Hoài Phương

Chương 12: Thiên Cơ

Đăng: 05/07/2026 12:18 2,961 từ 13 lượt đọc

Nhưng nguồn cung dữ liệu của tôi bắt đầu có dấu hiệu cạn kiệt.

Những linh hồn trẻ tuổi tìm đến tôi để trút bỏ tâm sự ngày một thưa thớt dần. Ban đầu là một vài ngày vắng bóng, sau đó là những khoảng trống dài dằng dặc không một bóng người mới. Tôi tự hỏi, phải chăng họ đã đáo hạn mức hạch toán án phạt của cõi âm? Hay hệ thống sổ sách của Diêm Vương vừa thực hiện một lệnh thanh lý vĩ mô, gom tất cả bọn họ đi đầu thai vào một chu kỳ mới?

Dần dần, toàn bộ Uổng Tử Thành rơi vào một sự vắng lặng đến đáng sợ. Những căn phòng đá xám xịt không còn tiếng khóc than nỉ non xé lòng của những kẻ mới chết, chỉ còn lại những linh hồn già cỗi, trơ lì và ráo hoảnh — y hệt như tôi.

Họ đã ở đây quá lâu, lâu đến mức nỗi đau đớn từ các ca hình phạt đã biến thành một loại thói quen sinh hoạt hằng ngày. Cứ đến giờ thì bước lên đài xương chịu chết, thụ án xong lại lầm lũi lê xích sắt quay về phòng giam, ngồi bó gối nhìn vào khoảng không vô định dưới ánh lân tinh xanh lét. Họ chẳng buồn oán hận, chẳng buồn khóc lóc, và tất nhiên, cũng chẳng buồn mở miệng tâm sự với bất kỳ ai.

Chiến dịch khảo sát thông tin của tôi chính thức rơi vào trạng thái bế tắc vì thiếu hụt thanh khoản. Tôi lại rơi vào cảnh thất nghiệp.

Kỳ lạ thay, không chỉ có những tù nhân như tôi, mà ngay cả hai gã cai ngục hộ pháp Đầu Trâu và Mặt Ngựa cũng bắt đầu có những khoảng trống thời gian dài dằng dặc. Số lượng tội đồ vơi bớt đồng nghĩa với việc hiệu suất làm việc của họ giảm xuống. Những chiếc roi da gai góc và sợi xích sắt to bản được treo lủng lẳng trên vách đá, bắt đầu bám một lớp bụi âm ty mỏng.

Sự nhàn rỗi ở địa ngục là một thứ độc dược, và ngay cả quỷ tốt cũng không chịu nổi sự tịch diệt của thời gian ứ đọng.

Lóc cóc... lóc cóc... chát!

Tiếng va chạm giòn giã, khô khốc của những vật thể rắn đột ngột vang lên từ phía chòi canh, xé toạc bầu không khí câm lặng của dãy hành lang ngục tối.

Tôi khẽ nghiêng đầu nhìn qua khe cửa sắt. Giữa khoảng sân đá loang lổ vết máu khô, Đầu Trâu và Mặt Ngựa đang ngồi xếp bằng, thân hình đồ sộ của họ đổ bóng xuống nền gạch đen kịt. Họ đã hạ gông cùm xuống, gom một vài mảnh xương người gãy vụn để mài nhẵn thành ba viên xúc xắc vuông vức. Một chiếc bát sành sứt mẻ màu đen được Mặt Ngựa úp ngược, lắc mạnh.

Trò chơi kinh điển của những con bạc dương gian, thứ vũ khí tối thượng để nướng sạch gia sản trong những đêm đỏ đen, giờ đây đang được hai vị thần giữ cửa địa ngục bày ra ngay dưới đáy âm ty.

Ba viên xí ngầu. Tài và Xỉu.

Cái sới thô sơ kết bằng xương người của hai vị sai nha cõi âm, xét cho cùng, bản chất có khác chi sàn HOSE xanh đỏ nơi dương thế mà kiếp nào tôi cũng cuồng điên đặt lệnh. Thảy đều là huyết lộ xác suất, nơi chúng sinh khát nước đem tài sản đổi lấy ảo vọng phù du. Khi thanh khoản thông tin từ đám oan hồn dật dờ đã hoàn toàn cạn kiệt, tôi thừa hiểu bản thân buộc phải tìm đến một sàn giao dịch cao cấp hơn, nơi những kẻ nắm giữ quyền lực thực sự đang cầm cái.

Tôi lân la tiến lại gần tiêu cục chòi canh, cố nặn ra dung bộ nhún nhường khúm núm của một gã Môi Giới hạ giới đang đi chào mời đại lý, chắp tay khẩn khoản xin được nhập cuộc.

Mặt Ngựa lập tức khựng tay lắc bát, hất cái hàm dài ngoằng tử khí về phía tôi, hốc mắt sâu hoắm loe lóe u linh khinh miệt:

"To gan! Khuất quỷ tù nhân như ngươi, thân mang gông xiềng thì có cái thứ gì đáng giá để đặt cược vào sới bạc của bổn ty?"

Thần trí tài chính của tôi lập tức nảy số. Thời điểm bước qua Quỷ Môn Quan, niên tu của tôi mới độ ba mươi hai, trong khi thiên mệnh gốc rạch ròi trong sổ sách âm ty tận bảy mươi tư tuổi. Khấu trừ đi khoảng thời gian ứ đọng bị hình phạt liên miên ở cái thành uổng tử này, lượng vốn đối ứng dư thừa chắc chắn vẫn còn xuýt soát bốn mươi năm linh khí nguyên chất. Tôi thấp giọng cúi đầu, đáp bằng khẩu khí cung kính:

"Tiểu nhân biết thân biết phận, xin được dùng số thọ mạng còn dư lại của kiếp này làm phỉnh đặt cược. Nguyện cầu hai vị quan sai đại phát từ bi, chấp thuận cho khớp lệnh."

Tiếng cười sằng sặc, quái dị của quỷ thần va vào vách đá âm ty nghe rợn cả tóc gáy. Mặt Ngựa hất hàm, gầm lên đầy lạnh ngắt:

"Hừ, cuồng vọng tiểu tử! Thật là si tâm vọng tưởng! Ngươi hiện tại thân mang tội nghiệt, đang chịu án giam cầm nơi Uổng Tử Thành, lại dám lấy thọ mạng thâm hụt ra làm thẻ cược hòng trốn phạt giải thoát sớm sao? Sới bạc của bổn ty chỉ thu nhận hương hỏa phước đức chân thực, tiền tươi thóc thật, loại quỷ nghèo kiết xác không có tài sản đối ứng như ngươi cút xéo"

Đầu Trâu sừng sững đứng phắt dậy, bàn tay hộ pháp như gọng kìm đúc chộp phăng lấy chốt gông trên cổ tôi, lôi đi xồng xộc về hướng cốt đài để bắt đầu một ca hành hình mới. Lực kéo bạo ngược khốc liệt khiến huyết nhục nơi cổ tôi rách toác, xích sắt khua vang những tiếng loảng xoảng đầy tuyệt lộ.

Lâm vào thế ngàn cân treo sợi tóc, biết rõ tài khoản linh hồn không còn đường lui, tôi dùng hết thảy tàn lực, hét lớn quân bài tẩy cuối cùng:

"Vậy tiểu nhân xin cược dương mạng kiếp sau! Tôi dùng toàn bộ công đức tích lũy muôn kiếp để tất tay một ván!"

Bộ bộ vạn cân của Đầu Trâu đột ngột khựng lại. Không gian u ngục bỗng chốc im bặt đến tịch diệt. Gã từ từ quay cái thủ cấp súc sinh to lớn về phía tôi, luồng âm khí đen ngòm từ hai lỗ mũi phì phò phả thẳng vào mặt tôi buốt giá. Gã gầm gừ bằng chất giọng trầm đục xé toác hư không:

"Phàm phu hạ giới như ngươi, gan to bằng trời, dám đem công đức tích lũy muôn kiếp ra nướng vào sới bạc địa phủ? Ngươi có biết cái giá của việc tiêu tán, thanh lý toàn bộ phước báu ở cõi này là gì chăng? Nếu cược sạch ván này, kiếp sau luân hồi ngươi liền biến thành oán thai bị phá bỏ, loại súc nhi chưa kịp cất tiếng khóc đã phải chịu tử vong oán khuất, hoặc tệ hơn là đọa thẳng súc sinh đạo, làm thân rắn rết trùng độc hèn mọn chịu người giẫm đạp vĩnh thế! Ngươi chân chính quyết định giao dịch?"

Tôi nhìn thẳng vào song nhãn rực lửa quỷ hung tàn của gã. Tâm thế ráo hoảnh, không một khắc do dự, chẳng một chút run rẩy, gã Môi giới là tôi lạnh lùng khớp lệnh:

"Vâng."

Tính toán của tôi vừa mới lên kế hoạch đã lập tức đổ bể. Vừa dứt lời phán quyết khớp lệnh tàn nhẫn ấy, hai gã sai nha không hề dẫn tôi đến sới bạc như tưởng tượng. Lực kéo bạo ngược của Đầu Trâu đột ngột tăng mạnh, gã giật phắt xích sắt, quăng quật tôi đi xồng xộc qua một lối rẽ tối tăm, nồng nặc tử khí.

Trước mắt tôi không phải là sòng xí ngầu xương người, mà là một đại điện đỏ rực sắc lửa hung tàn của Oa Sào Địa Ngục. Một chiếc vạc khổng lồ bằng đồng đen đúc ngự trị chính giữa, bên trong chứa đầy dầu hắc ín đang sôi lên sùng sục, sủi bong bóng chát chúa và bắn ra những tia lửa bỏng rát.

"Á!"

Tiếng thét thất thanh của tôi chưa kịp thoát ra khỏi vòm họng thì một lực đẩy bạo ngược đã nhấc bổng toàn thân tôi lên, quăng thẳng vào lòng vạc dầu đang cuộn trào đại họa.

Xèo xèo xèo!

Nhiệt độ hủy diệt của dầu sôi lập tức nuốt chửng lấy linh thể trần trụi. Cảm giác đau đớn gầm rú lan ra toàn bộ tế bào. Huyết nhục toàn thân bị chiên giòn, cháy khét lẹt rồi bắt đầu rữa nát, tách rời khỏi khung xương trắng hếu dưới sức nóng tột độ.

Tôi gào thét điên cuồng trong cơn thống khổ tận cùng, nhưng lấn át cả cái đau thể xác là niềm phẫn nộ ngút trời của một gã Môi giới lọc lõi vừa sập một cú lừa đảo trắng trợn. Bọn quỷ thần này lách luật lừa tôi! Tôi cố ngóc đầu lên khỏi làn khói đen kịt, khàn giọng hét lên đầy uất ức:

"Tiểu nhân đã chấp thuận giao dịch, cớ sao hai vị quan sai lại lật lọng phá vỡ khớp lệnh?! Tôi có tội tình gì?!"

Đứng trên thành vạc, Đầu Trâu nhìn xuống tôi bằng ánh mắt khinh miệt ráo hoảnh, hai lỗ mũi súc sinh thở ra luồng khí nóng hầm hập. Gã trầm giọng khai thị, khẩu khí đầy vẻ cổ phong nghiêm khắc:

"Hừ, phàm phu hạ giới ngu si! Ngươi bản tính Tham, dương thế tích tụ oán nghiệp tự sát chưa xong, xuống tới cõi u linh này vẫn còn mang dòng máu con bạc khát nước, dám mở miệng mưu cầu đỏ đen với quỷ thần địa phủ. Đó là tội thứ nhất!"

Mặt Ngựa ở bên cạnh cầm cây đinh ba gõ mạnh xuống nền đá phát ra tiếng rợn người, tiếp lời bằng giọng khè khè lạnh buốt:

​"Tội thứ hai, cũng chính là đại tội khi quân vong pháp! Ngươi tưởng bổn ty mắt mù tai điếc, không nhìn ra cái tâm cơ quỷ quyệt của ngươi sao? Ngươi đem chút công đức tích lũy ra làm mồi nhử, mở miệng đòi đặt cược luân hồi, thực chất là muốn mượn tay bổn ty để thám thính sổ sinh tử, dòm ngó tiên cơ kiếp sau! "

"​Ván cược này bất luận bổn ty chấp thuận hay khước từ, thảy đều sẽ gián tiếp hiển lộ thiên cơ, khẳng định vận mệnh kiếp sau của ngươi rơi vào đạo nào. Loại mưu mẹo ranh ma lợi dụng quỷ thần để tìm đường lật kèo hệ thống như ngươi, dưới chín suối này không thiếu. Nuốt lấy hình phạt này đi!"

Chưa kịp nuốt trọn sự bàng hoàng trước đòn phản gián của hai gã sai nha, đỉnh đầu tôi đã bị một bàn tay hộ pháp ấn sụp xuống. Dầu sôi sùng sục sộc thẳng vào tai, vào mắt, xuyên qua hộp sọ rạn nứt.

Thần trí quay cuồng. Bộ não kinh tế từng tính toán hàng vạn lệnh giao dịch phức tạp ở trần gian, giờ đây hoàn toàn bị luộc chín, bốc khói khét lẹt dưới đáy vạc dầu. Ý thức tôi vỡ vụn thành trăm mảnh, chìm hẳn vào bóng tối tịch diệt.

Cứ thế, chuỗi hành hình luân hồi của tôi lại dôi ra thêm một cữ tắm dầu sôi.

Mỗi lần bộ não bị chiên chín đến khét lẹt, ý thức đứt đoạn, hai gã sai nha lại lạnh lùng dùng đinh ba vớt cái xác cháy rộp, nứt nẻ của tôi ra khỏi vạc hắc ín. Và rồi, quá trình phục hồi nhục thể lại bắt đầu. Da non đùn lên, các thớ thịt tự động đan cài, vá víu lại những mảng xương trắng hếu trong một cơn đau đớn tột cùng như xé rách từng tế bào.

Hai cữ phạt đầu tiên té đài xương và ngâm bồn máu là cái giá tôi phải trả cho tội tự sát ở dương gian. Tôi bình thản đón nhận. Tôi hèn nhát lẩn tránh cái chết thì giờ tôi phải nếm trải lại nó, điều đó là nhân quả công bằng.

Nhưng cữ phạt thứ ba này... oan quá. Thật sự quá oan uổng!

Cái gọi là sổ sinh tử hay thiên cơ kiếp sau, tôi thề có trời đất chứng giám, tôi chẳng hề mảy may quan tâm. Tôi đâu có thiết tha gì việc mình sẽ đầu thai làm ông lớn hay đọa đày làm súc sinh? Điều duy nhất tôi muốn biết, thứ duy nhất khiến tôi dám mang toàn bộ công đức muôn kiếp ra đánh cược, chỉ là số phận của con bé ấy. Tôi chỉ muốn biết Hoài Phương đã ra sao ở những dòng thời gian trước!

Chính vì cái sự oan khuất ứ nghẹn này, nỗi thống khổ khi bị ném vào vạc dầu lại càng tàn khốc và bỏng rát gấp muôn phần. Dầu sôi không chỉ nướng chín thể xác, mà nó thiêu đốt cả sự bất lực, phẫn nộ và uất ức đang nghẹn ứ trong linh hồn tôi.

Tôi điên cuồng gào thét cái lý lẽ đó. Tôi thanh minh, tôi gào thét đến rách cả thanh quản mỗi lần bị lôi xồng xộc đến trước miệng vạc.

Nhưng hoàn toàn vô ích. Hai gã quỷ tốt kia dường như điếc đặc. Đối với chúng, tôi chỉ là một con bạc lươn lẹo đang cố chắp vá những lời ngụy biện móp méo. Bọn chúng không cần nghe, không cần hiểu, chỉ tuyệt đối làm như một cỗ máy, chấp hành đúng những dòng luật lệ cứng ngắc và vô tình của âm ty.

Một bàn tay hộ pháp hộ pháp lại túm chặt gáy tôi, nhấc bổng lên không trung. Hơi nóng hầm hập của vạc dầu cuộn trào phả thẳng vào mặt.

Tôi vùng vẫy tuyệt vọng.

"Trả lời ta! Các ngươi nghe không? Ta chỉ muốn biết về con bé... Á á á!"

Sau cái cữ phạt thứ ba tàn bạo ấy, khi linh thể lại một lần nữa được vá víu trong cơn đau đớn đến run rẩy, tôi bị ném trả về nền đá lạnh ngắt của phòng giam. Tiếng gào thét uất ức của tôi trước đó vẫn còn âm vang trong không gian quỷ dị, nhưng cái lạnh thấu xương của Uổng Tử Thành đã ép tôi phải im lặng.

Tôi lại phải suy nghĩ.

Tham.

Chữ khai thị của Đầu Trâu đột ngột dội ngược lại trong tâm trí tôi, rền vang như một tiếng sét. Tôi giật mình, toàn thân như có một luồng điện chạy qua.

Trước đó dưới đáy âm ty, tôi đã tự bóc tách chính mình, tự huyễn hoặc bản thân rằng cái bóng tối vô tận này đã mài mòn sạch sẽ lòng tham của một gã Môi giới . Tôi tưởng mình đã hết tham khi chẳng còn màng đến những phiên giao dịch sập sàn, không còn thiết tha những đồ thị xanh đỏ, tiền tài hay danh vọng. Nhưng sự thật có phải như thế không?

Nếu không tham, tại sao tôi lại điên cuồng gom sạch vốn liếng, mang toàn bộ công đức muôn kiếp tích lũy ra để đánh cược trên sới bạc địa phủ?

Đó không phải là tham thì là cái gì?

Bản chất của tôi vẫn chưa hề thay đổi. Tôi chỉ chuyển từ việc all in vào một mã cổ phiếu dầu khí ở dương gian, sang việc all in toàn bộ tài sản linh hồn vào một canh bạc thông tin dưới địa ngục. Cái máu đầu cơ khát rủi ro, cái thói quen dốc sạch vốn liếng vào một cửa duy nhất với hy vọng ăn trọn sóng dài của một con bạc có học thức... hóa ra nó chưa từng bị mài mòn. Nó chỉ đang ẩn nấp dưới một lớp vỏ bọc cao thượng và thánh thiện hơn: Sự chuộc tội dành cho Hoài Phương.

Tôi rùng mình. Nếu không đoạn trừ được cái tư duy all in mang tính hủy diệt này, thì cho dù tôi có may mắn được hệ thống thả về kiếp thứ năm, tôi cũng sẽ lại sụp hầm ở một bong bóng khác, bằng một cách thức khốn nạn khác mà thôi. Nhà cái luôn thắng những kẻ khát nước. Và địa ngục này, suy cho cùng, chỉ đang vận hành đúng thuật toán để nghiền nát những kẻ không chịu sửa đổi hệ thống tư duy của chính mình.

Tôi buộc phải suy nghĩ. Phải tìm cách bẻ gãy, đoạn trừ tận gốc cái lối suy nghĩ cực đoan đó.

Cứ thế, tôi không còn gào thét, không còn thanh minh oan uổng. Giữa ba cữ phạt dằng dặc — té lầu, ngâm máu và tắm dầu sôi Hoàng Ánh Duy tôi lầm lũi ngồi trong góc ngục, dùng chính những cơn đau đớn đến tận cùng tế bào để làm chất xúc tác, điên cuồng suy ngẫm để tái cấu trúc lại toàn bộ linh hồn tội lỗi của mình.


0