Vân Tiên Thụ

Chương 17: Lục Thức Kiếm Tiên

Đăng: 21/08/2026 20:37 1,882 từ 28 lượt đọc

Tiếng chuông đồng tan đi, bầu không khí đè nén trên đỉnh Phong Sơn cuối cùng cũng dần giãn ra. Bước ra khỏi ngưỡng cửa Huyền Thiết lạnh lẽo của Chấp Pháp Đường, Văn Sinh ngẩng đầu nhìn ánh trăng nhàn nhạt rọi xuống con đường mòn phủ đầy sương núi.

Văn Sinh dừng bước, quay sang nhìn Hạ Nguyệt đang đi bên cạnh. Hắn chắp tay, ánh mắt đong đầy sự chân thành.

“Hạ Nguyệt sư muội, hôm nay nếu không có muội dùng Lưu Quang Tinh Thạch ra mặt minh oan, e rằng ta khó mà thoát khỏi cái bẫy của Triều Lân Ca. Đa tạ muội.”

Hạ Nguyệt mỉm cười nhạt, xua tay đáp:

“Huynh không cần khách sáo. Huynh từng liều mạng đứng trước sói trắng cứu ta, ta ra mặt nói sự thật là điều nên làm. Tuy nhiên, Triều Lân Ca là kẻ hẹp hòi, hiếu thắng. Lần này bị mất mặt trước trưởng lão, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua. Đệ tử tạp dịch như huynh vốn chưa được môn phái truyền thụ bất kỳ kiếm pháp nào để phòng thân, không có khả năng tự vệ, càng phải đặc biệt cẩn trọng.”

Hai người trò chuyện thêm vài câu rồi chia tay ở ngã rẽ. Hạ Nguyệt trở về khu nội môn, còn Văn Sinh nhanh chóng quay lại Linh Điền Sơn.

Đêm đã về khuya. Căn nhà gỗ tồi tàn vẫn đứng lặng lẽ bên bờ sông Linh Điền. Không chút chậm trễ, Văn Sinh tiến thẳng ra mép nước. Dưới ánh trăng rọi xuống lòng sông trong veo, luồng linh quang u ám giấu sau khe đá phủ rêu xanh mà hắn nhìn thấy lúc chiều vẫn đang nhè nhẹ nhấp nháy.

Hắn cởi bỏ áo ngoài, hít một hơi sâu rồi lao mình xuống làn nước mát lạnh.

Linh khí trong sông vây quanh cơ thể. Văn Sinh nín thở, men theo vách đá chìm sâu xuống đáy suối. Nơi linh quang phát ra là một khe nứt nhỏ nằm dưới hai tảng đá ngầm xếp chồng lên nhau. Hắn cẩn thận luồn tay vào sâu bên trong, ngón tay chạm phải một bề mặt cứng cáp, lạnh ngắt và phủ đầy rêu phong.

Dồn thêm sức lực, Văn Sinh chậm rãi kéo vật đó ra khỏi khe hẹp. Đó là một chiếc rương nhỏ làm bằng đá xám cổ xưa, chỉ lớn bằng hai bàn tay ghép lại, xung quanh được niêm phong bằng một đường phù văn đã mờ nhạt theo thời gian.

Ngoi lên khỏi mặt nước, Văn Sinh ôm chiếc rương bước lên bờ. Hắn lau khô người, nhẹ nhàng gạt bỏ chiếc khóa đá đã bị bào mòn. Chiếc rương khẽ mở ra. Bên trong là một cuốn bí tịch bằng da thú màu đỏ sẫm, hoàn toàn khô ráo, trên bìa khắc bốn chữ cổ văn phát ra ánh sáng xanh rêu.

“Lục Thức Kiếm Tiên.”

[Bạn nhận được vật phẩm truyền thuyết.]

Kiếp trước, Văn Sinh không có cơ hội nhìn thấy cuốn bí tịch quý giá này. Đây là bộ kiếm pháp truyền thừa của tông môn.

Bên bờ sông, ánh trăng vắt ngang ranh giới giữa nước và trời, hắt lên thân hình gầy guộc nhưng đĩnh đạc của Văn Sinh. Hắn ngồi xếp bằng trên tảng đá phẳng, cẩn thận lật mở cuốn bí tịch vừa thu được dưới lòng suối.

Mỗi trang da thú nhàn nhạt tỏa ra linh quang cổ xưa. Hắn chăm chú đọc qua từng dòng khẩu quyết: Nhất Kiếm Khởi Sinh khai sơ phá thổ, khơi dậy sinh khí; Phiêu Diệp Linh Kiếm phiêu dật như lá rơi, hóa kiếm thành gió; Phục Lưu Địa Kiếm mượn địa mạch dẫn thủy; Thái Dương Nhật Kiếm hội tụ hỏa khí của mặt trời; Nguyệt Âm Chi Kiếm dung hòa bóng đêm nơi vực sâu; và cuối cùng là Đại Mộc Thụ Kiếm, kiếm sinh mộc, mộc sinh thụ, đòi hỏi phải khai mở linh hệ Mộc.

Là đệ tử tạp dịch, Văn Sinh vốn không được môn phái truyền thụ bất kỳ kiếm pháp chính thống nào. Việc vô tình có được bộ tuyệt kỹ truyền thừa này chính là cơ duyên ngàn năm có một. Nhờ giữ trọn ký ức và kinh nghiệm tu luyện sâu sắc từ kiếp trước, hắn lập tức nhận ra giá trị thực chiến kinh hoàng của Lục Thức Kiếm Tiên.

Xem xong, hắn chẳng hiểu gì. Bỗng trước mặt hắn xuất hiện một tấm bảng thông tin vật phẩm.

[Kiếm pháp: Lục Thức Kiếm Tiên.
Phẩm chất: Truyền thuyết.
Lĩnh ngộ: Sự ra đời của một hạt giống phát triển thành cây non, từng bước đứng lên con đường chống lại thiên nhiên khắc nghiệt, vượt qua những tầng mây vươn cao và xa, từng bước luyện thành Lục Thức.
Số lần học còn lại: 1/1.]

[Hệ thống: Phát hiện bí tịch kiếm pháp truyền thừa “Lục Thức Kiếm Tiên”. Ký chủ có đồng ý học không?]

[Đồng ý] [Từ chối]

Văn Sinh không chút do dự, tập trung ý niệm chọn [Đồng ý].

Quyển bí tịch trong tay Văn Sinh hòa vào hư không rồi tan biến.

[Hệ thống chỉ dẫn kiếm pháp.]

[Khởi đầu: Linh khí chính là nguồn gốc của kiếm pháp. Hãy cảm nhận nó luân chuyển trong kinh mạch.

[Tiếp dẫn: Một khi đã hiểu được linh khí, hãy điều khiển nó truyền vào thanh kiếm trên tay.

[Hồi kết: Khi kiếm hòa làm một với linh khí, từng đường kiếm sẽ được thi triển trọn vẹn.]

Ngay lập tức, luồng sáng xanh từ cuốn bí tịch bùng lên, bao bọc lấy hắn. Cảnh vật bên bờ sông Linh Điền mờ đi. Tâm trí Văn Sinh bị cuốn thẳng vào một không gian luyện tập ảo vô tận do hệ thống tạo ra. Nơi đây là một khoảng không tĩnh lặng, linh khí ngưng tụ thành những bóng kiếm hư thực chao lượn quanh người.

Trong không gian ý thức này, bảng mô tả chi tiết của từng chiêu thức lần lượt hiện lên rực rỡ.

Nhất Kiếm Khởi Sinh: Đâm ngược từ dưới lên, dồn linh khí vào mũi kiếm, tạo ra lực xuyên phá lớn.

Phiêu Diệp Linh Kiếm: Chém xuống theo nhiều hướng, tựa như vô số chiếc lá cắt xé không khí.

Phục Lưu Địa Kiếm: Cắm mũi kiếm từ trên xuống, đâm ngầm dưới đất để cản trở sự lưu thông của kinh mạch.

Thái Dương Nhật Kiếm: Mượn nhiệt lượng mặt trời, xuất kiếm như tia nhiệt xuyên qua mọi vật cản.

Nguyệt Âm Chi Kiếm: Dùng bóng đêm tạo thành ảo cảnh, đường kiếm đâm một nơi nhưng vết tích lại xuất hiện ở một nẻo.

Đại Mộc Thụ Kiếm: Kiếm sinh mộc, mộc sinh thụ, tạo ra đại thụ chấn động mặt đất. (Yêu cầu khai mở linh hệ Mộc mới có thể lĩnh ngộ.)]

Văn Sinh ngồi xuống học cách vận chuyển linh khí trong kinh mạch. Không biết qua bao lâu, dưới đan điền bắt đầu có linh khí tụ về. Lượng linh khí bấy lâu nay chạy tán loạn khắp nơi cuối cùng cũng hội tụ về một chỗ.

Không có kiếm trên tay, Văn Sinh thử truyền linh khí ra ngoài. Một vầng sáng mờ nhạt xuất hiện trong lòng bàn tay.

[Hệ thống: Bắt đầu truyền thụ “Nhất Kiếm Khởi Sinh”.]

Bản chất chiêu thức: Nhất kiếm đâm ngược từ dưới lên, mượn thế “sinh chồi nảy lộc”, đâm xuyên qua mọi tầng phòng thủ của đối phương.

Lộ tuyến luân chuyển linh khí: Khởi từ đan điền, vận chuyển đến ngực, vòng qua vai rồi đi xuống cánh tay, dồn nén tám mươi phần trăm linh khí tại mũi kiếm.

Thi triển: Hạ thấp trọng tâm nửa bước, gối hơi chùng, vai lùi về sau mười lăm độ. Xuất kiếm bộc phát từ góc bốn mươi lăm độ hướng lên trên, lực đánh kéo theo toàn bộ sức nặng từ hông và đùi.

Bóng người ảo cầm kiếm bằng gỗ, chuyển động chậm rãi. Trên cơ thể linh thể của nó hiện rõ các đường kinh mạch màu vàng rực, minh họa chính xác luồng linh khí đang vận hành.

Một thanh kiếm ảo xuất hiện trước mắt Văn Sinh. Hắn cầm lấy, nhắm mắt, cảm nhận rõ ràng từng dòng chỉ dẫn từ hệ thống, lập tức điều chỉnh thế đứng: hai chân bám chặt sàn đá trong ảo cảnh, sống lưng thẳng đứng như ngọn núi, các ngón tay siết chặt chuôi kiếm linh khí.

[Hệ thống: Phát hiện sai lệch góc phát lực cổ tay 3,5 độ. Đang hỗ trợ hiệu chỉnh tư thế.]

Một luồng lực ấm áp từ hệ thống can thiệp, nhẹ nhàng chỉnh lại góc cổ tay và bờ vai của hắn. Văn Sinh nín thở, dẫn dắt luồng linh khí nhàn nhạt trong cơ thể chuyển động theo đúng lộ tuyến rực sáng trước mặt. Khi linh lực cuộn trào dâng lên cổ tay, hắn bất ngờ hạ gối, rống nhẹ một tiếng rồi xuất kiếm!

Xoạt!

Thanh kiếm đâm ngược từ dưới lên. Toàn bộ linh lực bị ép nén đến mức cực hạn tại mũi kiếm, bộc phát ra một tiếng xé gió chói tai, đâm thủng một lỗ không gian nhỏ trước mặt.

Mức độ thuần thục: 10% — Chưa làm chủ được “Nhất Kiếm Khởi Sinh”!

Trong không gian luyện tập, thời gian bắt đầu trôi nhanh. Chẳng mấy chốc, Văn Sinh đã làm chủ được Nhất Kiếm Khởi Sinh.

Văn Sinh thu kiếm, đứng thẳng rồi hít một hơi sâu. Cảm giác linh lực ngưng tụ chính xác đến từng sợi nhỏ tại mũi kiếm khiến hắn vô cùng mãn nguyện. Với sự trợ giúp chi tiết của hệ thống trò chơi, tốc độ lĩnh ngộ của hắn đã nhanh hơn đệ tử bình thường gấp hàng chục lần.

[Hệ thống: Quá trình lĩnh ngộ hoàn tất. Hoàn thành diễn luyện thức thứ nhất.]

[Bạn có tiếp tục luyện các thức còn lại không?]

Văn Sinh không biết thời gian bên ngoài đã trôi qua bao lâu, nên tạm thời ngừng luyện tập.

[Hệ thống bắt đầu lưu trữ Lục Thức Kiếm Tiên. Nhất Kiếm Khởi Sinh đã học xong; các thức còn lại chưa học, có thể mở ra để tiếp tục lĩnh ngộ.]

Thoát khỏi không gian luyện tập của hệ thống, Văn Sinh chậm rãi nhặt một cành trúc dưới đất lên rồi thi triển thức thứ nhất.

“Nhất Kiếm Khởi Sinh.”

Cành trúc đâm ngược từ dưới lên, toàn bộ linh lực trong cơ thể dồn nén tại một điểm nơi đầu cành. Tiếng xé gió vang lên đanh thép. Một luồng kiếm khí vô hình bóp méo không khí, đâm thủng một lỗ tròn hoàn hảo trên tảng đá đối diện.

Trời dần sáng nơi chân trời xa.

Chỉ với thức kiếm đầu tiên, Văn Sinh đã không còn là kẻ phế vật để người khác tùy ý chèn ép.

Hắn nhìn về phía khu ngoại môn. Ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ trong đêm, nhưng dưới đáy hồ ấy, một ngọn lửa đáp trả đang lặng lẽ dâng lên.

0