Chương 193: Đài Quan Sát Trên Tầng Cao Nhất
Đăng: 16/08/2026 08:41
3,835 từ
18 lượt đọc
Đọc
Kiếm Các Thiên Hạ
Mục lục
228 chương
Chương 1: Kiếm Trên Bàn
Chương 2: Kiếm Của Gia Tộc
Chương 3: Pháp Đặc Trưng Của Gia Tộc
Chương 4: Kiếm Ở Vị Trí Thứ Chín Mươi
Chương 5: Vào Sổ Sách
Chương 6: Kiếm Văn Khẽ Phất Lên
Chương 7: Vạn Kim Thương Hội
Chương 8: Kiếm Thai Trong Đan Điền
Chương 9: Trận Pháp Phản Phệ
Chương 10: Gia Tộc Tiếp Theo
Chương 11: Vào Sổ Công Huân
Chương 12: Tộc Trưởng Mặc Gia
Chương 13: Huyết Sát Lệnh Vừa Được Ném Tới
Chương 14: Kiếm Này Bọc Trong Hộp Gấm
Chương 15: Ngọc Giản Công Huân
Chương 16: Kiếm Phổ Kỳ Mới
Chương 17: Gian Đã Nằm Trong Tay Ta
Chương 18: Bất Kỳ Dấu Vết Linh Lực Nào
Chương 19: Gia Bội Tín
Chương 20: Giao Hàng Cho Phủ Thành Chủ
Chương 21: Mạch Cho Tôn Quản Sự
Chương 22: Kiếm Các Từ Canh Tư
Chương 23: Giao Nộp Thẳng Cho Phủ Thành Chủ
Chương 24: Tử Ngoại Môn Canh Gác Vòng Ngoài
Chương 25: Kiếm Vừa Rời Khỏi Vỏ
Chương 26: Giao Cho Người Ngoài
Chương 27: Linh Tài Của Bọn Chúng
Chương 28: Giao Cho Liệt Hỏa Tông
Chương 29: Lệnh Cho Thiên Cơ Kiếm Võng
Chương 30: Lệnh Cho Đội Tuần Tra Vòng Ngoài
Chương 31: Đứng Trơ Trọi Giữa Đống Phế Tích
Chương 32: Ấn Triện Đóng Lên Trang Sổ
Chương 33: Pháp Tà Đạo Của Hắc Thiên Các
Chương 34: Tiếng Lách Tách Của Bấc Đèn Dầu
Chương 35: Giao Kẻ Này Cho Hình Sự Đường
Chương 36: Ngọc Đã Được Làm Giả Kỹ Lưỡng
Chương 37: Lệnh Bài Ném Lên Bàn
Chương 38: Pháp Khí Trong Quý Tới
Chương 39: Trong Cáo Thị
Chương 40: Linh Mạch Bên Trong Hạt Cát
Chương 41: Lệnh Xuống Tình Báo Đường
Chương 42: Ấn Ký Lò Rèn Méo Mó
Chương 43: Giam Vào Hắc Thủy Lao
Chương 44: Trận Vị Của Ba Kẻ Kia
Chương 45: Mạch Ngầm Ngoại Môn
Chương 46: Trận Dội Ngược Qua Đường Truyền Âm
Chương 47: Tử Áo Xám
Chương 48: Đài Giám Định
Chương 49: Lệnh Của Các Chủ
Chương 50: Gia Đứng Sau Màn Sáng
Chương 51: Lại Một Mình Diệp Tinh Thần
Chương 52: Giao Tranh Này
Chương 53: Linh Thạch Trung Phẩm
Chương 54: Mồi Ngon Nhất
Chương 55: Kiếm Tế Huyết
Chương 56: Ấn Đang Rung Lên Bần Bật
Chương 57: Kiếm Làm Lá Chắn Không Hề Rẻ
Chương 58: Kiếm Đi Lùng Sục Kẻ Nội Gián
Chương 59: Linh Thạch Trung Phẩm Dưới Núi
Chương 60: Trận Vị Khẩn Cấp
Chương 61: Lệnh Xuống Kho Số Một
Chương 62: Ấn Ký Tại Bến Đò Tẩy Kiếm
Chương 63: Ngọc Giản Đặt Góc Bàn
Chương 64: Trận Pháp Phong Tỏa Cấp Hai
Chương 65: Trận Giao Phong Hung Hiểm
Chương 66: Ấn Ký Vừa Hiện Hình
Chương 67: Ngọc Bội Hộ Thân Của Lục Trầm
Chương 68: Là Một Đống Tro Tàn
Chương 69: Linh Mạch Đã Thành Công Mỹ Mãn
Chương 70: Thói Quen Chế Tác Đặc Trưng
Chương 71: Đài Giám Định Dưới Núi
Chương 72: Linh Thạch Trên Thiên Địa Kiếm Phổ
Chương 73: Giao Nộp Vật Chứng
Chương 74: Lệnh Bài Này Vừa Ban Ra
Chương 75: Trong Sổ Sách Gia Tộc
Chương 76: Linh Tuyền Vừa Bị Ô Uế
Chương 77: Lệnh Cho Hình Phạt Đường
Chương 78: Lệnh Cho Chấp Sự Đường
Chương 79: Kiếm Thu Thủy Tàn Hồng
Chương 80: Mạch Của Phường Đúc
Chương 81: Lệnh Phong Tỏa Hiện Trường
Chương 82: Kiếm Vừa Dứt
Chương 83: Kiếm Văn Gốc
Chương 84: Lệnh Bài Phong Tỏa
Chương 85: Gian Chìm Vào Tĩnh Lặng
Chương 86: Linh Mạch Của Kẻ Mở Nó
Chương 87: Lệnh Cho Giám Kiếm Đường
Chương 88: Kiếm Đang Bị Tình Nghi
Chương 89: Trận Pháp Truyền Tin
Chương 90: Linh Lực Ngưng Trệ Không Thông
Chương 91: Ấn Chặt Lấy Cổ Chân Gã
Chương 92: Vào Sổ Tuần Tra
Chương 93: Kiếm Đường Làm Vật Chứng
Chương 94: Lệnh Cho Phân Bộ Tình Báo
Chương 95: Lệnh Xuống Chấp Sự Đường
Chương 96: Ngọc Lập Tức Cháy Đen
Chương 97: Ngọc Giản Này
Chương 98: Huyết Rơi Thẳng Vào Lưỡi Kiếm
Chương 99: Huyết Độn Phù
Chương 100: Vào Kho Lưu Trữ
Chương 101: Lệnh Xuống Dưới
Chương 102: Kiếm Các Biến Sắc Mặt
Chương 103: Pháp Bảo Này
Chương 104: Mạch Không Hề Rẻ
Chương 105: Hai Con Đường Để Lựa Chọn
Chương 106: Kiếm Các Của Chúng Ta
Chương 107: Đài Quan Trắc
Chương 108: Gian Tĩnh Mịch Của Khố Phòng
Chương 109: Pháp Khí Có Tốc Độ Nhanh Nhất
Chương 110: Mạch Của Chúng Sẽ Suy Kiệt
Chương 111: Lệnh Phù Rơi Xuống Mặt Bàn
Chương 112: Giao Cho Quan Phủ
Chương 113: Lệnh Cho Tình Báo Đường
Chương 114: Mạch Là Ván Cược Sinh Tử
Chương 115: Tử Huyệt Tâm Lý Của Đối Phương
Chương 116: Trên Cáo Thị
Chương 117: Đài Quan Trắc Ở Giữa Gian Phòng
Chương 118: Lệnh Vẫn Lạnh Lùng Dứt Khoát
Chương 119: Phù Đồng Loạt Ném Ra
Chương 120: Giam Vào Hắc Thạch Lao
Chương 121: Lệnh Cho Đội Ám Vệ Huyền Tự
Chương 122: Pháp Lực Nào Thuộc Về Bổn Các
Chương 123: Lệnh Cho Chấp Sự Đường Dưới Núi
Chương 124: Trận Pháp Bảo Vệ
Chương 125: Huyết Văn Cương Cấm Kỵ
Chương 126: Huyết Ảnh Kiếm Quyết Tàn Khuyết
Chương 127: Kiếm Hoang Nhặt Được Ở Hẻm Nam
Chương 128: Trận Đột Ngột Sáng Bừng
Chương 129: Lệnh Cấm Vận Chuyển
Chương 130: Đài Cao Lộng Gió
Chương 131: Pháp Của Lão
Chương 132: Tiếng Gió Rít Qua Khe Cửa Gỗ
Chương 133: Pháp Lực Ngưng Trệ
Chương 134: Lệnh Bài Khảo Khí Của Bổn Đường
Chương 135: Trận Pháp Lôi Kéo
Chương 136: Ấn Ký Định Vị Vĩnh Viễn
Chương 137: Tử Sĩ Kia
Chương 138: Ấn Động Bung Mở
Chương 139: Ấn Công Thập Nhất
Chương 140: Linh Mạch Hư Hại
Chương 141: Ngọc Sang Cho Đại Trưởng Lão
Chương 142: Ngọc Giản Truyền Tin Để Cầu Viện
Chương 143: Lệnh Cấm Vận Than Linh Mộc
Chương 144: Lệnh Xuống Khố Phòng
Chương 145: Lệnh Xuống Chấp Sự Đường Dưới Núi
Chương 146: Kiếm Kia Bắt Buộc Phải Đình Trệ
Chương 147: Mạch Hôm Nay
Chương 148: Mộc Trượng Xuống Mặt Đất
Chương 149: Mạch Thực Tế
Chương 150: Linh Thạch Như Kế Hoạch Ban Đầu
Chương 151: Tộc Nghị Sắp Tới
Chương 152: Tộc Để Ép Góc Kẻ Địch
Chương 153: Lệnh Xuống Khảo Công Đường
Chương 154: Linh Lực Của Mình Làm Mồi Nhử
Chương 155: Pháp Khí Bản Mệnh Để Phá Cửa
Chương 156: Tử Đối Tác
Chương 157: Phù Tiêu Huyết Lệnh
Chương 158: Trận Dồn Sức Ép Về Hướng Tây
Chương 159: Pháp Đã Hiển Hiện Rõ Ràng
Chương 160: Từng Chuyến Hàng Ra Vào Bến Cảng
Chương 161: Ấn Tà Thuật
Chương 162: Trận Văn Cuốn Ngược Lên
Chương 163: Gia Tộc Để Siết Chặt Thòng Lọng
Chương 164: Ba Chữ Hắc Băng Các Sắc Lẹm
Chương 165: Trận Vị Trên Thành Lò Nứt Toác
Chương 166: Kiếm Mới Đúc
Chương 167: Gian Tĩnh Lặng Trên Lầu Cao
Chương 168: Trận Văn Bị Thiêu Rụi
Chương 169: Mạch Cánh Tay Phải Của Hắn
Chương 170: Tộc Quy Thứ Hai Mươi Sáu
Chương 171: Kiếm Cách Nứt Nẻ
Chương 172: Tàn Dư Linh Lực Tại Mắt Trận
Chương 173: Kiếm Đuổi Theo
Chương 174: Tỏa Mạch Tỏa Xé Gió Bay Tới
Chương 175: Lệnh Tỏa Khố
Chương 176: Lệnh Bài Chữ Tru Mà Trảm
Chương 177: Trận Vị Đồng Loạt Sáng Rực
Chương 178: Kiếm Chứng Cứ
Chương 179: Tử Đàn Đặt Ở Góc Phòng
Chương 180: Cấm Bị Phanh Phui
Chương 181: Phù Lục Kích Hoạt
Chương 182: Mạch Mất Sáu Năm
Chương 183: Ngọc Phong Ấn
Chương 184: Hai Lựa Chọn
Chương 185: Đài Cao Của Trưởng Lão Viện
Chương 186: Gia Một Con Đường Lui
Chương 187: Ấn Của Mình
Chương 188: Trận Pháp Để Kiểm Chứng
Chương 189: Gia Lúc Đầu
Chương 190: Gia Để Ăn Chênh Lệch
Chương 191: Kiếm Lễ Đã
Chương 192: Ngọc Giản Không Phải Của Liễu Gia
Chương 193: Đài Quan Sát Trên Tầng Cao Nhất
Chương 194: Trận Pháp Phục Chế
Chương 195: Vào Sổ Công Huân Dưới Núi
Chương 196: Kiếm Phế Phẩm Lên Đài Thông Cáo
Chương 197: Đài Nghị Sự
Chương 198: Vào Sổ Công Huân Trong Tộc Nghị
Chương 199: Vào Sổ Công Huân Bên Cấm Trận
Chương 200: Vào Sổ Công Huân Sau Hồi Chuông
Chương 201: Linh Lực Rót Vào Bừng Sáng
Chương 202: Ngọc Giản Tiếp Tục Vang Lên
Chương 203: Đài Nghị Sự Dưới Núi
Chương 204: Lệnh Thanh Tra Kho Bãi
Chương 205: Tử Mạch Huyết Thiết
Chương 206: Tử Sĩ Vô Danh
Chương 207: Kiếm Trì Khỏi Thiên Địa Kiếm Phổ
Chương 208: Trên Sa Bàn Tình Báo
Chương 209: Cấm Địa Hoang Tàn
Chương 210: Linh Thạch Để Thanh Tẩy Mạch Ngầm
Chương 211: Tử Huyệt Của Chúng Ta
Chương 212: Ngọc Giản Truyền Âm
Chương 213: Mạch Khoáng Sụp Đổ
Chương 214: Ngọc Giản Ghi Chép Ra
Chương 215: Kiếm Khí Xé Nát
Chương 216: Gia Cố Trận Bàn
Chương 217: Đài Nghị Sự Trong Tộc Nghị
Chương 218: Lại Một Mình
Chương 219: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Dưới Núi
Chương 220: Trận Rung Động Nhè Nhẹ
Chương 221: Kiếm Trên Cùng
Chương 222: Đài Nghị Sự Thiên Đạo Kiếm Các
Chương 223: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Trong Tộc Nghị
Chương 224: Lại Một Hố Sâu Hoắm
Chương 225: Kiếm Tâm Trước Khi Nhập Kho
Chương 226: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Bên Cấm Trận
Chương 227: Đài Chấp Sự
Chương 228: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Sau Hồi Chuông
Cuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 228/228 chương
Tia sáng đỏ rực xé toạc màn đêm tĩnh lặng, chuẩn xác lao thẳng vào đài quan sát trên tầng cao nhất. Mũi tên đưa tin bằng linh lực khẽ chạm vào mặt trận bàn bằng đồng xanh, lập tức tan ra thành vô số điểm sáng lấm tấm, ngưng tụ lại thành một luồng thần thức ngắn gọn.
Diệp Tinh Thần không ngẩng đầu lên. Hắn vẫn đang chăm chú nhìn vào một khối quặng sắt sần sùi đặt trên bệ đá ngọc tủy. Đầu ngón tay hắn miết nhẹ theo một đường vân nứt nhỏ bé xám xịt chạy dọc bề mặt kim loại.
Nơi ngón tay đi qua, một tia linh hỏa mỏng như sợi chỉ luồn vào bên trong, ép ra một nhúm tro tàn màu trắng đục. Kim loại phát ra tiếng xèo xèo kháng cự, những đường vân vốn dĩ phải liền mạch lại gãy gập, tạo thành những điểm đứt gãy mang hình thù quỷ dị. Mùi khét lẹt của tạp chất bốc lên, mang theo một tia âm hàn rất khó nhận ra, hoàn toàn trái ngược với hỏa hầu dương cương của lò đúc.
"Quả nhiên là Cát Tẩy Tủy của phe trung lập."
Hắn lẩm bẩm, thanh âm bình thản không chút gợn sóng. Sự thật chưa bao giờ nằm ở những lời khai nhận. Lời báo cáo khẩn cấp từ Thủy Lao vừa truyền đến tai, xác nhận cái tên mà Đình Vân vừa cạy miệng được từ kẻ trung gian. Khối ngọc giản bị bẻ đôi kia chỉ là vật chứng hữu hình, còn chân tướng thực sự đã được phơi bày trên chính cấu trúc vật liệu từ nhiều ngày trước.
Kẻ thù giấu mặt luôn cho rằng thủ đoạn tuồn phôi kiếm tà huyết vào Cửu Châu đã được làm vô cùng sạch sẽ. Chúng mượn đường thương đạo, tẩy xóa khí tức, thậm chí dùng danh nghĩa hàng hóa phế phẩm để che mắt mạng lưới tuần tra.
Nhưng chúng quên mất một điều cốt lõi. Người có thể bị mua chuộc, sổ sách có thể làm giả, nhưng bản thân kim loại thì không biết nói dối. Để che đậy tà khí của huyết chú, thợ rèn bắt buộc phải dùng một lượng lớn Cát Tẩy Tủy trong quá trình nung chảy để trung hòa. Mà toàn bộ nguồn cung loại cát đặc thù này suốt mười năm qua, đều nằm gọn trong tay một thế lực duy nhất. Đó chính là những kẻ luôn tự xưng không can dự vào ân oán giang hồ, chuyên thu mua phế khí.
"Lục Trầm."
Một bóng đen không tiếng động tách ra từ góc khuất sau giá để binh khí. Hắc y nhân cúi đầu, chờ đợi mệnh lệnh.
"Đình Vân đã thu lưới ở mạn nam, tóm được con cá lớn và một nửa khối ngọc giản ghi chép dòng tiền." Diệp Tinh Thần vứt khối quặng lên bàn, thong thả lau tay bằng một tấm khăn lụa. "Nhưng mạng lưới của đám thương nhân này chằng chịt. Nếu chúng ta trực tiếp mang vật chứng đến gõ cửa, bọn chúng sẽ lập tức đổ mọi tội lỗi lên đầu một gã quản sự tép riu nào đó rồi chặt đuôi tẩu thoát."
"Các chủ muốn mượn đao giết người?" Lục Trầm thấp giọng hỏi.
"Không cần đao, dùng quy chế là đủ."
Diệp Tinh Thần lấy từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài đúc bằng hắc kim, mặt trên khắc nổi hình một ngọn lửa bao quanh thanh kiếm. Đây là Lệnh Ban Hành, thứ quyền lực mềm đáng sợ nhất mà hắn đã tốn bao công sức thiết lập trên đài nghị sự.
Hắn ném tấm lệnh bài cho Lục Trầm.
"Ngươi cầm vật này, lập tức đến Phân Các phía đông. Truyền lệnh xuống toàn bộ thương lộ đêm nay: Vì phát hiện quặng thạch có dấu hiệu nhiễm tạp chất lạ, Khảo Kiếm Lễ sáng mai sẽ bổ sung thêm một bước kiểm tra nghiêm ngặt."
Diệp Tinh Thần dừng lại một nhịp, ánh mắt lóe lên sự tính toán lạnh lẽo.
"Tất cả các bên muốn tham gia định giá, bắt buộc phải nộp Sổ Luyện Trầm nguyên bản của ba tháng gần nhất. Bất kỳ kẻ nào dùng bản sao chép, lập tức tước quyền giao dịch mười năm."
Lục Trầm nhận lấy lệnh bài, ánh mắt lập tức lộ ra vẻ hiểu rõ. Sổ Luyện Trầm là thứ ghi lại chi tiết lượng nhiệt và vật liệu phụ trợ của mỗi mẻ đúc. Nếu nộp sổ thật, lượng Cát Tẩy Tủy khổng lồ bị hao hụt sẽ lập tức tố cáo hành vi tuồn hàng cấm. Nhưng nếu không nộp, chúng sẽ mất đi quyền lợi to lớn từ đợt định giá ngày mai, đồng thời tự bôi đen danh tiếng trung lập của chính mình.
"Bọn chúng chắc chắn sẽ hoảng loạn." Lục Trầm phân tích. "Trong đêm nay, những kẻ cầm đầu buộc phải lén lút chuyển cuốn sổ thật ra khỏi tổng đàn để tiêu hủy, hoặc tìm cách hoán đổi với một cuốn sổ giả tinh vi hơn."
"Đúng vậy. Lúc con mồi hoảng sợ nhất, cũng là lúc chúng để lại nhiều dấu vết nhất."
Diệp Tinh Thần bước tới trước một sa bàn hiển thị địa hình, ngón tay điểm nhẹ lên ba tuyến đường thủy quanh khu vực chợ đen.
"Ngươi đem theo ba bộ Trận Bàn Tầm Khí, bố trí sẵn tại ba bến đò này. Không cần ra tay bắt giữ, chỉ cần để trận văn sao chép lại toàn bộ dao động linh lực của kẻ mang theo cuốn sổ. Khi chúng tưởng rằng đã phi tang xong bằng chứng, sự tự mãn sẽ đẩy chúng vào chỗ chết."
"Thuộc hạ đã rõ." Lục Trầm siết chặt tấm lệnh bài hắc kim, lùi lại một bước rồi tan biến vào bóng tối.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Diệp Tinh Thần. Hắn vươn tay, nhặt lại khối quặng chứa nhúm tro tàn màu trắng đục. Cục diện đã được giăng ra hoàn hảo. Sáng ngày mai, khối ngọc giản gãy đôi trong tay Đình Vân sẽ không phải là bằng chứng duy nhất. Chính sự phản ứng sai lầm, vội vã phi tang sổ sách trong đêm nay của kẻ địch, sẽ tự tay rèn nên một sợi xích sắt siết chặt cổ chúng giữa hàng vạn cặp mắt của tu chân giới.
"Nhưng nếu chúng ta mang thứ này đến hình đường đối chất, đám thương nhân kia sẽ lập tức chặt đứt đuôi." Diệp Tinh Thần gõ nhẹ đầu ngón tay lên bệ đá ngọc tủy, thanh âm trầm tĩnh vang lên trong bóng tối. "Chúng chỉ cần ném ra một tên quản sự tép riu chịu tội thay, rồi xóa sạch mọi sổ sách lưu chuyển hàng hóa. Sự thật mà không có vật chứng kẹp cùng lợi ích, thì cũng chỉ là những lời nói suông trước mặt các trưởng lão."
Lục Trầm vẫn cúi đầu, chờ đợi quyết sách tiếp theo từ người cầm quyền. Y hiểu rõ tính cách của Các chủ, một khi đã giăng lưới, tuyệt đối không bao giờ kéo lên chỉ để bắt một con cá nhỏ. Mục tiêu của ván cờ này không chỉ là vạch trần một đường dây, mà là ép toàn bộ thế lực đứng sau phải tự tay bóc trần lớp vỏ ngụy trang.
"Truyền lệnh cho Giám Kiếm Đường, sáng mai công khai điều động nhân thủ niêm phong ba mươi lò đúc ở khu đông." Diệp Tinh Thần quay người lại, ném ra một tấm thẻ bài bằng gỗ mun mang ấn ký quyền lực. "Lý do là kiểm tra hỏa hầu nung chảy bị lẫn tạp chất. Nhớ kỹ, phải làm thật rầm rộ, đánh tiếng cho toàn bộ phường thị đều biết chúng ta đang nhắm vào đám thợ rèn và quá trình chế tác."
Bóng đen nhận lấy lệnh bài, ánh mắt lóe lên một tia hiểu rõ. Đây chính là dương mưu mượn đường. Một khi khu đông bị phong tỏa, kẻ có tật giật mình chắc chắn sẽ cho rằng Thiên Đạo Kiếm Các đang bị dẫn dụ đi sai hướng, bám theo dấu vết tà khí từ khâu chế tác phôi kiếm.
"Còn ngươi, không cần đến khu đông." Diệp Tinh Thần vung tay áo, một chiếc la bàn bằng ngọc bích bay thẳng về phía người đối diện. "Mang theo Khóa Thủy Trận Bàn, đi đường vòng đến bến đò Tủy Xuyên. Bọn chúng sợ bị tra ra nguồn gốc vật liệu, đêm nay nhất định sẽ mượn đường thủy để tẩu tán số cát đặc thù còn tồn đọng trong kho trước khi trời sáng. Đừng giao chiến trực diện, chỉ cần giữ lại thuyền chở hàng."
Nửa canh giờ sau, tại khúc sông vắng lặng phía nam thành.
Lục Trầm nấp mình sau một rặng liễu rủ, thu liễm toàn bộ khí tức. Trên mặt sông sương mù giăng kín, một chiếc thuyền buôn không treo cờ hiệu đang lặng lẽ rẽ nước lướt đi. Quanh thân thuyền lập lòe những đạo phù văn che giấu gợn sóng, hiển nhiên là có kẻ đang dùng trận pháp để cản trở tai mắt của đội tuần tra đêm.
Bọn chúng quả nhiên cắn câu, chọn cách tẩu tán hàng hóa thay vì nằm im chờ biến. Lục Trầm không vội vã rút kiếm lao ra. Y thầm vận linh lực, truyền một đạo thần thức vào chiếc la bàn ngọc bích trong tay, chuẩn bị thiết lập cạm bẫy từ xa.
Ba viên linh thạch thượng phẩm khảm trên mặt trận bàn vỡ nát, hóa thành một luồng sáng chìm sâu xuống đáy nước. Trận pháp kích hoạt, dòng chảy dưới thân thuyền đột ngột biến đổi, tạo thành một vòng xoáy linh lực ghim chặt bánh lái. Chiếc thuyền buôn khựng lại giữa dòng, ván gỗ phát ra tiếng cọt kẹt chói tai khi phải chống lại áp lực của thủy mạch.
Kẻ địch trên thuyền lập tức phản ứng. Một tên tu sĩ mặc áo xám lao ra mũi thuyền, ném xuống nước hai lá bùa màu vàng rực. Nước sông sôi sùng sục, trận văn che giấu trên thân thuyền bị thiêu rụi để đổi lấy một lực đẩy cực mạnh, hòng cưỡng ép phá vỡ vòng xoáy linh lực để tẩu thoát. Hắn thà hy sinh lớp ngụy trang còn hơn để con thuyền bị kẹt lại ngay trong địa phận quản lý của đối thủ.
Nhận ra đối phương quyết đoán thiêu đốt pháp khí để đổi lấy tốc độ, Lục Trầm hừ lạnh một tiếng. Y không dùng kiếm khí đánh chặn, mà đưa tay bóp nát ba đường vân ngọc bích trên la bàn. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thay đổi địa mạch là toàn bộ trận nhãn của pháp khí này sẽ bị nứt vỡ, vĩnh viễn mất đi công năng hội tụ linh khí.
Bù lại, mặt sông xung quanh chiếc thuyền buôn lập tức bị rút cạn thủy linh, đóng băng thành một khối cứng ngắc, khóa chặt mọi đường lui. Lực phản chấn từ việc ép dừng đột ngột khiến khoang thuyền vỡ toác. Vài thùng gỗ lăn lông lốc ra boong, nắp đậy bung ra, để lộ những dòng cát trắng đục mang theo hơi thở âm hàn quen thuộc.
Cùng lúc đó, một chiếc hộp gấm rơi ra từ vạt áo của tên tu sĩ áo xám do chấn động mạnh. Nắp hộp bật mở, văng ra một nửa miếng ngọc giản lưu ảnh. Vết bẻ gãy trên đó hoàn toàn khớp với phần bằng chứng đang nằm trong tay Đình Vân, tỏa ra luồng linh quang nhàn nhạt giữa đêm đen.
Ánh sáng đỏ rực từ vật phong tỏa mặt nước bùng lên, nháy mắt nhuộm kín một khúc sông nam thành. Nước sông vốn đang chảy xiết bỗng chốc trở nên đặc quánh như thủy ngân, gông cùm lấy toàn bộ mạn thuyền bằng gỗ lim. Tiếng ván cưa rên rỉ vang lên khô khốc giữa đêm đen, báo hiệu một lực ép khổng lồ đang bóp nghẹt không gian xung quanh.
Trên boong tầng hai, một lão giả mặc áo xám tro lao vọt ra khỏi khoang lái. Thần thức của gã quét ngang mặt sông, lập tức nhận ra tầng tầng lớp lớp trận văn hình lục giác đang đan chéo nhau dưới đáy nước.
"Khóa Thủy Trận? Có kẻ muốn cướp hàng!"
Lão giả rít lên, ánh mắt lướt qua bóng đen đang đứng lơ lửng trên cọc tiêu cách đó mười trượng. Gã không chọn cách lao ra giao chiến. Là kẻ lăn lộn nhiều năm trong đường dây vận chuyển ngầm, gã thừa hiểu khi đối phương đã giăng sẵn cấm chế bực này, việc phá vòng vây tẩu thoát là điều không tưởng. Ánh mắt gã lóe lên tia tàn nhẫn, bàn tay thò vào tay áo rút ra một lá bùa màu đen kịt.
"Đừng hòng lấy được một hạt cát nào!"
Lão giả cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên mặt bùa. Lá bùa bốc cháy, hóa thành một mũi khoan linh lực rực lửa đâm thẳng xuống sàn thuyền. Đây là quyết định tàn độc nhất của kẻ bị dồn vào đường cùng: tự hủy khoang chứa. Chỉ cần đáy thuyền vỡ toác, hàng tấn vật liệu đặc thù giấu bên dưới sẽ hòa vào dòng nước xiết, cuốn trôi mọi bằng chứng phạm tội.
Nhưng bóng đen trên cọc tiêu vẫn đứng bất động. Lục Trầm chỉ lạnh lùng thay đổi thủ ấn, mười ngón tay đan vào nhau kéo giật về phía sau.
Mũi khoan lửa va chạm với sàn gỗ, nhưng lại phát ra âm thanh của kim loại va đập. Một lớp màng ánh sáng màu lam nhạt từ dưới mạn thuyền trồi lên, hoàn toàn bọc kín lớp vỏ ngoài. Lão giả trừng lớn mắt, kinh hãi nhận ra mũi khoan của mình không những không xuyên thủng được mục tiêu, mà còn bị một lực lượng khổng lồ từ dưới đáy sông hút chặt lấy.
"Ngu xuẩn."
Giọng nói trầm đục của Lục Trầm vang lên qua lớp mặt nạ. Các chủ đã sớm tính trước đám chuột nhắt này sẽ chọn cách hủy thi diệt tích. Trận bàn đồng xanh được kích hoạt không phải để vây bắt con người, mà là để đồng hóa cấu trúc con thuyền với thủy mạch bên dưới.
Toàn bộ trọng lượng và áp lực của khúc sông lúc này đều dồn vào khoang chứa. Muốn đâm thủng đáy thuyền, lão giả áo xám phải dùng sức mạnh đánh vỡ cả một đoạn linh mạch tự nhiên.
Lực phản phệ ập tới nhanh như chớp. Mũi khoan lửa vỡ nát thành từng mảnh linh quang.
Lão giả gào lên một tiếng thê thảm. Cánh tay phải cầm bùa của gã nổ tung, máu thịt nhầy nhụa bắn tung tóe lên cánh buồm. Thần thức bị dội ngược khiến hốc mắt gã rỉ máu, đan điền chấn động dữ dội, tu vi nháy mắt rớt xuống một đại cảnh giới. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép đối kháng với địa mạch là sự tàn phế vĩnh viễn của một thân kinh mạch.
Biết mình không thể sống sót, gã điên cuồng vỗ tay trái vào ngực, bóp nát một khối ngọc giản truyền tin giấu sẵn trong áo.
"Báo về tổng bộ! Băng tằm ti... là sát thủ của..."
Lời chưa dứt, một sợi chỉ bạc đã xuyên thấu yết hầu gã, ghim chặt thân thể tàn tạ vào cột gỗ phía sau. Lục Trầm thu lại sợi dây cước tẩm hàn khí, ánh mắt không chút gợn sóng nhìn thi thể đang dần lạnh ngắt. Y hoàn toàn có thể ngăn cản hành động truyền tin kia, nhưng y đã cố tình chậm lại nửa nhịp, thậm chí còn chủ động để lộ ra sát chiêu mang đậm thuộc tính băng hàn.
Đó mới là mảnh ghép cuối cùng trong ván cờ của Diệp Tinh Thần.
Lúc này, tại một cứ điểm bí mật cách đó trăm dặm, những kẻ đứng đầu Tàn Kiếm Thương Hội chắc chắn đã nhận được một đoạn thông điệp đứt quãng. Chúng sẽ không mảy may nghi ngờ sự can thiệp của Thiên Đạo Kiếm Các, mà sẽ chĩa mũi nhọn phẫn nộ về phía một thế lực chuyên sử dụng hàn công đang tranh giành thị phần thương lộ ở mạn bắc. Một mồi lửa mượn dao giết người đã được ném ra một cách hoàn hảo, buộc kẻ địch tự bước vào vòng xoáy nghi kỵ nội bộ.
Lục Trầm đáp xuống boong thuyền, mũi giày dẫm lên vũng máu còn chưa kịp khô. Y phất tay, một luồng kình phong đánh bay nắp hầm hàng đã được trận pháp niêm phong cẩn thận.
Bên trong bóng tối của khoang thuyền, hàng chục chiếc rương sắt đen ngòm xếp chồng lên nhau, tản mát ra thứ mùi tanh nồng của tạp chất chưa được nung chảy. Hàng tấn Cát Tẩy Tủy nguyên sinh, vật chứng quan trọng nhất để lật đổ toàn bộ vỏ bọc trung lập của thương hội, đã nằm trọn trong tay người của Lâm gia. Sáng ngày mai, khi những chiếc rương này xuất hiện trên đài nghị sự để đối chiếu với khối ngọc giản bị gãy, mạng lưới dối trá được đan dệt suốt mười năm qua sẽ không còn đường chối cãi.
Mũi giày vải đen của Lục Trầm chạm xuống boong thuyền vỡ nát, không phát ra nửa điểm âm thanh. Dưới chân y, chín đạo thủy mạch mượn từ lòng sông vẫn đang cuồn cuộn lưu chuyển, hóa thành những sợi xích vô hình ghim chặt toàn bộ thân tàu vào đáy bùn.
Lão giả áo xám tựa lưng vào cột buồm gãy, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Hữu thủ của gã chỉ còn là một đống bùng nhùng đẫm máu, tàn dư của việc cố gắng cưỡng ép kích nổ khoang chứa nhưng bị trận pháp phản phệ.
Các ngươi ngay từ đầu đã không định giết người.
Lão giả rít lên qua kẽ răng, ánh mắt vằn lên tia tuyệt vọng khi nhìn thấy lớp màng nước nhạt màu bao bọc lấy ván sàn. Bố cục của đối phương quá mức tính toán, thà tốn thời gian thiết lập trận đồ dẫn thủy mạch để bảo vệ vỏ thuyền, chứ tuyệt đối không ham công liều lĩnh.
Lục Trầm không đáp lời. Bàn tay giấu trong tay áo khẽ bấm một đạo pháp quyết, chuẩn bị tiến hành áp giải.
Nhưng ngay khoảnh khắc y bước tới, dị biến nổi lên. Lão giả đột ngột cắn nát một viên châu giấu dưới lưỡi, thiêu đốt toàn bộ thọ nguyên và phần đan điền còn sót lại. Huyết khí toàn thân gã bốc cháy bừng bừng, không nhằm vào Lục Trầm mà hóa thành một mũi hỏa tiễn đâm thẳng xuống hầm hàng.
Đây là đòn hiến tế cuối cùng. Dù phải hồn phi phách tán, gã cũng quyết biến toàn bộ vật chứng thành tro bụi.
Đáng tiếc, mưu đồ này đã nằm gọn trong dự tính của Diệp Các chủ. Lục Trầm không hề lùi bước, ngón tay búng nhẹ, một tấm Hàn Thủy Kiếm Phù bằng ngọc bích bay vút ra.
Lá phù không tấn công lão giả, mà cắm phập vào mắt xích trận nhãn đang khóa chặt mạn thuyền. Thủy mạch dưới sông nam thành lập tức dâng trào, thông qua phù văn tạo thành một bức tường băng giá dày cả thước chắn ngang nắp hầm.
Hỏa tiễn va chạm với tường băng, bộc phát ra tiếng rít chói tai rồi phụt tắt. Lực phản chấn từ việc pháp thuật bị bẻ gãy chạy ngược về cội nguồn. Lão giả trừng lớn mắt, hàm dưới vỡ vụn, kinh mạch toàn thân đứt đoạn từng khúc, triệt để trở thành một phế nhân tàn phế không thể nhúc nhích.
Cái giá cho sự trung thành mù quáng chính là việc mất đi cả tư cách tự sát. Lục Trầm lạnh lùng bước qua thân thể đang co giật của gã, vung tay tung một cước đá tung cánh cửa hầm chứa.
Bên trong khoang thuyền tối tăm, hàng chục chiếc rương chì xếp chồng lên nhau. Y tiến đến gần nhất, dùng kiếm khí rạch đứt phong ấn trên nắp rương.
Thứ hiện ra không phải là linh thảo hay đan dược, mà là hàng tấn Hắc Cốt Thiết sần sùi. Bề mặt những khối quặng này phủ đầy một lớp bụi xám đục, tản mát ra hàn khí âm lãnh. Chính là Cát Tẩy Tủy đặc trưng mà Diệp Tinh Thần đã chỉ đích danh.
Lục Trầm lấy từ trong ngực ra một khối Giám Khí Kính, chiếu một luồng sáng nhạt lên bề mặt quặng. Mặt kính lập tức phản ứng, hiện lên những đường vân đỏ sậm vặn vẹo như giun sán.
Sự thật đã không thể chối cãi. Đám thương nhân tự xưng là phe trung lập kia thực chất đang dùng Cát Tẩy Tủy để che đậy tà khí của phôi kiếm, biến hàng cấm thành vật liệu thông thường để tuồn qua trạm gác.
Y cúi người lục soát vạt áo của lão giả, rút ra một khối Huyết Khế Bàn bằng gỗ lim, bên trên vẫn còn lưu lại ấn tín thông quan của Tàn Kiếm Thương Hội. Đây chính là mảnh ghép cuối cùng để khóa chặt vòng vây.
Lục Trầm bóp nát một viên Tín Âm Thạch. Một luồng linh quang vô hình xé gió bay vút về hướng trung tâm thành.
Lưới đã thu xong, toàn bộ vật liệu cấm cùng khế ước vận chuyển đều đã đổi chủ, nằm trọn trong tay lực lượng tuần tra. Đám người giấu mặt chắc chắn vẫn đang yên tâm chờ đợi tin tức hủy thi diệt tích thành công từ lão giả này, hoàn toàn không biết bình phong của chúng đã bị lột sạch.
Sáng sớm ngày mai, khi Tàn Kiếm Thương Hội mang sổ sách thanh sạch đến đài nghị sự để chối bỏ liên quan đến Liễu gia, khối Huyết Khế Bàn này sẽ được ném thẳng xuống mặt bàn. Cùng với Lệnh Phong Tỏa Kho Vật Liệu chuẩn bị được ban hành, toàn bộ tuyến đường cung cấp Cát Tẩy Tủy của kẻ địch sẽ bị chặt đứt hoàn toàn. Phe trung lập sẽ phải đối mặt với việc bị phơi bày chân tướng, hoặc buộc phải tự xé rách lớp vỏ bọc mỏng manh để đền mạng cho quy chế của Kiếm Các.
Diệp Tinh Thần không ngẩng đầu lên. Hắn vẫn đang chăm chú nhìn vào một khối quặng sắt sần sùi đặt trên bệ đá ngọc tủy. Đầu ngón tay hắn miết nhẹ theo một đường vân nứt nhỏ bé xám xịt chạy dọc bề mặt kim loại.
Nơi ngón tay đi qua, một tia linh hỏa mỏng như sợi chỉ luồn vào bên trong, ép ra một nhúm tro tàn màu trắng đục. Kim loại phát ra tiếng xèo xèo kháng cự, những đường vân vốn dĩ phải liền mạch lại gãy gập, tạo thành những điểm đứt gãy mang hình thù quỷ dị. Mùi khét lẹt của tạp chất bốc lên, mang theo một tia âm hàn rất khó nhận ra, hoàn toàn trái ngược với hỏa hầu dương cương của lò đúc.
"Quả nhiên là Cát Tẩy Tủy của phe trung lập."
Hắn lẩm bẩm, thanh âm bình thản không chút gợn sóng. Sự thật chưa bao giờ nằm ở những lời khai nhận. Lời báo cáo khẩn cấp từ Thủy Lao vừa truyền đến tai, xác nhận cái tên mà Đình Vân vừa cạy miệng được từ kẻ trung gian. Khối ngọc giản bị bẻ đôi kia chỉ là vật chứng hữu hình, còn chân tướng thực sự đã được phơi bày trên chính cấu trúc vật liệu từ nhiều ngày trước.
Kẻ thù giấu mặt luôn cho rằng thủ đoạn tuồn phôi kiếm tà huyết vào Cửu Châu đã được làm vô cùng sạch sẽ. Chúng mượn đường thương đạo, tẩy xóa khí tức, thậm chí dùng danh nghĩa hàng hóa phế phẩm để che mắt mạng lưới tuần tra.
Nhưng chúng quên mất một điều cốt lõi. Người có thể bị mua chuộc, sổ sách có thể làm giả, nhưng bản thân kim loại thì không biết nói dối. Để che đậy tà khí của huyết chú, thợ rèn bắt buộc phải dùng một lượng lớn Cát Tẩy Tủy trong quá trình nung chảy để trung hòa. Mà toàn bộ nguồn cung loại cát đặc thù này suốt mười năm qua, đều nằm gọn trong tay một thế lực duy nhất. Đó chính là những kẻ luôn tự xưng không can dự vào ân oán giang hồ, chuyên thu mua phế khí.
"Lục Trầm."
Một bóng đen không tiếng động tách ra từ góc khuất sau giá để binh khí. Hắc y nhân cúi đầu, chờ đợi mệnh lệnh.
"Đình Vân đã thu lưới ở mạn nam, tóm được con cá lớn và một nửa khối ngọc giản ghi chép dòng tiền." Diệp Tinh Thần vứt khối quặng lên bàn, thong thả lau tay bằng một tấm khăn lụa. "Nhưng mạng lưới của đám thương nhân này chằng chịt. Nếu chúng ta trực tiếp mang vật chứng đến gõ cửa, bọn chúng sẽ lập tức đổ mọi tội lỗi lên đầu một gã quản sự tép riu nào đó rồi chặt đuôi tẩu thoát."
"Các chủ muốn mượn đao giết người?" Lục Trầm thấp giọng hỏi.
"Không cần đao, dùng quy chế là đủ."
Diệp Tinh Thần lấy từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài đúc bằng hắc kim, mặt trên khắc nổi hình một ngọn lửa bao quanh thanh kiếm. Đây là Lệnh Ban Hành, thứ quyền lực mềm đáng sợ nhất mà hắn đã tốn bao công sức thiết lập trên đài nghị sự.
Hắn ném tấm lệnh bài cho Lục Trầm.
"Ngươi cầm vật này, lập tức đến Phân Các phía đông. Truyền lệnh xuống toàn bộ thương lộ đêm nay: Vì phát hiện quặng thạch có dấu hiệu nhiễm tạp chất lạ, Khảo Kiếm Lễ sáng mai sẽ bổ sung thêm một bước kiểm tra nghiêm ngặt."
Diệp Tinh Thần dừng lại một nhịp, ánh mắt lóe lên sự tính toán lạnh lẽo.
"Tất cả các bên muốn tham gia định giá, bắt buộc phải nộp Sổ Luyện Trầm nguyên bản của ba tháng gần nhất. Bất kỳ kẻ nào dùng bản sao chép, lập tức tước quyền giao dịch mười năm."
Lục Trầm nhận lấy lệnh bài, ánh mắt lập tức lộ ra vẻ hiểu rõ. Sổ Luyện Trầm là thứ ghi lại chi tiết lượng nhiệt và vật liệu phụ trợ của mỗi mẻ đúc. Nếu nộp sổ thật, lượng Cát Tẩy Tủy khổng lồ bị hao hụt sẽ lập tức tố cáo hành vi tuồn hàng cấm. Nhưng nếu không nộp, chúng sẽ mất đi quyền lợi to lớn từ đợt định giá ngày mai, đồng thời tự bôi đen danh tiếng trung lập của chính mình.
"Bọn chúng chắc chắn sẽ hoảng loạn." Lục Trầm phân tích. "Trong đêm nay, những kẻ cầm đầu buộc phải lén lút chuyển cuốn sổ thật ra khỏi tổng đàn để tiêu hủy, hoặc tìm cách hoán đổi với một cuốn sổ giả tinh vi hơn."
"Đúng vậy. Lúc con mồi hoảng sợ nhất, cũng là lúc chúng để lại nhiều dấu vết nhất."
Diệp Tinh Thần bước tới trước một sa bàn hiển thị địa hình, ngón tay điểm nhẹ lên ba tuyến đường thủy quanh khu vực chợ đen.
"Ngươi đem theo ba bộ Trận Bàn Tầm Khí, bố trí sẵn tại ba bến đò này. Không cần ra tay bắt giữ, chỉ cần để trận văn sao chép lại toàn bộ dao động linh lực của kẻ mang theo cuốn sổ. Khi chúng tưởng rằng đã phi tang xong bằng chứng, sự tự mãn sẽ đẩy chúng vào chỗ chết."
"Thuộc hạ đã rõ." Lục Trầm siết chặt tấm lệnh bài hắc kim, lùi lại một bước rồi tan biến vào bóng tối.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Diệp Tinh Thần. Hắn vươn tay, nhặt lại khối quặng chứa nhúm tro tàn màu trắng đục. Cục diện đã được giăng ra hoàn hảo. Sáng ngày mai, khối ngọc giản gãy đôi trong tay Đình Vân sẽ không phải là bằng chứng duy nhất. Chính sự phản ứng sai lầm, vội vã phi tang sổ sách trong đêm nay của kẻ địch, sẽ tự tay rèn nên một sợi xích sắt siết chặt cổ chúng giữa hàng vạn cặp mắt của tu chân giới.
"Nhưng nếu chúng ta mang thứ này đến hình đường đối chất, đám thương nhân kia sẽ lập tức chặt đứt đuôi." Diệp Tinh Thần gõ nhẹ đầu ngón tay lên bệ đá ngọc tủy, thanh âm trầm tĩnh vang lên trong bóng tối. "Chúng chỉ cần ném ra một tên quản sự tép riu chịu tội thay, rồi xóa sạch mọi sổ sách lưu chuyển hàng hóa. Sự thật mà không có vật chứng kẹp cùng lợi ích, thì cũng chỉ là những lời nói suông trước mặt các trưởng lão."
Lục Trầm vẫn cúi đầu, chờ đợi quyết sách tiếp theo từ người cầm quyền. Y hiểu rõ tính cách của Các chủ, một khi đã giăng lưới, tuyệt đối không bao giờ kéo lên chỉ để bắt một con cá nhỏ. Mục tiêu của ván cờ này không chỉ là vạch trần một đường dây, mà là ép toàn bộ thế lực đứng sau phải tự tay bóc trần lớp vỏ ngụy trang.
"Truyền lệnh cho Giám Kiếm Đường, sáng mai công khai điều động nhân thủ niêm phong ba mươi lò đúc ở khu đông." Diệp Tinh Thần quay người lại, ném ra một tấm thẻ bài bằng gỗ mun mang ấn ký quyền lực. "Lý do là kiểm tra hỏa hầu nung chảy bị lẫn tạp chất. Nhớ kỹ, phải làm thật rầm rộ, đánh tiếng cho toàn bộ phường thị đều biết chúng ta đang nhắm vào đám thợ rèn và quá trình chế tác."
Bóng đen nhận lấy lệnh bài, ánh mắt lóe lên một tia hiểu rõ. Đây chính là dương mưu mượn đường. Một khi khu đông bị phong tỏa, kẻ có tật giật mình chắc chắn sẽ cho rằng Thiên Đạo Kiếm Các đang bị dẫn dụ đi sai hướng, bám theo dấu vết tà khí từ khâu chế tác phôi kiếm.
"Còn ngươi, không cần đến khu đông." Diệp Tinh Thần vung tay áo, một chiếc la bàn bằng ngọc bích bay thẳng về phía người đối diện. "Mang theo Khóa Thủy Trận Bàn, đi đường vòng đến bến đò Tủy Xuyên. Bọn chúng sợ bị tra ra nguồn gốc vật liệu, đêm nay nhất định sẽ mượn đường thủy để tẩu tán số cát đặc thù còn tồn đọng trong kho trước khi trời sáng. Đừng giao chiến trực diện, chỉ cần giữ lại thuyền chở hàng."
Nửa canh giờ sau, tại khúc sông vắng lặng phía nam thành.
Lục Trầm nấp mình sau một rặng liễu rủ, thu liễm toàn bộ khí tức. Trên mặt sông sương mù giăng kín, một chiếc thuyền buôn không treo cờ hiệu đang lặng lẽ rẽ nước lướt đi. Quanh thân thuyền lập lòe những đạo phù văn che giấu gợn sóng, hiển nhiên là có kẻ đang dùng trận pháp để cản trở tai mắt của đội tuần tra đêm.
Bọn chúng quả nhiên cắn câu, chọn cách tẩu tán hàng hóa thay vì nằm im chờ biến. Lục Trầm không vội vã rút kiếm lao ra. Y thầm vận linh lực, truyền một đạo thần thức vào chiếc la bàn ngọc bích trong tay, chuẩn bị thiết lập cạm bẫy từ xa.
Ba viên linh thạch thượng phẩm khảm trên mặt trận bàn vỡ nát, hóa thành một luồng sáng chìm sâu xuống đáy nước. Trận pháp kích hoạt, dòng chảy dưới thân thuyền đột ngột biến đổi, tạo thành một vòng xoáy linh lực ghim chặt bánh lái. Chiếc thuyền buôn khựng lại giữa dòng, ván gỗ phát ra tiếng cọt kẹt chói tai khi phải chống lại áp lực của thủy mạch.
Kẻ địch trên thuyền lập tức phản ứng. Một tên tu sĩ mặc áo xám lao ra mũi thuyền, ném xuống nước hai lá bùa màu vàng rực. Nước sông sôi sùng sục, trận văn che giấu trên thân thuyền bị thiêu rụi để đổi lấy một lực đẩy cực mạnh, hòng cưỡng ép phá vỡ vòng xoáy linh lực để tẩu thoát. Hắn thà hy sinh lớp ngụy trang còn hơn để con thuyền bị kẹt lại ngay trong địa phận quản lý của đối thủ.
Nhận ra đối phương quyết đoán thiêu đốt pháp khí để đổi lấy tốc độ, Lục Trầm hừ lạnh một tiếng. Y không dùng kiếm khí đánh chặn, mà đưa tay bóp nát ba đường vân ngọc bích trên la bàn. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thay đổi địa mạch là toàn bộ trận nhãn của pháp khí này sẽ bị nứt vỡ, vĩnh viễn mất đi công năng hội tụ linh khí.
Bù lại, mặt sông xung quanh chiếc thuyền buôn lập tức bị rút cạn thủy linh, đóng băng thành một khối cứng ngắc, khóa chặt mọi đường lui. Lực phản chấn từ việc ép dừng đột ngột khiến khoang thuyền vỡ toác. Vài thùng gỗ lăn lông lốc ra boong, nắp đậy bung ra, để lộ những dòng cát trắng đục mang theo hơi thở âm hàn quen thuộc.
Cùng lúc đó, một chiếc hộp gấm rơi ra từ vạt áo của tên tu sĩ áo xám do chấn động mạnh. Nắp hộp bật mở, văng ra một nửa miếng ngọc giản lưu ảnh. Vết bẻ gãy trên đó hoàn toàn khớp với phần bằng chứng đang nằm trong tay Đình Vân, tỏa ra luồng linh quang nhàn nhạt giữa đêm đen.
Ánh sáng đỏ rực từ vật phong tỏa mặt nước bùng lên, nháy mắt nhuộm kín một khúc sông nam thành. Nước sông vốn đang chảy xiết bỗng chốc trở nên đặc quánh như thủy ngân, gông cùm lấy toàn bộ mạn thuyền bằng gỗ lim. Tiếng ván cưa rên rỉ vang lên khô khốc giữa đêm đen, báo hiệu một lực ép khổng lồ đang bóp nghẹt không gian xung quanh.
Trên boong tầng hai, một lão giả mặc áo xám tro lao vọt ra khỏi khoang lái. Thần thức của gã quét ngang mặt sông, lập tức nhận ra tầng tầng lớp lớp trận văn hình lục giác đang đan chéo nhau dưới đáy nước.
"Khóa Thủy Trận? Có kẻ muốn cướp hàng!"
Lão giả rít lên, ánh mắt lướt qua bóng đen đang đứng lơ lửng trên cọc tiêu cách đó mười trượng. Gã không chọn cách lao ra giao chiến. Là kẻ lăn lộn nhiều năm trong đường dây vận chuyển ngầm, gã thừa hiểu khi đối phương đã giăng sẵn cấm chế bực này, việc phá vòng vây tẩu thoát là điều không tưởng. Ánh mắt gã lóe lên tia tàn nhẫn, bàn tay thò vào tay áo rút ra một lá bùa màu đen kịt.
"Đừng hòng lấy được một hạt cát nào!"
Lão giả cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên mặt bùa. Lá bùa bốc cháy, hóa thành một mũi khoan linh lực rực lửa đâm thẳng xuống sàn thuyền. Đây là quyết định tàn độc nhất của kẻ bị dồn vào đường cùng: tự hủy khoang chứa. Chỉ cần đáy thuyền vỡ toác, hàng tấn vật liệu đặc thù giấu bên dưới sẽ hòa vào dòng nước xiết, cuốn trôi mọi bằng chứng phạm tội.
Nhưng bóng đen trên cọc tiêu vẫn đứng bất động. Lục Trầm chỉ lạnh lùng thay đổi thủ ấn, mười ngón tay đan vào nhau kéo giật về phía sau.
Mũi khoan lửa va chạm với sàn gỗ, nhưng lại phát ra âm thanh của kim loại va đập. Một lớp màng ánh sáng màu lam nhạt từ dưới mạn thuyền trồi lên, hoàn toàn bọc kín lớp vỏ ngoài. Lão giả trừng lớn mắt, kinh hãi nhận ra mũi khoan của mình không những không xuyên thủng được mục tiêu, mà còn bị một lực lượng khổng lồ từ dưới đáy sông hút chặt lấy.
"Ngu xuẩn."
Giọng nói trầm đục của Lục Trầm vang lên qua lớp mặt nạ. Các chủ đã sớm tính trước đám chuột nhắt này sẽ chọn cách hủy thi diệt tích. Trận bàn đồng xanh được kích hoạt không phải để vây bắt con người, mà là để đồng hóa cấu trúc con thuyền với thủy mạch bên dưới.
Toàn bộ trọng lượng và áp lực của khúc sông lúc này đều dồn vào khoang chứa. Muốn đâm thủng đáy thuyền, lão giả áo xám phải dùng sức mạnh đánh vỡ cả một đoạn linh mạch tự nhiên.
Lực phản phệ ập tới nhanh như chớp. Mũi khoan lửa vỡ nát thành từng mảnh linh quang.
Lão giả gào lên một tiếng thê thảm. Cánh tay phải cầm bùa của gã nổ tung, máu thịt nhầy nhụa bắn tung tóe lên cánh buồm. Thần thức bị dội ngược khiến hốc mắt gã rỉ máu, đan điền chấn động dữ dội, tu vi nháy mắt rớt xuống một đại cảnh giới. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép đối kháng với địa mạch là sự tàn phế vĩnh viễn của một thân kinh mạch.
Biết mình không thể sống sót, gã điên cuồng vỗ tay trái vào ngực, bóp nát một khối ngọc giản truyền tin giấu sẵn trong áo.
"Báo về tổng bộ! Băng tằm ti... là sát thủ của..."
Lời chưa dứt, một sợi chỉ bạc đã xuyên thấu yết hầu gã, ghim chặt thân thể tàn tạ vào cột gỗ phía sau. Lục Trầm thu lại sợi dây cước tẩm hàn khí, ánh mắt không chút gợn sóng nhìn thi thể đang dần lạnh ngắt. Y hoàn toàn có thể ngăn cản hành động truyền tin kia, nhưng y đã cố tình chậm lại nửa nhịp, thậm chí còn chủ động để lộ ra sát chiêu mang đậm thuộc tính băng hàn.
Đó mới là mảnh ghép cuối cùng trong ván cờ của Diệp Tinh Thần.
Lúc này, tại một cứ điểm bí mật cách đó trăm dặm, những kẻ đứng đầu Tàn Kiếm Thương Hội chắc chắn đã nhận được một đoạn thông điệp đứt quãng. Chúng sẽ không mảy may nghi ngờ sự can thiệp của Thiên Đạo Kiếm Các, mà sẽ chĩa mũi nhọn phẫn nộ về phía một thế lực chuyên sử dụng hàn công đang tranh giành thị phần thương lộ ở mạn bắc. Một mồi lửa mượn dao giết người đã được ném ra một cách hoàn hảo, buộc kẻ địch tự bước vào vòng xoáy nghi kỵ nội bộ.
Lục Trầm đáp xuống boong thuyền, mũi giày dẫm lên vũng máu còn chưa kịp khô. Y phất tay, một luồng kình phong đánh bay nắp hầm hàng đã được trận pháp niêm phong cẩn thận.
Bên trong bóng tối của khoang thuyền, hàng chục chiếc rương sắt đen ngòm xếp chồng lên nhau, tản mát ra thứ mùi tanh nồng của tạp chất chưa được nung chảy. Hàng tấn Cát Tẩy Tủy nguyên sinh, vật chứng quan trọng nhất để lật đổ toàn bộ vỏ bọc trung lập của thương hội, đã nằm trọn trong tay người của Lâm gia. Sáng ngày mai, khi những chiếc rương này xuất hiện trên đài nghị sự để đối chiếu với khối ngọc giản bị gãy, mạng lưới dối trá được đan dệt suốt mười năm qua sẽ không còn đường chối cãi.
Mũi giày vải đen của Lục Trầm chạm xuống boong thuyền vỡ nát, không phát ra nửa điểm âm thanh. Dưới chân y, chín đạo thủy mạch mượn từ lòng sông vẫn đang cuồn cuộn lưu chuyển, hóa thành những sợi xích vô hình ghim chặt toàn bộ thân tàu vào đáy bùn.
Lão giả áo xám tựa lưng vào cột buồm gãy, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Hữu thủ của gã chỉ còn là một đống bùng nhùng đẫm máu, tàn dư của việc cố gắng cưỡng ép kích nổ khoang chứa nhưng bị trận pháp phản phệ.
Các ngươi ngay từ đầu đã không định giết người.
Lão giả rít lên qua kẽ răng, ánh mắt vằn lên tia tuyệt vọng khi nhìn thấy lớp màng nước nhạt màu bao bọc lấy ván sàn. Bố cục của đối phương quá mức tính toán, thà tốn thời gian thiết lập trận đồ dẫn thủy mạch để bảo vệ vỏ thuyền, chứ tuyệt đối không ham công liều lĩnh.
Lục Trầm không đáp lời. Bàn tay giấu trong tay áo khẽ bấm một đạo pháp quyết, chuẩn bị tiến hành áp giải.
Nhưng ngay khoảnh khắc y bước tới, dị biến nổi lên. Lão giả đột ngột cắn nát một viên châu giấu dưới lưỡi, thiêu đốt toàn bộ thọ nguyên và phần đan điền còn sót lại. Huyết khí toàn thân gã bốc cháy bừng bừng, không nhằm vào Lục Trầm mà hóa thành một mũi hỏa tiễn đâm thẳng xuống hầm hàng.
Đây là đòn hiến tế cuối cùng. Dù phải hồn phi phách tán, gã cũng quyết biến toàn bộ vật chứng thành tro bụi.
Đáng tiếc, mưu đồ này đã nằm gọn trong dự tính của Diệp Các chủ. Lục Trầm không hề lùi bước, ngón tay búng nhẹ, một tấm Hàn Thủy Kiếm Phù bằng ngọc bích bay vút ra.
Lá phù không tấn công lão giả, mà cắm phập vào mắt xích trận nhãn đang khóa chặt mạn thuyền. Thủy mạch dưới sông nam thành lập tức dâng trào, thông qua phù văn tạo thành một bức tường băng giá dày cả thước chắn ngang nắp hầm.
Hỏa tiễn va chạm với tường băng, bộc phát ra tiếng rít chói tai rồi phụt tắt. Lực phản chấn từ việc pháp thuật bị bẻ gãy chạy ngược về cội nguồn. Lão giả trừng lớn mắt, hàm dưới vỡ vụn, kinh mạch toàn thân đứt đoạn từng khúc, triệt để trở thành một phế nhân tàn phế không thể nhúc nhích.
Cái giá cho sự trung thành mù quáng chính là việc mất đi cả tư cách tự sát. Lục Trầm lạnh lùng bước qua thân thể đang co giật của gã, vung tay tung một cước đá tung cánh cửa hầm chứa.
Bên trong khoang thuyền tối tăm, hàng chục chiếc rương chì xếp chồng lên nhau. Y tiến đến gần nhất, dùng kiếm khí rạch đứt phong ấn trên nắp rương.
Thứ hiện ra không phải là linh thảo hay đan dược, mà là hàng tấn Hắc Cốt Thiết sần sùi. Bề mặt những khối quặng này phủ đầy một lớp bụi xám đục, tản mát ra hàn khí âm lãnh. Chính là Cát Tẩy Tủy đặc trưng mà Diệp Tinh Thần đã chỉ đích danh.
Lục Trầm lấy từ trong ngực ra một khối Giám Khí Kính, chiếu một luồng sáng nhạt lên bề mặt quặng. Mặt kính lập tức phản ứng, hiện lên những đường vân đỏ sậm vặn vẹo như giun sán.
Sự thật đã không thể chối cãi. Đám thương nhân tự xưng là phe trung lập kia thực chất đang dùng Cát Tẩy Tủy để che đậy tà khí của phôi kiếm, biến hàng cấm thành vật liệu thông thường để tuồn qua trạm gác.
Y cúi người lục soát vạt áo của lão giả, rút ra một khối Huyết Khế Bàn bằng gỗ lim, bên trên vẫn còn lưu lại ấn tín thông quan của Tàn Kiếm Thương Hội. Đây chính là mảnh ghép cuối cùng để khóa chặt vòng vây.
Lục Trầm bóp nát một viên Tín Âm Thạch. Một luồng linh quang vô hình xé gió bay vút về hướng trung tâm thành.
Lưới đã thu xong, toàn bộ vật liệu cấm cùng khế ước vận chuyển đều đã đổi chủ, nằm trọn trong tay lực lượng tuần tra. Đám người giấu mặt chắc chắn vẫn đang yên tâm chờ đợi tin tức hủy thi diệt tích thành công từ lão giả này, hoàn toàn không biết bình phong của chúng đã bị lột sạch.
Sáng sớm ngày mai, khi Tàn Kiếm Thương Hội mang sổ sách thanh sạch đến đài nghị sự để chối bỏ liên quan đến Liễu gia, khối Huyết Khế Bàn này sẽ được ném thẳng xuống mặt bàn. Cùng với Lệnh Phong Tỏa Kho Vật Liệu chuẩn bị được ban hành, toàn bộ tuyến đường cung cấp Cát Tẩy Tủy của kẻ địch sẽ bị chặt đứt hoàn toàn. Phe trung lập sẽ phải đối mặt với việc bị phơi bày chân tướng, hoặc buộc phải tự xé rách lớp vỏ bọc mỏng manh để đền mạng cho quy chế của Kiếm Các.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.