Đan giấu dưới lưỡi, chịu đựng cảm giác kinh mạch co rút đau đớn để ép tu vi từ Trúc Cơ trung kỳ xuống ngang bằng một gã tán tu luyện khí kỳ bình thường.
Ngay sau đó, Ánh Cửu búng nhẹ ngón tay, phóng ra mảnh ngọc giản chứa trận văn mà Diệp Tinh Thần vừa đưa lúc nãy. Mảnh ngọc không nhắm vào rương quặng, mà găm thẳng vào mắt trận của hệ thống tụ linh dưới sàn nhà tiệm lão Phùng.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất. Linh khí trong phòng đột ngột nhiễu loạn, khiến lớp màng phòng ngự ánh đỏ của Tôn chấp sự chớp tắt liên hồi. Gã biến sắc, lập tức thu hồi gương đồng, tay phải rút ra một thanh đoản kiếm ném thẳng về phía góc khuất vừa phát ra tiếng động.
Kẻ nào dám ở chỗ này giở trò quỷ?
Đoản kiếm mang theo kình phong xé rách một mảng tường gỗ, nhưng chỉ ghim trúng một con rối bù nhìn bằng rơm đang bốc cháy phừng phừng. Lợi dụng khoảnh khắc đối phương bị mồi nhử thu hút sự chú ý, Ánh Cửu như một cái bóng trượt xuống ngay bên cạnh rương quặng. Hắn không dùng linh lực, chỉ thuần túy dựa vào thân pháp thế gian, mở nắp lọ lưu ly rồi vẩy ba giọt chất lỏng đặc quánh vào thẳng khe nứt nhỏ nhất trên khối Tinh Vẫn Thiết.
Thứ tà vật vừa chạm vào kim loại liền bốc hơi không tì vết, hoàn toàn dung nhập vào sâu trong lõi quặng. Xong việc, Ánh Cửu lập tức kích hoạt Huyết Độn Phù giấu sẵn trong giày. Cái giá phải trả là một phần ba lượng tinh huyết trong cơ thể bị trận văn rút cạn, khiến sắc mặt hắn trắng bệch, nhưng đổi lại thân ảnh hắn đã tan biến vào hư không trước khi Tôn chấp sự kịp quay đầu lại.
Khi Tôn chấp sự nhận ra mình bị trúng kế điệu hổ ly sơn, gã điên cuồng phóng xuất thần thức rà soát xung quanh nhưng chẳng thu được gì ngoài cặn linh khí hỗn tạp của phường thị. Chưa kịp kiểm tra lại rương quặng, cánh cửa kho bỗng nhiên bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài.
Một lão giả mặc trường bào thêu hình búa lửa bước vào, theo sau là hai gã hộ vệ thân hình vạm vỡ. Người đến chính là Tần trưởng lão, đại diện cho gia tộc đúc kiếm khét tiếng nhất phía Nam, cũng là khách hàng lớn nhất đêm nay.
Tôn chấp sự, hàng họ chuẩn bị đến đâu rồi, Tần gia chúng ta đang gấp rút khai lò, không có thời gian chờ đợi đám người các ngươi diễn trò đâu.
Tôn chấp sự nuốt sự bất an xuống bụng, vội vàng thu lại vẻ mặt âm trầm, đổi sang nụ cười nịnh nọt. Gã tự tin bước tới mở rương, đưa tay chỉ vào khối quặng thạch to nhất đang tỏa ra ánh sáng bàng bạc thuần khiết. Gã tin chắc rằng với thủ pháp kiểm hàng khắt khe của phe phái mình, khối quặng này hoàn toàn sạch sẽ, đủ để lấy lòng vị khách sộp.
Tần trưởng lão hừ lạnh, bước tới gần. Lão không dùng mắt nhìn, mà trực tiếp vận chuyển Dẫn Linh Quyết, truyền một luồng hỏa linh lực rực rỡ vào thẳng trung tâm khối kim loại để kiểm tra độ tinh khiết.
Đúng vào khoảnh khắc ngọn lửa chạm vào lõi quặng, một biến cố kinh hoàng xảy ra. Khối kim loại vốn tĩnh lặng đột nhiên run lên bần bật, sau đó phát ra một tiếng rít gào thê lương như hàng vạn oan hồn đang bị thiêu đốt. Oán niệm kiếm linh bị nén chặt bên trong gặp phải linh lực đặc thù của Tần gia liền bùng nổ dữ dội.
Một luồng hắc khí tanh tưởi phun trào ra ngoài, trực tiếp đánh bật Tần trưởng lão lùi lại ba bước, làm rạn nứt cả khối ngọc bội phòng thân trên eo lão. Sắc mặt lão giả lập tức chuyển sang màu gan heo, sát khí ngút trời bùng phát, ánh mắt tựa như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đối diện. Sự thật rành rành ngay trước mắt, vật liệu quý giá này đã bị nhúng tà thuật, mà kẻ đứng ra bảo lãnh nó lại chính là người của Hắc Thiên Kiếm Các.
Nắp lọ lưu ly bị Ánh Cửu dùng ngón tay cái miết mạnh, lớp sáp phong ấn vỡ vụn mà không hở ra nửa điểm linh lực dao động. Hắn nín thở, cẩn thận nghiêng miệng lọ về phía khối quặng nguyên tinh to nhất nằm giữa rương. Ba giọt hắc dịch đặc quánh mang theo tàn dư trận pháp tà môn từ từ rớt xuống, chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo. Không có tiếng xèo xèo hay khói bốc lên, thứ chất lỏng kia giống như một loài ký sinh trùng sống, lặng lẽ rẽ lớp vỏ quặng bám sâu vào bên trong lõi.
Ánh Cửu cắn chặt khớp hàm, vị tanh của máu tràn ngập khoang miệng. Việc phong bế toàn bộ kinh mạch trong thời gian dài khiến đan điền hắn co rút dữ dội, từng luồng pháp lực dội ngược phá rách vài đường kinh mạch nhỏ ở lồng ngực. Nhưng cái giá bằng nhục thân này hoàn toàn xứng đáng, bởi khối vật liệu quý giá kia đã âm thầm tiếp nhận đoạn kiếm văn tà ác, trở thành một quả bom nổ chậm hoàn hảo.
Đúng lúc này, Tôn chấp sự đột ngột xoay người lại. Vụ nổ phù lục ngoài viện kết thúc quá nhanh, không có tiếng hô hoán hay truy đuổi tiếp theo, khiến một kẻ lão luyện như gã lập tức nhận ra điểm bất thường. Gã không hề ngó nghiêng tìm kiếm, mà quả quyết bóp nát một viên ngọc giản trong tay áo. Toàn bộ trọng lực trong gian phòng đột ngột tăng lên gấp mười lần, đồng thời một lớp màng cách âm vô hình bọc kín lấy không gian.
Kẻ nào dám giở trò điệu hổ ly sơn?
Giọng nói lạnh lẽo của Tôn chấp sự vang lên cùng với thần thức quét ra như một tấm lưới dày đặc. Gã chuyển đổi chiến thuật cực kỳ dứt khoát, từ phòng thủ bị động sang việc dùng Trọng Thổ Trận ép kẻ gian phải vận chuyển linh lực chống đỡ. Chỉ cần một tia pháp lực dao động rò rỉ, vị trí của kẻ đột nhập sẽ lập tức bị ghim chặt.
Ánh Cửu cảm nhận rõ xương cốt toàn thân đang kêu răng rắc dưới áp lực kinh người. Hắn quyết không mở phong ấn đan điền, dứt khoát mượn lực ép của trận pháp để tự bẻ trật khớp vai trái, thu hẹp khung xương lách qua khe hở của trọng lực. Bàn tay phải của hắn vung lên, ném ra một mũi châm bạc phàm tục không chứa linh lực cắm phập vào khung cửa sổ gỗ.
Mũi châm vỡ nát, tỏa ra một mùi hương tử đinh hương cực kỳ nhạt. Tôn chấp sự khẽ hít mũi, ánh mắt lập tức đanh lại, sự cảnh giác chuyển hướng hoàn toàn sang sát khí. Đó là loại hương liệu đặc trưng chỉ có đám hộ vệ cấp cao của thương hội Vân Giao mới sử dụng để an thần. Gã hừ lạnh một tiếng, vung tay phóng ra một đạo kiếm khí chém nát khung cửa sổ, lao ra ngoài truy kích theo luồng khí tức giả mạo vừa được tạo ra.
Tận dụng khoảnh khắc Tôn chấp sự mất tập trung vào bên trong phòng, Ánh Cửu như một cái bóng mờ trườn qua lỗ thông gió trên trần nhà. Hắn để lại sau lưng rương chứa đồ đã bị cấy mầm mống tà thuật, hoàn thành trọn vẹn mệnh lệnh mà không để lộ bất kỳ dấu vết nào của Thiên Đạo Kiếm Các.
Cách đó hơn mười dặm, bên trong mật thất tĩnh lặng, trận bàn liên lạc trên án thư của Diệp Tinh Thần lóe lên một đốm sáng màu lục nhạt. Cục diện đã được định đoạt. Hắn thong thả rót cho mình một chén trà nguội, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt.
Tôn chấp sự chắc chắn sẽ báo cáo về vụ đột nhập, nhưng mũi dùi nghi ngờ đã bị bẻ ngoặt sang phía thương hội Vân Giao. Để chứng minh khoáng thạch đúc kiếm không bị đánh cắp và thị uy với đối thủ thương trường, Hắc Thiên Kiếm Các sẽ buộc phải đẩy nhanh tiến độ. Bọn chúng sẽ đưa thẳng khối tinh thạch kia vào lò đúc lớn nhất ngay trong buổi sáng ngày mai, dưới sự chứng kiến của đông đảo tu sĩ để khẳng định uy tín.
Bọn chúng không thể ngờ, ngọn lửa địa tâm của lò đúc sẽ không thiêu rụi được ba giọt hắc dịch, mà càng làm chúng dung hợp hoàn hảo vào phôi kiếm mới. Diệp Tinh Thần rút ra một tấm lệnh bài giám định trống, chấm bút lông vào chu sa đỏ thẫm, nét chữ hạ xuống dứt khoát như đao chém.
Truyền lệnh cho Tình Báo Đường chuẩn bị sẵn sàng hồ sơ đối chất.
Giọng nói của hắn trầm ổn, mang theo sự sắc bén của một thanh lợi kiếm vừa rút khỏi vỏ. Trưa ngày mai, khi Hắc Thiên Kiếm Các làm lễ xuất xưởng danh kiếm mới, Thiên Đạo Kiếm Các sẽ chính thức gõ cửa đưa ra yêu cầu kiểm chứng công khai. Khối vật liệu mang theo tàn dư trận pháp tà môn kia sẽ bộc lộ nguyên hình ngay trên đài cao, trở thành bằng chứng thép lật tẩy toàn bộ lịch sử giả mạo của thanh Trâm Phong, đồng thời đẩy uy tín của kẻ thù xuống đáy vực thẳm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.